Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sơn Kiều Mai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sơn Kiều Mai. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu: Mắt sáng quắc, tay xanh lè mã tấu

FB Sơn Kiều Mai

Chẳng hiểu sao, gần đây, cứ ai nhắc đến Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu là tôi lại gật gù nhớ đến câu thơ của Tố Hữu “mắt sáng quắc tay xanh lè mã tấu”.

Thú thật, tôi không biết Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu là ai. Có biết láng máng ông này từng làm Giám đốc NXB Văn học, nghe đâu từng làm rể họ Tôn Gia danh giá ở Thanh Chương, Nghệ An. Vậy thôi.

Tôi cẩn thận tìm trong NHÀ VĂN VIỆT NAM HIỆN ĐẠI, trang 774, viết về tác giả như sau: Nguyễn Văn Lưu, tên thật là Nguyễn Ngọc Lưu. Sinh ngày 1 tháng 2 năm 1945. Quê quán: Ngọc Quang Hạ, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa. Từng là nông dân, quân nhân. Đã qua trường Tuyên huấn Trung ương, khoa Ngữ văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội, nguyên là Giám đốc NXB Văn học.

Ra là thế! Thảo nào, trong LUẬN CHIẾN VĂN CHƯƠNG (quyển 4 – NXB Văn học, 2017), tác giả viết: “Chút tâm sự ngây thơ của hạng cổ lai hy, mong được các bậc cao minh lượng tình chỉ bảo thì đội ơn vô cùng” (tr. 263). Tác giả đã ở tuổi ngoài 70, nghĩa là tuổi đi ra đường người ta phải gọi bằng CỤ chứ không phải gọi bằng THẰNG. Cơ mà lạ một điều, tôi là loại hay đi, đi dọc đất nước từ Hà Nội vào Sài Gòn, ít thấy ai gọi CỤ mà chỉ thấy họ gọi hoặc hỏi THẰNG Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu dạo này…

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

Nửa đêm chợt tỉnh

(Mượn tiêu đề quyển Hồi ký của Lưu Trọng Lư)

Sơn Kiều Mai

Tình trạng chen chúc ở đền Hùng không phải năm nay mới có. Cứ năm nào có các cụ cốp về là đều như vậy. Năm nay Tổng bí thư về dâng hương vua Hùng nên an ninh càng cần được thắt chặt, nhiều ngả đường được bít kín, đến cánh phóng viên báo chí là tai mắt và loa phát ngôn còn bị phân biệt chia thẻ xanh, thẻ vàng mới được vào thì nói gì các đồng chí GU RÂN.
Còn nhớ lần đầu tiên lên tác nghiệp, năm 2012, có bác Hùng hói về. Để chen nổi theo chân bác í vào cái chòi cao nhất, tí bẹp ruột. Năm đó Thằng Mõ cũng đi nhể, gặp mưa nữa, cảm lạnh suýt phăng teo. Từ đó, mặc kệ các bác lên bổ củi, em cứ tác nghiệp từ xa.
Vừa rồi, nhân phỏng vấn Gs Ngô Đức Thịnh, ông vẫn nhắc lại câu hỏi của UNESCO: - Dân có được vào lễ không?
- Có chứ. Dân lễ thoải mái!
Nhưng, còn nửa vế các quan nhà ta không nói; là dân chỉ được lễ sau quan!

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

Quan chức cao cấp càng phải giữ lễ

Sơn Kiều Mai

Chiều qua, 16/3/2016, trên đường hành quân từ châu Ô, châu Lí ra Thăng Long bằng ngựa sắt 2 chân, anh em chúng tôi vào Lam Kinh. Mục tiêu của chúng tôi là đi trên con đường thượng đạo mà năm xưa cha ông ta đã hành quân. (Đường này song song với đường thiên lý, nhưng ít người biết). Giang sơn cẩm tú, thấy cảnh đẹp thì nghỉ, thấy người đẹp thì ngắm, có di tích thì vào thăm.
Trưa qua Lam Kinh, chúng tôi vào thắp hương kính bái các vị vua triều Lê, triều đại thắng giặc ngoại xâm, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, trung hưng sự nghiệp, mở mang bờ cõi.
Sau khi vào đền Trình xong, chúng tôi ra uống nước để chuẩn bị cho cuộc bách bộ vào trong. Bỗng đâu "ầm ầm gió giục mây vần", đoàn xe biển xanh hú còi lao tới. Chị bán hàng nước vội ôm chặt đứa con của mình, kẻo xe tông vào.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Trải qua một cuộc...

Sơn Kiều Mai
clip_image001
Cuốn VIỆT NAM SỬ LƯỢC của TRẦN TRỌNG KIM do Nhã Nam ấn hành được tôi chọn mua trong ngày 1 tháng Chạp âm lịch là bởi SÁCH HAY SÁCH ĐẸP. Cá nhân tôi từng đọc VIỆT NAM SỬ LƯỢC do các NXB như Văn hoá Thông tin hoặc Thời đại phát hành. Đọc xong thì tống khứ. Đơn giản vì đến chính tả còn không đúng thì mong gì sự kiện, nhân vật lịch sử trong sách ấy đúng.