Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Phải sống (kỳ 3)

Tiểu thuyết của Dư Hoa (Trung Quốc)

Dịch giả: Nguyễn Nguyên Bình

PHẦN 1 (tiếp theo)

Sau khi Gia Trân ra đi, mẹ tôi thường ngồi một chỗ, âm thầm lau nước mắt, tôi vốn đã muốn tìm lời để an ủi bà đôi chút, nhưng hễ nhìn thấy bộ dạng bà như vậy, tôi lại không thể mở mồm nói được câu nào. Trái lại, bà thường nói với tôi:

- Gia Trân là người đàn bà của con, không phải là của người ta, chẳng ai cướp được của con đâu.

Cuộc tổng vận động Quốc Hội Hoa Kỳ năm 2018: thành quả ít ai ngờ

Các "nhà" vận động nhân quyền rất trẻ

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 15 tháng 7, 2018

Sau một ngày dài vận động ở Quốc Hội, chiều về nhiều người đã cùng nhau dự bữa cơm chia tay tại nhà hàng Harvest Moon, ở Falls Church, Virginia.

Một người nữ đến từ Spokane, tiểu bang Washington, lần đầu làm quen với sinh hoạt vận động Quốc Hôi Hoa Kỳ, lo lắng hỏi tôi: “Liệu đi vận động như thế này thì có kết quả gì không anh?” Trong ánh mắt của cô ấy tôi đọc được tấm lòng thiết tha với quê hương, thương xót đồng bào. Có lẽ đó cũng là thắc mắc của nhiều người đang nôn nao trước tình cảnh dầu sôi lửa bỏng ở quê nhà.

Kẻ “bất hảo” “nhếch mép cười một phát và quên chúng nó đi”! (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi, số 45)

Tương Lai


clip_image002


Tiến sĩ Nguyễn Quang A vừa bị bắt giữ và câu lưu trái phép tại sân bay Nội Bài khi từ nước ngoài trở về ngày 6.7.2018. Thế thì đích thị là thuộc diện “bất hảo” chứ gì nữa. Bị công an bắt giữ và thẩm vấn thì nhất định là “bất hảo” rồi, thì ngài Tổng Bí thư đã giảng như vậy rồi, lời vàng ý ngọc miễn bàn!


Cái này mới là đúng “truyền thống văn hóa Việt Nam” như bà Chủ tịch Quốc hội vừa nói vì đây là bắt một kẻ “bất hảo” chứ không phải là chuyện ông’ Thanh tra Chính phủ lại đi kiện ‘ông’ Bộ trưởng này, lãnh đạo kia về tài sản thì nghe không đúng truyền thống văn hoá Việt Nam lắm mà Bà Ngân đã lo lắng. Hơn nữa, còn tệ hơn bọn bất hảo nữa cơ đấy, mà là “con chuột luồn cúi, là rác rưởi và hắn phải đeo găng tay để vứt đi” như hắn thóa mạ. Rồi hắn dọasẽ bị hắn xử với đôi tay bọc găng để khỏi bẩn tay hắn,… Hắn bảo tên hắn ta là Vũ sinh 1979 (kém con mình 1 tuổi).* Nguyễn Quang A kể lại.


Thế là ngài sĩ quan chỉ đáng tuổi con của người bị hắn “hỏi cung” khi đã bắt giữ ông ta bất chấp luật pháp, kỷ cương của một nhà nước gọi là “của dân, do dân và vì dân” đã ngang nhiên quát nạt một trí thức mà hắn còn kém tuổi con ông. Xem ra cái ông sĩ quan an ninh tên là Vũ này còn “lập trường, quan điểm” hơn ông Tổng Trọng nhiều khi ông này quyết liệt lên án bọn “bất hảo”, kẻ thù của đảng, của nhà nước những phần tử kích động đó là ai, thì toàn là thành phần bất hảo, nghiện hút ma túy, trộm cắp, đủ các kiểuPhải có luật để bảo vệ chế độ này chứ, đâu phải cứ để chúng muốn phá gì thì phá, muốn chửi ai thì chửi được, nên mạng rất là nguy hiểm ở chỗ đó” (theo VTCNews ngày 17/06/2018)

Hiến chương 08 (零八宪章 Linh bát hiến chương)

[Nhân giỗ đầu Lưu Hiểu Ba (28/12 /1955 – 13/7/2017), tác giả chủ chốt của Hiến chương 08]

Phạm Minh Ngọc dịch

Lời người dịch

Từ Lục Tứ Sự kiện đến Linh Bát Hiến chương

Các nhà chính trị học đương đại đã tổng kết: Các chế độ dân chủ tự do chưa bao giờ đánh nhau. Hi vọng rằng nước Trung Hoa dân chủ tự do trong tương lai cũng sẽ hành động như thế. Vì vậy việc quảng bá cho phong trào dân chủ ở Trung Quốc không chỉ cho ta những bài học kinh nghiệm mà còn là lợi ích cụ thể cho chính những dân tộc láng giềng với Trung Quốc nữa. Với tinh thần như thế và nhân kỉ niệm 20 năm vụ Thảm sát tại Quảng trường Thiên An Môn, được biết đến dưới cái tên Lục Tứ Sự kiện, tôi mạo muội dịch một văn bản quan trọng của phong trào dân chủ Trung Hoa gần đây nhất, Linh Bát Hiến chương, từ bản tiếng Anh của Perry Link [http://www.nybooks.com/articles/22210 – Văn Việt]. Bản dịch chắc chắn là còn nhiều thiếu sót, xin được sự lượng thứ của độc giả.

Alexandre de Rhodes có phát minh ra chữ quốc ngữ?

(Lời dịch giả): “Sau khi bản dịch bài viết của Alain Guillemin được đăng trên http://phebinhvanhoc.com.vn, tôi có nhận được thư góp ý của anh Phạm Hoàng Dũng ở Roma, Italia. Các góp ý rất chính xác và bổ ích, nhất là về tên chính thức của một số tổ chức tôn giáo (Như Dòng Thánh Thể) và một số chức danh (Như Giám mục thay cho Tổng giám mục Pigneau de Behaine). Tôi xin đính chính những chỗ cần thiết. Ở một số chỗ khác, ngoài từ nguyên gốc trong tiếng Pháp, tôi thêm chú thích để bạn đọc dễ theo dõi. Rất cám ơn anh Phạm Hoàng Dũng”- Ngô Tự Lập.

