Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Trung Dũng Kqđ

HÌNH NHƯ ĐÊM QUA
CÁI GIÓ CHUYỂN MÙA (1)

Đêm qua nằm nghe tiếng gió
Rơi rụng đâu phía bờ sông
Thì ra gió nồm bất cẩn
Va phải heo may trên không

Sáng nay chị bán hoa cúc
Đi ngang nhà tôi, hững hờ
Còn lão biên phòng hưu trí
Ngồi chống cằm ngó vu vơ...

Đêm qua buồn trông con nhện
Trở trời, uể oải buông tơ...

HÌNH NHƯ ĐÊM QUA
CÁI GIÓ CHUYỂN MÙA (2)

Thật ra làn gió đêm qua rất nhẹ
Chỉ vương vương chút xíu hương đồng
Qua Gò Vấp rồi đi đâu không biết
Làm anh nhớ quê nhà, lòng nổi một cơn dông.

Sáng nay thấy ông hoạ sỹ già mặt buồn rười rượi
Bảo: Heo may vấp phải giàn giáo công trình, rơi ở chợ An Đông.

HÌNH NHƯ ĐÊM QUA
CÁI GIÓ CHUYỂN MÙA (3)

Nắng: có nắng hanh một chút
Heo may: chỉ mảy mày may
Chiều tím: thoảng chiều tim tím
Lá bay: thích thì lá bay!

Sài Gòn hình như thu đến
Chẳng phải từ trên bao la
Mà thu đến từ đâu đó
Ở trong kỷ niệm, thi ca...

Hôm qua ông lão hàng xóm
Bảo ngày mai là lập thu
Phương Nam thuận hoà mưa nắng
Vậy mà giông gió mịt mù

Sài Gòn cũng Thu quyến rũ
Cũng có chiếc lá vàng rơi...
Đêm qua anh nghe xa vắng
Một mùa thu cũ... bời bời...

Buồn: chỉ buồn buồn một chút
Yêu: thì da diết, thẫn thờ...
Mùa thu Sài Gòn nhàn nhạt
Sao nhớ người ta ngẩn ngơ.

Nắng: chỉ nắng hanh một chút
Heo may: phiên phiến heo may
Ai đó: yêu thì cứ tím
Lá bay: thích thì lá bay.

Vậy thôi!

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

Bình minh đỏ trên Trung Quốc – Chủ nghĩa Cộng sản Chế ngự một phần tư Nhân loại thế nào (kỳ 2)

 Tác giả: Frank Dikötter

Người dịch: Nguyễn Quang A

NXB: Bloomsbury Publishing, 2026

1. Thời kỳ ấp trứng

(1921–1926)

Vào sáng ngày 21 tháng 1 năm 1793, Louis XVI, cựu Vua Pháp, đã tham dự thánh lễ cuối cùng, nhận lời chúc phúc từ linh mục và được đưa bằng xe ngựa qua những con phố đông đúc của Paris đến Quảng trường Cách mạng, nơi một giá treo cổ đang chờ đợi ông. Sau khi tóc ông bị cắt và cổ áo sơ mi bị tháo ra, ông bị trói vào một tấm ván, đầu đặt dưới lưỡi dao chém. Việc chém đầu diễn ra nhanh chóng, mặc dù theo một lời kể, lưỡi dao không cắt đứt cổ trong một nhát gọn gàng mà cắt xuyên qua phía sau hộp sọ và vào hàm. Charles-Henri Sanson, người cựu người hầu trung thành của ông với tư cách là người hành quyết hoàng gia kể từ năm 1778, đã kéo cái đầu ướt đẫm máu của vị chủ nhân cũ ra khỏi giỏ và trình bày nó trước đám đông phấn khích. 1 Đó là đỉnh điểm của một cuộc cách mạng bắt đầu vào năm 1789 với cuộc tấn công vào Bastille, một nhà tù nhà nước tượng trưng cho chế độ chuyên chế của chế độ quân chủ đang cầm quyền.

