Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Giá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Giá. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

Tây Nguyên trong sáng tác của nhà văn Nguyên Ngọc

 Kính tặng Nhà văn Nguyên Ngọc

Văn Giá

 

1. Dẫn nhập

1.1. Tây Nguyên, địa danh trong bài viết này được quy ước như một khái niệm địa-văn hóa, nó bao gồm các nét nghĩa nhằm chỉ: khu vực địa lý, không gian cư trú và sinh sống của các tộc người khác nhau; không gian văn hóa gắn liền với lịch sử. Nó không trùng khít với một số tên tỉnh/thành phố (không gian hành chính) được thay đổi qua các thời kỳ, trong đó có các vùng phụ cận.

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

Như một mụ già... "giữ của"

 Văn Giá

Của nả ở đây chủ yếu là những bức ảnh, lá thư, những trang bản thảo (khi là bài thơ, khi một bản nhạc, khi bài phê bình...) của bạn bè, cả viết tay, cả đánh máy (type) giấy pơ-luya thời trước viết về/cho lão, tất tật, có cái dài mấy gang, có cái bằng bao diêm, lão góp gom giữ hết. Và giữ được mới tài chứ. Có những kỷ vật, di cảo dễ đến 3-4 chục năm rồi. Trong số đó, có người viết ra chúng cũng đã về Cõi Giời rồi...

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2025

Phân tích diễn ngôn như một hệ hình nghiên cứu văn học

 Văn Giá

 

Những ngày cuối năm 2024, công trình “Văn học như một diễn ngôn” của nhà nghiên cứu phê bình Trần Văn Toàn được xuất bản. Đây là công trình đầu tiên ở Việt Nam tiếp cận một cách có hệ thống lý thuyết diễn ngôn của nhà xã hội học, nhà triết học M. Foucault (1926-1984) và thực hành nghiên cứu, phê bình một số vấn đề, trường hợp của văn học Việt Nam. Công trình thực sự có tính mới, hiện đại. Mới thì dễ có khả năng hấp dẫn, tạo được sự chú ý nhưng cũng vì thế mà không dễ tiếp nhận và chia sẻ ngay đối với cộng đồng bạn đọc, kể cả giới NCPB và giảng dạy văn học.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2025

Phòng khám

Truyện ngắn Văn Giá


Lão Ký lần đầu tiên đi khám bệnh theo chế độ bảo hiểm sau hưu. Có bệnh thì chữa. Mấy hôm nay lão thấy trong người khang khác. Có lúc đường thở như hụt hơi. Con người ta lạ lắm. Lúc đang còn công tác, chả mấy khi đau ốm, đến khi cầm sổ hưu, bệnh tật ở đâu cứ sầm sập ập về. Có người bảo lúc đang đi làm, người ta như cái động cơ, bắt phải chạy, không chạy không được, chạy để còn làm việc, không được phép ốm. Đến khi hưu, cỗ máy được dừng, tự nhiên không còn động lực nữa, nên nó hư hao dần, uể oải dần. Lúc đó bao nhiêu mầm bệnh lâu nay nằm phục sẵn, chờ dịp nhất loạt kéo nhau khởi nghĩa. Thì đấy, chả hiếm người cả đời khổ, thoát việc về hưu, tưởng nhàn nhã thong dong hưởng đời chuyến vét thế mà đùng đùng ốm rồi đùng đùng tịch.
Thứ Năm, 24 tháng 10, 2024

Tính nghệ thuật của tiểu thuyết Vũ Thành Sơn

(Đọc Căn nhà giữa những đám mâyCơn mưa bội bạc*)

Văn Giá

This image has an empty alt attribute; its file name is image-57.png

Trước khi viết tiểu thuyết, Vũ Thành Sơn đã có hai tập truyện ngắn Hà mã, chó, chim, cá và những thứ khác (2011), Em có hay trời buồn trời chuyển mưa đó không? (2017). Hầu hết các câu chuyện viết về những cái vụn vặt, bé mọn của đời sống hằng ngày, đây đó gợi lên những ý niệm siêu hình về sự sống. Có thể nói, đó là một bước chuẩn bị để cây bút này bước vào địa hạt tiểu thuyết. Thể loại tiểu thuyết mới chính là nơi để cho anh vùng vẫy, vượt thoát khỏi những giới hạn do đời sống văn chương xác lập và do chính mình đặt định.