Alain Guillemin*

Tháng 5 năm 1941, chính quyền thực dân dựng một đài tưởng niệm tại một góc nhỏ phía Đông Bắc hồ Hoàn Kiếm, cạnh đền Bà Kiệu. Đó là một tấm bia đá cao 1,7m, rộng 1,1m, dày 0,2m, trên có khắc, bằng các thứ chữ Quốc ngữ, Hán và Pháp, công đức của linh mục dòng Tên Alexandre de Rhodes. Tin này được tờ «Tân Tri», số 13 Tháng 6 năm 1941, thông báo như sau: “…Ông Alexandre de Rhodes đã sống lại với dân Hà Thành trong lễ khánh thành đài kỷ niệm ông. Buổi lễ được tổ chức trong bầu không khí trang nghiêm và cảm động…Ngày nay, chữ Quốc ngữ được coi là rường cột của tiếng ta, đó là lý do vì sao chúng ta không thể không cảm ơn chân thành người đã phát minh ra nó, ông Alexandre de Rhodes.” (Le courrier du Viêt Nam)

Luật An ninh mạng rồi có sao không?

(Rút từ facebook của Mạc Văn Trang)

Hôm qua một ông Giáo sư quen biết gọi điện hỏi thăm và khuyên bảo:
- Này, chính quyền nó ra cái luật ANM thì facebook có còn không?
- Chắc họ muốn dẹp cả Internet, vì nó làm họ mất độc quyền thông tin, tuyên truyền. Người ta than “Trời đã sinh ra cộng sản, sao còn sinh ra Internet”! Người ra Luật ANM chắc muốn đuổi cả Google lẫn Facebook để dùng mấy nhà mạng của Trung cộng luôn. Nhưng không may cho họ là dân ta không chịu đâu, và những cam kết trong các Hiệp định quốc tế cũng không cho phép họ muốn cấm gì thì cấm!
- Thế nghĩa là Google, Facebook vẫn còn? Nhưng chắc họ kiểm duyệt gắt gao lắm đấy. Mà tôi đã bảo, ông viết góp ý, phản biện làm chó gì! Mình hao tâm, tổn trí, mà chúng nó có nghe đâu! Mà không khéo còn bị vạ lây...

Văn học miền Nam 54-75 (486): Dương Kiền (kỳ 4)

SÂN KHẤU

Dương Kiền

Tác phẩm đã đoạt giải thưởng Văn chương toàn quốc 1968

Nhân vật

UYỂN: Đẹp, sắc sảo.

BÁCH: Trầm tư, quả quyết. Đôi chút khinh bạc.

VĂN: Thủ đoạn, bề ngoài biểu lộ nhiều khôn ngoan.

VINH: Trầm tính, suy tính và dứt khoát.

tất cả đều 25 tuổi trở lên

Chiều bên sông giăng

Nguyễn Xuân Thiệp

           Bên bờ sông Babylon         
            Ta ngồi ta khóc

                          (Psalm 137)

1.
buổi chiều bên sông giăng
ta ngồi ta hát
khúc hát buồn chia đôi
một nửa. theo dòng sông
một nửa. vương bãi bờ
dòng sông thì mãi trôi đi
riêng mình ta dừng lại

TUYÊN BỐ VỀ BẢN ÁN TỬ HÌNH ÔNG ĐẶNG VĂN HIẾN (Cập nhật chữ ký đợt 1 tối 14-07-2018 28 tổ chức – 116 cá nhân)

Tòa án Nhân dân Cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 12-7-2018 đã quyết định y án tử hình đối với ông Đặng Văn Hiến trong vụ án xả súng để giữ đất tại tỉnh Đắk Nông. Tại phiên tòa phúc thẩm diễn ra ở trụ sở Tòa án Nhân dân tỉnh Đắk Nông, hội đồng xét xử tuyên bố giữ nguyên bản án tử hình dành bị cáo Đặng Văn Hiến về “tội giết người”. Các bị cáo khác, tuy nhiên, được giảm hình phạt, như Ninh Viết Bình từ 20 năm xuống 18 năm, Hà Văn Trường từ 12 năm còn 9 năm và Đoàn Văn Diện từ 9 tháng tù giam thành hưởng án treo.

Thiếu tướng Lê Mã Lương phản hồi cáo buộc của Thiếu tướng Hoàng Kiền về đề nghị thu hồi cuốn sách ‘Gạc Ma - Vòng Tròn Bất Tử’ dựa trên chi tiết “lệnh không nổ súng” của nhân chứng cựu binh Nguyễn Văn Lanh

Tôi khuyên tướng Hoàng Kiền hãy đọc sách trước rồi hãy có ý kiến!

Vào tháng 7/2013, tại hội thảo “Những vấn đề về chủ quyền Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa” do giáo sư Nguyễn Khắc Mai – Nguyên phó Ban Dân vận Trung Ương, Chủ tịch Trung tâm Minh Triết Việt Nam chủ trì gồm 60 nhà nghiên cứu nổi tiếng và nhà báo. Tôi đã phát biểu nguyên văn như sau: “...Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như (Trung Quốc) đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa.”  “...Trong một cuộc họp của BCT, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch (Phó Thủ Tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao) đập bàn ai ra lệnh bộ đội không được nổ súng?”. Đây là thông tin tôi tìm hiểu được trước đó và không liên quan gì đến quan điểm trong quá trình thực hiện cuốn sách lịch sử Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử. Đây là hai việc hoàn toàn khác nhau, không hề liên quan đến chi tiết “Không được nổ súng...” đặt trong ngữ cảnh câu chuyện mà cựu binh Nguyễn Văn Lanh đã trả lời phỏng vấn có ghi âm với nhóm thực hiện sách (không phải tôi phỏng vấn) như thiếu tướng Hoàng Kiền đưa vào bình luận cáo buộc tôi trên MXH.

“Đất nước tôi bốn ngàn năm ròng rã buồn vui, khóc cười theo mệnh nước nổi trôi”

Lê Công Tư

Tặng cô Thu Tâm (Canada) – một cô giáo đã để lại trong tôi những ấn tượng đẹp nhất hồi còn đi học.

Cuối cùng thì bốn ngàn năm hình thành lịch sử của một dân tộc với tất cả những thăng trầm, vinh nhục của nó được mang ra dạy ở nhà trường đã trở thành cái môn học buồn chán, vô vị nhất. Cứ nhìn vào điểm thi của môn này trong kỳ thi vừa qua thì đủ rõ. Những năm trước, đám học trò còn học qua quít, lấy lệ để đối phó với thi cử. Năm nay thì chúng cũng chẳng buồn đối phó nữa, chúng sẵn sàng chấp nhận điểm không. Chưa có năm học nào mà điểm sử lại tệ bằng năm nay.

