Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thế Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thế Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 11 tháng 2, 2020

Que diêm thứ Tám (kỳ 1)

Tiểu thuyết của Văn Biển

(Văn Việt trích đăng 11 kỳ)

Nhà văn Văn Biển (Ảnh của báo Tuổi Trẻ)

Thay cho LỜI NGỎ gửi bạn đọc

CHƯA PHẢI LÀ CƠN BÃO CUỐI CÙNG

Thế Dũng:

Thưa anh từ tháng năm 1987, nhà văn Lê Phương, bạn thân của anh đã đề nghị tôi chuyển kịch bản sân khấu Que diêm thứ Tám của Văn Biển thành kịch bản điện ảnh trong thời gian 40 ngày tại Trại sáng tác của Xưởng phim truyện Việt Nam do Bộ Văn hóa tài trợ. Với tôi, đó là chuyện bất khả thi. Rốt cục, khi kết thúc Trại tôi đã nộp cho Lê Phương kịch bản điện ảnh Chuyện tình dở dang và Que diêm thứ Tám chỉ còn lại trong ký ức.

Ngót 30 năm sau, anh ủy thác cho tôi và Vipen bản thảo tiểu thuyết Que diêm thứ Tám để tôi có thể xuất bản nó tại Đức. Năm 2015, khi việc trình bày sách và thiết kế bìa cho Que diêm thứ Tám đã xong xuôi, chuẩn bị đưa vào nhà in anh bỗng dưng đề nghị Vipen dừng lại việc xuất bản. Vì lý do cầu toàn theo tinh thần duy mỹ của Flaubert hay do anh e ngại các con chữ của mình gặp tai nạn? Anh có thể chia sẻ sự cố này được không?

Sau này mỗi lần về nước, tôi đều hỏi thăm Que diêm thứ Tám, lần nào tôi cũng chứng kiến sự khắc khoải, day dứt của anh. Mãi đến bây giờ anh mới yên tâm để Que diêm thứ Tám bật sáng giữa đời vào lúc sắp 90 tuổi. Dù không phải do Vipen xuất bản ở Đức tôi vẫn chân thành mừng rỡ vì Que diêm thứ Tám không thể bật sáng chậm hơn nữa.

Anh nghĩ sao về sự muộn màng này?

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2019

Thơ Thế Dũng

Image result for Tập thơ Tôi vẫn sống ở nơi mình vắng mặt của Thế Dũng vừa được NXB Vinpen giới thiệu cùng bạn đọc.

Có thể coi đây là một Tuyển tập Thơ Thế Dũng với các phần riêng biệt: Từng đêm nhớ mặt từng người, Đau thương hành, Cứ sống cùng mình với trời xanh, Em vẫn sống cùng anh như gió chuyển, Tôi vẫn sống ở nơi mình vắng mặt.

Những ai từng quen với giọng thơ Thế Dũng hẳn sẽ dễ đồng tình với nhận xét của nhà thơ Đức Ulrich Grasnick, về thơ ông: “Những vần thơ của Thế Dũng luôn luôn làm ta xúc động bằng tính chân thật của nó khi thuật lại những kỷ niệm đớn đau, gắn bó với những khoảnh khắc siêu thực đồng hiện với lý giải phân tâm học…”

Không chỉ phần Đau thương hành tràn đầy “Nỗi buồn chiến tranh, nỗi đau hậu chiến” mà, ngay cả trong những phần thơ khác nói về tình yêu, về cảnh trí thơ mộng, về những miến đất tươi đẹp, về những chiêm nghiệm tâm linh… Thế Dũng vẫn luôn trong tâm trạng: “Như hôm nay mắc nợ một hôm nào”.

Đúng với tựa đề Tôi vẫn sống ở nơi mình vắng mặt, dù ở bất cứ nơi đâu, bất cứ năm tháng nào, thơ Thế Dũng vẫn mang chứa hơi thở của những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, mang chứa nỗi đau của người dân Đồng Tâm mất đất, mang chứa hình ảnh những người dân Việt chịu oan khuất… mang chứa niềm mong mỏi về một Việt Nam sẽ đổi thay.