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2024

Ăn sáng café

Truyện ngắn Văn Giá

Ban đầu nhóm có năm thằng. Giờ chỉ còn ba.

Ba thằng tuổi hưu Hòa, Tùng, Sinh hẹn hò ăn sáng café với nhau vào các sáng thứ Hai hằng tuần. Tại sao lại sáng thứ Hai? Bởi các ngày thường có khi bận việc vợ sai bảo, con nhắc nhở, cháu yêu cầu, đồng nghiệp cũ hẹn hò... Mà cũng chỉ ở một chỗ thôi, cố định. Một nhà hàng rộng rãi bên hồ, gần như bán đảo, la liệt các bàn kê trong nhà, ngoài sân, thích nhất là sát mép hồ. Một bờ rào bằng sắt giả gỗ ven hồ bám đầy dây bìm bìm hoa tím. Cách dăm bảy mét lại một cây lộc vừng hay cây bằng lăng thả dáng xuống mặt hồ gợn sóng. Chỗ này vào tiết hè hay thu là thích nhất. Thức ăn không có nhiều món. Bảo là đặc sản thì chưa phải. Nhưng cũng trên mức bình dân. Quan trọng nhất là chỗ ngồi. Đến đây chủ yếu là ăn chỗ ngồi, uống chỗ ngồi. Khách phần lớn là bọn vô công rồi nghề, đủ kiểu đủ dạng. Nhiều nhất vẫn là bọn về hưu mất nết, như cái cách dân tình hay nói. Tha hồ, chúng mày muốn ngồi đến bao giờ thì ngồi, kệ, sợ không đủ sức.

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2024

Làm u

Văn Giá "Ngồi buồn nhớ Mẹ ta xưa"... (Nguyễn Duy)

Thế là hai mẹ con lại mặt nặng mày nhẹ với nhau. Đúng là mẹ chồng nàng dâu. Khổ ghê lắm cơ. Nào có chuyện gì ghê gớm đâu. Chỉ có mỗi chuyện cụ hay nói tục. Mỗi lần xem trên TV, thấy cái bọn nào leo lẻo ngoài mồm nói suông nói hão là cụ bảo: “Ỉa vào mồm ấy”. Mà bất kể vào lúc nào, cả cái lúc nhà đang ăn cơm cụ cũng không tha. Cô con dâu của cụ thì là cô giáo, cô giáo cấp ba hẳn hoi. Lại là cô giáo dạy văn. Các cháu cụ thì đang học cấp một cấp hai, chúng đang còn bé, đang cái tuổi học ăn học nói…

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2024

Quán ông già

Truyện ngắn Văn Giá

Mấy năm nay do công việc, cứ vào dịp cuối thu đầu đông Doanh phải lên Sa Pa cùng với mấy đồng nghiệp, mỗi lần ở lại một tuần hoặc hơn. Công việc không quá vất vả, nhưng do lặp đi lặp lại nên nhiều lúc cũng chán. Việc phải làm. Cơm chiều xong, có hôm đi dạo, có hôm tụ bạ ngồi uống trà vặt với nhau. Tối xuống, chả biết làm gì. Sương giăng từ trên núi bốn bề tràn xuống phủ kín các con đường quanh co thị trấn. Các biển hiệu nhà hàng khách sạn đủ sắc màu lù mù gợi vẻ bí hiểm. Tiếng từ chiếc loa hát dạo vỉa hè đâu đó được bật hết cỡ, đám con trai con gái gào lên: Như chim xa lìa trời/Như chim xa lìa bầy/ Như chim bỏ đường bay*.

Thứ Ba, 20 tháng 2, 2024

Chân dung người liệt sĩ trên mặt trận Hà Giang năm ấy

Văn Giá

Tôi có một người bạn đồng môn thời đại học, quê Nam Định, tên là Phạm Thị Ngọc Hạnh. Chúng tôi ra trường 1980, mỗi người về một nơi công tác. Hạnh lên dạy học tại một trường cấp 3 thuộc thị xã Lào Cai (TP Lào Cai bây giờ). Đầu năm 1982 Hạnh kết hôn với một người bộ đội cùng quê đóng tại Lào Cai tên là Trần Đại Phong. Tháng 7 năm 1984 anh ấy hy sinh trên mặt trận Hà Giang, nơi ác liệt nhất của cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc lúc bấy giờ.