Ly hương

Nguyễn Đức Tùng dịch

Từ nguyên tác Leaving Maverley của Alice Munro

Ngày trước, mỗi thị trấn có một rạp chiếu bóng. Ở Maverley cũng có một rạp như thế, tên là Thủ đô, cái tên thường gặp thời ấy. Morgan Holly là chủ rạp, cũng là người điều khiển máy chiếu phim. Ông không ưa giao dịch với công chúng – chỉ ưa ngồi ở tầng trên trong góc nhỏ để điều khiển câu chuyện trên màn hình – vì vậy ông lấy làm bực mình khi cô bé đứng thu vé vào cửa cho ông biết cô sẽ nghỉ việc vì sắp có con. Thật ra ông có thể dự kiến điều này – vì cô lập gia đình đã nửa năm, và vào thuở đó bạn nên biến mất khỏi công chúng khi bụng bạn bắt đầu to ra – nhưng ông chủ vốn không thích thay đổi và chỉ riêng ý tưởng về việc nhân viên có thể có đời sống riêng tư làm ông rất ngạc nhiên.

Luật An ninh mạng sẽ giúp củng cố chứng cứ buộc tội tại tòa?

Trần Thành

Trong phiên xét xử phúc thẩm vụ án “Phong trào Chấn hưng nước Việt” tại Tòa án nhân dân cấp cao Hà Nội hôm 10-7, có một tình tiết được viện dẫn cho bào chữa: Bộ Thông tin và Truyền thông không có chức năng giám định về vấn đề An ninh thông tin, mà chỉ có chức năng về An toàn thông tin - Nghị định 72/2013/NĐ-CP và Nghị định 17/2017/NĐ-CP (thay thế NĐ 132/2013/NĐ-CP).

Như vậy, phải chăng Luật An ninh mạng sẽ có hiệu lực thi hành vào đầu năm 2019 sẽ giúp khắc phục được thiếu sót nói trên trong tố tụng?

Ảnh minh họa

Trong hai vụ án “Hội Anh em dân chủ” và “Phong trào Chấn hưng nước Việt”, các giám định viên tư tưởng của Bộ Thông tin và Truyền thông cũng vắng mặt tại phiên sơ thẩm và phúc thẩm, mặc dù đã nhận lệnh triệu tập của tòa án theo đúng trình tự tố tụng.

Chị Dậu “tuổi gì”?

Trần Hoàng Trúc


Chị Dậu à, chị chẳng khổ lắm đâu!
So với các chị thời nay, em nói thật!
Chị chẳng qua không đủ tiền nộp thuế
Đành gửi con “đi ở” rồi, bán ổ chó non

Xin đừng giết!

Nguyễn Hồng Lam

Một bản án thật sự là công lý, ngoài chuyện giữ gìn kỷ cương luật pháp, bắt kẻ phạm tội phải chịu trừng phạt tương xứng với tội lỗi đã gây ra, nó còn mang nhiều ý nghĩa khác.
Bản án có thể là sự xoa dịu nỗi đau cho xã hội. Bản án cho kẻ này cũng là bài học răn đe với kẻ khác, giảm thiểu nguy cơ lặp lại tội lỗi trong cộng đồng. Bản án cho kẻ thủ ác là sự an ủi cho nạn nhân và gia đình của họ. Bản án còn là sự răn đe, giáo dục đối với kẻ phạm tội, bắt họ tâm phục khẩu phục để sám hối về hành vi của mình, giúp cuộc đời họ trở nên tốt hơn sau khi chịu hình phạt. Đó là cách góp phần ngăn ngừa ý định, hành vi phạm tội của kẻ khác có thể nảy sinh trong cộng đồng. Một bản án khi tuyên, nếu thỏa mãn được các ý nghĩa đó, hẳn đó là khi công lý được thực thi hoặc trả lại.
Y án tử hình đối với Đặng Văn Hiến, bản án đã không đáp ứng được các ý nghĩa đó. Đối với người nghèo, đối với anh Hiến, gia đình, người thân của anh và cả chính người thân của những nạn nhân đã thiệt mạng, công lý vẫn xa vời.

PGS.TS Vũ Trọng Khải: Đất đai phải được mua bán theo nguyên tắc thị trường

Loạt bài “Văn Giang hậu thu hồi đất” đăng tải trên Báo NNVN trong tuần này đã tạo được sự chú ý, quan tâm đặc biệt của dư luận, nhất là các chuyên gia về nông nghiệp, nông thôn...

Báo NNVN đã có buổi trao đổi với PGS.TS Vũ Trọng Khải, chuyên gia độc lập về kinh tế nông nghiệp, quanh vấn đề này.

Vì sao bài thơ không được ghi tên tác giả? (Đây là lần thứ hai, tôi lên tiếng)

(Rút từ facebook của Quốc Toản)

Vào Quảng Trị, đến bên dòng Thạch Hãn, nơi hàng năm vào tháng Bảy, chính quyền và nhân dân tỉnh Quảng Trị tổ chức đêm hoa đăng, tưởng nhớ và tri ân những người lính hy sinh bên thành cổ Quảng Trị, chúng ta sẽ bắt gặp bốn câu thơ khắc lên bia đá đầy xúc động này:

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 54): Nam Dao – Người mình…

NamDao (1)

Nguyễn Mạnh Hùng (1944- ). Bút hiệu: Nam Dao, Dã Tượng. PhD. Khoa Kinh tế (Đại học Toronto, Canada). Giáo sư Kinh tế học, đã về hưu (Đại học Laval, Quebec, Canada). Tác giả nhiều công trình nghiên cứu đã công bố trên những tờ báo chuyên môn quốc tế, trong đó có những tờ báo nổi tiếng hạng nhất trong ngành. Từng được giải có bài nghiên cứu kiệt xuất của Asian Pacific Economic Review năm 1999, nguyên thành viên Ban tuyển chọn của Hội đồng Nghiên cứu Khoa học Nhân văn của Canada về Kinh tế học, nguyên thành viên của nhiều Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế tại Canada và Pháp, Úc, v.v.

Sáng tác văn học:

Sách đã in

· Ghềnh V, NXB Hội Nhà Văn và Phương Nam Book, 2013.

· Vu Quy, NXB Hội Nhà Văn và Phương Nam Book, 2013.

· Cõi Tình & Vu Quy, tiểu thuyết, Văn Mới, California 2009.

· Trăng Nguyên Sơ, tiểu thuyết, 240 tr, NXB Lao Động và Trung Tâm Văn Hóa Đông Tây, 2008.

· Bể Dâu (tiểu thuyết lịch sử), 2 tập, 991 tr, NXB Văn Mới, California, 2007. Tái bản NguoiViet Book, California, 2015

· Những con người, những bóng ma, bút ký, 250 tr, NXB Văn Mới, California , 2006.

· L’écho du gong, edition Aube, France, 2006.

· Trăng thuê ảo ảnh, (tập truyện), 190 tr, Nhà XB Hội Nhà Văn, Hà Nội, 2004.

· Đất Trời (tiểu thuyết lịch sử), 420 tr, Văn Mới, California, 2002. Tái bản, 404 tr, NXB Đà Nẵng, Việt Nam, 2007. Tái bản NguoiViet Book, California, 2015

· Khoảng chơi vơi (Truyện và Ký), 242 tr, ThiVan, 2001.