Văn Việt trân trọng giới thiệu đến bạn đọc một chùm thơ trong Tôi vẫn sống ở nơi mình vắng mặt.

Văn Việt

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Vũ Thư Hiên - Bông Hồng Vàng Và Cái Cùm Sắt[i]

Thế Dũng
đối thoại văn chương
với nhà văn Vũ Thư Hiên

Thế Dũng (TD)
Cảm ơn Thời Gian đã cho tôi gặp anh. Tôi đã mến mộ anh từ lúc tôi chưa kịp 18 tuổi. Cũng cảm ơn anh rất nhiều vì từ thuở ấy anh đã là người môi giới không thay thế được cho cuộc hạnh ngộ tinh thần của tôi với "Bông Hồng Vàng" của K. Paustốpsky qua bản dịch tuyệt vời của anh. Giờ đây, vào lúc giữa đời nhìn lại, anh thấy thế nào? Liệu những gì anh từng nếm trải đã đủ để tạo tác ra một bông hồng hạnh phúc cho chính mình?

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi

Thế Dũng

(Tùy bút nhân đọc Đại Vệ Chí Dị của Người Buôn Gió)

... Không lẽ Biển bây giờ thành Thủy Mộ

Sóng tang thương thủy táng mấy đời người?

Không lẽ Nước bây giờ hết Biển?

Không lẽ Người mất Nước? – Việt nhân ơi!

(Không lẽ Nước bây giờ hết Biển? – Thế Dũng - 30.4.2016)

1. Xuất hiện lần đầu bởi VIPEN ở Đức

clip_image001

Người Buôn Gió là bút danh của một blogger có tên thật là Bùi Thanh Hiếu. Anh sinh ngày 6 tháng 2 năm 1972 tại ngõ Phất Lộc, Hà Nội. Mặc dù năm 2012 Văn Bút CHLB Đức đã mời anh tới Đức nhưng anh không thể ra khỏi nước Việt. Từ tháng 4 đến tháng 10 năm 2013, qua một kênh ngoại giao văn hóa do người Đức khởi động, anh đã tới Đức tham dự chương trình học bổng nghệ thuật của thành phố Weimar.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Không lẽ Nước bây giờ hết Biển

Thế Dũng

1
Trâu, bò, cá chết vì nước thải cực bẩn?
Đâu chỉ ở Ninh Bình, Quảng Bình, Vũng Áng, Thừa Thiên
Hải lưu độc đã ngấm tận Đà Nẵng
Có một âm mưu huỷ diệt im lìm?

2
Bữa cơm cá hoá miếng ăn kinh sợ?
Biển miền Trung ngấm độc cả ngư kình
Kim loại nặng đè lên từng hơi thở
Sức ngư dân cạn kiệt điêu linh?

3
Tam tứ trụ đều im hơi lặng tiếng
Mặc ngư trường hoảng loạn biển trời hoang?
Đâu tăm cá bóng chim ? Ôi hồn Việt!
Quá cả tin… Ôm quả báo kinh hoàng?

4
Thiếu năng lực dư thừa vô liêm xỉ
Xoá làm sao sự thật đã nổ bùng
Giờ phán xử cuối cùng đã đến
Người cầm quyền không thể nói mông lung

5
Độc dược tẩm vào áo ngực phụ nữ?
Yểm ấu trùng trong mũ mão đàn ông?
Pha độc tố vào đồ chơi trẻ nhỏ?
Ám khí giao thương quỷ quyệt khôn lường!

6
Nước độc thủy sinh mỏi mòn sống sặc?
Xác cá phát tang tố tụng dạ người
Thống thiết gọi một chính quyền minh bạch .
Một biển trời trong sạch cá tôm tươi…

7
Cá ngắc ngoải trôi lật mặt kẻ thủ ác
Biển chết từng đêm lồng lộn thây thuyền…
Người khản giọng gọi nhau khóc đứt ruột
Sóng cá sóng người lũ lượt đau thương.

