Danh Ngôn

“Khi bất công trở thành pháp luật, thì chống đối trở thành nhiệm vụ, chứ không phải chỉ không tuân thủ mà thôi”. (If a law is unjust, a man is not only right to disobey it, he is obligated to do so) – Thomas Jefferson.

“Khi người dân sợ chính phủ, chúng ta có độc tài; khi chính phủ sợ người dân, chúng ta có tự do”. (When the people fear the government there is tyranny, when the government fears the people there is liberty) – Thomas Jefferson.

“Một khi quyền tự do ngôn luận bị tước mất, thì chúng ta trở nên câm lặng và ngu ngốc, như chú cừu đang bị dẫn đến lò mổ”. (If freedom of speech is taken away, then dump and silent we may be led, like sheep to the slaughter) – George Washington.

“Khi bị phủ nhận quyền sống một cuộc đời đáng sống, con người không còn cách nào khác ngoài việc trở thành người sống ngoài vòng pháp luật”. (When a man is denied the right to live the life he believes in, he has no choice but to become an outlaw). – Nelson Mandela.

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

LỜI KÊU GỌI CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC GÂY HẤN, XÂM CHIẾM BIỂN ĐẢO CỦA VIỆT NAM TRÊN BIỂN ĐÔNG (Cập nhật đợt 7, tổng cộng 17 tổ chức, 697 cá nhân ký tên; 86 cá nhân ký tên trực tuyến)

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Nhìn lại tư trào hiện sinh tại miền Nam

Nguyễn Văn Trung

“… Tôi cố gắng viết lại những gì tôi đã đọc đã thấy, để một ngày nào đó, thế hệ hôm nay và mai sau, dĩ nhiên chấp nhận hiện tại, và có những lựa chọn từ hiện tại, nhưng cũng buộc phải nghĩ lại quá khứ để có được những lựa chọn xác đáng…

Văn học miền Nam 54-75 (588): Nguyễn Đức Sơn (kỳ 4)

Võ Phiến, Thơ Nguyễn Đức Sơn

Tập thứ nhất của Những bài tình đầu ra đời từ năm ngoái. Ðến cuối năm nay Những bài tình đầu đã in đến tập thứ ba, nhưng ít ai nói đến. Những tác phẩm ấy đều do “Mặt Ðất” xuất bản, mang ở bìa trước bìa sau đầy những lời tuyên bố kỳ quặc. Có phải vì mải chú ý tới những cái kỳ quặc ấy mà ít người kịp chú ý đến cái hay trong tác phẩm. Nếu quả vậy, thật đáng tiếc.

Thơ Trần Duy Trung

MỘT BÀI THƠ TƯỞNG TƯỢNG

những cỗ quan tài bay
chật kín cả bầu trời

tôi cố tưởng tượng để chúng không va
vào nhau
một vài cái bay cao

một vài cái bay gần mặt đất...

những cỗ quan tài người mới mất
bay sát hơi thở của tôi.

Nhà văn hóa kiệt xuất Phạm Quỳnh với sự nghiệp phát triển chữ quốc ngữ

Vũ Thế Khôi

74 năm trước, vào 2g ngày này, 23 - 08 - 1945, một nhóm người vũ trang đi xe o-tô ập vào ấp Hoa Đường trên bờ sông An, "mời" cụ Phạm Quỳnh đi gặp chính quyền Cách mạng Thừa Thiên-Huế. Cụ Phạm không bao giờ trở về nữa. Một thời gian dài có những lời biện bạch rằng cụ Phạm bị một nhóm dân quân manh động sát hại. May thay, 8 năm trước đại tá TS Nguyễn Văn Khoan đã viết ra sự thật trong sách do nxb CAND in ấn: “Báo “Quyết Thắng”, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt Minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9 - 12 - 1945 cho biết: “Cả 3 tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23 - 8 và đã bị Uỷ ban khởi nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật”. Chủ tịch Uỷ ban Khởi nghĩa Thừa Thiên-Huế bấy giờ là Tố Hữu…”

Vậy tại sao Hồ Chủ tịch gọi cụ Phạm Quỳnh là "học giả" và viết thư mời ra cộng tác với Cách mạng?
Xin chia sẻ lại với bè bạn đồng thanh khí bài tôi viết mấy năm trước, đã đăng chuyên san "Tinh hoa Việt" của báo Đại Đoàn Kết.

Việt Nam thất thủ chiến lược trên địa bàn Sông Mekong

Ngô Thế Vinh

Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

DẪN NHẬP:

Vậy mà đã 62 năm kể từ khi Liên Hiệp Quốc khai sinh Ủy Ban Sông Mekong [1957] và cũng đã 24 năm từ ngày thành lập Ủy Hội Sông Mekong [1995]. Tính đến nay 2019, Bắc Kinh đã xây xong 11 con đập thủy điện khổng lồ / mega-dams (6,7) chắn ngang dòng chính sông Lancang Jiang, tên Trung Quốc của con Sông Mekong chảy trong lãnh thổ TQ với lượng điện sản xuất đã lên tới 21.300 MW và TQ vẫn đang tiếp tục xây thêm 19 con đập khác; Thái Lan ngoài các con đập phụ lưu, còn có kế hoạch chuyển dòng lấy nước từ sông Mekong, và nay hai nước Lào và Cambodia còn có thêm dự án 12 đập dòng chính hạ lưu. Ngoài ra còn hàng trăm con đập phụ lưu đã và đang xây trên khắp lưu vực Sông Mekong, kể cả trên Cao nguyên Trung phần Việt Nam.

Một ngày không mong đợi

Trương Quang

Một buổi sáng thức dậy, anh bỗng dưng thấy mình mất hết sinh lực. Anh nằm trên giường, không cựa quậy, có cảm giác thân thể mình tan loãng ra, như không khí. Có lúc người anh trở nên nặng nề, như một tảng đá phủ xanh rong rêu của năm tháng, cứ thế trôi băng băng xuống một cái dốc sâu hun hút, vô định. Những giấc ngủ sau đó ngắn đi và bị cắt ra từng đoạn nhỏ, khiến anh khao khát những đêm dài yên vắng của tuổi ngây ngô. Không còn những giấc mộng đẹp và cũng chẳng còn những cơn mơ tình dục sôi động nữa. Tất cả đều trôi tuột khỏi tay anh, không để lại dấu vết, như bất chợt bị một đợt sóng cao phủ trùm, cuốn đi, rồi hòa tan trong bọt biển.

