Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Charles Bukowski. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Charles Bukowski. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 10 tháng 3, 2025

Đẳng cấp

 Charles Bukowski

T.Vấn chuyển ngữ

 

Charles Bukowski

Tôi không quả quyết được cái nơi ấy là ở đâu. Hình như đâu đó phía Đông Bắc của California. Hemingway vừa mới viết xong một cuốn tiểu thuyết. Ông ta từ châu Âu, hay một nơi nào đó, về ở cái nơi mà tôi đang nói đến. Nhưng hiện giờ thì ông ta đang so găng với một ai đó trên võ đài. Trận đấu võ đài mà có mặt đủ thành phần bộ tộc của ông ta: ký giả, nhà phê bình, nhà văn và còn có cả các nữ lưu trẻ đẹp ngồi ngay ở hàng ghế cạnh võ đài. Phần lớn số này không chú ý nhìn lên võ đài xem hai võ sĩ đang thi đấu. Họ mải mê nói chuyện, cười cợt với nhau.

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2025

Cứu chuộc thế giới

 Charles Bukowski

T.Vấn chuyển ngữ

Nàng bước vào. Tôi để ý thấy nàng đi va vào bức tường vì mắt nàng có vẻ như không tập trung ở trước mặt. Hôm đó là ngày sau của buổi hội thảo các nhà văn mà nàng có tham dự. Lúc nào nàng cũng có vẻ như vậy như thể là đang chơi thuốc. Cũng có thể lắm chứ. Nàng đánh đứa con nhỏ vì nó vô ý làm đổ ly cà phê nàng đang uống. Rồi nàng bốc điện thoại, bắt đầu một trong những buổi nói chuyện “trí thức” với một ai đó một cách liên tu bất tận. Tôi chơi đùa với đứa con gái của tôi. Nàng cúp máy. “Hôm nay em khỏe chứ?”, tôi hỏi.

“Ý anh là sao?”

“Anh thấy em có vẻ gì… hơi kỳ kỳ, hình như em có điều gì lo nghĩ?”

Đôi mắt cô trông giống mắt của những diễn viên trong phim đóng vai người điên.

“Em bình thường mà. Anh thấy mình ổn không?”

“Không bao giờ. Anh luôn cảm thấy lẫn lộn, mơ hồ.”

“Hôm nay anh đã ăn gì chưa?”

“Chưa. Em ném giúp mấy củ khoai tây vào nồi được không? Cái nồi đang để ngâm nước ở bồn rửa bát.”

Tôi vừa mới ra khỏi bệnh viện nên người còn rất yếu.

Nàng đi vào bếp, rồi ngừng lại ở cửa bếp nhìn cái nồi. Nàng cứ đứng đó, chống tay, vặn vẹo, rồi trân trân nhìn như thể cái nồi là hiện hình của ma quỷ. Căn bếp không thể làm cho nàng sợ hãi được vì trong số những người vợ cũ của tôi, nàng là một bà nội trợ dỏm nhất.

“Chuyện gì vậy?”, tôi hỏi.

Nàng không trả lời.

“Cái nồi không bẩn lắm đâu. Nó có một chút xà phòng trong đó, chỉ cần khoắng sơ vài cái rồi đổ nước đi thôi em.”

Cuối cùng, nàng từ bếp bước ra, đi qua đi lại, đụng phải một cái ghế. Nàng trao cho tôi hai tờ tạp chí: CƯƠNG LĨNH CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN MỸ và NGƯỜI MỸ ĐỐI THOẠI. Bìa tờ ĐỐI THOẠI có in hình một đứa trẻ nhỏ nằm ngủ trên chiếc võng kết bằng dây đeo súng với những viên đạn lòi ra. Bìa báo cũng cho biết nội dung bên trong:

ĐẠO ĐỨC TRONG THỜI ĐẠI CỦA CHÚNG TA.

VỀ TÍNH ƯU VIỆT CỦA CHỦNG TỘC DA ĐEN.

“Này, em bé,” tôi bảo, “Anh không mặn mà lắm với chuyện chính trị chính em. Mà em cũng biết, anh không rành chuyện đó lắm đâu. Nhưng anh sẽ cố đọc mấy thứ này vậy.”

Tôi ngồi đó, lật từng trang tạp chí, đọc mỗi trang một chút, trong lúc nàng nấu thịt trong bếp. Nàng gọi tôi vào bếp. Tôi và đứa con gái đi vào. Chúng tôi ngồi xuống.

“Anh có đọc về tính ưu việt của người da đen,” tôi nói, “như em biết, anh là chuyên gia về người da đen. Ở chỗ làm, hầu hết công nhân là người da đen…”

“Sao anh không là một chuyên gia về người da trắng?”