8
Cá ngấm độc bởi người lú lẫn?
Chơi ván cờ thép nóng mặc môi sinh
Nước nhiễm độc bởi thủ lĩnh trục lợi
Ham hố hốt nhanh canh bạc bội tình!

9
Chim bỏ xứ bởi biển trời ô nhiễm
Cá lẫn người đột quỵ xã cánh bay…
Không chỉ chết dần dần từ Vũng Áng?
Từ vũng lầy độc đảng đắng cay?

10
Không lẽ Biển bây giờ thành Thuỷ mộ?
Sóng tang thương thủy táng mấy đời người?
Không lẽ Nước bây giờ hết Biển?
Không lẽ Người mất Nước? – Việt nhân ơi!

Đức Quốc 30.4.2016
Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau

(Từ FB Thế Dũng)

                                                   Tác giả và nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm 1985
Bài thơ khởi viết ngay sau ngày 17.02.1979 và đầu tháng 3.1979 mới hoàn tất. Sau đó Tạp chí Văn Nghệ Quân đội đã in và nghệ sĩ nhân dân Trần Thị Tuyết đã diễn ngâm trên sóng của Đài TNVN nhiều lần. Không ngờ sau hơn 36 năm, vẫn muốn nhắc lại
Cởi trần mà bắn thôi , trời xanh kia là áo
Đã trả kiếm cho Rùa Vàng mà vẫn không xong!
với những người bạn lính năm xưa và những người lính trẻ hôm nay.
Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau
1
Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau
Đêm ấy đếm sao trời quên ngủ
Nắc nỏm nghe con tắc kè tập hát
Được mấy tiếng bổng trầm gió sóng sánh đầy trăng
Ôm chặt nhau chuyện quê kiểng rì rầm
Đạn đau thế mày chỉ kêu hơi nhức
Còn cứ chối là không tức ngực
Ba lô nặng è chẳng chịu để tao mang 
Ngày đó đã yêu iếc gì đâu
Hoa phơ phất bầy ong nào thương mến 
Hớp ngụm rượu Bản Lào trước giờ qua trọng điểm
Vòng cua bay - pháo sáng - bụi tung trời!
2
Đến bây giờ vẫn nhớ tuổi hai mươi
Cặm cụi bòn “ tàu bay” mỏi mắt
Được một nắm lo lèn không chặt bụng
Rủ nhau đi bẫy chuột nướng thơm lừng
Cây ghi - ta còn mỗi một giây thương
Năm giây nhớ lên rừng tìm chẳng thấy
Chúi mũi gảy bập bùng hồn nhiên vậy!
Hát bâng quơ thương nhớ bỗng lên mầm
Cô gái ấy yêu mày - mày chẳng biết bâng khuâng
Cầm thư hộ tao trách mình xấu số!
“Dấu cây dương cuối cùng bom phạt đổ
Em vẫn đợi anh về - em toàn nhớ anh thôi!”
Mày cứ ngơ ngơ ngượng chẳng lên lời 
Bom nổ có ù tai mày cũng không quên nổi!
Ký ức ngọt ngào cứ dâng lên... tiếc nuối
Ai bảo cứ vô tư trước cái chuyện vô bờ!
3
Ôi con đường thủa ấy quá ngây thơ
Đom đóm múa cứ ngỡ là tinh tú 
Phấp phỏng chờ nhau bao lần tim muốn vỡ 
Ngóng vệt đèn gầm như ngóng bình minh 
Ngủ trong lửa Trường Sơn nghe thác réo tên mình
Tiếc chỉ có một thời trai trẻ 
Phù Động quá!...Ôi những ngày đánh Mỹ
Mắt chúng mình ừng ực uống sông Ngân!
Mắt chúng mình xanh ngắt nước Cửu Long
Càng giông bão sóng sông Hồng càng đỏ
Dẫu củ chuối, lương khô và nước lã 
Đã yêu sông phải lên tận Kỳ Cùng...
Kẻ hiểm độc đây rồi. Máu đỏ đất Tam Lung
Chúng trắng trợn hiện nguyên hình tàn bạo
Cởi trần mà bắn thôi ! Trời xanh kia là áo !
Đã trả kiếm cho rùa vàng mà vẫn không xong.
Và bây giờ lưng lại tựa vào lưng
Rê gươm lửa vùi thiêu quân bội phản
Ôi lá cỏ như buồm bên khe ngắm
Nhận kiếm của Rùa Vàng ta vạch sáng biên cương
Chúng kéo đến ùn ùn, xấc láo bất lương
Chúng cứ tưởng Đồi Không Tên vô chủ
Hãy tỳ súng lên vai. Lại có nhiều chuyện thú
Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau
Dẫu bao giờ ta vẫn ở bên nhau!
3-1979


Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

40 NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI (10): THẾ DŨNG

clip_image002

Thế Dũng, họ

Sinh năm 1954, người Hải Dương. Từ năm 1971 đến 1976 là lính lái xe trong quân đội nhân dân Việt Nam. Bắt đầu in thơ, truyện, tiểu luận phê bình từ 1974. Tốt nghiệp Khoa Ngữ Văn ĐHSP I Hà Nội (khóa 1976-1980). Sinh sống tại Berlin từ 04 năm 1989.

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Bao Nhiêu Kẻ Sĩ Chịu Tang Biên Thùy

 

Thế Dũng 

 

 

1

 

Thiên đường chuông giấy không vang

Mùa màng đổ vỡ tôi mang phận mình

Thơ dài, ngắn. Nhịp thất kinh...

Đếm sao, gọi mẹ.Thương tình ban mai

 

Đành ngồi cắt dán tương lai

Tìm đâu bóng mát cho người di cư

Đêm đau đầy đọa ngôn từ?

Cây xương rồng đổ, ấu thơ chết dài...

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

KHÔNG HỀ LÀ QUÁ MUỘN MẰN


(Lời tựa cho ấn bản tiếng Việt đầu tiên Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức của Ed Stuhler)
Thế Dũng
 
clip_image002clip_image004clip_image006
Ed Stuhler Thế Dũng

1
Ed Stuhler sinh tháng 02 năm 1945. Sau ba năm (1965-1968) nghiên cứu Hóa học tại Magdeburg, ông đã bị khoa học nhân văn quyến rũ. Rốt cuộc ông tốt nghiệp Cử nhân Khoa học về Văn hóa và Văn chương tại trường Đại học Tổng hợp Berlin khóa 1973-1978. Ngay từ năm 1976 ông đã là biên tập viên cho những công trình Văn hóa tại Berlin. Từ năm 1979, ông trở thành nhà văn tự do gặt hái nhiều thành công với những ca từ, những tác phẩm dành cho nhà hát và sân khấu truyền thanh. Ông được nhiều người biết đến với cuốn sách Margot Honecker- một tiểu sử (Wien năm 2003) và cuốnTình ái của Honecker và cuộc chiến đấu (Berlin năm 2005). Và Ed Stuhler càng nổi tiếng hơn khi tácphẩm Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức của ông được Nhà xuất bản Ch.Links phát hành rộng rãi vào năm 2010 và ngay lập tức được VIPEN mua bản quyển dịch sang tiếng Việt. Từ sau ngày 03.10.1990, tại Đức đã xuất hiện rất nhiều cuốn sách đề cập hoặc động chạm tới chủ đề những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức. Ví dụ: Guido Knopp với cuốn “ Vĩnh biệt DDR” (Goodbye DDR, C.Bertelsmann – 2005), Helmut Kohl với cuốn “Tôi muốn sự thống nhất của nước Đức” (Ich wollte Deutschlands Einheit) do sự trình bày của hai tác giả Kai Diekmann và Ralf George Reuth (Ullstein – 2010), hoặc Stefan Aust với cuốn ” Nước Đức, Nước Đức” (Goldmann 2011). Sau Biên niên sử của Cách mạng (Hannes Bahrmann & Christoph Links), Sống hay là bị sống (Christa Wolf), sách của Ed Stuhler là cuốn sách thứ ba trực tiếp nói về Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức (do Vipen xuất bản bằng tiếng Việt năm 2012).
2
Đây không phải là cuốn biên niên sử mà là một tập hợp 18 bút ký, phóng sự được tổ chức theo từng vấn đề căn bản, nối bật, liên quan nhau theo mô hình liên khúc để mô tả những sự kiện dồn dập, những con người trụ cột trong 199 ngày căng thẳng của sự kết thúc đầy sóng gió của CHDC Đức trong dòng lịch sử (kể từ 18.03.1990 cho đến ngày 03.10.1990).