LỜI KÊU GỌI CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC GÂY HẤN, XÂM CHIẾM BIỂN ĐẢO CỦA VIỆT NAM TRÊN BIỂN ĐÔNG (Cập nhật đợt 6, tổng cộng 16 tổ chức, 634 cá nhân ký tên)

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Bài học thứ 22

Phạm Thị Hoài

Hai cuốn sách của học giả Yuval Noah Harari, Sapiens: Lược sử loài ngườiHomo Deus: Lược sử tương lai, đã được dịch và xuất bản tại Việt Nam, tuy không gây hiệu ứng bom tấn như ở các thị trường khác trên thế giới, song cũng có một tiếng vang nhất định trong cộng đồng thiểu số của những người đọc loại sách này. Trong hai tác phẩm ấy, hai hành trình hiện đại xuyên thời gian và ôm cả thế gian, một ngược quá khứ, một hướng tương lai, chủ nghĩa cộng sản không thuộc những bước ngoặt trọng đại nhất trên đường đi của nhân loại khiến tác giả phải đặc biệt dừng chân quan sát, song mỗi lần nhắc đến nó, thái độ của ông, như dễ hiểu ở phần lớn các học giả phương Tây, không thể gọi là ưu ái. Cũng dễ hiểu là ông không thể còn nguyên vẹn trong bản dịch tiếng Việt.

Ba lời cám ơn sự kiện Bãi Tư Chính

Lê Học Lãnh Vân

Sự kiện Bãi Tư Chính là sự kiện nước Trung Hoa Cộng Sản, gọi tắt là Trung Cộng, gây sóng gió tại vùng biển Tư Chính của nước Việt. Sự kiện này chiếm nhiều vị trí trên các báo quốc tế, trong phần thời sự và bình luận về châu Á, Đông Nam Á. Tôi xin cám ơn những người chủ trương gây ra sự kiện này, bởi vì với chúng tôi sự kiện này như chiếc kính chiếu yêu, soi vô biết rõ mặt BẠN hay ĐỊCH...

Đạo quân Trung Quốc thầm lặng (kỳ 9)

Juan Pablo Cardenal
Heriberto Araújo
Bản Việt ngữ Nguyễn Đình Huỳnh
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2015, 2917

8

Hòa bình kiểu Tàu

"Một núi chỉ đủ chỗ cho một cọp.”
Ngạn ngữ Trung Quốc
Mặt trời vừa ló rạng trên đỉnh dãy Himalaya khi những con đại bàng bắt đầu vũ điệu hàng ngày độc đáo của chúng. Điều này luôn diễn ra vào lúc bình minh, khi ánh sáng vừa bắt đầu ùa vào ngôi làng Ấn Độ McLeod Ganj cạnh thị trấn Dharamsala. Chúng dang rộng đôi cánh và lượn tròn như đang tiến hành một nghi lễ, in bóng lên nền trời trong vắt một màu xanh tinh khiết nhất, như hiện ra từ tranh vẽ của trẻ thơ. Thỉnh thoảng, một con trong đàn hướng về mặt đất và đột ngột buông mình rồi lại bay vút lên rộn ràng, một lần nữa cắt đôi bầu trời trên mái nhà thế giới. Đường sá bỗng trở nên sống động đầy màu sắc dưới ánh bình mình ban sơ. Màu vàng áo cà sa nhà sư tràn ngập các con đường chính, cũng là nơi inh tai bởi tiếng còi xe thồ đang luồn lách qua đám đông. Rõ ràng mục đích là bóp còi càng nhiều càng tốt, ngay cả khi không cần - luật ngầm trên đường phố Ấn Độ.

Hồng Kông: Thơ và Khói Cay

Phan Tấn Hải

Cuộc chiến vì tự do và dân chủ của người dân Hồng Kông vẫn còn rất nhiều gian nan. Chính quyền Hồng Kông, với hỗ trợ từ chính phủ Hoa Lục, vẫn tăng áp lực trên những tiếng nói dân chủ – và quấy nhiễu bằng mọi phương tiện… Thi ca trên các báo mạng cũng là một mặt trận mới, bên cạnh lựu đạn hơi cay trên đường phố.

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 162): Vũ Quỳnh Nh. – Đảo rùa

Người con gái có mái tóc dài đen quăn lọn đổi lại thế nằm. Kỳ này nàng nằm xấp để hở cái lưng trần bóng nhẫy mồ hôi và dầu nắng, hai chân đong đưa lên xuống làm bộ mông tròn chỉ bị che gần phân nửa bởi mảnh quần ôm kiểu Thong Bikini căng dãn theo động tác, như đang nhả, nuốt sợi giây bé tí ti chạy vòng quanh chỗ hở.

Chân Nhân (kỳ 11)

Tiểu thuyết của Trần Thanh Cảnh

MƯỜI MỘT

Từ dạo đi Sài Gòn về thày Bút bỗng dưng như thành một người khác. Thày có nhiều cư xử rất lạ. Việc gọi mấy nam đệ tử thân tín lên mật thất uống rượu, ấy là một sự lạ. Bởi xưa nay thày chỉ đưa nữ tử vào đó tu luyện, chứ nam nhân thì tuyệt không cho bén mảng. Sau bữa rượu đó thày bảo:

“Bọn bay cứ tự nhiên mà chủ trì công việc tại phủ. Chỉ lúc nào cấp lệnh cho khách thì mới thỉnh ta. Mà trong ngày chỉ cấp lệnh vào hai giờ, 11h trưa và 4h chiều thôi nhé”.

Sáng tác văn chương Việt hiện đại và chính trị giới tính: ló rạng bình minh (Cái nhìn về sáng tác văn học nữ quyền và “văn chương gợi tình” từ một phụ nữ Mỹ gốc Việt)

Tác giả bản tiếng Anh Wendy Nicole NN Duong (Như Nguyện)

Dịch giả: Hiếu Tân

(Tác giả đã hiệu đính, sửa đổi cho rõ nghĩa và bổ sung bài viết, thêm vào vài nhận định cho độc giả Việt Nam)

CHÚ THÍCH CỦA TÁC GIẢ:

Năm 2018 Nhà Trắng bị quấy nhiễu bởi những cáo buộc nhơ nhuốc của một nữ diễn viên ngôi sao phim khiêu dâm. Tổng thống Mỹ bị coi là đã thốt lên những lời tục tĩu về việc sờ soạng phụ nữ. Đệ nhất Phu nhân đi giày nhọn gót, quần áo bó sát đúng mốt làm nổi bật kích cỡ vòng ngực của bà, phô bày hai cánh tay trần và thân hình “đồng hồ cát” đầy khêu gợi. Nhiều phụ nữ Mỹ coi bà là “trang nhã,” và vương giả. Tất cả những tin tức ấy nổi lên trên nền của một phong trào “ME TOO” ("Tôi Cũng Thế") trong đó những ngôi sao mới lên, những nữ diễn viên Mỹ tung ra các câu chuyện họ bị đàn ông quyền lực của Hollywood quấy rối và lạm dụng tình dục. Tôi nhìn lại cộng đồng sắc tộc Việt Nam của tôi ở Mỹ, và quyết định đưa đăng bài bình luận này. Khởi thảo từ năm 2008, bài viết bàn về di sản văn chương của Anais Nin[1], và đưa ra cái nhìn tổng quan về những sáng tác văn học có tính cách nữ quyền và văn chương tình cảm xã hội của tác giả nữ ở miền Nam Việt Nam (nền cộng hoà không-cộng sản đã quá cố) đầu thập niên 1970, cũng như các tác phẩm của phụ nữ trong cộng đồng lưu vong người Mỹ gốc Việt hình thành sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975, và đồng thời vài tác phẩm của phụ nữ Việt Nam (nước cộng sản) ngày nay.

