Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Hồng Nhung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Hồng Nhung. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 16 tháng 5, 2019

Một tù nhân gulag sống sót trở thành dịch giả tiếng Nga lừng danh

(Galgóczy Árpád 1928...)

Nguyễn Hồng Nhung

Gulag nghĩa là gì? Theo những người cộng sản đó là một hệ thống có tên “Trại cải tạo” để rèn rũa con người, trong thực tế đó là một loại địa ngục trần gian. Ở nước Nga Xô Viết những trại cải tạo này được dựng lên ngay từ năm 1917, nhưng hệ thống hóa, mở rộng và củng cố những trại này hoàn tất vào những năm 30 của thế kỷ trước.

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

Thơ Hào Thiện Chân

Hào Thiện Chân

Có Một Dòng Sông Chảy Qua Tôi*


“…Đọc những bài thơ của người trẻ tuổi này, cảm thấy kỳ lạ. Một linh hồn khắc khoải đi tìm tiếng nói riêng của chính mình. Tại sao phải đi tìm? Vì người ấy có vẻ không hài lòng với chính mình. Tự ti? Buồn bực? Chán ngán? Vô vọng? – Có thể lắm. Người ấy đang tự sự và tìm kiếm. Đang đi tìm lối thoát. Lối thoát cho cái gì vậy? Cho từng ngày sống hiện tại.

Sao nhỉ? Có gì không hài lòng trong từng ngày sống ấy? Chỉ người trẻ tuổi này hiểu được thôi. Vì tôi, một người đọc, tôi thấy bạn ấy quá đầy đủ, không có lý do gì để rơi vào… bế tắc.

Này nhé, thử đọc những bài thơ của Hào Thiện Chân mà xem, mỗi bài thơ là một góc tâm hồn, cái tâm hồn này chẳng xáo động chút nào, trái lại, nó bình yên với từng phát hiện nho nhỏ về đời sống, nhất là đời sống của cảm xúc. Cảm xúc của bạn trẻ này trong sạch, sâu đậm và chín chắn, cùng lúc, rất tinh tế và mộng mơ. Lời thơ nhẹ như không khí, xuyên qua những hình ảnh rất riêng của một miền quê vùng biển, giàu cát, nước, nắng mặt trời, gió, cây xanh, hoa, phong cảnh.

Tâm hồn này chẳng hề xáo trộn bởi tìm thấy linh hồn mình trong linh hồn cảnh vật xung quanh. Lúc, linh hồn ấy là cát:

“phát sáng ánh kim”

khi là màu nước phản chiếu:

“… rừng hoang trầm lặng

không một bóng người không một tiếng động

ánh sáng lu mờ

chỉ có khói và màn sương giăng đầy lạnh lẽo”

khi là hình gió phả hơi thở bốn mùa khác nhau, lúc là ngụm trăng, là hồn mây, là bóng sao, là chồi nắng… tương tư với cảnh vật thiên hình vạn trạng biến hóa quanh mình.

Thông thường, con người hay quay về với thiên nhiên, với tâm sự cô độc giữa thiên nhiên khi đã chán ngán bẽ bàng hoặc vỡ mộng với những mối quan hệ nhân gian. Nhưng tác giả của những bài thơ này ngược lại, bạn ấy đi từ tâm sự bên trong của linh hồn, mượn hình hài thiên nhiên bên ngoài để bày tỏ.

Bởi vậy, không thể bảo tâm hồn này đang bế tắc, bởi vì tiếng nói bên trong của bạn ấy mới vững chãi, điềm đạm và dịu dàng biết bao. Những thảng thốt thoảng qua từng cảm xúc tinh tế như từng phân tử nước li ti tạo nên làn hơi sương trong các bài thơ này phản ảnh một điều khác.

Linh hồn này đang đi tìm một HÌNH THỨC phù hợp để giải tỏa cảm giác chật chội của một cái gì đó vô hình đang bó buộc linh hồn bạn ấy lại, phải chăng? Nhưng hình thức này không phải một hình thức bên ngoài, phải chăng đây là nỗi khao khát một tầng tâm linh mới cao hơn?...

Nguyễn Hồng Nhung



Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Lan toả tinh thần “Chi bằng học” của Phan Châu Trinh

Nguyễn Hồng Nhung

Tại Lễ trao giải văn hóa Phan Châu Trinh lần thứ X diễn ra vào tối 24.3, giải dịch thuật được trao cho nữ dịch giả Nguyễn Hồng Nhung vì những công trình dịch thuật công phu và đặc sắc văn học và triết học Hungari (đặc biệt là dịch phẩm Minh triết thiêng liêng của Hamvas Béla). Người Đô Thị Online giới thiệu lược trích diễn từ nhận giải của nữ dịch giả Nguyễn Hồng Nhung. Tựa do Người Đô Thị đặt.

 

Vào một ngày đầu thu năm 1972, từ biệt đất nước Việt Nam đang chìm trong khói lửa chiến tranh sang du học tại Hungary- Đông Âu, tôi không bao giờ mường tượng nổi sẽ có một ngày như trong mơ đến với mình - Ngày được nhận giải thưởng dịch thuật cao quý từ Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh, một tổ chức văn hóa Việt Nam mà tôi ngưỡng mộ, bởi đã tôn vinh những học giả Việt nam mà tôi kính trọng và yêu quý.

Nữ dịch giả Nguyễn Hồng Nhung

Tôi cũng như phần lớn lưu học sinh Việt Nam đi du học năm đó, được phân công học ngành Xây Dựng để chuẩn bị về xây dựng lại đất nước sau chiến tranh, nhưng thật may mắn nguyện vọng được theo học một ngành Khoa học Xã Hội của tôi đã được sứ quán lúc đó chấp nhận và tôi chính thức trở thành sinh viên khoa Văn học và Ngôn ngữ Hungary, tại trường đại học Tổng Hợp Budapest Hungary khóa học 1972-1978.

Xin được nói thêm vì sao tôi may mắn, bởi trong mười năm học phổ thông tôi đã có sáu năm học lớp chuyên Văn của sở Giáo dục Hà nội, đã từng đoạt giải thưởng trong các kỳ thi văn và sáng tác dành cho học sinh phổ thông nên tôi chỉ có thể hình dung sự nghiệp của mình phải gắn với văn chương chữ nghĩa mà thôi.

Khi tôi đang du học, Hungary vẫn đang còn là một quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản ở Đông Âu, và tôi không hề biết rằng những gì mình được học trên trường đại học lúc đó chưa phải là toàn bộ nền văn hóa Hungary, nhất là của thời hiện đại.

Tôi đã có mặt tại đất nước tôi coi như tổ quốc thứ hai của mình vào những ngày đất nước ấy trải qua một biến động lịch sử lớn: sự thay đổi thể chế chính trị năm 1989 tại các nước Đông Âu. Biến động lịch sử - chính trị lớn này cho phép văn hóa Hungary bộc lộ toàn bộ những gì bị cất giấu gần nửa thế kỷ không chỉ với nhân loại mà với chính nhân dân của quốc gia ấy.

Những nhân vật, những cá nhân lỗi lạc của một nền văn hóa đặc biệt với một ngôn ngữ hết sức đặc thù lần lượt xuất hiện, trong đó có Hamvas Béla, người mà dân Hungary gọi là “nhà thông thái thời hiện đại của chúng ta”.

Từ đâu tôi biết đến một nhà văn, nhà triết học đương thời xuất sắc nhất của Hungary?