Hay suy ngẫm về thế sự nước Đức trong những mối liên tưởng đa chiều, đọc xong cuốn sách này, tôi thường hay so sánh sự thống nhất Bắc – Nam bằng xương máu của người Việt và sự thống nhất Đông – Tây bằng diễn biến hòa bình của người Đức trong thế kỷ trước.
Sau 9 năm kháng chiến chống Pháp thắng lợi của nước Việt nam dân chủ cộng hòa, các nước lớn đã họp Hội nghị tại Geneve lấy vĩ tuyến 17 để chia đôi nước Việt Nam dân chủ cộng hòa non trẻ mới 9 tuổi đời (1945-1954).
Sau 20 năm (1954-1975) huynh đệ tương tàn với núi xương sông máu trong những ván bài sấp ngửa của các cường quốc trong cuộc chiến ý thức hệ, rốt cuộc Việt Nam dân chủ cộng hòa (Bắc Việt) và Việt Nam Cộng hòa (Nam Việt) đã thống nhất thành một nước CHXHCN Việt Nam. Trong khi say sưa ca bài đất nước trọn niềm vui, trong ngày thống nhất Bắc – Nam, hầu hết người Việt đều chưa hoặc không hay biết về những cuộc dàn xếp trên lưng mình của các nước đàn anh.
Nước Đức phát xít (1933-1945) sau năm 1945, đã phải chịu sự can thiệp của Anh, Pháp, Mỹ, Liên Xô lên bốn vùng cương thổ. Từ 07.10 năm 1949, người Đức đã chấp nhận phân chia thành hai nước: CHDC Đức, một quốc gia hơn 16 triệu dân do Liên Xô trông coi và phần còn tại là CHLB Đức, một quốc gia 63 triệu dân do Anh, Pháp, Mỹ chăm sóc.
Sau 40 năm (1949-1990), dù cũng đã trải qua những xung đột ý thức hệ gay gắt dưới một bầu trời bị chia cắt, một thành phố Berlin bị xẻ tư để chia hai, Đông Đức và Tây Đức đã tự diễn biến một cách căng thẳng trong sự bất hòa gay gắt nhưng rất đỗi hòa bình với một văn hóa đối thoại minh bạch để ý hệ mở toang cho tường thành sụp đổ. Và Đông Đức đã hóa thân từ chế độ độc tài, độc đảng thành chế độ dân chủ.
Dù quá trình thống nhất Bắc – Nam của người Việt vào năm 1975 rất khác với sự thống nhất Đông – Tây của người Đức vào năm 1990 nhưng những nỗi truân chuyên đau đớn của người Đức và người Việt trong quá trình thống nhất non sông cũng có vô vàn kinh nghiệm có thể sẻ chia.
3
Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức đã là dĩ vãng nhưng lại đang là những ám ảnh bàng hoàng đối với các chính khách độc đảng đang cố tình loay hoay duy trì chế độ độc tài.
Sự biến mất của CHDC Đức vào tháng 10 năm 1990, cùng với quá trình dân chủ hóa ở Đông Âu và sự tan rã của Liên Xô sau đó, khiến cho chính quyền Cộng sản Hà Nội buộc phải thậm thụt tới Thành Đô, ngã hẳn vào Hiệp ước Việt – Trung để tạm thời thoát hiểm trước nguy cơ sụp đổ cận kề.
Từ đó, thường xuyên xuất hiện các chính khách độc cô cầu lợi của Hà Nội đi đêm với Bắc Kinh trong tư thế đệ tử.
Trớ trêu thay, những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức đã là một cú huých định mệnh nghiệt ngã xô đẩy chính quyền độc đảng của một nước Việt (đã thống nhất Bắc-Nam) đắm chìm hẳn vào thời kỳ Bắc thuộc nhục nhã.