Văn học miền Nam 54-75 (587): Nguyễn Đức Sơn (kỳ 3)

Cái chuồng khỉ

Qua khỏi một ngân hàng ngoại quốc ở đường Bến Chương Dương, tôi chỉ tay cho tài xế trực thẳng ra đường Hàm Nghi mà không hỏi ý Mộc Linh. Tôi hơi rùng mình nghĩ có lẽ đây là một trong những lần cuối cùng tôi đi chơi với Mộc Linh. Tôi xúc động và hơi bối rối cũng như mới hôm qua, Chúa nhật, khi tôi dẫn Linh đi xem lễ ở nhà thờ Đức Bà với tôi cho vui vì không biết phải làm gì. Mộc Linh cũng xúc động và hơi bối rối như tôi. Song trong đôi mắt nàng tôi đã đọc thấy một tình cảm kiêu hãnh tưởng như tôi đang đau đớn lắm tuy nàng thừa biết tôi không yêu nàng một cách đắm đuối. Tình cảm sâu đậm này tôi chỉ dành cho một người yêu tôi chưa hề và chắc chắn không bao giờ giáp mặt và hình ảnh nàng chỉ hiện lên trong sương khói như thực như không. Vậy thì Mộc Linh lầm rồi em ạ. Tôi có nhiều người yêu nay đã có chồng và một gia đình xum xuê mỗi lần gặp tôi ngoài phố cũng có cái dáng điệu kiêu hãnh như Mộc Linh khi họ hơi nghiêng đầu chào tôi một cách thật lịch sự và quý phái. Tại sao lại kiêu hãnh, thách đố? Kiêu hãnh và thách đố cái chi? Về những sinh vật biết nói đang được bế trên tay mình, trên tay người vú, hay đang được chở trên chiếc xe nôi bằng sắt Tây cao, sang? Hay muốn cho tôi mặc nghì khi tôi đã tạo ra một số sinh vật biết nói như vậy tôi đã trải qua những giờ phút sung sướng đến cực điểm bên cạnh một người đàn ông khác và khi nhìn anh tôi có tức chết không? Có, có chứ. Tôi có tức đến cực điểm như khi tôi nhìn một đôi vợ chồng trẻ bất xứng mà người vợ có phảng phất một vẻ đẹp nào đó làm tôi thích. Những lúc đó tôi thường có những cử chỉ vô tri vô giác để cố quên đi ý nghĩ chắc chắn triệu phần triệu là thiếu phụ trẻ đang đứng trước mặt tôi kia đã có những giờ phút sung sướng cực điểm với một người đàn ông không phải là tôi. Chỉ thế thôi. Tôi cũng có những hành động và cử chỉ tối thậm vô lý nữa mà tôi không nhớ hết. Nhưng cứ tin rằng nếu trong dĩ vãng một, hai, ba, hay năm, sáu năm về trước nếu tôi có điều kiện sống chung với một, hai, ba hay năm, sáu người tôi đã yêu thật tình hay lạng quạng và hiện đã có gia thất rất ư đàng hoàng đó, tôi sẽ chạy trốn hoặc tự sát. Nhiều lúc nhìn một trong số con gái đã thành đàn bà đó, tôi tưởng tượng hết sức mạnh tôi là người đàn ông đã bao năm chung sống với họ để thấy chán ngán cực điểm. Tôi không hiểu vì sao hồi đó tôi có thể yêu những đứa con gái tầm thường từ dáng dấp đến tâm hồn như vậy. Tôi mừng thầm, mừng lắm vì biết trí óc và tâm hồn mình đang còn chạy, còn lăn, còn mở ra. Còn những đứa con gái kia chỉ là những vũng nước tù đọng, ung thúi. Mộc Linh cũng chỉ là một giọt nước tù đọng sắp thành hình. Tôi quen với Mộc Linh khi nàng không phải là một giọt nước tù đọng, hay đúng hơn khi tôi chưa nghĩ đến điều ấy. Tôi thấy Mộc Linh còn chạy, còn lăn, còn mở ra gần được như tôi. Ôi, tôi khoái biết bao nhiêu những cái còn chạy, còn lăn, còn mở ra cho đến khi hủy diệt mà không cần biết có đến đích hay không – mà cái đích của mỗi đời người thì tôi chưa hình thành trong trí hay quan niệm được bao giờ. Như những đợt sóng biển chẳng hạn. Ào ào chạy từ ngoài khơi lùa vào bãi cát hay ghềnh đá đập nát thân trên đó. Mộc Linh, em chỉ là một giọt nước tù đọng dù tôi không muốn tin như thế, chắc cũng bởi một phần vì mặc cảm Linh học hơn tôi xa quá và Linh lại hơn tôi đến gần ba tuổi.

Toni Morrison, người thay đổi diện mạo của văn học Mỹ

Trần Doãn Nho

Toni Morrison, phụ nữ Mỹ gốc Phi châu đầu tiên đoạt giải Nobel văn chương, vừa qua đời một cách bình an tại Trung Tâm Y tế Montefiore, thành phố New York vào ngày 5/8/2019, hưởng thọ 88 tuổi, vì bị bệnh sưng phổi. Cái chết của bà lập tức được truyền thông khắp thế giới đưa tin một cách trang trọng.

LỜI KÊU GỌI CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC GÂY HẤN, XÂM CHIẾM BIỂN ĐẢO CỦA VIỆT NAM TRÊN BIỂN ĐÔNG (Cập nhật đợt 5, tổng cộng 15 tổ chức, 556 cá nhân ký tên)

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Nhà ta ở phường Hà Khẩu

Truyện Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Dẫn nhập: “Trần Thủ Độ soán ngôi nhà Lý, Lý Long Tường con thứ của Lý Anh Tông (1138-1175), mang đồ thờ tế lễ ra biển cửa Thần Phù, Thanh Hóa. Sau đến bến Phú Lương Giang, tỉnh Hoàng Hải (Hwang Hac) thuộc bắc Cao Ly năm Bính Tuất 1226 và được Cao Tông (Kojong) cho định cư ở đây.

Đoàn tùy tùng họ Lý lập lên ba làng Giao Chỉ, Đại Việt và Đinh Hải có luỹ tre bao bọc và đình Vọng Cố Hương, với kiến trúc đời Hậu Lý. (Sở Cuồng Lê Dư, năm 1908 là người đầu tiên tìm ra gốc tích và chuyến vượt biển tị nạn của Lý Long Tường).