· Trong buốt pha lê (Tập Truyện), 219 tr, ThiVan, 2001.

· Ba vở kịch, 232 tr, ThiVan, 2000.

· Tiếng Cồng (tiểu thuyết), 182 tr, ThiVan, 2000.

· Gió Lửa (tiểu thuyết lịch sử), 493 tr, Thi Van, 1999. Tái bản NguoiViet Book, California, 2015.

Thơ, Truyện Ngắn, Kịch, Ký, Tiểu Luận…

In trong Hợp Lưu, Văn Học, Văn, Da Màu ở hải ngoại, Tuần báo Văn Nghệ, Bauxite Việt Nam, Văn Việt trong nước … Tất cả được tập hợp lại trong www.amvc.free.fr và có một số hiển thị trên E.E - Emprunt Empreinte - Mượn Dấu Thời Gian (phannguyenartist.blogspot.com) và Văn Việt (vanviet.info).

Giáo trình lịch sử ngữ âm tiếng Việt của giáo sư Nguyễn Tài Cẩn: Thành tựu và những điều gợi mở

Nguyễn Văn Lợi

Tóm tắt

Giáo trình Lịch sử ngữ âm tiếng Việt của GS Nguyễn Tài Cẩn đánh dấu một bước phát triển mới trong tiến trình nghiên cứu lịch sử tiếng Việt nói chung và ngữ âm lịch sử tiếng Việt nói riêng. Giá trị và đóng góp của công trình khoa học này trong lĩnh vực ngữ âm lịch sử tiếng Việt, thể hiện ở ba bình diện chính:

1- Bình diện lí luận: Giáo trình đã tổng kết, hệ thống hóa và phát triển những vấn đề lí luận về ngữ âm lịch sử tiếng Việt.

2- Bình diện tư liệu: Giáo trình đã hệ thống hóa, tổng kết tư liệu liên quan đến ngữ âm lịch sử tiếng Việt.

3- Giáo trình đã gợi mở, định hướng cho việc nghiên cứu tiếp theo về ngữ âm lịch sử tiếng Việt.

Phải sống (kỳ 2)

Tiểu thuyết của Dư Hoa (Trung Quốc)

Dịch giả: Nguyễn Nguyên Bình

PHẦN 1 (tiếp theo)

Ông ta sợ tôi, tôi thừa biết. Mỗi lần tôi cưỡi kỹ nữ đi qua cửa hiệu là tay chân ông nhạc tôi bỗng cực kỳ nhanh nhẹn hẳn lên, ông giống con chuột chũi đào đất lủi rất nhanh vậy, thoáng cái đã lẩn vào buồng trong. Ông không dám dàn mặt tôi, nhưng là con rể, đi qua nhà bố vợ, chẳng lẽ không chào lấy một tiếng nhỉ. Tôi bèn ong óng cái họng, chõ vào tận trong buồng, hỏi thăm sức khỏe ông nhạc đang lủi trốn.

Mát mặt nhất là lần nọ, sau khi Nhật Bản đầu hàng, Quốc dân đảng chuẩn bị vào thành thu hồi đất bị tạm chiếm. Hôm đó vui ghê đi, hai bên đường trong thành phố đứng sẵn bao nhiêu là người, tay đều cầm cờ xanh đỏ tím vàng, các cửa hiệu đều treo cờ Thanh thiên bạch nhật, trước cửa hàng gạo nhà bố vợ tôi còn treo cả một bức ảnh Tưởng Giới Thạch to bằng hai cánh cửa, ba người bán hàng thuê cho cửa hàng đều đứng dưới túi áo bên phải của Tưởng Giới Thạch.

Lời điều chỉnh về bài báo “Bước đi mới tôn vinh chữ Quốc ngữ”

GS Nguyễn Đăng Hưng

Nhà thơ Hoàng Hưng đã cho đăng trên BBC bài báo có tựa trên đây:
https://www.bbc.com/vietnamese/forum-44778837
[Xem trên Văn Việt: http://vanviet.info/van-de-hom-nay/buoc-di-moi-tn-vinh-chu-quoc-ngu/]
Thông Báo Thứ nhất của chúng tôi đã sớm xuất hiện trên trang FB (18/3/2018)
https://www.facebook.com/h.nguyendang/posts/10156397485609736
và đã mở màn cho công việc chung: Vinh danh, Tri ân các nhà khai sáng và Bảo Vệ chữ quốc ngữ đã được dư luận rộng rãi biết đến và đồng tình.

Gạc Ma và...

(Rút từ facebook của Vũ Kim Hạnh)

Mình đã đến Paris hôm qua như bạn Hậu khảo cổ kể, nhưng mấy ngày này đang có bao nhiêu việc dồn dập diễn ra cứ luẩn quẩn trong đầu.
Hôm qua, đọc một tin ngắn: 80,1% thí sinh TPHCM dự kỳ thi Trung học phổ thông quốc gia đạt điểm môn Sử... dưới trung bình. Nhớ tới buổi họp báo giới thiệu cuốn sách đặc biệt được duyệt tới 4 năm [Nói thêm: Công ty First News mất bốn năm để xin giấy phép; hết nhà xuất bản này từ chối đến nhà xuất bản kia chối từ, tổng cộng đến 14 nhà xuất bản; 48 lần chỉnh sửa với tổng lượng bản thảo chất cao… hơn 2 mét – Văn Việt] là “Gạc Ma – vòng tròn bất tử”. Lại nhớ tới chuyện dạy Lịch sử, rằng trong bộ sách giáo khoa lịch sử lớp 12 không hiểu sao chỉ có vỏn vẹn 11 dòng về cuộc chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc năm 1979. Đọc lại báo cũ, giáo sư Vũ Dương Ninh giải thích về 11 dòng hiếm hoi này “Chừng ấy không nói được bản chất và diễn biến lịch sử cuộc chiến, nhưng trong khuôn khổ hết sức hạn chế trong thời gian làm sách, chúng tôi chỉ đưa được vào chứng đó”.

Giáo sư Trần Ngọc Ninh và Ước vọng Duy tân

Tôi mơ về một nước Việt Nam hoà bình, tân tiến trên nền tảng của những giá trị tinh thần mà lịch sử đã nhồi vào nền văn hiến của nước ta. Cả cuộc đời xã hội của tôi là để đóng góp vào sự ước mong ấy. Trần Ngọc Ninh, Ước Vọng Duy Tân, 2012

Ngô Thế Vinh

image

Hình 1: trái, đến thăm Gs Trần Ngọc Ninh, Huntington Beach ngày 21 & 29 tháng 06.2018, ở tuổi 95 mà Thầy vẫn còn rất minh mẫn và sắc bén; trên bàn là những số báo Tình Thương (1963-1967) có các bài viết của Thầy; phải, Gs Trần Ngọc Ninh đang ký tặng Ngô Thế Vinh cuốn Làm Gì? (1979), bên cạnh là tác phẩm Nuôi Sẹo của Thư Quán Bản Thảo do nhà văn Trần Hoài Thư tặng Gs Trần Ngọc Ninh. [tư liệu Ngô Thế Vinh]

Văn học miền Nam 54-75 (485): Dương Kiền (kỳ 3)

Một nơi nào bên ngoài thành phố

Chung quanh một quân trường như trung tâm huấn luyện X… có thể có nhiều người sống được với nhiều nghề khác nhau. Nhưng lão già, thằng bé và con chó, con chó thì hẳn hoi rồi, không sống bằng một nghề nào cả, dù cả ba cùng sống dựa vào quân trường này.