Henri Bergson – triết gia của niềm vui sống

 Dương Thắng

Trên phần mộ của nhà triết học, nhà thơ Paul Valery đã viết lời đề từ như một bản tổng kết các thành tựu triết học của Bergson như sau: “Trong khi phần lớn các nhà triết học, kể từ thế kỷ XVIII, chịu ảnh hưởng nặng nề của các quan niệm cơ học - vật lý thì thật may mắn người anh em nổi tiếng của chúng ta đã dâng hiến đời mình cho triết học và các khoa học của cuộc sống. Sinh học đã khích lệ ông. Ông nghiên cứu tỷ mỷ cuộc sống và đã hiểu rõ nó, đã nhận thức nó như là tác nhân của tinh thần. Trong sự quan sát ý thức của bản thân, ông không ngần ngại đi tìm các luận cứ làm sáng tỏ những vấn đề tưởng chừng không bao giờ được giải quyết. Ông có một công lao to lớn với sự phát triển lý tính của nhân loại nhờ vào việc phục hồi và bảo vệ trực giác là cái trực tiếp gần với bản chất của chúng ta. Vai trò đích thực của triết học là hướng tư duy vào bản thân mình Nỗ lực này đòi hỏi người muốn mô tả nó phải có một cách tiếp cận đặc biệt thậm chí phải sáng tạo ra một phong cách trình bày đặc biệt để có thể thích hợp cho mục đích đó. Bởi vì ngôn ngữ bao giờ cũng nhanh chóng cạn kiệt đi khi tiếp cận với nguồn gốc của mình. Toàn bộ sức mạnh thiên tài của Bergson đã bộc lộ ra chính là ở chỗ này”.

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

Cung Giũ Nguyên: Một khả thể khác của văn chương Việt bằng tiếng Pháp thế kỉ hai mươi

 Tino Cao

Xin trân trọng cảm ơn PGS.TS. Hoàng Dũng, người đã đọc kĩ bài viết và góp ý để tôi bổ sung phần khảo sát về sự tiếp nhận của Giáo sư Cung Giũ Nguyên đối với tư tưởng Nhân Vị của Nicolas Berdyaev (1874-1948), qua đó làm rõ ảnh hưởng quan trọng của triết gia Nga này đối với quan niệm về Con Người mà Thầy Cung Giũ Nguyên theo đuổi suốt đời viết.

Án văn (5)

 Nguyễn Thông

Thù dai cả bức chân dung

Giữa tháng 11.2023, dư luận xã hội, nhất là giới văn nghệ sĩ, văn hóa văn nghệ, dậy sóng vụ Phạm Xuân Trường và “án treo”. Xã hội nóng vậy nhưng tịnh không thấy một tờ báo mậu dịch quốc doanh nào hó hé nửa lời. Chắc còn chờ chỉ đạo. Làm thân phận “chim trong lồng” khổ thế đấy. Đó là thực chất của tự do báo chí ở xứ này.

Khi thực tại trở thành đức tin cuối cùng: Đọc Brodsky từ bài thơ Cô đơn

 Lê Thọ Bình

Có một nghịch lý thú vị trong lịch sử thơ ca hiện đại: càng về sau, thơ càng ít nói về cái đẹp mà nói nhiều hơn về điều kiện để con người còn có thể sống như một con người. Sau hai cuộc thế chiến, sau những trại cải tạo, những cuộc lưu đày và những hệ tư tưởng từng hứa hẹn cứu rỗi nhân loại, thi ca không còn dễ dàng tin vào những chân lý tuyệt đối. Nó quay về với câu hỏi cổ xưa hơn: Điều gì còn có thể nâng đỡ con người khi mọi điểm tựa lần lượt sụp đổ?

