Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thích Phước An. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thích Phước An. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2023

Theo Quách Tấn, tìm về núi cũ xem mai nở

Thích Phước An

image

1/

Trong một bài viết về tác phẩm Nước Non Bình Định (xin viết tắt NNBĐ) của Quách Tấn, cố học giả Nguyễn Hiến Lê có nói rằng, ông vốn rất mê các cửa biển miền Trung. Nhưng trong NNBĐ, Quách Tấn chỉ dành có mười tám trang để viết về biển, nên đọc xong mười tám trang đó ông còn cảm thấy thèm. Ngược lại, trong chương viết về núi non, Quách Tấn đã dành đến tám chục trang. Và Nguyễn Hiến Lê đã tóm lược tám chục trang mà Quách Tấn viết về núi như thế này:

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Buổi chiều qua cầu Ngân Sơn nhớ Võ Hồng

Thích Phước An

clip_image001[4]

NHL: Đại đức Thích Phước An gửi đăng bài này, nhắc chỉ còn vài ngày nữa là mãn tang thầy Võ Hồng. Ba năm, “nhánh rong phiêu bạt” đã phiêu lãng ở cõi trời nào?

Mấy hôm rồi Hà Nội ồn ào chuyện lâm tặc giữa thanh thiên bạch nhật, vác dao định hạ sát 6700 cây xanh. Tôi nhớ một truyện ngắn của thầy Võ Hồng. Truyện kể về một cây trứng cá trong sân nhà, che mát tuổi thơ của ba chị em mồ côi mẹ. Cây già, héo và người cha trong gia đình buộc lòng phải chặt bỏ. Cây ngã xuống, “một khoảng trống bỡ ngỡ, xa lạ, bất ổn” hiện ra trước mắt đứa bé gái. Truyện ngắn mang cái tên uy nghi, trầm mặc “Vĩnh biệt cây trứng cá”. Hà Nội thật bất hạnh, bởi những kẻ quyền hành nghiêng ngả kia, thời đi học được đọc truyện ngắn này của Võ Hồng, tôi tin chắc Hà Nội đã bớt nắng hơn…

Mong sẽ có những chuyên luận dài về Võ Hồng từ nhà sư Thích Phước An. Bởi vì nếu nói Võ Hồng có người tri âm trên đời, tôi tin chắc không ai khác, là nhà sư Thích Phước An.

Cách đây mấy năm, trên một chuyến xe đò muộn về thăm quê. Khi xe đi ngang qua cầu Ngân Sơn, thì lúc ấy đã 5 hay 6 giờ chiều. Dù đã nhiều lần đi qua đây, nhưng có lẽ buổi chiều cuối xuân năm ấy, là buổi chiều mà tôi đã nghĩ nhiều nhất về Võ Hồng.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Những điều ghi được từ mùa Thu (I)

Thích Phước An

250px-Nui_Coc_Lake6Nguyễn Hoa Lư: Những kỷ niệm về tuổi thơ cô đơn, nghèo khó, mơ mộng và không ít những đau đớn của một nhà sư. Sau hành trình hơn nửa thế kỷ, những buổi chiều trên đồi Trại Thủy, trong khí sắc mùa Thu bảng lãng của Nha Trang, vị sư ghi lại hồi ức này.

Như những đám mây xám cuối trời kia, những dòng kí ức cũng lang thang đứt nối trong một tâm tưởng đầy hoài niệm và tạo nên nét quyến rũ lặng lẽ và mê đắm.

Say mê đọc đến dòng cuối, người đọc thoáng ngạc nhiên rồi trầm tư với cái tựa đề “những điều ghi được từ mùa Thu”. Một cái tựa đề đầy sức gợi mở. Phải chăng những kỷ niệm riêng tư của một thân phận nhỏ bé mong manh trong “làng xa lặng lẽ sau tre trúc” đã chạm đến điều gì đó cảm động và cao cả bởi trong tiềm thức của mỗi người đều ẩn chứa mối ràng buộc huyền bí giữa cá nhân với cộng đồng, với bốn mùa mưa nắng, với núi non vũ trụ.

Thật là thiết sót nếu sách giáo khoa viết cho trẻ con học không tìm đến những tác giả như Thích Phước An.

Đêm qua nằm mơ thấy mẹ
Như thấy ngôi chùa của quê hương

Huyền Không