Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Di. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Di. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Giới hạn của khí trời

Hạnh Nguyên là bút hiệu- tên thật của Di, tác giả trẻ đã từng đăng một số truyện trên Văn Việt. Trong một năm du học ở Canada, Hạnh Nguyên đã viết một số truyện mới. Có thể thấy rõ những khác biệt trong các truyện mới này so với những truyện ký tên Di, khi Hạnh Nguyên còn là một nữ sinh trung học ở Hà Nội.

Văn Việt xin giới thiệu một trong những truyện ngắn mới của Hạnh Nguyên.

Truyện Hạnh Nguyên

Tôi đứng dưới vòi sen rất lâu sau khi trở về từ căn hộ của Sami. Mùi sữa tắm trẻ em tôi mua tối qua không làm tôi hứng thú lắm, song những bọt xà phòng và chất lỏng đặc sệt màu hồng là lí do chính khiến tôi nhặt cái lọ này giữa một đống hằng hà sa số các loại sữa tắm khác nhau. Đúng vậy, tôi là mẫu người điển hình của việc trông mặt mà bắt hình dong. Nếu trên đời này buộc phải phân loại con người theo sở thích, và nếu tôi có thể nhặt nhạnh đàn ông đàn bà trẻ em người già như các món hàng hóa trong siêu thị, thì chắc chắn tôi sẽ chỉ chọn những kẻ mặt đẹp mà thôi. Tiêu chuẩn đẹp của tôi cũng không giống mọi người, thực ra thì mỗi cá nhân đều có một tiêu chí riêng. Công bằng mà nói, có những khuôn mặt trông qua thì rất đẹp, loại mặt mũi có thể dễ dàng bắt gặp trên tạp chí thiếu nữ ấy, song chưa chắc tôi đã liếc qua chúng mà bỏ vào giỏ hàng. Tôi luôn nhận ra những khuôn mặt cổ quái, có phần khác biệt so với tiêu chuẩn đánh giá của những người xung quanh, ví dụ như cô gái này tôi thấy thu hút trong khi với một người đàn ông thì cô ta quá kỳ cục với hai búi tóc và khuôn miệng hơi thô. Nói tóm lại, tôi là kẻ hết sức nông cạn khi xét đến việc lựa bạn mà chơi này nọ, vì như đã nói ở trên đấy, tôi đánh giá người khác chủ yếu là qua vẻ bề ngoài.

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Hiến sinh

Truyện ngắn

Di

Go on be happy now. Please be happy now.

-the boy’s gone- jason mraz-

***

Thức dậy vào buổi sáng bên cạnh một cậu trai còn tuyệt hơn một bữa sáng được mang đến tận giường. Sáng nay, khi quờ tay sang bên trái, anh bắt được những trảng tóc thanh mảnh, thơm mùi thảo dược. Cậu bé hình như là sinh viên trường mỹ thuật. Anh nhớ trước kia cũng từng qua đêm với một cậu như vậy, có lẽ mái tóc họ đều có mùi gỗ bạch đàn và hoa oải hương. Anh luôn ghét những cơn say kéo dài, tệ nhất là khi chúng vắt nối sang ngày hôm sau. Trên giường, dưới ánh sáng của một ngày thứ hai, trong không khí lẫn thứ mùi vừa hanh hao vừa lạnh. Điều hòa vẫn ở mười tám độ. Anh nhìn cậu bé một hồi. Rồi kéo chăn lên ngang vai, ngủ tiếp.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

LÚC NỬA ĐÊM

Truyện ngắn Di

(tiếp theo và hết)