Tuy thế, từ bấy đến nay, dường như chính trường Việt Nam đương đại vẫn tự diễn biến, vẫn đã và đang có sự phát sáng của các chính khách cao thủ có trí tuệ cấp tiến. Dù chưa đủ mạnh để lấn át phe bảo thủ và đám chính khách con buôn lộng quyền trục lợi nhưng họ vẫn đang âm thầm ủng hộ trí tuệ hướng về dân chủ đa nguyên của lớp trí thức đương đại, can đảm đang bị cầm tù và bị đàn áp bạo liệt. Họ đang nỗ lực ráo diết bầy đặt một thế trận tương hỗ giữa đa phương chiến lược và song phương chiến thuật trong áp lực tương sinh tương khắc giữa các siêu cường đang nỗ lực khẳng định lại sức mạnh đa chiều của mình ở Châu Á và Thái bình dương.
Sự sáp nhập của CHDC Đức vào CHLB Đức để làm nên sự thống nhất nước Đức vào ngày 03.10.1990 ít nhất cũng là kết quả của trò chơi quyền lực của bốn siêu cường: Anh, Pháp, Mỹ, Liên Xô.
Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, từ thời Chủ tịch Hồ Chí Minh (1945-1969), đến thời Chủ tịch Trương Tấn Sang chưa bao giờ thoát ra khỏi những trò chơi bập bênh quyền lực của các cường quốc.
Tôi tin rằng bất chấp mọi bất hòa gay gắt diễn biến của sự tương khắc tương sinh giữa các từ trường địa chính trị trong sự thăng tiến khôn lường của trí tuệ dân chủ đa nguyên đang chất chứa những sụp đổ và dung dưỡng những hóa thân không gì cưỡng nổi cho một xã hội dân sự mới tại Việt Nam.
Cuộc đời nào cũng có những năm tháng cuối cùng. Chính quyền nào cũng có những tuần trăng cuối cùng. Thể chế nào cũng có ngày hết hạn sử dụng. Khó khăn là ở chỗ sao cho những tuần trăng cuối cùng ấy sẽ là một sự hóa thân, một sự thăng hoa cho quốc gia, dân tộc chứ không phải chỉ là một khoảnh khắc sụp đổ ê chề.
4
Vừa là chứng nhân vừa là người trong cuộc, Ed Stuhler đã ghi lại một cách sinh động và sắc sảo sự minh triết đượm chú đắng cay của vị Thủ tướng cuối cùng của CHDC Đức:
“…Tại phiên họp thành lập nội các, Lothar de Maizière gọi tên hoàn cảnh tâm lý lạ lùng của chính phủ ông lúc ấy: ‘Thưa các ông, từ giờ phút này trở đi, giờ phút đầu tiên này, chúng ta không được phép quên rằng chúng ta có một nhiệm vụ với nội dung là chúng ta phải tự làm mình hết hạn, chúng ta phải xóa sổ chính mình!’ Chắc hẳn đây là một hoàn cảnh người ta chẳng sớm thấy lại được trong lịch sử thế giới: một chính phủ có mục đích chính là tự biến mất.”
Ngẫm người chợt nghĩ đến ta, kể từ khi bị lệ thuộc vào Bắc Kinh từ những năm 90 của thế kỷ trước, chưa bao giờ các chính khách Việt Nam có thói quen tự làm mình hết hạn hoặc tự xóa sổ chính mình một cách công khai. Cho đến nay, chưa bao giờ người Việt được lãnh đạo bởi một chính phủ được sinh ra với mục đích duy nhất là để tự biến mất.
5
Không hẳn là ai ai cũng sẽ thích hoặc ai ai cũng sẽ đủ kiên nhẫn để đọc ngấu nghiến Những tuần trăng cuối cùng của DDR. Hy vọng, cuốn sách chứa đựng nhiều tri thức chính khách bổ ích cho cả phó thường dân lẫn thủ lĩnh bậc cao; thậm chí có thể làm cho những bộ óc giầu năng lượng của các lãnh đạo tối cao trở nên tinh tế và lão luyện hơn. Đặc biệt, đối với những chính khách Việt Nam đương thời, chắc hẳn Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức sẽ mang lại nhiều kinh nghiệm lịch sử xương máu cho một cuộc chuyển hóa từ một chế độ độc tài sang một chế độ dân chủ.
Cho nên, không hề là muộn mằn khi mà bây giờ bạn đọc tiếng Việt mới được biết về Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức.