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

Còn chút gì cho nghệ thuật

 Đinh Thanh Huyền

 

Những trải nghiệm đầu tiên về văn chương do AI tạo ra khác hẳn với mọi trải nghiệm nghệ thuật trước đó của nhân loại. Lần này, con người không đứng trước câu hỏi “Bản chất của nghệ thuật là gì?”/“Giá trị của nghệ thuật là gì?”/ “Nghệ thuật có gì mới?” mà là câu hỏi: “Nghệ thuật sẽ sống hay chết?”. Câu hỏi đầy hoảng loạn, đau đớn này xuất hiện một cách quá đỗi bất ngờ, không ai được chuẩn bị tinh thần, không có gì báo trước cho một nhân loại vốn dư thừa thông tin mà ít khả năng tự bảo vệ. Giống như trong một trò đùa tai ác, con người sững sờ khi chỉ trong chớp mắt, món “đồ chơi” tinh thần cao quý nhất của mình bị cướp giật, bị “kẻ khác” chơi một cách tùy tiện, vừa chơi vừa phá. Chúng ta chỉ còn có thể lắp bắp phản đối yếu ớt nhưng dường như vô ích. Kẻ cướp đoạt có tên là AI không có trái tim, không có lòng thương hại, nó không cần biết đến nỗi thống khổ của con người. Nó thản nhiên vò xé thứ quý giá mà con người chăm bẵm mặc cho giống loài yếu ớt của chúng ta phẫn nộ và than khóc. Và nó lại do con người tạo ra!

Một saga do Hoàng Minh Tường kể

  Phạm Toàn

Lâu lắm mới lại gặp một cuốn sách khiêm tốn, cuốn tiểu thuyết không kèm theo những tuyên ngôn về tài năng hiện đại và tinh thần hậu hiện đại, trái lại ở trang cuối tác giả còn thủ thỉ cảm ơn sự ủng hộ của Hội Nhà văn Việt Nam, sự chỉ giáo và chia sẻ của các văn nghệ sĩ và các nhà khoa học… của các bậc cao niên… nhờ đó mà bản thảo đã ra đời suôn sẻ…

Hai bản ngã trong một ngôn ngữ – Linda Lê, Anna Moï và hai thi pháp của kí ức Việt trong tiếng Pháp

 Tino Cao

* Version française ci-dessous

Linda Lê (trái) và Anna Moï (phải)

Từ lâu, tôi quan tâm đến những nhà văn sống và sáng tác giữa nhiều ngôn ngữ. Với các tác giả gốc Việt viết bằng tiếng Pháp, lịch sử thuộc địa và hậu thuộc địa tạo nên một hoàn cảnh chung, song mỗi người đến với Pháp ngữ bằng một tiểu sử và một quan niệm nghệ thuật riêng. Ở Linda Lê, tiếng Pháp gắn với người mẹ, trường học và sách vở từ thuở nhỏ. Sau khi rời Việt Nam, ngôn ngữ ấy còn mang theo khoảng cách vời vợi với người cha, sự xa lìa tiếng Việt, kinh nghiệm lưu đày và nỗi đau tang tóc. Với Anna Moï, tiếng Pháp đem lại một lối biểu đạt tự do, trực diện, hài hước và giàu chất thơ, trong khi tiếng Việt tiếp tục gìn giữ hồi ức tuổi thơ cùng thế giới cảm giác của mảnh đất miền Nam Việt Nam. Bài viết của tôi muốn đặt hai nhà văn cạnh nhau nhằm khảo sát hai cách viết về kí ức Việt. Linda Lê trở về quá khứ qua mất mát, lời kể đứt đoạn và những tiếng gọi rơi vào im lặng. Anna Moï khơi lại quá khứ qua thân thể, cây cỏ, thức ăn, khí hậu, sông nước và cảnh sắc. Xét về sự tiếp nhận, các tư liệu hiện có chưa đủ để chia họ thành hai phía cố định giữa văn chương phổ quát và chứng từ căn cước. Điều đáng khảo sát hơn là cách những phạm trù như lưu đày, Việt Nam, francophonie, nữ quyền và hậu thuộc địa tác động đến cách mỗi tác giả được đọc và được đánh giá về mặt thẩm mĩ thế nào.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