Thật ra thì lão già và thằng bé không liên hệ gì với nhau không ai biết họ ở đâu tới, chỉ biết họ có ở đó, vất vưởng quanh quân trường, đêm ngủ dưới một mái hiên, hay một nhà mát nơi bãi tập, ngày lê la khắp nơi, kiếm sống hoặc bằng cách nhặt nhạnh những lon sữa bò, những đồ phế thải còn có thể dùng được hay bán được năm cắc một đồng, vài ba đồng bạc…

Lão già mù cả hai mắt, bù lại lão nuôi được một con chó trung thành và khôn ngoan lạ thường: con chó không bao giờ rời lão nửa bước, nói cho đúng nó không thể rời lão vì bị lão buộc vào một chiếc xe giống như xe bò thu nhỏ, bằng cỡ chiếc xe đẩy của trẻ con, con chó kéo chiếc xe dẫn lão lang thang từ bãi tập này sang bãi tập khác, xin cơm thừa của các đại đội khóa sinh ăn trưa cơm ngoài bãi.

Phản đối luật An ninh mạng

Nguyễn Quang A

Trong 5,5 giờ bị câu lưu tại Đồn Công An Nội Bài hôm 8-7-2018 (lần thứ 17 bị câu lưu trái pháp luật từ 23-3-2016), trừ khoảng 20 phút cuối cùng ra khi tay tự xưng là Vũ luôn tự hào và luôn nhấn mạnh là đảng viên ĐCS (cứ trong 2 câu thì hãnh diện nói mình là đảng viên ĐCS trong một câu), thì hơn 5 giờ tôi ngồi với anh KH (được cho là trung tá của A67 và đã thử thẩm vấn tôi khoảng 10 lần) và 2 bạn trẻ hơn câu chuyện nói chung là cởi mở. Ngay từ đầu, cũng như những lần khác, tôi đã nói rõ: các anh bắt tôi trái pháp luật, không tuân thủ các thủ tục của luật Việt Nam và vì thế tôi sẽ nói chuyện vui vẻ với các anh nhưng KHÔNG TRẢ LỜI bất kể câu hỏi nào mà tôi cho là có ý thẩm vấn và KHÔNG KÝ bất cứ văn bản nào do các anh tự viết ra.

Thơ Vũ Lập Nhật


Giờ sinh ra/ Giờ chết đi

Tôi ghi lại giờ phút giây tôi vừa ăn xong quả quít
cách đây năm phút hãy còn trên bàn tôi
như cách người ta thông báo giờ chết của một bệnh nhân trên giường bệnh
như cách người ta ghi lại ngày tử vong của một người lính ngoài chiến trận

Bước đi mới tôn vinh chữ Quốc ngữ

Hoàng Hưng

Nhà thơ Hoàng Hưng, TS Đào Hằng và nhà báo Lưu Trọng Văn tại Thư viện Ajuda, nơi lưu giữ văn bản nghiên cứu CQN đầu tiên của F. de Pina

Nhà thơ Hoàng Hưng, TS Đào Hằng và nhà báo Lưu Trọng Văn tại Thư viện Ajuda, nơi lưu giữ văn bản nghiên cứu CQN đầu tiên của F. de Pina

Nhà báo Lưu Trọng Văn và tôi, Hoàng Hưng, vừa làm xong một việc có ý nghĩa ở Lisbon, thủ đô Bồ Đào Nha, coi như mở đầu cuộc tôn vinh Chữ Quốc Ngữ (CQN) mà một nhóm người yêu tiếng Việt khởi xướng từ tháng 3 năm nay (2018).

Xin đừng gọi THAM NHŨNG là NỘI XÂM! (Bàn về hai sự chệch hướng của Tổng Bí thư)

Hà Sĩ Phu

1/ Câu chuyện Tuổi Thân-Tý-Thìn tam hợp

Xin mở đầu vấn đề rất nghiêm túc và hệ trọng này bằng một mẩu chuyện tầm phào, nửa đùa nửa thật:

Có lần một anh bạn chỉ tận mặt tôi mà khôi hài:

- Bác đáp ứng trúng tiêu chuẩn của ông TBT rồi nhá, bác là “người miền Bắc, có ní nuận” mà! Chỉ có điều người ta thì ní nuận xây dựng đảng, còn bác thì “xây dựng” gì nhỉ, xây dựng con người, xây dựng đất nước… hả?

Tôi phì cười:

- Mình là phó thường dân, ông ấy là Cộng sản đệ nhất quyền lực, liên quan làm gì?

Hội thảo giới thiệu sách NHẬP MÔN KHAI PHÁ CÁC NGÀNH KHOA HỌC TRUYỀN THÔNG

image

Các hoạt động thông tin và truyền thông có vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc sống con người cũng như xã hội. Không ai có thể sống mà không giao tiếp, không thu nhận và phổ biến thông tin. Cuốn sách này góp phần làm sáng tỏ cho người đọc về lịch sử, bản chất và sự phức tạp của các ngành khoa học truyền thông. Cuốn sách cũng phân tích vai trò của hoạt động truyền thông trong cuộc sống của từng người và của toàn xã hội ở thời đại hiện nay khi quá trình toàn cầu hóa đang mang tới các hậu quả tốt và xấu, phân tích ảnh hưởng của các đổi mới kĩ thuật hay công nghệ mới tới hoạt động thông tin-truyền thông và quyền của các tác giả đối với các thông tin hay thông điệp của họ.