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2024

Ở biển

Văn Giá

VAN-GIA_thumb1

Tác giả Văn Giá

Mùa hè ở biển. Cơ quan. Vừa đi họp vừa đi chơi. Họp họp chơi chơi…

- Này cháu, bố cho mày đi để giám sát mẹ chứ gì?

- Bố mày dặn thế nào nói cho bác biết xem nào?

- Con ơi, mày canh mẹ hay mẹ canh mày. Trông ra dáng rồi. Lấy chồng được rồi chứ lại còn.

- Ngày xưa mười ba là lấy chồng rồi đấy.

- Khéo nó có người yêu rồi chứ chả chơi. Bây giờ trẻ con nhớn cứ vù vù.

- Có đứa đi chơi giai mang bầu về nhà còn hỏi mẹ sao bụng con nó cứ chướng chướng mẹ ạ. Ha ha. Thật hết chỗ nói.

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2023

Hội/hậu trường

Văn Giá                                                                                                       Truyện ngắn

58574800_10211534809284825_5033726229534998528_n

Tác giả Văn Giá

1.

Như cái đình ngày xưa, nay được gọi là hội trường. Trên cao, một băng-rôn giăng ngang. Như bức hoành phi thời xưa. Dưới thấp là kệ tượng. Hai bên hai bức trướng treo dọc. Cũng giống như câu đối xưa. Có điều, câu đối thì đọc từ trái sang phải. Còn cái này thì đọc từ phải sang trái. Nhưng liệu có nhất thiết không? Cứ thử đọc từ trái sang phải xem. Nó có thể lóe một ý nghĩa mới. Nó xô lệch. Nó thoát khỏi khuôn khổ. Nó phát sáng. Hoặc có thể nó vô nghĩa. Có thể nó buồn cười. Có thể nhảm. Vâng. Nhảm. Để tiện hình dung một khung cảnh, có thể tham khảo mô hình:

...

(Người viết truyện này định vẽ một cái sơ đồ hình họa để bạn đọc tiện hình dung, nhưng khốn nỗi tay nghề hội họa bằng không. Cũng lại định hí hoáy nhờ vi tính vẽ hộ, nhưng trình độ vẽ trên vi tính cũng do cái gốc tay nghề bằng không kia mà ra cả. Đành thôi. Nói theo cách trí trá: để có đất cho bạn đọc… đồng sáng tạo).

Thứ Năm, 30 tháng 11, 2023

Lịch sử và chân dung phê bình văn học như một diễn ngôn

Văn Giá

(Lược thuật Tọa đàm “Phê bình văn học hiện đại Việt Nam-Lịch sử và chân dung”)

405204398_10220450894301378_8606513136878079620_n

GS. Trần Đình Sử

Sáng 29/11/2023, Khoa Viết văn, Báo chí - Đại học Văn hóa Hà Nội tổ chức buổi Tọa đàm mang tên như đúng tên gọi cuốn sách của Giáo sư (GS) Trần Đình Sử (NXB ĐH Sư phạm, 2023) vừa mới ra mắt bạn đọc.

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2022

Nhà văn, dịch giả Kim Ân Vũ Thư Hiên

Văn Giá: Không một chỉ dẫn tối thiểu nào dù nhỏ nhất cho biết bút danh Kim Ân và tập truyện ngắn này là của nhà văn, dịch giả Vũ Thư Hiên. Cũng không nhớ vì sao mà tôi biết Kim Ân chính là Vũ Thư Hiên và đã mua về tập truyện ngắn này khi nó vừa được xuất bản...

Vẫn là một lối văn đặc biệt tinh tế, một trình độ tiếng Việt điêu luyện cả trong dịch lẫn trong viết. Ông vẫn tiếp tục có những cống hiến xuất sắc vào nền văn chương dân tộc. Tù đày và những bất công giáng xuống đời ông không làm ông gục ngã, và lạ thay, không để lại trong văn ông một thù hận nào, dù nhỏ nhất. Văn ông ngập tràn tình yêu đối với con người, dân tộc và tiếng mẹ đẻ.

Cảm ơn Phanbook và Nxb Phụ nữ đã thầm lặng ra tập sách này (2019).

Xin phép nhà văn Kim Ân Vũ Thư Hiên copy truyện ngắn trên trang fb của ông (có in trong tập Hoa cúc dại) để giới thiệu cùng bạn đọc (VG).