“Chính sử” xét xử văn chương

Tino Cao

Ngày 12 tháng Mười 2025, Đài Tiếng nói Việt Nam gọi Hùng khí Đông A của Trần Thanh Cảnh là một bộ tiểu thuyết lịch sử đặc sắc, đồng thời ca ngợi lối viết hiện đại của tác phẩm. Ngày 23 tháng Bảy 2026, Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam thông báo dừng phát hành bộ sách ấy cùng cuốn Đức Thánh Trần để “thẩm định lại nội dung”, theo văn bản được tác giả công bố năm ngày sau đó. Những tình tiết bị lên án có gốc trong chính sử và được nhà văn viết tiếp bằng hư cấu. Đức Thánh Trần, xuất bản lần đầu năm 2017, về sau được tác giả chỉnh sửa và đổi tên thành Trần Quốc Tuấn. Bản mới này cùng hai tiểu thuyết Trần Thủ ĐộTrần Nguyên Hãn được in thành bộ Hùng khí Đông A. Một tác phẩm từng qua cấp phép, được truyền thông nhà nước tán thưởng, nay bị đưa ra xét lại trong bầu không khí chính trị thù địch của nhiều năm sau. Đây là kiểm duyệt hồi tố, một cuộc thanh lọc kí ức nhắm cả vào những gì chính hệ thống từng chấp nhận. Giấy phép chỉ có giá trị như một xác nhận cung cấp khoảng bình yên tạm thời; hồ sơ xuất bản của quá khứ vẫn có thể bị mở lại và bị trừng phạt bất cứ lúc nào.

Những ngộ nhận của chúng ta khi đọc và đánh giá tác phẩm văn học, khi đọc và đánh giá Nỗi buồn chiến tranh

 Đặng Chương Ngạn

Sau những tranh luận dữ dội vừa qua, đã đến lúc Hội Nhà văn Việt Nam và các cơ quan quản lý văn hóa cần tổ chức những cuộc hội thảo, tọa đàm hoặc diễn đàn nghiêm túc về Nỗi buồn chiến tranh. Những người đồng tình cũng như những nhà văn, nhà thơ, độc giả… đang có quan điểm khác với Hội Nhà văn cần được mời tham dự, trình bày và bảo vệ nhận định của mình bằng văn bản.

Từ ký ức của phố đến ký ức của con người

 Tobi Trần - Giám tuyển Độc lập

Khi từng viết về loạt tranh Phố của Giáng Vân, tôi cho rằng điều đáng chú ý nhất không nằm ở việc chị vẽ phố theo nghĩa thông thường. Những con đường, mái nhà hay khoảng lặng trong tranh chưa bao giờ chỉ là một lát cắt của đô thị mà là những không gian đã được thời gian bào mòn để trở thành ký ức. Phố trong hội họa của Giáng Vân vì thế không còn là đối tượng để quan sát mà đã trở thành nơi lưu giữ cảm xúc, nơi mỗi lớp màu giống như một lớp thời gian lắng lại trên bề mặt toan.

Bình minh đỏ trên Trung Quốc – Chủ nghĩa Cộng sản Chế ngự một phần tư Nhân loại thế nào (kỳ 1)

 Tác giả: Frank Dikötter

Người dịch: Nguyễn Quang A

NXB: Bloomsbury Publishing, 2026

Lời giới thiệu

Bạn đọc cầm trên tay cuốn thứ 76 của tủ sách SOS2,* cuốn BÌNH MINH ĐỎ TRÊN TRUNG QUỐC – Chủ nghĩa Cộng sản Chế ngự một phần tư Nhân loại thế nào của Frank Dikötter (Frank Dikötter RED DAWN OVER CHINA- How Communism Conquered A Quarter of Humanity) do nhà xuất bản Bloomsbury Publishing xuất bản năm 2026.