Ẩn dụ, cuộc phiêu lưu của chữ (kỳ 10)

Trần Hữu Thục

Chương 10

Cuộc phiêu lưu của chữ

Như đã từng bàn qua nhiều lần trong các bài trước, ẩn dụ là một hình thức ví von. Hình thức này được sử dụng một cách rộng rãi từ người bán khai cho đến người văn minh, từ trẻ con cho đến người lớn. Chính vì thế mà “có nhiều ẩn dụ được sử dụng ở một góc đường phố hơn là trong các tác phẩm của Shakespeare,” theo Chandler.[1] Cách nói có phần cường điệu của tác giả này chỉ để nhấn mạnh một điều, đó là ẩn dụ nằm ngay trong diễn ngôn, tức là trong sự sử dụng chữ: hè về, xuân sang, xe nối đuôi nhau, mối tình tan vỡ, yếu lòng, tìm danh vọng, nặng tình, mặt trời mọc, lên chức…

Sự hình thành cách ghi thanh điệu chữ Quốc Ngữ

Nguyễn Văn Lợi[*]

Nhờ những công trình nghiên cứu gần đây trong nước và ngoài nước, chúng ta biết rằng, sự sáng tạo chữ Quốc Ngữ là một quá trình, từ những thập kỉ đầu của thế kỉ XVII, với sự tham gia của nhiều giáo sĩ Dòng Tên, trong sự cộng tác và đóng góp của nhiều người Việt [2,4,7,12,15]. Khoảng thời gian từ 1620 – năm các giáo sĩ bắt đầu ghi chép bằng chữ QN đến năm 1651– thời gian xuất bản Từ điển Việt Bồ La và Phép giảng 8 ngày được xem là thời kì hình thành chữ Quốc Ngữ.[Đỗ Quang Chính]. Tư liệu để tìm hiểu chữ Quốc Ngữ thời kì này là các thư, báo cáo viết tay (gọi chung là tài liệu viết tay - TL) của các giáo sĩ truyền giáo ở Việt Nam: TL của Francisco de Pina [Roland Jacques tr.20]; TL năm 1621 của Joao Roiz; TL năm 1621, TL năm 1626 của Gaspar Luis; TL năm 1621, TL năm 1621 của Cristoforo Borri; TL năm 1625 và TL từ năm 1631 đến năm 1647 của Alexandre de Rhodes; TL năm 1632 và TL năm 1637 của Gaspar d’Amaral. Đặc biệt là bản viết tay “Manuductio ad linguam Tunckinensem” (Nhập môn tiếng Tonkin), chưa rõ tác giả, được Roland Jacques phát hiện và công bố gần đây. [4: tr. 20].

Trao đổi về “sự thức tỉnh” của Jean-Paul Sartre

Vũ Thành Sơn

Sau khi bài viết ngắn của tôi về Hạ Đình Nguyên và Jean-Paul Sartre (http://vanviet.info/thao-luan/ha-dnh-nguyn-v-jean-paul-sartre/) xuất hiện trên facebook và trên trang Văn Việt, tôi đã nhận được thư góp ý của anh Hoàng Dũng. Nhận thấy thư chỉ xoay chung quanh vấn đề đang trao đổi và không có tính chất riêng tư, tôi mạn phép anh Hoàng Dũng cho đăng lại ở đây để mở rộng thêm vấn đề.

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 53): Từ Thức – Chuyện gì xảy đến cho Quỳnh Giao?

Tu Thuc

Sinh năm 1944, tại Hải Dương. Theo gia đình di cư vào Nam năm 1954. Trước 1975, Tổng thư ký nguyệt san Đối Thoại của sinh viên Đại học Văn Khoa Sài Gòn, đặc phái viên của Việt Tấn Xã (VNCH) trong suốt cuộc hội đàm về Việt Nam tại Paris. Cộng tác với Bách Khoa, Văn… Sau 75, cộng tác với nhiều báo, websites tại hải ngoại. Hiện sống tại Paris, Pháp. Blog: tuthuc-paris-blog.com. Facebook: www.facebook.com/tuthuc.39

Phải sống (kỳ 1)

Tiểu thuyết của Dư Hoa (Trung Quốc)

Dịch giả: Nguyễn Nguyên Bình

DÆ° Hoa

Dư Hoa sinh năm 1960 tại Hàng Châu, Chiết Giang, Trung Quốc. Ông tốt nghiệp Học viện Văn học Lỗ Tấn và sau đó trở thành tác giả nổi tiếng với hàng loạt tiểu thuyết trường thiên gây xôn xao văn đàn Đại Lục. Năm 1993, Dư Hoa viết "Phải sống" (Hoạt trứ) được đánh giá cao ở quốc nội và được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.

Đến nay ở Việt Nam đã có hai bản dịch tác phẩm này. Văn Việt xin giới thiệu trích đoạn cuốn sách qua bản dịch của dịch giả Nguyễn Nguyên Bình cùng bạn đọc trong và ngoài nước.

Văn Việt

Văn học miền Nam 54-75 (484): Dương Kiền (kỳ 2)

MÁU CỦA MẸ

Con của mẹ,

Trong chốn vô cùng nhơ nhớp của đời mẹ, mẹ viết cho con những dòng này.

Ôi con của mẹ, con không thể nào tưởng tượng được cảm giác của mẹ lúc này. Con không thể nào tưởng tượng được cảm giác của mẹ muốn nôn ra khỏi thân thể tim, phổi, ruột non, ruột già.

Mẹ đang sống mà như không sống, không biết mình sống, không nghĩ rằng mình có thể sống được trong nỗi đau khổ ê chề, thê thảm tột cùng này.

Mẹ có còn xứng đáng kêu lên hai tiếng “Con ơi!” không? Con có còn đủ can đảm gọi lên hai tiếng “Mẹ ơi!” không? Con ơi, con quả thật là con dứt ruột của mẹ, con quả thật là đứa bé hai mươi năm trước mẹ tưng tiu trong lòng, cho con bú mớm, sung sướng và đau khổ vì con. Nhưng lúc này mẹ phải trốn chạy con, trốn chạy hình hài của mẹ, trốn chạy máu mủ của mẹ, trốn chạy như trốn chạy một định mệnh thảm khốc.

Hạ Đình Nguyên và Jean-Paul Sartre

Vũ Thành Sơn

Ông Lê Phú Khải trong một bài viết tưởng niệm ông Hạ Đình Nguyên gần đây đã so sánh ông Hạ Đình Nguyên với triết gia, nhà văn Jean-Paul Sartre và coi ông Hạ Đình Nguyên như là một Jean-Paul Sartre của Việt Nam.

Sự thật thế nào?

Cả hai ông Hạ Đình Nguyên và Sartre, trên hình thức biểu hiện bề ngoài, giống nhau ở một điểm: hai ông đã có một thời tích cực ủng hộ, thậm chí chiến đấu cho lý tưởng cộng sản, người thì bằng việc đích thân tham gia vào cuộc chiến tranh giành độc lập, người thì dấn thân bằng ngòi bút; nhưng sau đó, cả hai đã phản tỉnh và chống lại chế độ cộng sản không kém phần quyết liệt khi tận mắt chứng kiến sự phản bội trắng trợn của những người cộng sản đối với những lời hứa hẹn đẹp đẽ của mình. Hạ Đình Nguyên thức tỉnh sau khi hòa bình lập lại ở Việt Nam năm 1975, khi chính quyền mới thực thi hàng loạt những bước đi cải tổ chính trị, ngoại giao, kinh tế, xã hội… Jean-Paul Sartre đã thức tỉnh khi những chiến xa của quân đội Liên Sô tấn công vào Budapest nhằm đè bẹp cuộc nổi dậy của nhân dân Hungary năm 1956.