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2022

Về một cái chết trong giáo dục

Văn Việt: Ngày 24-9, thi thể cô giáo V.T.H.P (33 tuổi, dạy học tại TP Quy Nhơn) được tìm thấy sau 4 ngày mất tích, xác minh ban đầu cho biết, cô giáo chết vì uống thuốc tự tử. Lá thư tuyệt mệnh mà cô để lại đã gây rúng động dư luận vì nội dung giúp vén màn một bức tranh giáo dục vô cùng u ám, nó trở thành hồi chuông dài, riết róng gióng lên, và đòi hỏi những thay đổi quyết liệt, nhằm cứu vãn tình hình. Dưới đây, Văn Việt tổng hợp ý kiến của một số nhà giáo, xin giới thiệu đến đông đảo bạn đọc.

 

NHỮNG DÒNG MỊCH LA TRONG GIÁO DỤC

Thái Hạo

Một cô giáo 33 tuổi ở Quy Nhơn vừa mới tự tử, để lại bức thư tuyệt mệnh với những dòng dưới đây:

"Sau những áp lực công việc mà giáo viên phải làm lên lớp, giảng dạy, chủ nhiệm, kế hoạch bài dạy, ra đề thi, chấm kiểm tra, ráp phách và sau cùng so điểm, hồi hộp không biết có tên mình sai sót trong đó không. Trong khi thời gian quá ít mà lượng công việc quá nhiều. Bao nhiêu thứ giáo viên là người chịu.

Những công việc trên em đều làm được hết. Cẩn thận được hết. Nhưng có một việc mà em không thể chấp nhận được đó là điều khiến em phải ra đi hôm nay.

Em mong khi em đi rồi, tuyệt đối không cho một ai là giáo viên đến viếng em. Nếu em được sống các kiếp tiếp theo, em không bao giờ ước một cái nghề cao quý này cả, thật kinh tởm". […]

Tôi đọc được tin này trong bài đăng của thầy Lê Trần Ngọc Sơn (người đã làm đơn xin nghỉ việc vì "nạn dối trá trong giáo dục" gây xôn xao dư luận năm ngoái). Dưới bài có một người bình luận: "Chết ngu".

Tôi tin rằng các bạn, những người đang ở ngoài và ngày ngày lên án giáo dục, vĩnh viễn không bao giờ hiểu được những thầy cô giáo còn chút lương tâm và tình yêu, họ đang phải trải qua những gì đâu. Trước đây, khi nghỉ việc, tôi đã phải ruột gan mà nói với những người tôi thương yêu rằng, "Nếu không ra khỏi đó, tôi có thể trầm cảm hoặc phát điên".

Có thể nhìn nhận và cảm nhận của mỗi người là không giống nhau, nhưng với tôi, có lẽ trên mặt đất này không nơi đâu đáng sợ và khủng khiếp bằng các trường học hiện nay. Từ những áp lực vô lý, vô nghĩa, ngột ngạt, bất công, rắc rối, lạnh lẽo, nó gây nên nỗi bức xúc, buồn bã, mỏi mệt, sợ hãi, giận dữ, trộn lẫn với những ước mơ, khát vọng và vô vọng, làm thành một cái không khí mà nếu ta còn chút nhạy cảm với đời sống, nhạy cảm với con người thì ta sẽ không thể nào chịu đựng nổi.

Cầu nguyện cho cô giáo sẽ đến được một thế giới nhiều yêu thương hơn. Nếu sau này cô có đầu thai, xin đừng về lại xứ sở này, vì "đâu đâu cũng dòng Mịch La".

Tiễn biệt cô giáo. Thương cô.

T.H

308611197_3296345067273973_4148636258129265196_n

Trang giấy viết tay được cho là Thư tuyệt mệnh của cô giáo V.T.H.P

GIÁO VIÊN HỆ CÁC TRƯỜNG PHỔ THÔNG KÊU CỨU

Văn Giá

Nhiều người đã biết câu chuyện đau lòng vừa mới xảy ra trong ngành giáo dục hệ phổ thông: một cô giáo ở Quy Nhơn đã tự tử, để lại bức thư tuyệt mệnh đau đớn với những dòng những này: "Sau những áp lực công việc mà giáo viên phải làm lên lớp, giảng dạy, chủ nhiệm, kế hoạch bài dạy, ra đề thi, chấm kiểm tra, ráp phách và sau cùng so điểm, hồi hộp không biết có tên mình sai sót trong đó không. Trong khi thời gian quá ít mà lượng công việc quá nhiều. Bao nhiêu thứ giáo viên là người chịu.