Biên bản cuộc họp thẩm định hơn 20 năm trước về cuốn tiểu thuyết Thời của thánh thần

Hết cuốn sách này đến cuốn sách khác đang bị "đấu tố" trên mạng và có cuốn đã bị thu hồi, tác giả và những người có liên quan bị xử lý nặng, thậm chí bị bắt giam.

Hai mươi hai năm trước, Thời của thánh thần của Hoàng Minh Tường bị thu hồi. Trước đó, Hội Nhà văn đã họp thẩm định cuốn sách. Các phát biểu trong buổi họp nhìn chung là phê phán, lấp lửng hay thẳng tuột. Tuy vậy, kết luận của buổi họp về cuốn sách khá mềm mỏng:

(1) "[...] Hội nghị đề nghị Bộ Thông tin và Truyền thông cho phát hành bình thường cuốn sách này.";

(2) "Cần có ý kiến chỉ đạo với giới báo chí, trước mắt không viết bài khen ngợi cũng như phê phán, không gây ồn ào quảng cáo không có lợi"; và

(3) "Chờ một dịp thuận lợi sẽ tổ chức tọa đàm nói rõ ưu khuyết của tập sách, đặc biệt là khuynh hướng sáng tác để rút kinh nghiệm chung."

Việc quyết định thu hồi cuốn sách của anh Hoàng Minh Tường như thế là từ bên trên, chứ không phải do Hội Nhà văn.

Văn Việt

Bảo vệ Mekong và Salween: Từ Tuyên bố ASEAN về quyền môi trường đến cơ chế thực thi

 Cứu vãn nguồn sống của bảy mươi triệu người Đông Nam Á

Phạm Phan Long

29-7-2026

Lời dẫn

Từ những con cá bị lở loét trên sông Kok ở Thái Lan đến nguy cơ ô nhiễm lan rộng khắp lưu vực Mekong và Salween, Đông Nam Á lục địa đang chứng kiến một cuộc khủng hoảng môi trường xuyên biên giới ngày càng nghiêm trọng. Trong bối cảnh hoạt động khai thác đất hiếm và phát triển thủy điện tiếp tục mở rộng, câu hỏi không còn là liệu khu vực có cần tăng cường hợp tác hay không, mà là liệu ASEAN có thể biến những cam kết về quyền môi trường thành các cơ chế bảo vệ thực sự, trước khi những tổn thất trở nên không thể đảo ngược.

Chuyến du hành của Hoàng đế An Nam

 

Thứ Ba, ngày 12 tháng 12 năm 1933
Chuyến thăm Trường Mỹ thuật Đông Dương

(L'Avenir du Tonkin, thứ Tư, 13 tháng 12 năm 1933)

Bảo Chân dịch[1]

Chuyến viếng thăm Trường Mỹ thuật Đông Dương của Hoàng đế Bảo Đại đã diễn ra vào sáng hôm qua, thứ Ba, ngày 12 tháng mười hai, từ 10 giờ đến 11 giờ. Ngài Toàn quyền Pasquier, một người rất am hiểu nghệ thuật và bản thân ngài cũng là một nghệ sĩ tài hoa, đã đích thân tháp tùng vị Hoàng đế trẻ (ít ai biết rằng ông Pasquier là người say mê hội họa và một bảo tàng ở Pháp hiện đang sở hữu một bức tranh của ông ấy).

Không có ai hút thuốc ở trên lầu tám

 Truyện ngắn của Đa Mi

Trời mưa dầm cả đêm. Tôi chế bình trà, bỏ vô balô rồi mặc áo mưa vô trường. Buổi học này, tôi sẽ đứng sáu tiết liền tù tì. Xen giữa mỗi tiết là năm phút giải lao. Nhưng thường thì, tiết thứ ba tôi sẽ cho sinh viên nghỉ lâu một chút. Vì vậy, tôi cần bình trà này. Và ở quãng nghỉ đó, tôi bấm thang máy xuống đất, đội cái mưa lất phất băng qua đường, có một chốt gác dân phòng, ban ngày thường không có ai. Tôi hút thuốc, nhấp từng ngụm trà ấm ở đó.