Về những câu chuyện chiến tranh chân thật

Nguyễn Thanh Việt

Hồng Anh dịch

(từ Viet Thanh Nguyen, “On True War Stories”, (Re)Collecting the Vietnam War, special issue of Asian American Literary Review 6.2 (Fall 2015): 140-145)

Truyện chiến tranh thì không có truyện nào hay

Ao ước, Denise Duong

Chiến tranh là địa ngục. Giống như nhiều người Mỹ và mọi người trên khắp thế giới, tôi thích những câu chuyện chiến tranh xây dựng dựa trên cái có vẻ là một ý tưởng gây xáo động. Tôi có góp phần cá nhân vào những câu chuyện như vậy, khi được sinh ra tại Việt Nam nhưng được nuôi dạy, hay được tạo thành, tại Mỹ. Một cuộc chiến đã mang tôi từ bên đó qua bên này, một trải nghiệm tôi chia sẻ với hàng triệu người bạn Mỹ của mình. Thỉnh thoảng tôi tự hỏi liệu hoàn cảnh của tôi, hay những gì mà ba mẹ tôi phải chịu đựng, có thể gọi là một câu chuyện chiến tranh không, và có thể kể câu chuyện đó như thế nào? Trong How to Tell a True War Story” [Làm thế nào kể một câu chuyện chiến tranh chân thật] trong The Things They Carried [Những thứ họ mang], Tim O’Brien nói:

Trong cơn dông mùa hạ

Truyện Thái Sinh

I.

Thành ngồi xuống một tảng đá nhìn về bản bản Na Ngo chìm trong mờ mịt khói sương mà lòng trống rỗng, không biết mình vui hay buồn. Vậy là đã một năm học trôi qua, anh được phòng giáo dục điều về đây dạy thay cho cô giáo Trâm nghỉ đẻ từ ngày mười hai tháng chín năm ngoái. Phòng ở của anh nằm sát lớp học, cách một bức vách thưng bằng nứa sơ sài, mùa mưa mùn giun đùn dưới gậm giường từng đống.

Khi về đây nhận lớp anh rùng mình vì phải đối mặt với sự cô đơn trong những tháng ngày tới. Đã ngoài ba mươi tuổi, chuyển qua vài trường, anh chưa thấy nơi nào heo vắng như nơi này, ông trưởng phòng giáo dục khi trao quyết định bảo anh: Cậu dẫu sao còn có điều kiện hơn nhiều người khác. Mình đảm bảo chỉ để cậu ở đấy một năm. Thế nhé…

Tháng 7, trên những đỉnh cao…

Tạp bút Vũ Hoàng Thư

Tháng 7 mây cao hừng gắt nắng, người hấp ướt những cơn nhớ. Có nồng mồ hôi giọt, có vai tóc rịn đẫm lưng trần. Lung linh bốc những khát khao đầu đời cho nhớ thả về những giấc mơ vội vã, và ước ao xanh ngời tuổi dại. Dại không là khờ. Dại vì bỗng chốc, những bốc lửa làm khoảnh khắc trở thành thiên thu. Nồng cháy vút lên thượng tầng, bỏ lại mặt đất của loài người dưới kia.

Tháng 7 có ngày nhừa nhựa khói thuốc đục giọng Khánh Ly về những bước chân địa đàng, và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa (TCS)... Vừa là đủ, không dư mà chẳng thiếu. Tròn no của cánh diều lướt trên đầu gió, vi vút điệu sáo ngân trưa hè. Tiếng hát như giọt sương đầu về đậu trên lá. Lá mở đón ngày tinh mơ, nhởn nhơ theo kẽ nắng. Người vộc dậy thâm trầm âm vực. Len lỏi con dốc Vallejo một ngày hè năm nào trở về không mời gọi. Ở đó Caffe Trieste ồn ào huyên náo, chốn của những ông thần hoàng văn chương thế giới thường tới lui ngự trị, Allen Ginsberg, Czeslaw Milosz, Joseph Brodsky... Thêm một điểm mốc cho du khách đến thăm vùng Vịnh và thêm tên tuổi quảng cáo cho chủ quán, nơi đây X, Y đã từng ngồi. Từ một góc Caffe Trieste, tối hẳn trong màu gỗ sậm cũ kỹ, nhớ về những chiếc ghế thấp ở một quán cà phê không tên cuối đường Pasteur của Sài gGòn dấu yêu một thuở. Không đâu bỗng dưng nhắc đến một nơi như cái cớ để nhớ về một chốn khác. Những bước nhảy ký ức tung tăng hẹn hò với ngày mưa, những sáng âm u mù khú.

HẠ ĐÌNH NGUYÊN – NHÀ BÁO TỰ DO – NGƯỜI BÌNH LUẬN CHÍNH TRỊ của PHONG TRÀO XÃ HỘI DÂN SỰ VIỆT NAM

Lê Thân

(Chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng)

Tôi và anh Hạ Đình Nguyên biết nhau từ những năm 67, 68. Nói đúng hơn là chạm mặt, mỗi người mỗi việc theo nguyên tắc hoạt động bí mật. Sau 30/4/1975 cùng làm việc ở Thành đoàn TP. HCM. Có lúc hai người công tác chung ở một đơn vị kinh tế, anh Nguyên ở thành phố, tôi ở Lào, thỉnh thoảng gặp nhau. Trong 5 năm gần đây, khi mạng xã hội đón nhận tuỳ bút chính luận “HÃY NGỒI XUỐNG ĐÂY” của Nhà báo tự do HẠ ĐÌNH NGUYÊN thì ít nhất mỗi tháng một lần, chúng tôi tìm đến nhau “cà phê chính sự”. Có hôm hàn huyên tâm sự cả ngày. Đây là thời gian mà chúng tôi thường trao đổi những vấn đề liên quan cuộc chiến tranh đã qua, tương lai đất nước, và trả lời câu hỏi anh vẫn thường nhắc nhở: Chúng ta phải làm gì

Về Luật An ninh Mạng của Việt Nam và Luật NetzDG của Đức (2)