Thơ Từ Quốc Hoài

Tổ Quốc – Con đang nghe tiếng gọi của người


Chúng ta cần hòa bình
một nền hòa bình không vấy máu
để những bông hoa được tỏa hương
và trẻ con không bị vùi trong tro bụi

LỜI KÊU GỌI CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC GÂY HẤN, XÂM CHIẾM BIỂN ĐẢO CỦA VIỆT NAM TRÊN BIỂN ĐÔNG (Cập nhật đợt 4, tổng cộng 10 tổ chức, 499 cá nhân ký tên)

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Chân Nhân (kỳ 10)

Tiểu thuyết của Trần Thanh Cảnh

MƯỜI

Chuyện của thày Bút kể về chuyến đi Sài Gòn. “Một buổi sáng sớm hè tháng tư ta còn chưa ngủ dậy, đã thấy cái xe Mẹc S750 của tay Tuấn, tổng giám đốc tập đoàn Xuyên Việt chạy vào tận sân. Tay này cũng bắt đầu phất lên từ hồi đánh hàng Tàu qua biên giới. Hồi ấy lần nào đi hắn cũng qua nhà ta xin lệnh. Sau hồi buôn lậu được một đám tiền to, hắn và vài tay nữa vận động được nhà nước cho phép nhập cả dây chuyền lắp ráp xe máy Tàu và dây chuyền xi măng lò đứng. Thế là hắn ăn đủ. Có thời kỳ, khắp trong Nam ngoài Bắc, miền xuôi cho đến miền ngược, đâu đâu cũng thấy xe Tàu tràn ngập. Đâu đâu cũng thấy xi măng lò đứng tung bụi mù mịt. Hắn hốt quả đậm, lập tức trở thành doanh nhân lớn, thành lập ngay tập đoàn Xuyên Việt sản xuất buôn bán đủ thứ. Xe máy Tàu hết thời hắn chuyển sang lắp ráp ô tô. Bia Vạn Lực bị đánh sập thì hắn chuyển sang sản xuất bia nội địa Hahavuva. Xi măng lò đứng hết thời thì hắn đi xây dựng đường BOT... Hắn còn lập một công ty vận tải ô tô, tàu thủy, chuyên chở hàng của tổng công ty hắn đi phân phối khắp nước và cần thì chở đi cả nước ngoài. Hắn rất giàu, quan hệ rộng. Nhờ quan hệ rộng mà hắn lại càng giàu. Và cũng nhờ giàu mà hắn càng mở rộng được mối quan hệ của mình ra. Ta vốn nể hắn là kẻ biết nhìn xa trông rộng và phóng khoáng với bạn bè. Ta xây cái phủ này, hắn cung tiến toàn bộ xi măng sắt thép, gạch ngói. Hắn còn lập cả đội bóng đá tham gia giải quốc gia. Rồi thì tài trợ cho các chương trình văn hóa văn nghệ, nhất là ca nhạc. Bởi Tuấn Tổng luôn nói với bạn bè đối tác làm ăn và nhân viên của mình là, âm nhạc nó đem lại cho con người ta những phút giây thư giãn không tính đếm được bằng tiền. Thế nên hắn rất yêu ca hát. Nhưng đi ka-ra-ô-kê hắn chỉ thích mỗi một bài. Trên xe riêng, Tuấn Tổng cũng chỉ phát và nghe có một bài. Ấy là bài, “Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân”. Theo lời Tuấn Tổng, hắn thích bài này là do ông bố liệt sĩ linh thiêng của hắn, cụ hy sinh trên đường vượt Trường Sơn vào Nam đánh Mỹ năm 1966. Trong một lần hầu đồng gọi hồn ở phủ nhà ta, ông cụ đã lên chỉ mặt hắn bảo, mày phải đi với Bác, chỉ có Bác mới đổi đời cho mày được. Thế rồi hồn cất ngay cái giọng khàn khàn: “Năm xưa Bác cùng..”. Tuấn sợ vãi, nói đúng là giọng bố hắn, xưa ông cụ nghiện thuốc lào nặng.

LỜI KÊU GỌI CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC GÂY HẤN, XÂM CHIẾM BIỂN ĐẢO CỦA VIỆT NAM TRÊN BIỂN ĐÔNG (Cập nhật đợt 3, tổng cộng 10 tổ chức, 385 cá nhân ký tên)

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 161): Vũ Quỳnh Nh. – Con công Mardi Gras

imageVũ Quỳnh Nh. tên thật là Vũ Quỳnh Như sinh 1962 tại Sài Gòn, theo học chương trình Pháp và cùng gia đình di tản sang Hoa Kỳ tháng 4-1975. Làm tiếp viên hàng không cho Northwest Airlines tuyến đường San José-Tokyo, Vũ Quỳnh Nh. khởi viết 1992 và gây chú ý với các truyện ngắn Sắc Màu, Modan Geishas, Đảo RùaCon Công Mardi Gras mang không khí kích động của một lễ hội hóa trang tại New Orléans với những thúc dục và trông chờ của đêm… (Trần Vũ)

Đạo quân Trung Quốc thầm lặng (kỳ 8)

Juan Pablo Cardenal

Heriberto Araújo

Bản Việt ngữ Nguyễn Đình Huỳnh

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2015, 2917

7

Phép lạ Trung Quốc chống lại Hành tinh

"Đấu với Trời là niềm vui vô hạn."

Mao Trạch Đông, 1917

Từ con đường đất dẫn vào rừng, chúng tôi ngắm cánh rừng đang phơi bày vẻ đẹp tự nhiên bừng nở trong vẻ hoang dã vô tận. Đây là vùng đất thù địch, bất khả xâm phạm đối với dân thành thị đặc sệt như chúng tôi và, nói chung, đối với bất kỳ người lạ nào đến huyện Krasnoarmeysky xa xôi ở trung tâm lâm nghiệp của miền Viễn Đông nước Nga. Một cuộc đột nhập ngắn ngủi vào chốn hỗn độn hoang sơ cùng với Anatoly Lebedev, chuyên gia môi trường hàng đầu trong khu vực, cũng đủ mang lại cho chúng tôi cảm nhận sức sống mãnh liệt của không gian độc đáo nằm khuất giữa Thái Bình Dương và vùng Siberia khắc nghiệt. Chỉ đi vào rừng chừng 100 mét dưới những lùm cây rậm rạp, tiếng chim hót và tiếng kêu của các loài dã thú vang lên điếc tai. Độ ẩm cao đến nỗi chúng tôi gần như chạm vào không khí, mặc cho các loài đặc hữu của rừng và các vị khách lạ hiếm hoi tranh nhau chút oxy.

LỜI KÊU GỌI CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC GÂY HẤN, XÂM CHIẾM BIỂN ĐẢO CỦA VIỆT NAM TRÊN BIỂN ĐÔNG (Cập nhật đợt 2, tổng cộng 9 tổ chức, 245 cá nhân ký tên)

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Thoát Trung là con đường mà Nhà nước và Nhân dân phải cùng làm

Hà Sĩ Phu

Thoát Trung là chống lại con đường Bắc thuộc mới đang hiện ra ngày càng khốc liệt. Sự nghiệp chống xâm lược của một quốc gia đương nhiên phải do Nhà nước của quốc gia ấy đảm đương và tổ chức. Nhưng việc chống xâm lăng Trung Cộng đối với Nhà nước Cộng sản Việt Nam là việc rất khó thực hiện vì hai lý do:

Lạc dòng

Truyện Trương Đình Phượng

Cuối đời nhà Lê đất nước ngày một suy, chính sách hà khắc, lòng người khắp chốn ly tán. Từ trên xuống dưới quan viên lo vun vén lèn cho chặt túi tham. Tiếng ta thán tưởng thấu tận trời. Thế nhưng dân khổ mặc dân, triều đình vẫn bình chân như vại.