Chuyện tử tế

Tino Cao

Trước khi đăng tại đây, bài viết của tôi đã được gửi đến đạo diễn Trần Văn Thủy để ông đọc và góp ý về những chi tiết liên quan đến bộ phim tài liệu Chuyện tử tế. Để trình bày tương đối đầy đủ bối cảnh lịch sử, hậu trường chính trị cùng các vấn đề nghệ thuật của tác phẩm, bài viết dài hơn một bài đăng thông thường. Anh chị và các bạn quan tâm xin lưu lại, đọc vào lúc thuận tiện. Nếu đề tài nằm ngoài mối quan tâm, xin bỏ qua.

Một cuốn sách đi qua giới tuyến (Góc nhìn Văn học sử)

 Nguyễn Xuân Vượng

Nhà văn Nguyễn Công Hoan (1903-1977) là một cây bút lão thành của văn học Việt Nam hiện đại, có sức sống bền bỉ trong nhiều thế hệ độc giả. Ông tham gia cách mạng, đảm nhiệm nhiều công việc trong kháng chiến chống Pháp. Khi hòa bình lập lại ở miền Bắc, năm 1957, Hội Nhà văn Việt Nam được thành lập và Nguyễn Công Hoan trở thành Chủ tịch đầu tiên của Hội. Vị trí ấy khiến người ta liên tưởng đến Nguyễn Tuân, người từng giữ cương vị Tổng Thư ký Hội Văn nghệ Việt Nam từ Đại hội Văn nghệ toàn quốc lần thứ nhất năm 1948. Hai nhà văn lớn, hai cá tính văn chương rất khác nhau, nhưng đều được đặt vào những vị trí tiêu biểu của đời sống văn nghệ trong những năm đầu của một thời đại mới.

Đặt tên cho Phủ Thành Chương

(Để kỷ niệm 25 năm thành lập)

Nguyễn Viện

Mặc dù là người gốc Bắc nhưng tôi không mấy khi đi Hà Nội.

Di cư vào Nam từ lúc 5 tuổi năm 1954, đến mãi 1998 hay 1999 gì đó, tôi mới có dịp ra Bắc. Ngay lần đầu ấy, tôi đã được gặp và quen hoạ sĩ Thành Chương qua giới thiệu của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến. Năm 2001, tôi đi Hà Nội lần thứ hai, lúc này Thành Chương đang cho xây dựng một mô hình mang tính bảo tàng cho cả nền văn minh, văn hoá Bắc bộ, dựa vào một vách núi trên Sóc Sơn. Thành Chương rủ tôi lên chơi.

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 MỘT KHẢ THỂ CỦA LỰA CHỌN

                                       (Tặng hai ông bạn Phượng Nguyễn và Hoàng Liên Sơn.

                                        Một bài gọi là thơ vì nó tuyệt đối không là lục bát!)

 

Không ai chọn được cha được mẹ

Không ai chọn được bản quán quê hương

Thôi cứ xem đó là Trời định!

Ai cũng vậy thôi

Ai cũng như ai.

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

Tiếp xúc và giải mã thơ đương đại – trường hợp bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca của Thanh Thảo

 Nguyễn Phượng

  1.  

Bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca của Thanh Thảo được viết theo phong cách thơ tượng trưng có pha màu sắc siêu thực, do đó, trước khi tiếp cận bài thơ, thiết tưởng chúng ta cũng nên nắm vài nét khái lược về thơ hiện đại nói chung và thơ viết theo phong cách tượng trưng, siêu thực nói riêng.