Những công việc trên em đều làm được hết. Cẩn thận được hết. Nhưng có một việc mà em không thể chấp nhận được đó là điều khiến em phải ra đi hôm nay.

Em mong khi em đi rồi, tuyệt đối không cho một ai là giáo viên đến viếng em. Nếu em được sống các kiếp tiếp theo, em không bao giờ ước một cái nghề cao quý này cả, thật kinh tởm".

Cái chết đau lòng này khiến mỗi người trong ngành giáo dục chúng ta, trong đó có tôi, phải nghĩ rất nhiều. Tại sao cô ấy phải tìm đến cái chết? Có phải là một nỗi oan ức lớn tại ngôi trường mà cô ấy đang phải chịu? Tại sao cô ấy cảm thấy thất vọng đến “kinh tởm” cái môi trường giáo dục này? Có phải cô ấy không được các đồng nghiệp lắng nghe, chia sẻ và bảo vệ? Cô ấy không nói rõ lý do cụ thể khiến phải tìm đến cái chết. Nhưng những gì trong bức thư cho thấy lộ ra 3 vấn đề: 1) áp lực quá lớn do phía học sinh và phụ huynh tạo ra; 2) áp lực do cách thức quản lý giáo viên và những thủ tục hành chính; 3)quan hệ giữa người quản lý nhà trường với giáo viên, giữa giáo viên với nhau có chuyện khiến cô ấy không tìm thấy ở đó sự an ủi, nâng đỡ động viên khi cô ấy hoặc mắc khuyết điểm, hoặc bị cho là mắc khuyết điểm.

Ở điểm thứ nhất, tôi thấy không cần phải nói thêm nữa. Nhiều phụ huynh chưa hiểu, chưa có cái nhìn cảm thông đối với nhà trường và đội ngũ các thầy cô giáo, nên chỉ biết hạch sách, truy vấn, buộc tội.

Tôi xin nói về hai điểm sau, những điều có phần rất đúng với thực trạng giáo viên giảng dạy ở các trường phổ thông.

Trước tiên, xét về cung cách quản lý hiện nay. Do quán tính quản lý từ trước để lại, do áp lực quản lý các cấp từ trên Bộ trở xuống, do cách kiểm tra thi đua theo kiểu máy móc, chạy theo thành tích, báo công kiếm điểm, nên cách thức quản lý ở phần lớn các trường là máy móc, chỉ biết đòi hỏi chứ không biết thúc đẩy, động viên các giáo viên làm việc. Cách quản lý này không đặt niềm tin vào giáo viên, sợ họ vi phạm vào những “luật lệ” mà toàn ngành và nhà trường tự chế ra. Các giáo viên đến trường, lẽ ra mỗi ngày là một ngày vui, nhưng thực ra mỗi ngày là một ngày đối phó, miễn làm sao được coi là hoàn thành công việc để không bị ai “động” vào, để yên thân…

Tôi lấy ví dụ, một cô giáo ở một trường cấp THCS nọ, cho biết các thầy/cô lúc nào cũng phải duy trì 9 loại sổ sách để đáp ứng công việc quản lý của các cấp quản lý trong trường, từ Ban giám hiệu đến Công đoàn, Đoàn thanh niên trường, từ tổ trưởng tổ chuyên môn cho đến Hội phụ huynh… Các loại sổ như sau: Sổ giáo viên chủ nhiệm, Sổ Lịch báo giảng, Sổ ghi đầu bài, Sổ dự giờ, Sổ mượn thiết bị dạy học, Sổ theo dõi học sinh, Sổ họp tổ chuyên môn, Sổ họp Hội đồng, và cuối cùng là Giáo án.

Yêu cầu của các sổ đó là luôn “vở sạch chữ đẹp” để kiểm tra và báo cáo cấp trên, để tính điểm thi đua. Có những cuốn sổ sai một chữ, gạch xóa một chữ cũng bị yêu cầu bắt viết lại cả trang. Riêng giáo án, mặc dù các thầy/cô soạn và dạy hằng ngày bằng giáo án điện tử, nhưng vẫn phải in ra bản cứng để nhà trường kiểm tra, hoặc nộp cho đoàn kiểm tra khi họ đến “công tác” ở trường.