Khúc vĩ thanh của “Biểu tình hay không biểu tình” (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 77)

Tương Lai

Thật ra thì diễn biến thời cuộc từ ngay sau “tiếng thét trước tòa Tổng lãnh sự Trung Quốc” ngày 10.8.2019 đã gióng lên thanh âm chát chúa của “Khúc vĩ thanh” này! Cái âm thanh chát chúa dội lại từ những sự kiện nóng bỏng trên vùng biển nơi những tàu ăn cướp với trang bị hiện đại của những chiến hạm Trung Quốc đang lượn lờ quanh Bãi Tư Chính và ý chí ngoan cường của những ngươi lính biển mặt đối mặt với chúng đã làm giật mình những ai suýt trúng kế độc của bọn hại nước và lũ cướp nước.

Lời kêu gọi chống Trung Quốc xâm lược, khởi kiện Trung Quốc gây hấn, xâm chiếm biển đảo của Việt Nam trên Biển Đông

Tổ chức, cá nhân tham gia ký tên KÊU GỌI xin gửi Họ tên, việc làm, nơi ở về hộp thư: chongtqxamluocvn@gmail.com


Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Trong tình hình đó, các quan chức cao cấp Việt Nam liên tục sang làm việc với Trung Quốc nhưng không hề có một lời tuyên bố phản đối nào cụ thể. Thậm chí Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam còn ca ngợi sự hợp tác nhân dân, quân đội hai nước. Người dân lên tiếng phê phán, phản đối lại bị bắt bớ, hành hung, bỏ tù với tội danh gây rối, phản động, chống phá tình hữu nghị, đảng, nhà nước…

Chúng tôi hoan nghênh chính phủ Việt Nam vừa qua đã lên án Trung Quốc xâm phạm vào quyền chủ quyền của Việt Nam khi Trung Quốc đưa tàu Hải Dương vào EEZ và thềm lục địa trong khu vực Bãi Tư Chính.

Lịch sử dân tộc đã nhiều lần chỉ ra rằng, mỗi khi người dân chán ghét, không quan tâm đến vận nước (nước là của vua, của đảng), thì đất nước suy yếu, sụp đổ, rơi vào tay ngoại bang. Và lịch sử Việt Nam cũng khẳng định rằng dù tổ quốc nguy khốn đến đâu, nếu được nhân dân ủng hộ thì khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng.

Để bảo vệ tổ quốc, chống Trung Quốc cướp nước, trước hết là huy động sức mạnh của toàn dân tộc (ở trong và ngoài nước) và sự hỗ trợ của các quốc gia yêu chuộng công lý, hòa bình trên thế giới.

Chúng tôi gồm những tổ chức, cá nhân người Việt trong và ngoài nước lên tiếng kêu gọi toàn thể người Việt hãy hành động cho một Việt Nam, độc lập, tự do, dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, phát triển lành mạnh, văn minh, tiến bộ.

Việc làm ngay: Khởi kiện hành động xâm chiếm, gây hấn của Trung Quốc đối với chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông, trước mắt là vi phạm quyền chủ quyền (sovereign rights) của Việt Nam theo UNCLOS ở bãi Tư Chính.

Quốc hội và Chính phủ cần ra tuyên bố Trung Quốc đã và đang xâm lược biển đảo Việt Nam. Chính phủ phải trả tự do cho các tù nhân bị bắt vì tham gia chống Trung Quốc xâm lược với tội danh ngụy tạo: phản động, chống phá cách mạng…

Cụ thể:

1/ PHÁP LÝ:

a. Chính phủ Việt Nam yêu cầu Trung Quốc và Việt Nam ngồi lại với nhau để giải quyết với sự chứng kiến của các nước có tranh chấp chủ quyền ở khu vực rộng hơn là Biển Đông như Mã Lai, Phi Luật Tân, Brunei, Indonesia và các tổ chức quốc tế liên quan.

b. Nếu Trung Quốc từ chối, chính phủ Việt Nam phải đưa Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài của Liên Hợp Quốc. Chính phủ mau chóng nộp hồ sơ kiện cho Tòa Luật Biển đúng vào lúc Trung Quốc có hành vi gây tranh chấp như khi khởi sự đục khoét thềm lục địa Việt Nam (Toà sẽ có compulsory jurisdiction – thẩm quyền bó buộc, dù Trung Quốc không ra hầu Toà). Việt Nam chỉ có ít ngày để theo dõi và bắt quả tang Trung Quốc và kiện gấp kịp thời. Như vậy Việt Nam sẽ có bản án quốc tế chấm dứt hành động bắt nạt của Trung Quốc và tránh khỏi tự trách mình là kiện bóng ma trước một sự đã rồi.

Phải coi việc khởi kiện Trung Quốc là ưu tiên số một hiện nay.

2/ NGOẠI GIAO: Liên kết với các nước tự do dân chủ, văn minh, tiến bộ không có âm mưu xâm lược Việt Nam.

Chấm dứt “Giao lưu học tập” với Trung Quốc kiểu đàn em giao lưu học tập đàn anh trong các lãnh vực: quân sự, công an, thanh niên, phụ nữ, tuyên giáo, đảng, chính quyền... những thứ hình thành tâm thức thua kém, đàn em, cam tâm làm đầy tớ cho đại Hán man rợ.

3/ QUÂN SỰ: Vì nhu cầu tự bảo vệ, quyền tự do hàng hải trên Biển Đông, vì hoà bình và an ninh chung trong khu vực, Việt Nam có quyền tìm và nhận sự hợp tác của bất cứ quốc gia đối tác nào, như việc đặt mua hay tiếp nhận vũ khí từ các nước như Mỹ, Nga, Úc, Nhật, Tây Âu, Do Thái, Ấn độ, v.v., tập trận chung với các quốc gia không tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải với Việt Nam. Vũ khí, khí tài, quân phục… của lực lượng vũ trang Việt Nam phải không giống với Trung Quốc XHCN...

Những việc trên đây thuộc trách nhiệm của ba vị: Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng chính phủ.

CUỐI CÙNG: Mọi người dân Việt yêu nước tùy cách nhìn, hoàn cảnh phải được hành động cho sự tồn vong của tổ quốc Việt Nam yêu quí, vì hạnh phúc của người dân, không ai có quyền cấm cản, hành hung, bắt giam, kết án, đày ải người dân yêu nước cùng nắm tay nhau chống Trung Quốc xâm lược.