Tôi không gặp lại Sam cho đến khi chị ra trường. Lễ tốt nghiệp của khối Lớn diễn ra vào mùa hè, giữa độ tháng năm. Tôi nghe nói, Sam sẽ được chuyển tới một ngôi trường lớn hơn, nằm ở phía đông và gần bờ biển. Chị chào tôi khi khối Lớn diễu hành khắp sân trường, tôi đứng đầu hàng của lớp nên chúng tôi có thể thấy nhau ngay. Khuôn mặt Sam vẫn chẳng thay đổi gì so với buổi chiều hôm đó, đôi mắt chị vẫn có cái vẻ của một vết rạn vừa mới khóc xong, làn da tái nhợt nhạt hẳn đi dưới ánh nắng chói chang của một ngày chính hạ, và tôi tự hỏi có khi nào ở đó có cả một sức nặng, một lực đè đang nghiến lên đôi vai đang giương ngang của chị hay không. Tôi mỉm cười đáp lại.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Lúc nửa đêm

Truyện của Di

“... everything will gonna be alright”

Đôi khi, chỉ là đôi khi, tôi không hiểu thật rõ bản thân đang mong muốn điều gì. Có lúc tôi muốn có ai đó đứng về phía tôi khi chúng tôi tranh nhau xếp hàng trong giờ ăn trưa, ai đó mở sẵn nắp chai nước cho tôi sau khi tôi hoàn tất bài thi chạy đường dài, một người cùng tôi trốn giờ tự học buổi chiều và cùng tôi đi ra vườn bắt những con bọ cánh cam.

Lại cũng có lúc tôi chẳng muốn có thêm bất kì ai đến trong đời, những lúc như vậy tôi đâm ra ghét con người, tôi tự nhủ mình có thể sống rất tốt mà chẳng cần đến một ai. Thi thoảng khi tôi ngắm bầu trời, những đụn mây đang trôi dần về phía tây dường như đung đưa một lúc thật lâu rồi chậm lại. Mọi thứ trong mắt tôi trở nên xanh trong hơn và có phần uể oải.

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Có cô gái ngồi bên cửa sổ

Truyện ngắn

Di

DiTôi cởi quần áo và nhảy múa. Trong bóng đêm, chỉ thi thoảng mới có một vệt ánh sáng lướt dọc qua, một ánh đèn pha, một vì sao rơi, tôi mới thoáng thấy khuôn mặt anh. Đôi mắt anh lấp lánh, không phản chiếu bất cứ một điều gì. Tôi tiếp tục chuyển động hai cánh tay, tới eo, hông rồi dọc xuống đôi chân. Bờ vai tôi lắc lư như người say, tóc tôi đu đưa như những lưỡi dao lam chảy dài trên sống lưng bị ngấm lạnh. Đến đây, và đột nhiên anh nói. Tôi chui lên giường. Trong bóng đêm tôi biết mình đang tìm kiếm con người này. Toàn bộ thân thể anh giống như luồng ánh sáng yếu ớt phía cuối đường hầm đang kéo cánh tay tôi.

Giấc ngủ chẳng bao giờ đến với tôi nhẹ nhàng. Càng cố nắm bắt nó lại càng dễ dàng tuột đi. Lớp da trơn chuội của nó mát lạnh như một miếng thạch rau câu trong suốt. Trong những giấc mơ quen thuộc hàng đêm, tôi đang đứng trong căn phòng của mình, một chỗ nào đó, bên cạnh tủ quần áo, bên bàn làm việc, cạnh giá để sách, trên đầu giường. Tôi nhìn thấy mình ngủ say, bị vùi chìm nghỉm giữa ngổn ngang nào những thú bông, gối ôm và chăn len to nặng. Tôi thỏa mãn khi chiêm ngưỡng khuôn mặt đang ngủ của chính mình.