Tác giả tiểu thuyết trinh thám Nhật Bản Keigo Higashino qua đời ở tuổi 68

 AFP, Tokyo, Tapei Times, ngày 27.7.2026

Bản dịch của Văn Việt (có sử dụng Gemini)

Nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám người Nhật Bản Keigo Higashino đã qua đời ở tuổi 68, nhà xuất bản của ông cho biết vào thứ Hai, gieo vào lòng hàng triệu người hâm mộ khắp châu Á niềm xót thương vô hạn.

Phía sau nghi can X

 Phan Thị Hà Dương

Bìa cuốn Phía sau nghi can X. Tác giả: Higashino Keigo. Dịch giả: Trương Thùy Lan.

Tôi muốn viết những ý nghĩ mà cuốn sách đã gợi lên với mình, dù có thể nó xa rời cuốn sách, với một cố gắng không làm lộ nội dung và để ai lỡ đọc bài của mình cũng không bị mất hứng thú khi đọc sách.

Truyện Kiệt tác giấu kín của Honoré de Balzac (1799-1850) (1)

 Liễu Trương dịch và giới thiệu

Trong văn học Pháp, ít có tác giả được đồng hóa với tác phẩm của mình như Balzac. Nhắc đến tên ông, người ta nghĩ ngay đến tác phẩm đồ sộ của ông: La Comédie humaine (Trò đời), gồm nhiều tiểu thuyết nổi tiếng như: Eugénie Grandet, Le père Goriot, Les Illusions perdues, Le lys dans la vallée, v.v.

Balzac ví tác phẩm của ông như một ngôi thánh đường mà ông đã dần dần kiến trúc. Qua các cuốn tiểu thuyết, Balzac chủ yếu vẽ lên xã hội thời của ông và những hiện thực kinh tế thời đó. Trong bộ truyện La Comédie humaine có ba truyện ngắn đặc biệt viết về nghệ thuật và có một tầm quan trọng đáng kể. Cả ba văn bản đều nói lên quan niệm của Balzac về nghệ thuật: Le Chef-d'oeuvre inconnu về hội họa, GambarraMassimilla Doni về âm nhạc.

Trong truyện Le Chef-d'oeuvre inconnu (Kiệt tác giấu kín) sau đây, sự đam mê sáng tạo của Frenhofer đã đẩy thiên tài của nhân vật này đến cái giới hạn tột cùng và làm cho thiên tài bị tiêu diệt. Suốt đời, Frenhofer đã hao tổn nhiều công sức để đi tìm cái Đẹp và ông muốn thực hiện cái không thể có được. Về nghệ thuật, sự quá lạm đưa đến bất lực.

Đọc truyện Kiệt tác giấu kín người ta không khỏi ngạc nhiên trước kiến thức sâu sắc của nhà văn Balzac về hội họa. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng đây là dấu hiệu ảnh hưởng của nhà văn Đức Hoffmann. Nhưng ảnh hưởng của Hoffmann không quan trọng bằng những tài liệu mà Balzac đã gom góp để viết truyện này. Ông đã học hỏi với ai về những vấn đề sáng tạo nghệ thuật và về kỹ thuật hội họa? Hẳn ông có đọc sách về mỹ học của Diderot, những bài phê bình nghệ thuật của Théophile Gautier, nhưng theo nhiều nhà nghiên cứu như F. Fosca, Albert Béguin, Marc Eigeldinger, Max Milner, v.v. thì mỹ học của danh họa Delacroix đã ảnh hưởng mạnh đến truyện Kiệt tác giấu kín. Truyện này đã gây tiếng vang trong giới nghệ sĩ, đáng chú ý nhất là truyện báo hiệu quan niệm về mỹ học của Baudelaire, và biểu hiện định mệnh của Cézanne, danh họa này đã tự hóa mình với nhân vật Frenhofer.

 

Nghề biên tập

 Tạ Duy Anh

Những ai từng làm nghề biên tập sách, báo, hoặc có hiểu biết chút ít về nó, sẽ không nỡ để buột ra những lời cay độc, khi nhằm vào các biên tập viên gặp tai nạn. Giờ đây tôi có thể khẳng định nghề biên tập có ba cái nhất hiển nhiên: chán nhất, hại mắt hại não nhất và nguy hiểm nhất.