Việt Nam, ngày 16 tháng 8 năm 2019

Các tổ chức, cá nhân khởi xướng:

TỔ CHỨC:

1/ Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, đại diện: ông Lê Thân

2/ Hội Bầu Bí Tương Thân, đại diện: ông Nguyễn Lê Hùng

3/ Ban Vận động thành lập Văn Đoàn Độc Lập, đại diện: nhà văn Nguyên Ngọc

4/ Diễn đàn Bauxite Việt Nam, đại diện: GS Phạm Xuân Yêm

5/ Phong trào Lao Động Việt, đại diện: ông Đoàn Huy Chương

6/ Diễn đàn XHDS, đại diện: TS Nguyễn Quang A

CÁ NHÂN:

1/Lê Thân, cựu tù Côn Đảo, CN CLB Lê Hiếu Đằng, TP HCM

2/ Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, nguyên Phó TBT Báo Tuổi Trẻ, Hội An

3/ Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn tự do, Đà Lạt

4/  Nguyễn Viện, nhà văn, Sài Gòn

5/ Lê Công Định, luật sư, Sài Gòn

6/ Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, hưu trí, TP HCM

7/ Trần Thanh Vân, KTS, Hà Nội

8/ Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo tự do, Sài Gòn

9/ Lại Thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, Sài Gòn

10/ Nguyên Ngọc, nhà văn, Hội An

11/ Nguyễn Quang A, TS, Hà Nội

12/ Bùi Minh Quốc, nhà thơ, nhà báo, Đà Lạt

13/ Nguyễn Xuân Diện, TS, Hà Nội

14/ Chu Hảo, GS, nguyên Thứ trưởng Bộ KHCN, Đà Nẵng

15/ Nguyễn Ngọc Lanh, nguyên GS - NGND ĐH Y Khoa Hà Nội, Hà Nội

16/ Trần Tiến Đức, nhà báo độc lập, đạo diễn phim tài liệu và truyền hình, Hà Nội

17/ Lê Văn Tâm, nguyên CT Hội Người Việt Nam tại Nhật Bản

18/ Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang

19/ Kha Lương Ngãi, nguyên phó TBT báo Sài Gòn Giải Phóng , CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn

20/ Đào Tiến Thi, nhà nghiên cứu ngôn ngữ và văn học, nguyên UV BCH Hội Ngôn Ngữ Học VN, Hà Nội

21/ Nguyễn Khắc Mai, Trung Tâm Minh Triết, Hà Nội

22/ Nguyễn Tường Thụy, nhà báo độc lập, Hà Nội

23/ Nguyễn Quang Nhàn, hưu trí, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt

24/ Trần Minh Thảo, viết văn, CLB Phan Tây Hồ, Bảo Lộc, Lâm Đồng

25/ Phan Đắc Lữ, nhà thơ, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn

26/ Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt

27/ Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự ĐH Liège (Bỉ), Sài Gòn

28/ Tống Văn Công, nguyên TBT Báo Lao Động, Hoa Kỳ

29/ Trần Ngọc Sơn, kỹ sư, Pháp

30/ Nguyễn Thanh Hằng, dược sĩ, Pháp

31/ Phạm Nguyên Trường, dịch giả, Vũng Tàu

32/ Nguyễn Gia Hảo, chuyên gia tư vấn độc lập, Hà Nội

33/ Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội

34/ Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội

35/ Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia

36/ Trần Đức Quế, nghỉ hưu, Hà Nội

37/ Hoàng Dũng, PGS - TS, TP HCM

38/ Lê Xuân Khoa, nguyên GS thỉnh giảng, ĐH Johns Hopkins, Hoa Kỳ    

39/ Nguyễn Mai Oanh, Th.S Kinh tế phát triển, Sài Gòn

40/ André Menras - Hồ Cương Quyết, nhà giáo Pháp - Việt, CH Pháp

41/ Phạm Gia Minh, TS Kinh tế, Hà Nội

42/ Võ Minh Trí (Việt Khang) 10532 Stern Ave Garden Grove CA 92843, Hoa Kỳ

43/ Nguyễn Thị Tuyết Lan, nội trợ, Nha Trang 

44/  Đinh Đức Long, TS - BS, Sài Gòn

45/ Nguyễn Thị Thái Lai, Nha Trang

46/ Mạnh Kim, nhà báo tự do, Sài Gòn

47/ Ngô Thị Thứ, giáo viên hưu trí, Sài Gòn

48/ Nguyễn Đình Thục, LM Giáo phận Vinh

49/ Nguyễn Công Thanh, Sài Gòn

50/ Lê Ngọc Thanh, LM DCCT, Nhà thờ Sáu Bọng, Cần Thơ.

51/ Chí Thảo, nhà báo tự do, Sài Gòn

52/ Lê Thăng Long, doanh nhân, cựu TNLT, Sài Gòn.

53/ Chiêu Anh Nguyễn, nhà thơ, Sài Gòn

54/ Lê Thị Kiều Oanh, nội trợ, Sài Gòn

55/ Nguyễn Ngọc Sơn, bác sĩ, Bà Rịa Vũng Tàu

56/ Nguyễn Vũ Bình, nhà báo, Hà Nội

57/ Đoàn Thị Thu Hương, Sài Gòn

58/ Đào Công Tiến, PGS - TS, nguyên Hiệu trưởng ĐH Kinh tế TP HCM

59/ Hồ Ngọc Nhuận, nhà báo, Sài Gòn

60/ Hồ Hiếu, nguyên chánh VP Ban Dân Vận Thành ủy TP HCM, cựu TNLT, Sài Gòn

61/ Hoàng Hưng, nhà thơ, dịch giả, Sài Gòn

62/ Nguyễn Nghĩa Trí, Sài Gòn

63/ Lê  Xuân Lộc, LM DCCT SG

64/ Vũ Thạch, kỹ sư, Sài Gòn

65/ Đặng Bích Phượng, hưu trí, Hà Nội

66/ Đoàn Hòa, phiên dịch, CH Séc

67/ Nguyễn Đăng Cao Đại, Th.S XD, Sài Gòn

68/ Đỗ Trung Quân, nhà thơ, Sài Gòn

69/ Lê Hoàng, NV kỹ thuật Cty điện tử Hanel, Hà Nội

70/ Nguyễn Văn Hải, blogger Điếu Cày, California, Hoa Kỳ

71/ Phan Vân Bách, Đống Đa, HN

72/ Lê Quốc Thăng, LM Tổng Giáo phận Sài Gòn

73/ Đoàn Huy Chương, PCT Phong Trào Lao Động Việt

74/ Nguyễn Khanh, nhà báo, Washington D.C

75/ Nguyễn Thị Kim Chi, NSƯT, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn

76/ Đặng Đình Mạnh, luật sư, Sài Gòn

77/ Nguyễn Văn Đề, Hà Nội

78/ Phạm Thành, nhà báo, nhà văn, Hà Nội

79/ Nguyễn Đăng Vũ, KD, Sài Gòn

80/ Lê Thúy Bảo Nhi, chuyên viên tư vấn tâm lý, Sài Gòn

81/ Phạm Bảo Ân, phóng viên, Sài Gòn

82/ Đào Thu Huệ, giảng viên, Hà Nội

83/ Lê Nguyễn Phương Trâm, BTV- PTV Amentv, Sài Gòn

84/ Nguyễn Thanh Tịnh, LM Tòa Giám Mục Giáo phận Hà Tĩnh

85/ Võ Văn Thôn, nguyên GĐ Sở Tư Pháp TP HCM, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn

86/ Nguyễn Thế Hùng, GS - TS, ĐH Đà Nẵng, Phó CT Hội Cơ học thủy khí VN

87/ Tô Lê Sơn, kỹ sư, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn

88/ Trần Đình Sử, GS Văn học, Hà Nội

89/ Nguyễn Ngọc Sơn, bác sĩ nghỉ việc, Long Điền, Bà Rịa Vũng Tàu

90/ Nguyễn Thị Bích Hoa, nội trợ, Long Điền, Bà Rịa Vũng Tàu

91/ Vũ Trọng Khải, PGS - TS, chuyên gia độc lập về chính sách nông nghiệp, TP HCM

92/ Nghiêm Ngọc Trai, kỹ sư xây dựng, hưu trí, Đống Đa, Hà Nội

93/ Đinh Đức Long, TS - BS, Sài Gòn

94/ Nguyễn Trí Nghĩa, lao động tự do, Sài Gòn

95/ Ngô Trường An, Thăng Bình, Quảng Nam

96/ Phạm Minh Hoàng, hưu trí, Paris

97/ Trần Vũ Anh Bình, nhạc sĩ, cựu TNLT, Sài Gòn

98/ Đàm Ngọc Tuyên, nhà báo độc lập, Quảng Ngãi

99/ Nguyễn Tiến Trung, Th.S, cựu TNLT, Sài Gòn

100/ Huỳnh Công Thuận, nhà báo tự do, Sài Gòn

101/ Trần Đức Nguyên, chuyên gia cao cấp, nghỉ hưu, Hà Nội

102/ Chu Vĩnh Hải, nhà báo độc lập, Vũng Tàu

103/ Lê Đính Kim Thoa, nội trợ, Sài Gòn

104/ Lê Dũng, nhà báo độc lập, Đài truyền hình CHTV Vietnam, Hà Nội

105/ Dương Thị Tân, nhà hoạt động xã hội, Sài Gòn

106/ Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt

107/ Nguyễn Tiến Dân, nhà giáo, Hà Nội

108/ Phạm Đức Nguyên, PGS - TS, Hà Nội

109/ Hà Dương Tường, nhà giáo nghỉ hưu, Pháp

110/ Lê Thân, cựu tù Côn Đảo, CN CLB Lê Hiếu Đằng, TP HCM

111/ Nguyễn Mạnh Hùng, Mục sư, Sài Gòn

112/ Nguyễn Duy Tân, Linh mục, Xuân Lộc, Đồng Nai

114/ Phan Thị Hoàng Oanh, TS Hoá học, Sài Gòn

115/Trần Bang, Kỹ Sư, Ccb Chống Tq, Tv Clb Lhđ, Sài Gòn

116/ Phan thị Hoàng Oanh, TS hóa học, Sài Gòn

Đạo quân Trung Quốc thầm lặng (kỳ 7)

Juan Pablo Cardenal

Heriberto Araújo

Bản Việt ngữ Nguyễn Đình Huỳnh

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2015, 2917

6

Những nạn nhân mới của "công xưởng thế giới"

"Tình hữu nghị giữa Trung Quốc và Mozambique sống mãi như Trời Đất.”

Khẩu hiệu của Trung Quốc ở lối vào Sân vận động Quốc gia Maputo.

Ở ngoại ô Maputo, Sân vận động Quốc gia nguy nga sáng rực ánh đèn giữa cảnh nhớp nháp u ám của một trong những nước nghèo nhất châu Phi. Để đến sân vận động, chúng tôi phải luồn lách qua luồng xe cộ dày đặc những chiếc xe buýt nhỏ đầy người và xe tải nhẹ làm tắc nghẽn vùng ngoại thành thủ đô Mozambique. Tình trạng ngưng trệ kéo ra tận rãnh nước bẩn thỉu bên lề đường. San sát nhà hai bên, đường cao tốc N1 phơi bày thực trạng cố hữu của châu Phi: đoàn phụ nữ địu con trên lưng và đội những bao gạo hoặc ngô trên đầu, trẻ em mặc đồng phục đi học hay từ trường về, đám hàng rong bán đủ thứ, từ than đá, lốp xe, củi đến thẻ điện thoại di động, trái cây và xăng. Không khí nồng nặc mùi hôi thối của rác và nhựa cháy đâu đó không xa.

Chân Nhân (kỳ 9)

Tiểu thuyết của Trần Thanh Cảnh

CHÍN

Bọn đàn ông trong làng Cùng nói, số đàn bà qua tay thày Bút không biết bao nhiêu mà kể.

Số là khi thày Bút nổi tiếng, cũng là lúc kinh tế nước nhà bắt đầu khá khẩm. Chuyện đói ăn đói mặc chỉ còn trên vùng cao hoặc thỉnh thoảng xảy ra ở miền Trung lũ lụt. Chứ còn ngoài Bắc hoặc trong Nam, bọn trẻ con mới lớn lên, nghe thế hệ trước kể chuyện ăn sắn, ngô, khoai hay bo bo thay cơm, như nghe chuyện... ở bên Châu Phi. Kinh tế phát triển, mọi nhà có của ăn của để thì bắt đầu nghĩ cách hưởng thụ. Bởi như các cụ dạy, “No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”. Mà cái khiến con người ta dậm dật nhất là nhu cầu tình dục. Hay như các nhà thơ rất đông đảo ở nước mình thường mô tả, đó là khát vọng tình yêu. Theo các nhà thơ thì khát vọng thỏa mãn tình yêu nam nữ là cái chuyện muôn đời, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, ta, tàu, âu, á. Cảm giác khi được thỏa mãn với người mình yêu là cảm giác của thánh thần. Đó chính là phút giây chúng ta được sống trên thiên đường cực lạc.

Văn Hải ngoại sau 1975 (160): Phạm Chi Lan – Những giấc mơ trong bệnh viện

clip_image002

Bằng lối văn sáng, đẹp, "Những giấc mơ trong bệnh viện" là cuộc đời lướt trôi trong im lặng, giữa hai bến bờ của đời sống và cái chết, giữa tình yêu và mơ ước, giữa phán xét và tự tại, giữa lưỡi hái bằng kim khí và giàn hoa vàng rực rỡ.

Sinh 1962, Phạm Chi Lan thuộc thế hệ bất chợt bị đẩy bật ra khỏi quê hương, thế hệ của Lê Quỳnh Mai, Vũ Quỳnh Nh., Lê Thị Thấm Vân, Hoàng Mai Đạt, Phạm Thị Ngọc, Nguyễn-Võ Thu Hương, Nguyễn Thanh Hùng, Đinh Linh, Đinh Từ Bích Thúy… Thế hệ được 12, 13 tuổi ngày 30 tháng 4-1975 đặt chân đến Hoa Kỳ, Hòa Lan, Gia Nã Đại với tất cả sự lạc lõng cùng vốn liếng yếu ớt của tiếng Mẹ. Chính vì vậy mà những dòng chữ họ viết ra bên này biển, trong ngôn ngữ Mẹ, đầy quý giá. Càng thêm quý giá khi Linda Lê, cũng sinh 1962, rời Đà Lạt năm 14 tuổi nhưng đã quyết định quên ngôn ngữ của cha. (Trần Vũ)

­Kiến, chuột và ruồi của Nguyễn Quang Lập trong dòng chảy của văn xuôi đương đại Việt Nam (kỳ 2)

Lã Nguyên

3. Mông muội, bi hài kịch mang tên “Cách mạng” và logic trần thuật. Văn bản nghệ thuật nào cũng tổ chức cấu trúc theo trục dọc, trục hệ hình và trục ngang, trục ngữ đoạn. Kinh nghiệm phân tích trục hệ hình mách bảo tôi rằng vẫn phải đọc kỹ hai chương đầu nếu muốn tìm chìa khóa khám phá tổ chức ngữ đoạn của Kiến, chuột và ruồi. Bởi vì chương đầu của một cuốn tiểu thuyết thường không chỉ giới thiệu tình huống truyện, mà còn ngầm báo trước một cái gì đó trong sự vận động của mạch trần thuật.

