Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Thị Ngọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Thị Ngọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 185): Phạm Thị Ngọc – Florence

Ngày xưa, trong một lúc lẫn lộn giận yêu, chàng đã phê bình tôi một câu như vầy: em sao con gái gì mà khó bảo. Bây giờ, hiện giờ, khi lại một lần nữa chỉ còn một mình trên quãng đường đời thênh thang, tôi có nhớ đến chàng, và tôi thấy điều chàng đã nhận xét ngày xưa chưa thấm vào đâu so với hiện tại. Ngày xưa, tôi đã giải thích cho chàng hiểu tại sao tôi cứng đầu, giải thích bằng một vài câu về "tiểu sử", về "thuở ấu thời" mà tôi nghĩ giá ngày xưa tôi đừng nói gì thì hơn. Nhưng cũng chẳng sao. Chàng hiểu được gì, tôi hiểu được gì, bây giờ cũng chẳng có gì khác biệt đối với tôi.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 184): Phạm Thị Ngọc – Bạn

clip_image001Phạm Thị Ngọc tên thật Phạm Thị Ngọc Quyên, sinh 1963 và sang Hoa Kỳ trong biến cố tháng 4-1975. Truyện ngắn đầu tay đăng trên tạp chí Văn của Mai Thảo năm 1983. Cộng tác với các tạp chí Văn học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21. Hiện sống tại Houston, Texas.

Truyện “Bạn” dưới đây đã, thêm một lần, chứng tỏ ngòi viết của Phạm Thị Ngọc chẳng những thông minh và còn thật nhạy bén, không chỉ với các vấn đề của di dân mà đã chính xác nhắm vào tuổi trẻ: “Vừa đến Mỹ, những đứa trẻ bỗng nhiên phải giải thích rất nhiều. Giải thích sự có mặt của họ tại đây, giải thích về cuộc chiến, về những hình ảnh chiến tranh thảm khốc. Lớn lên, nhìn lại thảm kịch và đổ nát của chính cuộc đời mình, những đứa trẻ khi xưa bây giờ đứng tuổi nhận ra rằng giải thích gia đình mình vẫn là điều khó khăn nhất.”; đồng thời mở rộng hơn nữa khi đây là các thanh thiếu niên Âu Mỹ, bất kể màu da hay quốc tịch gốc: “Judith đốt những điếu thuốc lá đầu đời năm mười lăm tuổi, lén lút trong nhà cầu trường, vào giờ ra chơi. Yến quan sát nét dịu khoái trên nét mặt Judith khi nó kéo hơi thuốc dài, nuốt khói. Chất nicotine ngấm nhanh chóng vào máu, lan lên óc làm dịu xuống những bứt rứt, bực dọc.

Mai Ninh

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

FLORENCE

Truyện Phạm Thị Ngọc
(Tiếp theo và hết)
Không được chuộng bằng một đứa học trò bản xứ, tôi cũng chẳng lấy gì làm buồn rầu. Ðiều làm tôi khó chịu là bà Ernie sau khi đã về hưu vẫn thường hay lui tới nhà tôi, như thể bà là người giàu lòng bác ái. Bà Ernie đến chơi nhưng ít khi nào ghé sang thăm người giáo cũ của bà là Florence. Bà Ernie bảo Florence từ hồi nào đến giờ vẫn khó tính, luôn luôn có một thái độ như mình ở một địa vị cao hơn mọi người, rất khó thân. Ðến đỗi Florence đã từ chối hôn nhân với vị hiệu trưởng vào thuở xưa khi còn dạy học. Ông ta về sau làm đến thị trưởng, còn Florence vẫn là gái già. Bà Ernie hé một tí tình sử của Florence, kể qua khói thuốc. Chẳng hiểu vì bà Ernie đã hút thuốc lá hay sao mà tôi đã cảm thấy không thích nghe.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

FLORENCE

Truyện Phạm Thị Ngọc
clip_image002Sinh 1963 và đặt chân đến Hoa Kỳ sau biến động đất nước tháng 4-1975, Phạm Thị Ngọc (tên thật Phạm Thị Ngọc Quyên) thuộc thế hệ trẻ thứ nhất tham dự dòng Văn chương Tị nạn. Với Florence xuất hiện trong thập niên 1980, Phạm Thị Ngọc không chỉ nói lên những bỡ ngỡ xa lạ của thời kỳ hội nhập mà còn ghi lại trọn vẹn tâm tình của một thế hệ không chỉ khám phá một lục địa mà còn khám phá cuộc đời, tình yêu với băn khoăn kiếp người của chính họ. “Nước Mỹ có còn gì cho chúng tôi không? To die in dignity.” Là câu hỏi và câu trả lời của trung thiên truyện này. Văn phong trầm và buốt giá, Florence chưa hề được in lại trong một tuyển tập hay tập truyện nào, đang dần thất lạc trong khối lượng sáng tác mênh mông bây giờ. [Trần Vũ]

Ngày xưa, trong một lúc lẫn lộn giận yêu, chàng đã phê bình tôi một câu như vầy: em sao con gái gì mà khó bảo. Bây giờ, hiện giờ, khi lại một lần nữa chỉ còn một mình trên quãng đường đời thênh thang, tôi có nhớ đến chàng, và tôi thấy điều chàng đã nhận xét ngày xưa chưa thấm vào đâu so với hiện tại. Ngày xưa, tôi đã giải thích cho chàng hiểu tại sao tôi cứng đầu, giải thích bằng một vài câu về “tiểu sử”, về “thuở ấu thời” mà tôi nghĩ giá ngày xưa tôi đừng nói gì thì hơn. Nhưng cũng chẳng sao. Chàng hiểu được gì, tôi hiểu được gì, bây giờ cũng chẳng có gì khác biệt đối với tôi.