Phạm Thị Hoài

Toàn văn Hiến pháp Hoa Kỳ có được cài thẳng vào hay thay thế Hiến pháp Việt Nam tối hôm nay thì sáng mai Việt Nam vẫn không thành một quốc gia dân chủ. Văn bản luật pháp dĩ nhiên quan trọng, như đã trình bày trong phần 1, song đời sống thực của nó chứ không phải sự tồn tại trừu tượng của những con chữ lại hoàn toàn phụ thuộc vào thể chế và môi trường xã hội. Một văn bản luật nhân bản và giàu sức sống nhất cũng chết trong một không gian pháp lý phi nhân tính và mịt mù tù túng. Chương II Hiến pháp Việt Nam đẹp như mơ, có thể sánh vai những hiến pháp tiến bộ nhất hành tinh. Song hiện thực của quyền con người và quyền công dân ở Việt Nam lại chôn chân ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Các nhà quan sát dân chủ đã quá lạc quan khi luật pháp toàn trị ở Liên Xô và các nước Đông Âu cũ được thay thế gần như qua đêm. Song trong vòng chưa đầy ba mươi năm, cả Nga và nhiều nước Đông Âu lại lần lượt tiến từng bước vững chắc về hướng chuyên chế. Di sản của các xã hội toàn trị bền hơn hẳn những cải cách tư pháp. Điều gì thì tốt hơn: một văn bản luật đen tối tương xứng, hay một văn bản luật sáng ngời tương phản hiện thực u ám? Sống trong địa ngục với luật địa ngục thì tốt hơn, hay với luật thiên đường? Tôi không trả lời được câu hỏi đó, nhưng tôi cho rằng nếu 36 điều rực rỡ của Chương II Hiến pháp không đủ sáng để đẩy lùi bóng tối của Luật ANM thì chúng ta không nên quá quan tâm đến văn bản.

“Đưa người, ta không đưa qua sông, Sao có tiếng sóng ở trong lòng” (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi, số 45)

Tưởng nhớ Hạ Đình Nguyên

Tương Lai

Lê bước chân nặng nề ra khỏi phòng anh nằm, trong tôi trĩu nặng nỗi buồn vĩnh biệt mà nhói lên câu thơ chia ly của Thâm Tâm từng chìm sâu trong ký ức suốt hai phần ba thế kỷ.

Ngôi nhà Hạ Đình Nguyên ở cạnh sông Sài Gòn. Tôi biết rằng đây là lần đến vĩnh biệt anh. Vào chiều chủ nhật 1.7.2018 khi cùng Huỳnh Kim Báu, Lê Công Giàu đến với anh trong ngôi nhà ấy, anh chìa tay cho tôi, nắm rất chặt. Để xua bớt đi cảm giác nặng nề, tôi đọc chệch câu thơ của Vương Duy thời thịnh Đường mà ngòi bút họ Hạ đã dẫn ra trong bài viết phê phán thói cuồng chữ một cách ngô nghê của Tư S… “tây xuất Dương quan hữu [vô] cố nhân.

Một ánh mắt vui thoáng qua trên gương mặt võ vàng của anh. Chắc anh hiểu tôi định nói gì với anh vào cái thời khắc nghiệt ngã này. Đưa tay lên gỡ cái ống dẫn oxy, hình như Hạ Đình Nguyên muốn nói gì đó nhưng chỉ nhếch môi rồi thôi, sức anh đã kiệt. Đau đớn, chúng tôi cố nói thay anh vào những phút dường như anh đang tỉnh táo nhất. Ngọn đèn lóe sáng lên trước khi tắt, Huỳnh Kim Báu giải thích.

Gửi Bs Nguyễn Đan Quế nhân ngày quý phu nhân đi xa

Hà Sĩ Phu

clip_image002

Được tin Chị Tâm Vấn vừa từ biệt cõi trần tôi xin gửi tới Anh, Bs Nguyễn Đan Quế lời phân ưu đồng cảm tha thiết nhất. Còn nhớ năm 1996 khi Anh và tôi cùng đang ở trong tù thì hai bà vợ, Chị Tâm Vấn và nhà tôi Thanh Biên đã tìm nhau để cùng nhau an ủi, rồi sau đó Anh Chị đã gửi tặng vợ chồng tôi tấm hình kỷ niệm, mặc dù đến lúc ấy tôi và Anh còn chưa gặp nhau. Đến nay cả hai vị hiền thê của chúng ta đều đã thành người thiên cổ, chúng ta mồ côi.

Ẩn dụ, cuộc phiêu lưu của chữ (kỳ 9)

Trần Hữu Thục

Chương 9

Ẩn dụ: giữa ý niệm và ý nghĩa

Có thể nói từ Aritotle cho đến Ricoeur, dù đứng trên quan điểm thay thế hay tương tác, ẩn dụ được nghiên cứu hoàn toàn dựa vào ngôn ngữ. Những khái niệm như chuyển nghĩa, dụ pháp, dụ ngữ, bất thích hợp ngữ nghĩa, đụng độ ngữ nghĩa, đối nghịch ngôn từ, đồng vị/biệt vị, vân vân… đều dính dáng đến chỉ chữ và nghĩa. Quan điểm của Ricoeur, dù được mở rộng ra đến hiện thực, thì rốt cuộc cũng không thoát khỏi chữ và nghĩa.

Trư cuồng (kỳ 15)

Nguyễn Xuân Khánh

Tiểu thuyết

Phần 2

Hành trình vào hỗn mang

Ngày… tháng…

Nghe tin tôi khỏi bệnh, Lân đến thăm. Tôi vui mừng bám lấy Lân để hàn huyên, kể lể, tâm sự, cứ như thể xa cách hàng năm. Lân nhận xét:

- Đúng thời gian anh ốm, Tám cũng đi đâu mất. Tôi đến nhà mấy lần, chỉ thấy đóng cửa im ỉm. Chẳng có lẽ…

- Có lẽ gì nữa. Thật huyền hoặc, nhưng tôi tin chắc Tám cũng vừa trải qua một cuộc du hành. Anh ấy đi tìm tôi trong giấc mơ, và đã gặp tôi trong xứ Vui. Anh ấy đến để hỗ trợ tôi, giúp đỡ tôi. Điều đó đúng với tính cách của Tám.

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 52): Hoàng Khởi Phong - Thư Không Người Nhận

Để tặng một người Mỹ đã chết rất trẻ ở Việt Nam và địa chỉ người nhận là Thiên Đàng. Nơi đó, buồn thay không phải là địa chỉ sau cùng của mỗi “chúng ta”.

Elbert thân,

Thật tình tôi không ngờ đã đứng trước cửa nhà anh, căn nhà thật xinh nổi bật trên thảm cỏ xanh, một hàng rào gỗ thấp lè tè bên những khóm hồng nở rộ. Một cây táo, trái xanh tròn, lớp da bên ngoài mịn màng như những trái vú sữa ở nước tôi. Sáng nay mẹ anh đến thăm tụi tôi tại nhà thờ, chỗ tụi tôi đang trú ngụ tạm chờ thuê nhà. Dạo đó giữa tháng 8-75, sau một tháng ở Guam, một tháng ở trại Indiana Town Gap, tiểu bang Penn, một tháng ở trường đại học Saint-Joseph, một ngôi trường nằm giữa hai thành phố Augusta và Portland của tiểu bang Maine.