“Thì anh cũng là chuyên gia về người da trắng mà. Bài báo trong tờ tạp chí nói về ‘hệ thống cơ bắp săn chắc, khỏe mạnh, màu da đậm đà, sáng đẹp, trên khuôn mặt lộ rõ các nét đầy đặn kèm thêm mái tóc quăn xoắn duyên dáng của người da đen’ và vì thế nên khi bà mẹ Thiên Nhiên bắt tay vào việc tạo nên người da trắng thì bà đã quá mệt mỏi, kiệt sức nên chỉ còn biết cấu véo quấy quá khuôn mặt rồi hoàn tất công việc trong khả năng sức lực còn lại của bà cho phép.”

“Em đã từng biết một chú bé da màu. Tóc của chú mềm mại, những sợi tóc thật ngắn. Mái tóc chú thật đẹp, tuyệt đẹp.”

“Anh sẽ cố đọc CƯƠNG LĨNH CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN MỸ tối nay,” tôi hứa với nàng.

“Anh có ghi danh đi bầu chưa?”, nàng hỏi.

“Chưa bao giờ làm việc đó.”

“Anh có thể ghi danh ở ngôi trường gần nhà nhất trên đường 29. Dorothy Healey đang ra ứng cử chức Giám Định Viên Thuế của quận hạt mình.”

“Marina mỗi ngày một trông xinh đẹp.”, tôi nhắc đến đứa con gái của mình.

“Đúng vậy, con bé càng ngày càng xinh. Nhưng mẹ con em phải đi thôi. Con bé phải đi ngủ lúc 7 giờ tối. Và em phải nghe đài KPFK tối nay. Họ đã đọc một trong những lá thư của em mấy đêm trước.”

KPFK là một đài phát thanh FM.

“Được,” tôi bảo.

Tôi nhìn theo bóng dáng hai mẹ con. Nàng cho đứa bé vào xe đẩy rồi đẩy xe băng qua đường. Nàng vẫn có lối sải bước dài cứng queo như gỗ, chẳng có gì uyển chuyển hết trơn. Một thế giới tốt đẹp hơn. Chúa Giê-su. Mỗi người có một cách sống khác nhau. Mỗi người có những ý nghĩ khác nhau. Và ai cũng tỏ ra quả quyết với xác tín của mình. Nàng cũng tỏ ra kiên định không kém, người phụ nữ cứng queo như gỗ với đôi mắt điên loạn và mái tóc xám, người phụ nữ bước đi mà cứ va vào tường, điên cuồng vì cuộc sống và những nỗi sợ hãi và nàng không bao giờ hoàn toàn tin rằng tôi không hề ghét bỏ nàng và đám bạn bè của nàng cứ mỗi tuần lại tụ họp nhau hai hoặc baq lần chỉ để ca ngợi lẫn nhau về những bài thơ họ sáng tác và để rồi sau đó là nỗi cô đơn vì họ là những người tạo nên lẫn nhau, những người mang vác đủ loại khẩu hiệu với nhiệt tình đầy ắp và chắc chắn, họ sẽ không bao giờ tin rằng sự yên tĩnh, sự riêng tư mà tôi yêu cầu chỉ là để tự cứu lấy mình để tôi có thể đoán ra họ là ai và ai là kẻ thù.

Dù sao, được một mình quả là quá tuyệt.

Tôi quay vào nhà, từ từ bắt đầu lau rửa bát đĩa.

Nguyên tác: SAVE THE WORLD, trích trong tập truyện ngắn BELL TOLLS FOR NO ONE của Charles Bukowski do nhà xuất bản City Lights Books ấn hành (2015).

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2025

Chuông chẳng gọi hồn ai

 Charles Bukowski

T.Vấn chuyển ngữ

Ảnh (Nguồn: www.goodreads.com)

Khi từ kho chứa đồ phụ tùng xe hơi trở về nhà – bố khỉ, khoan đã, đó không phải là nhà, mà chỉ là một căn phòng, một căn phòng trong cái nhà chia ra nhiều phòng cho nhiều người mướn Tôi mở cửa, thấy trong đó có hai gã đàn ông ngồi chờ.