Tôi nghĩ, trong khi phải lo soạn bài lên lớp, đọc thêm, lo chủ nhiệm học sinh, lo trả lời các cuộc điện thoại của phụ huynh, và hàng ti tỉ các công việc dân sự hàng ngày, việc nhớ và hoàn thành các cuốn sổ chồng chéo và lắt nhắt kia, các thầy cô không phát điên mới lạ.

Tại sao ngành giáo dục cứ tự nghĩ ra các cách để trói chân nhau thế nhỉ? Trong khi đó, làm thế nào để tạo ra một không khí vui vẻ, thân tình, hào hứng cho việc dạy, việc tự học thêm, đọc thêm, tự trau dồi kiến thức để nâng cao hiệu quả giảng dạy cho giáo viên thì không được tính đến hoặc tính đến một cái lầm lạc.

Thứ nữa, có một điều không thể không nói ra: môi trường nhà trường hiện nay bị nhiễm rất nhiều “chất độc” trong đời sống tinh thần chung của nhà trường và trong nhân cách của giáo viên. Môi trường cạn khô nhân tính sẽ sinh ra những thứ bệnh ích kỷ, ti tiện, thậm chí độc ác. Ai cũng thi nhau nịnh nọt, lấy lòng cấp trên; ai cũng tranh khôn tranh lợi để chạy điểm thành tích thì thử hỏi làm sao nhà trường trở thành một môi trường nhân văn thực sự? Có những thầy cô vốn tính tình khảng khái, giàu tự trọng, giỏi chuyên môn, không a dua theo đám đông… thì bị phê bình, kiểm điểm, trù dập. Một số họ chọn cách thúc thủ, mũ ni che tai. Một số phản ứng, chống đối, thậm chí manh động, không tự kiểm soát được. Một số phẫn chí bỏ nghề. Một nghịch lý đau lòng là lẽ ra nhà trường phải là nơi giàu nhân tính nhất nhưng lại không ít nơi rơi vào tình trạng khô kiệt nhân tính, nơi không có khả năng dung dưỡng mầm thiện, vun bồi tính thiện, mà lại có lợi cho cái xấu cái ác nảy nở, hoành hành.

Tất cả những điều vừa nói ở trên có nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân chính là cách quản lý giáo viên, từ Bộ trở xuống các cấp, dưới cùng là mỗi nhà trường.

Chúng ta “Xin đừng hót những lời chim chóc mãi” (Nguyễn Duy). Phải nhìn thẳng vào sự thật đau lòng đang diễn ra hằng ngày ở mỗi mái trường thân yêu và khốn khổ của chúng ta…

V.G

TÔI ĐỀ NGHỊ

Trần Đình Trợ

Theo tin từ báo chí và mạng xã hội, cô giáo V.T.H.P ở Quy Nhơn vừa tự vẫn, để lại thư tuyệt mệnh. Trong thư cô có ghi:

"Em mong khi em đi rồi, tuyệt đối không cho một ai là giáo viên được được đến viếng em. Nếu em được sống các kiếp tiếp theo, em không bao giờ ước một cái nghề cao quý này, thật kinh tởm".

Tôi tin, ai biết thì cũng xót xa về sự ra đi trong tức tưởi của một cô giáo trẻ. Và chắc ai cũng băn khoăn về lý do cô ra đi cũng như băn khoăn về những lời cô để lại.

Không ai biết được chuyện gì đã xảy ra, nhưng những dòng trăng trối đau đớn làm chúng ta cũng đau đớn trong sự băn khoăn.

Tôi không biết cô giáo có oan ức gì không, cấp trên có xử ép gì cô không, và đồng nghiệp có quay lưng với nỗi oan (nếu có) của cô hay không.

Nhưng tôi chợt nhớ tới những chuyện này:

1)Thầy Đỗ Việt Khoa, "Người đương thời" từng được tung hô, từng được bộ trưởng Bộ GD-ĐT khen ngợi vì đã dám chống tiêu cực. Nhưng sau đó liên tiếp bị cấp trên o ép trù dập, còn đồng nghiệp thì quay lưng.

2)Cô giáo Nguyễn Thị Tuất (trường Tiểu học Sài Sơn B, Quốc Oai, HN) do chống tiêu cực mà bị ban giám hiệu trù dập và nhiều đồng nghiệp cô lập.