Thảo luận “Văn chương để làm gì?” (11): Cặp đùi em như hai lưỡi kéo...

Đặng Văn Sinh

Vào những năm của thập kỷ 70 và 80 của thế kỷ XX, người Nhật phát triển công nghệ truyền hình đạt đến đỉnh cao mà một trong những hãng nổi tiếng là Sony. Với cấu trúc cong, độ nét cao, tạo được chiều sâu, màn hình hiển thị đã ở trình độ thượng thừa, nhưng các nhà thiết kế vẫn chưa hài lòng. Người ta còn muốn chế tác một loại TV siêu đẳng, trong đó, tích hợp những thông số kỹ thuật độc quyền gây hiệu ứng không gian ba chiều. Thế nhưng mọi sự cải tiến có vẻ như đã chạm ngưỡng giới hạn, kỳ vọng của các ông chủ công nghệ nghe nhìn xứ Phù Tang vẫn giẫm chân tại chỗ.

Giang hồ

Truyện Hà Thúc Sinh

unnamed

Lão Mai Định hành nghề đồ tể nơi một nông trại Mễ gần siêu lộ 605. Có người biết gốc gác bảo ba đời nhà lão làm nghề này. Chiều lão thường tha về ít đầu thừa đuôi thẹo, khi mớ huyết, khi miếng gan, khi một đoạn thối linh. Lão nói, “Tươi, không đông lạnh, truyền thống ăn phải vậy”. Nhưng lão chỉ luộc, luộc chấm mắm tôm mắm nêm chanh ớt, ai đòi chiên xào lão cự, “Không biết ăn!”. Vặn hỏi, lão dạy, “Nhớ, trong các cách nấu truyền thống luộc khó nhứt. Chó, bò, heo, gà, vịt, thịt gì cũng vậy, món luộc đánh giá bản lãnh đầu bếp. Thơm trinh nguyên”. Đám thanh niên đồng hương xăm mình, khó phân thiện ác, thường là bạn nhậu của lão. Lão có món ăn chúng tha bia đến. Huề. Ngồi nhậu lai rai, hứng, lão hay kể những chuyện sôi nổi bắt nguồn từ miền Tây cố hương xa vời. Thường lão hay kết thúc câu chuyện bằng tiếng chắt lưỡi, “Nhớ thấy bà!”.

Chân Nhân (kỳ 8)

Tiểu thuyết của Trần Thanh Cảnh

TÁM

Chuyện của cô Diệu Hương, bán vải ở chợ Phùng Khắc Khoan.

“Năm tôi tốt nghiệp đại học, hai mươi hai tuổi. Vào lúc đó, nước mình đã gần như xóa xong chế độ bao cấp. Tôi ra trường thì chẳng còn chế độ phân công công tác nữa, phải tự bươn chải tìm việc. Đang hoang mang chưa biết định liệu thế nào thì có người đến xin hỏi cưới. Thật ra tôi chưa yêu Bình (tên chồng tôi) ngày nào. Anh ấy ở cùng phường, nhà tôi trong ngõ còn nhà anh ấy ngoài phố, học trên tôi hồi phổ thông hai lớp, học Bách Khoa còn tôi học bên Tổng Hợp. Không thân cơ mà cũng gọi là quen biết nhau. Nên khi mẹ anh ấy đến nhà ướm lời mẹ tôi thì tôi lấy làm lạ. Tôi hỏi anh, sao không đến nhà nói chuyện tìm hiểu trước mà chưa chi đã cho mẹ đến? Anh ấy gãi đầu nói thật là anh không biết tán gái. Nhìn em thấy... thích, em có... thương thì lấy anh nhé? Tôi phì buồn cười, thanh niên Hà Nội cuối thế kỷ hai mươi, đã tốt nghiệp đại học mà vẫn có ông phải để cho mẹ dắt đi hỏi vợ! Cơ mà thấy cũng cao to sáng sủa, ngồ ngộ nên tôi bảo, sáng mai, qua đưa lên Hồ Tây đi chơi một vòng rồi về tôi sẽ quyết…

Đạo quân Trung Quốc thầm lặng (kỳ 6)

Juan Pablo Cardenal

Heriberto Araújo

Bản Việt ngữ Nguyễn Đình Huỳnh

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2015, 2917

5

Nền tảng của thế giới Trung Quốc

"Người Mỹ đến đây để thả bom. Chúng tôi đến Sudan để xây dựng đường sá, văn phòng và bệnh viện. Chúng tôi có mặt ở đây để mang lại hạnh phúc cho người dân Sudan."

Fan Hui Fang, doanh nhân Trung Quốc và chủ sở hữu trang trại trồng trọt ở ngoại ô Khartoum.

Bình minh ló rạng khi chúng tôi dừng lại ăn sáng gồm trà và bánh ngọt bên dãy nhà gạch cạnh lề đường ở ngoại ô Omdurman, một trung tâm thương mại sôi động ở phía bắc Khartoum. 6 giờ sáng và nhiều người dân địa phương vẫn đang kéo dài giấc ngủ. Ánh sáng ngày mới làm hiện ra một khung cảnh hoang dã, hiu quạnh, rách nát bởi đói nghèo và thời tiết khắc nghiệt - nhưng, đồng thời, cũng vô cùng đẹp đẽ. Con đường nhựa đen bóng chạy ngang chân trời bằng cát vàng điểm rải rác lạc đà, gia súc và những con lừa kỳ lạ bị buộc vào bụi cây.

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 159): Phạm Chi Lan – Tháng 4 tội lỗi

Phạm Chi Lan sinh năm 1962 cùng gia đình rời Sài Gòn ngày 27 tháng 4-1975. Là chuyên viên điện toán của Liên Bang cho đến khi bị bạo bệnh qua đời ngày 21 tháng 9 năm 2009 tại Dallas, Phạm Chi Lan chuyên về thể tùy bút, ký, với lối văn nhẹ nhàng đằm thắm. Tháng 4 Tội Lỗi được ghi lại từ ký ức của chính tác giả cho chuyên đề 30 Tháng 4 Nhìn Từ Miền Nam của tập san Hợp Lưu số tháng 4-2005. (Trần Vũ)