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2025

Người tình ma-nơ-canh*

 Charles Bukowski

T.Vấn chuyển ngữ

(Bản tiếng Việt gởi đến những ai không có Valentine bên cạnh trong ngày Valentine’s Day)

Khi bắt đầu nghĩ đến những đòi hỏi của xác thịt, thì ước muốn đầu tiên của Robert là một đêm nào đó, hắn sẽ tìm cách lẻn vào một viện bảo tàng các hình nhân bằng sáp và làm tình với những hình nhân nữ ở đó. Tuy nhiên, ý tưởng đó quả là một sự mạo hiểm. Vì thế, hắn đã tự giới hạn việc thực hiện những thèm muốn đó với người sáp, người nộm chỉ trong những tưởng tượng hoang dã về tình dục và đắm mình trong thế giới mà hắn đã tưởng tượng ra đó.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2025

Trong căn nhà chứa ở Texas

 Charles Bukowski

T.Vấn chuyển ngữ

Bukowski trên xe buýt - Ảnh: yanko.lib.ru

Tôi rời xe buýt đặt chân xuống một thành phố ở Texas. Trời lạnh, mà tôi lại đang bị bón. Vượt quá sự mong đợi của tôi, căn phòng thuê ở khách sạn rất lớn, sạch sẽ, chỉ có 5 đô la một tuần. Trong phòng lại còn có lò sưởi nữa. Tôi vừa cởi bỏ được bộ quần áo ra thì có một ông già da đen bước vào phòng và dùng một cây que dài thọc vào lò sưởi. Tôi thầm hỏi chẳng có miếng củi nào trong đó cả mà ông ta thọc gậy vào để làm gì. Rồi ông ta quay sang nhìn tôi, tay túm lấy hạ bộ của mình, miệng phát ra một âm thanh rất khó hiểu. Và tôi nghĩ, có lẽ ông ta cho tôi là một thằng vô lại nào đó nên mới hành xử như vậy. Nhưng tôi đâu phải loại đó nên đành xin lỗi không thể giúp gì ông ta. Hừm! tôi nghĩ, cuộc sống con người là phải thế, đó cũng là cách thế giới này vận hành. Cầm cây gậy lò sưởi, ông ta còn đảo qua đảo lại trong phòng vài vòng trước khi bỏ đi.

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2025

Charles Bukowski – Truyện ngắn “Ba người đàn bà”

 Giới thiệu Charles Bukowski (1920-1994)

T.Vấn

Henry Charles Bukowski (1920-1994) là một nhà thơ, nhà văn người Mỹ gốc Đức. Là con trai duy nhất của một quân nhân Mỹ và một phụ nữ Đức. Năm ông được 3 tuổi, cha mẹ Bukowski qua Mỹ và sinh sống ở Los Angeles. Ông trưởng thành ở đây và theo học Los Angeles City College từ 1939 đến 1941. Sau đó, Bukowski bỏ học, di chuyển đến New York với ước vọng trở thành nhà văn. Truyện ngắn của Bukowski được đăng tải lần đầu tiên năm 1944 và sau đó là một chuỗi dài nhiều năm, tuy vẫn viết, nhưng ông không có may mắn được các nhà xuất bản và tạp chí văn học để ý tới. Trong khoảng thời gian gần 20 năm, vì thất chí khi mộng ước chưa thành, ông trở nên nghiện rượu, sống cuộc sống bê tha, rày đây mai đó và đã làm tất cả mọi công việc lao động chân tay cực nhọc để có tiền mướn nhà, mua rượu và bao gái: rửa bát nhà hàng, tài xế lái xe tải, gác dan, trông coi trạm xăng, phu khuân vác và đã từng làm nhân viên của Bưu điện Hoa Kỳ hơn 10 năm. Ông quyết định bỏ việc làm ở Bưu điện chỉ sau khi có lời hứa hẹn của một người bạn và cũng là người trông coi một cơ sở xuất bản sẽ chu cấp đủ cho ông để ông chỉ chuyên tâm vào việc viết lách.

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Cuộc báo thù của những thằng trời đánh

Charles Bukowski

Người dịch: Nam Dan Thận Nhiên

Như thường khi, tiếng ngáy trong phòng trọ tồi tàn vang rất lớn. Tom không ngủ được. Chắc phải đến 60 cái giường bố đơn trong đây và cái nào cũng có người nằm. Bọn xỉn ngáy to nhất và hầu hết đứa nào tụ lại ở đây cũng xỉn. Tom ngồi dậy ngó ánh trăng soi qua cửa sổ rồi đổ xuống đám người đang ngủ. Gã vấn điếu thuốc, châm lửa. Gã lại nhìn đám người. Thiệt là một lũ đéo xấu xí vô dụng. Lũ đéo? Chúng nó không đéo. Đàn bà không muốn chúng. Chẳng ma nào muốn chúng. Chẳng đáng để đéo một cái, hahaha. Và gã là một đứa trong đám đó. Gã lôi cái chai ở dưới gối ra tợp ngụm cuối. Ngụm rượu cuối bao giờ cũng là ngụm buồn hiu hắt. Gã lăn cái chai không vào dưới gầm giường bố và ngắm bọn người đang ngáy thêm một lần nữa. Thậm chí bọn chúng không đáng để giết bằng vũ khí hạt nhân.