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Tác phẩm hoàn hảo

Truyện ngắn Di

Copy of IMG_1641

Không lâu trước đây, một người đàn ông gọi điện cho tôi và nói rằng ông ta thích tác phẩm của tôi được đăng trên một diễn đàn văn học. Rằng ông ta đã đăng kí làm thành viên thứ 118 của diễn đàn đó cách đây ba tháng rưỡi, và rằng ông ta đã bỏ ra ba tiếng không ngủ để đọc hết thiên truyện dài kỳ của tôi. Từ khi viết câu chuyện này, đôi khi tôi cũng hay nhận được dăm lời nhận xét nhỏ, đôi ba dòng bình luận về sự xung đột liên miên giữa các nhân vật chính hay nội dung có phần rối rắm của câu chuyện, hoặc một vài yêu cầu tôi hãy giải thích những điểm thắt nho nhỏ không đáng có. Tôi không phải dạng người viết ngày nào cũng lên kiểm tra số lượng người đọc hay các bình luận vớ vẩn giống nhau chẳng bao giờ dài quá ba dòng, nên chuyện vào một buổi sáng chủ nhật nọ có một độc giả gọi điện cho tôi chỉ để nói với tôi rằng ông ta đã ăn nằm với nhân vật nữ chính của tôi hàng đêm và bằng tâm tưởng ông đã xuyên một lưỡi dao công lý vào lồng ngực trái của tên phản diện mà tôi cứ nấn ná hoài chưa giết, thực sự đã làm tôi cảm động.

Người đàn ông nói, tôi muốn gặp cô một lần, tôi muốn biết cô là người thế nào. Tôi trả lời ông ta, hãy để tôi sấy tóc và trang điểm xong đã, rồi chúng mình có thể gặp nhau ở quán cà phê mới mở ở gần nhà.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Không thể chạm vào

Truyện ngắn Di

1

.. I just lay down beside you And held your hand I fell in love with a dead boy Now you’re my one My only one

***

Vào mùa hè năm tôi mười tám tuổi, tôi đã gặp được một nửa của mình. Suốt đời tôi nghĩ cũng không có lúc nào tôi chắc chắn đến thế. Tôi nhìn thấy cô, và tôi biết. Chỉ đơn giản là tôi biết, vậy thôi.

Cô có mái tóc đen dài, ngang lưng, đuôi tóc chỗ xoăn chỗ thẳng. Cô tỏa ra mùi sáng sớm và mùi gỗ rẻ tiền. Trên tay cô là một cuốn thơ nhỏ của Rimbaud, bìa sách bọc vải màu lam, đã cũ sờn. Cô đứng một mình trên đường, tay còn lại cô xọc vào túi áo. Những móng tay của cô sơn màu tím và màu cam, cẩn thận tới mức tôi tin rằng nếu không phải một thợ làm móng thì cô cũng là người chăm chút kha khá vẻ bề ngoài.

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Lúc nửa đêm – Truyện ngắn của Di

Truyện ngắn của Di

unnamedVăn Việt: Di vừa sang tuổi 19, mới có bằng tú tài và đang sống ở Hà Nội. Cô đã có bản thảo gần 20 tác phẩm, trong đó có những truyện cô viết lúc 16 tuổi. Di đã công bố một số truyện ngắn trên trang Tác Phẩm Mới của trang web motthegioi.vn.

Lúc nửa đêm là một trong các truyện đã công bố. Mới 19 tuổi văn chương đã chững chạc thế này, thật đáng mừng!

“… everything will gonna be alright”

Đôi khi, chỉ là đôi khi, tôi không hiểu thật rõ bản thân đang mong muốn điều gì. Có lúc tôi muốn có ai đó đứng về phía tôi khi chúng tôi tranh nhau xếp hàng trong giờ ăn trưa, ai đó mở sẵn nắp chai nước cho tôi sau khi tôi hoàn tất bài thi chạy đường dài, một người cùng tôi trốn giờ tự học buổi chiều và cùng tôi đi ra vườn bắt những con bọ cánh cam.

Lại cũng có lúc tôi chẳng muốn có thêm bất kì ai đến trong đời, những lúc như vậy tôi đâm ra ghét con người, tôi tự nhủ mình có thể sống rất tốt mà chẳng cần đến một ai. Thi thoảng khi tôi ngắm bầu trời, những đụn mây đang trôi dần về phía tây dường như đung đưa một lúc thật lâu rồi chậm lại. Mọi thứ trong mắt tôi trở nên xanh trong hơn và có phần uể oải.