3)Cô giáo Minh Đệ (trường THPT Lương Văn Chánh) 3 năm tố cáo các sai phạm của ban giám hiệu, 10 năm bị trù dập. Đến khi cô được xử thắng kiện, thì xung quanh cô (trong phòng xử) không có bóng một đồng nghiệp nào.

Còn nhiều lắm.

Từ những ví dụ trên, tôi thấy hiện tượng gần như phổ biến là:

- Giáo viên nào vì chống tiêu cực (hoặc vì lý do khác) mà ban giám hiệu không ưa, thì sẽ bị họ tìm mọi cách trù dập, chèn ép.

- Khi ban giám hiệu đã trù dập một giáo viên nào đó, họ sẽ ton hót lên để cấp trên “chùy” tiếp.

- Khi thấy một giáo viên bị ban giám hiệu ghét, hầu hết các giáo viên khác sẽ tự xa lánh và cô lập “con cừu đen đủi” này, vì sợ vạ lây.

- Một giáo viên khi bị cấp trên trù dập, đồng nghiệp xa lánh thì sẽ rất hoang mang. Tùy vào trạng thái tinh thần mà sẽ có những phản ứng khác nhau.

Tóm lại là do mất dân chủ nghiêm trọng trong giáo dục.

Vì vậy, tôi đề nghị ông Bộ trưởng Bộ GD-ĐT:

- Hãy cho điều tra nguyên nhân dẫn đến sự tự vẫn của cô giáo V.T.H.P. Xác thực và tìm ý nghĩa của nội dung bức thư.

- Xem xét lại trình độ và tư cách của đội ngũ quản lý, từ cấp trường đến cấp bộ.

- Mở cuộc điều tra về sự tình trạng thực hành dân chủ trong các cơ sở giáo dục, và xây dựng - hoàn thiện cơ chế dân chủ một cách thực chất trong giáo dục.

T.Đ.T

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2021

Khi “cái nhảm” lên ngôi

(Đọc Tiểu thuyết “Vườn thượng uyển” của Lê Anh Hoài, do bolac xuất bản, 2021)

Văn Giá

Vườn Thượng uyển (kỳ 1) | Văn Việt

1.“Vườn thượng uyển”, tên tiểu thuyết của Lê Anh Hoài. Nếu chỉ riêng cái tên này thôi, có thể thấy đó một định danh trung tính như mọi cái tên bình thường khác. Nhưng tên tác phẩm chỉ có thể được cấp nghĩa khi tác phẩm đã đọc xong. Tên là một hợp phần của tác phẩm, không chỉ định danh mà còn góp phần tạo nghĩa cho tác phẩm.

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2021

Chu Văn Sơn “sống thơ”

(Thay Lời vào sách)

Văn Giá

Không có mô tả.

1. Nhà nghiên cứu phê bình (NCPB) văn học Chu Văn Sơn là người nổi tiếng giàu chữ và kỹ chữ. Trong khá nhiều bài viết, nhất là khoảng từ năm 2000 trở đi, ông hay dùng chữ “sống thơ” với hàm nghĩa chỉ người viết nào có một quan niệm sâu sắc về nghề, một mối bận tâm to lớn và thường trực đối với thơ ca, với sự sống, một tầm triết học và mỹ học nhất định thì mới có thể có những tác phẩm đáng kể. Nếu ai đó sống nông, sống ẩu, sống thiếu tử tế với sự sống, với thơ, với văn chương nói chung thì đừng bao giờ hy vọng có những trang viết thành tựu. Từ chỗ “sống thơ” mới có thể làm nên phong cách sáng tạo, tầm vóc tư tưởng của một người cầm bút. Điều tâm đắc này đã được ông thể hiện rõ ràng nhất trong bài viết “Thanh Thảo với trường ca” (2009). Tôi muốn thêm một ý nữa, khi chữ “sống thơ” đặt ngoài ngữ cảnh này, khiến người đọc liên tưởng đến một lối sống đẹp, một nhân cách sống đẹp như thơ. Nếu hiểu theo nghĩa ấy để nói về Chu Văn Sơn cũng không phải là không có lý. Suốt hơn 30 năm dạy học, sống và viết, ông đã có một đời sống đẹp đẽ, thiện lành, cao quý.