Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Paul Hoover. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Paul Hoover. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2022

30 năm bài “Mùi mưa”… và lời bình của nhà thơ Paul Hoover theo bản dịch tiếng Anh của Hoàng Hưng & Joseph Duemer

MÙI MƯA HAY BÀI THƠ CỦA M.

Hoàng Hưng

Tất cả nước mắt loài người bao vây nhà ta

Nằm bên anh em kể câu chuyện buồn

Chôn sâu trong lòng giờ mới nói ra

Gợi ý của trận mưa chưa từng thấy

 

Đã một nghìn đêm mưa trắng đêm

Điên cuồng nhớ mùi anh như con bò cái nhớ mùi phân rác

Anh đánh mất mùi anh trên những sàn đá lạ

Chỉ còn mưa mùi nước mắt đêm

 

Em còn yêu anh không yêu đến đâu giận ghét đến đâu

Mười lăm năm lòng mình chưa hiểu hết

 

Mưa mưa ngập tầng trệt

Đưa nhau lên gác xép nằm nghe mưa sập mái tôn

Ước nằm nghe mưa rồi chết

 

Đêm 25/6/1992

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

Thơ hậu hiện đại Mỹ

Paul Hoover

Hoàng Hưng dịch và giới thiệu

Paul Hoover sinh năm 1946, đã xuất bản chín tập thơ. Khởi sự với ảnh hưởng của thơ siêu thực, đặc biệt là hai nhà thơ PhápHenri Michaux và Robert Desnos, cuối cùng ông đi tới một quan niệm thơ chống lại "sự cố ý tạo dáng nghiêm túc", thích âm nhạc, trừu tượng, cấu trúc, hài hước, lẫn lộn giữa cái thật và cái không thật, và cái mà ông gọi là "sự bao dung của hình thức không hữu cơ". Paul Hoover tự coi thơ mình ở giữa thơ triết học và thơ trữ tình. Từ 1974 ông là nhà-thơ-cư-trú (poete-in-residence) tại trường Columbia College Chicago và hiện nay là Giáo sư Thỉnh giảng Ðặc biệt tại trường Ðại học Quốc gia California ở San Francisco. Ông cùng với vợ là nhà văn, nhà thơ Maxine Chernoff, chủ trương tạp chí văn học "Viết Mới" (New American Writing). Tuyển tập "Thơ hậu hiện đại Mỹ" (Postmodern American Poetry - 1994) do ông tuyển chọn và giới thiệu là tuyển tập có uy tín ở Mỹ, cập nhật được tình hình thơ Mỹ đương đại. Tháng 3/2003, trong chuyến đi thăm Việt Nam, Paul Hoover đã gặp gỡ, trao đổi về thơ hậu hiện đại Mỹ với các cộng tác viên của Trung tâm Ðông Tây và Hội Văn học Nghệ thuật Hà Nội. Ông đồng ý để nhà thơ Hoàng Hưng dịch và công bố thơ cùng với bài giới thiệu thơ hậu hiện đại Mỹ của mình ở Việt Nam, và cũng đã giúp dịch giả hiểu rõ hơn bài viết của mình. Sau đây là bản dịch của nhà thơ Hoàng Hưng. Tất cả các chú thích là của người dịch.

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

Chùm thơ mới của Paul Hoover

(trích trong tập The Book of Unamed Things, MADHAT Press, North Carolina, 2018)

Hoàng Hưng chuyển tiếng Việt

Image result for paul hooverPaul Hoover, nhà thơ Mỹ, tác giả nhiều tập thơ và cuốn sách khảo cứu – tuyển tập Postmodern American Poetry được sử dụng trong nhiều Đại học Mỹ, đồng chủ biên tạp chí New American Writing, GS Khoa Viết Văn (Creative Writing) trường San Francisco State University. Ông là người bạn của Thơ Việt Nam (đồng dịch giả tuyển tập Black Dog, Black Night: Contemporary Vietnamese Poetry (2008) và Beyond the Court Gate: Selected Poems of Nguyen Trai (2010), người bạn của Văn Việt từ những buổi đầu.

Tôi rất ấn tượng với giọng điệu mới của Paul Hoover trong tập thơ mới này. Có gì đó gần với triết lý phương Đông, ở tinh thần Cái Không, cái Khiếm Danh, cái Nghịch lý… như trong mấy bài thơ mà tôi chuyển tiếng Việt dưới đây, và được ông đồng ý cho đăng trên Văn Việt. 




Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Ghi nhận về thơ đương đại Việt Nam[1]

Paul Hoover

Phổ Linh dịch

Hoover

Vào tháng 3 và tháng Tư năm 2003, tôi đi du lịch Hà Nội, Huế, Hội An, Sài Gòn trong hai tuần lễ. Nhờ những cố gắng của nhà tiểu thuyết Larry Heinemann và nhà văn Tom Nawrocki ở Chicago, tôi đã gặp được cả Hội Nhà văn đầy quyền lực do Hữu Thỉnh lãnh đạo lẫn nhóm “bên ngoài” (outsiders) do Hoàng Hưng tổ chức. Sự kình địch của hai nhóm lập tức rõ mồn một và ở một mức độ nào đó tìm thấy hình bóng của nó trong đường lối văn chương “inside” (bên trong) và “outside” (bên ngoài) ở Mỹ. Nhưng ở Việt Nam thì hậu quả của sự khác biệt này gay gắt hơn nhiều. Vào thập kỷ 1980, Hoàng Hưng bị giam trong “Hanoi Hilton” và các trại cải tạo chỉ vì bị nghi là sở hữu một bản thảo bị cấm của nhà thơ Hoàng Cầm[2]. Được thả trong thời glasnot[3], ông trở lại nghề viết báo và hiện nay là một trong số các nhà thơ và dịch giả hàng đầu của đất nước. Nhưng ông không được hưởng những lợi lộc của một hội viên Hội Nhà văn - những thứ mang đến địa vị, lương bổng và các món lợi khác.