Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Đình Hòe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Đình Hòe. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 25 tháng 8, 2025

Vài mẩu ký ức về Nguyễn Hữu Đang, người cộng sản bạn tôi

 Vũ Đình Hòe

Sinh trong một gia đình trí thức, tham gia Hội Sinh viên thị xã Thái Bình thuộc Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội; năm 1930 bị Pháp bắt đưa ra tòa xét xử, nhưng được tha, vì chưa đến tuổi thành niên. Sau đó, ông lên Hà Nội theo học Trường Cao đẳng Sư phạm, sau khi tốt nghiệp tham gia phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương (1936-1939), hoạt động công khai trên lĩnh vực báo chí ở Hà Nội, được đảng Cộng sản Đông Dương trao nhiệm vụ cùng Phan Thanh, Võ Nguyên sáng lập Hội Truyền bá Quốc ngữ, làm Trưởng ban mở lớp. Năm 1943, ông tham gia Ban chấp hành Hội Văn hóa cứu quốc, tháng 8-1945 được cử lên chiến khu Tân Trào dự Quốc dân Đại hội, được bầu vào Ủy ban Dân tộc Giải phóng Trung ương. Sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, Nguyễn Hữu Đang được Hồ Chủ tịch trao nhiệm vụ Trưởng ban tổ chức Ngày tuyên bố Độc lập 2/9/1945. Từ 11/1945 đến tháng 12/1945, ông tham gia Chính phủ Lâm thời, lần lượt giữ chức Thứ trưởng Bộ Thanh niên, Chủ tịch Ủy ban Vận động Hội nghị Văn hóa Toàn quốc, Trưởng ban Tuyên truyền Xung phong Trung ương, Trưởng ban Thanh tra Bình dân học vụ. Cuối 1956, ông làm biên tập báo Nhân Văn và cộng tác với báo Giai Phẩm. Tháng 4 năm 1958, ông bị bắt. Cùng với nhiều văn nghệ sĩ, trí thức tham gia phong trào Nhân văn-Giai phẩm, ông bị coi là kẻ “phản Đảng”, “phá hoại chính trị”, “làm gián điệp” cho nước ngoài, bị kết án 15 năm tù và 5 năm quản thúc sau khi mãn hạn tù. Năm 1986, sau Đại hội Đảng VI, ông bắt đầu được minh oan, từ năm 1990, ông được hưởng lương hưu trí và từ năm 1993, ông được về sống ở Hà Nội cho đến cuối đời, cô đơn, không vợ con. Ông mất năm 2007 tại Hà Nội.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2019

Nguyễn Văn Tố – vị Hội trưởng của dân trí

hhh

Sáng nay Quốc hội long trọng làm lễ kỷ niệm 130 năm sinh của cụ Trưởng ban Thường trực đầu tiên (như Chủ tịch Quốc hội bây giờ). Bà Kim Ngân, rồi đến ông Lân Dũng đã phát biểu. Có một số uẩn khúc trong cuộc đời và cái chết oanh liệt của Cụ không được nhắc tới. Cụ Hòe, như viết trong hồi ký Gương mặt những người cùng thế hệ, là "nhân chứng cuối cùng" từng biết những điều đó, đã ghi lại cho hậu thế được biết. Xin được chia sẻ với các bạn thanh khí như một nén tâm nhang của cha tôi đối với một kẻ sĩ Thăng Long mà ông tôn làm "bậc cha chú".

Vũ Thế Khôi


Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

GS Hoàng Xuân Hãn qua Vũ Đình Hòe (*)

Cố GS Hoàng Xuân Hãn là học giả Việt Nam duy nhất được đặt tên cho một giảng đường đại học giữa thủ đô Paris - một ghi nhận cống hiến to lớn của GS cho nền khoa học thế giới. Điều khiến tôi tâm đắc, là bên cạnh những lĩnh vực uyên thâm như lịch pháp và văn bản Kiều, cụ còn khảo cứu cả gia phả và sử dụng chính xác và tài tình loại hình tư liệu "tam sao thất bản" nhiều nhất này cho những công trình sử học của mình!
Xin trích giới thiệu đoạn đầu và đoạn cuối từ "bức chân dung" tinh thần và tâm sự của môt nhân cách kẻ sĩ sừng sững trong "thế hệ vàng không lặp lại" (Lời ông Tổng thư ký Hội sử học Việt Nam) của trí thức nước nhà. Tác giả tự nhận là thế hệ đàn em, nhưng được bậc đàn anh coi cùng luật sư Phan Anh là chỗ bạn thanh khí chí thiết, nên theo thiển ý của tôi, đã lí giải đúng, tai sao một sĩ phu suốt đời ưu dân ái quốc như GS Hãn không đứng vào hàng ngũ Việt Minh đã "cướp được" (chữ của chính phe này) chính quyền của Chính phủ Trần Trọng Kim.

Vũ Thế Khôi

BẠN THANH KHÍ

Giáo sư Hoàng Xuân Hãn dành nhiều ưu ái cho báo Thanh Nghị trong suốt thời gian nó thai nghén và tồn tại (1940-1945) - trùng với thời gian Đại chiến thế giới lan tới Đông Dương, cho tới những ngày tháng tiền khởi nghĩa sôi sục.
Anh thuộc lớp người đi trước một ít, đã vào đời làm việc. Chúng tôi, một nhóm thanh niên mới ra trường, đánh bạo xuất bản tờ Thanh Nghị, để phục vụ cho hoài bão Độc lập và Dân chủ - khuynh hướng xã hội của chúng tôi.
Với tất cả lòng quý mến nhân cách, tài năng của Anh, chúng tôi mong Anh sẽ đỡ đầu cho tờ “Nghị luận - văn chương - khảo cứu” của mình. Ghép vào tờ Thanh Nghị, có phần dành cho các độc giả nhỏ tuổi, in thành tập riêng, mang tên TRẺ EM, xem như để thực thi quan niệm của chúng tôi về giáo dục nhi đồng. Về phần “Trẻ em” chắc chắn sẽ chỉ gặp một khó khăn là tài chính, có thể khắc phục được. Chứ về phần “Nghị luận” thì sẽ không đơn giản tí nào. Vì sẽ phải hằng ngày đương đầu với các nhà đương cục Pháp, Nhật. Cho nên chúng tôi phân vân, và nghĩ cần tham khảo kinh nghiệm ứng xử của những bạn đàn anh như Hoàng Xuân Hãn.