Ba bức minh họa của họa sĩ Bùi Xuân Phái trên Nhân Văn và Giai Phẩm

 Bảo Thư

Thực ra trong phong trào Nhân Văn - Giai phẩm thập niên 1950, họa sĩ Bùi Xuân Phái không giữ vai trò trọng yếu. Ông chỉ tham gia thuần túy với tư cách họa sĩ minh họa cho tờ Nhân văn và tạp chí Giai phẩm. Mà thực tế thì quanh đi, quẩn lại ông chỉ vẽ duy nhất ba bức minh họa. Một là tranh khắc gỗ Trong hầm mỏ do ông tự khắc và được minh họa cho tập Giai phẩm Mùa thu (tập II) năm 1956. Hai là bức biếm họa cho tờ Nhân Văn số 2 và thứ ba là minh họa truyện ngắn của Phùng Cung Con ngựa già của Chúa Trịnh đăng trên tờ Nhân Văn số 4.

Giữa sáng tạo và trộm bản quyền

 Phan Tấn Hải

Làm thơ, viết truyện, soạn kịch, soạn nhạc, hay vẽ... chúng ta sáng tác, có thể hoàn toàn không mượn từ người xưa? Hiển nhiên là chúng ta đã học từ rất nhiều vị thầy, từ ca dao, từ truyện cổ tích, từ các vị thầy nơi trường lớp, từ vô lượng các sách chúng ta đã đọc. Tuy nhiên, tới mức nào thì một bài thơ, hay lời một ca khúc có thể  bị xem là vi phạm tác quyền dể bị thưa kiện, đường biên hẳn rất là mong manh. Đặc biệt là khi sáng tạo từ những ký ức chúng ta không thể nhớ tới cội nguồn.

Thao thức với Bình minh: Liên hoan Avignon bế mạc với 80 câu hỏi gửi đến muôn nhà

 Trọng Thành

Liên hoan quốc tế sân khấu và nghệ thuật biểu diễn Avignon lần thứ 80 khép lại ngày thứ Bảy 25/07/2026, nhựng trái với thông lệ, buổi bế mạc Liên hoan diễn ra vào lúc 5 giờ sáng ngày hôm sau, Chủ nhật 26. Tại Sân danh dự của Cung các Giáo hoàng, trong vòng hai giờ, các khách mời, gồm hàng chục nghệ sĩ, nhà khoa học, nhà hoạt động xã hội, triết gia, học sinh…, chia sẻ với công chúng về những câu hỏi, những hoài nghi…

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Mười năm Hợp tác Lancang – Mekong: Tham vọng chiến lược của Trung Quốc và cái giá phải trả của các nước hạ nguồn

 Phạm Phan Long

22-7-2026

Lời dẫn: Sau mười năm hoạt động, Cơ chế Hợp tác Lancang – Mekong (LMC) do Trung Quốc khởi xướng đã bộc lộ rõ sự mất cân đối trong quan hệ giữa các bên. Dù mang lại một số dự án hạ tầng và thúc đẩy thương mại, cơ chế này cũng khiến các nước hạ nguồn ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc về vốn, thị trường và chuỗi cung ứng. Thêm vào đó là những rủi ro ngày càng lớn đối với an ninh nguồn nước, an ninh lương thực, môi trường và thậm chí cả chủ quyền quốc gia.

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

Có nên bắt giam nhà văn?

 Giang Công Thế

Người ta có thể khóa một cánh cửa. Có thể khóa một căn phòng, một ngôi nhà, thậm chí cả một thành phố. Nhưng từ rất lâu trước khi phát minh ra nhà tù, nhân loại đã phát hiện ra một điều khá bất tiện đối với mọi quyền lực: ý tưởng là thứ gần như không biết nghe lệnh.