Die letzten Monate der DDR của Ed Stuhler, NXB Ch. Links năm 2010
Nguyên tác tiếng Đức:
Bản tiếng Việt Những tuần trăng cuối cùng của CHDC Đức do Thế Dũng & Thiên Trường chuyển ngữ,VIPEN Edition xuất bản1912
Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Trước hết là từ những cái đầu

(Giới thiệu sách: Đêm là những con thú hoang * của Juli Zeh)

Thế Dũng

1-Chuỗi hạt ý tưởng  

clip_image002 clip_image004
Đã nói tới Juli Zeh trong năm Giáp Ngọ, không thể không kể ra cuốn Đêm là những con thú hoang.

Có thể nói chị là nhà văn thành công nhất trong thế hệ của mình. Tuyển tập các tiểu luận và các bài nói của chị trong ngót 10 năm qua vừa được xuất bản. Mục lục tập sách được xếp đặt theo trình tự thời gian từ năm 2005 đến 2014:

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

Con người vẫn có thể tự do sống sót

(Lời giới thiệu cho ấn bản tiếng Việt đầu tiên)

Thế Dũng
image image image
Nhà văn Dragomán György Bìa Tiểu thuyết Vua Trắng   Dịch giả Trương Đức *

  1

Dragomán György, sinh năm 1973 ở vùng Marosvásárhely (Târgu-Mures)/Siebenbürgen – lớn lên trong một cộng đồng thiểu số người Hungary sinh sống trên địa bàn Rumänien.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Thơ Thế Dũng

thế dũng_thumb[1] Thế Dũng sinh năm 1954 tại Hải Dương. Sau thời gian tham gia quân ngũ, ông theo học tại khoa Ngữ văn Đại học sư phạm Hà Nội và tốt nghiệp năm 1980. Từ 1989, ông sống và làm việc tại Berlin, CHLB Đức. Hiện ông là giám đốc Nhà xuất bản Vipen và là Hội viên Trung tâm văn bút CHLB Đức.

            Yêu văn chương và bước chân vào làng văn khi còn rất trẻ, với Thơ, Truyện, Tiểu luận (1974).  Từ đó đến nay, Thế Dũng đã cho xuất bản hơn 20 tác phẩm tại Việt Nam và Đức như: Hoa hồng đến muộn (Thơ), Người phiêu bạt (Thơ), Từ tâm (Thơ), Mùa xuân dang dở (Thơ), Lục bát lên đồng (Trường ca), Tiếng người trong đá Giáp Sơn (Tiểu thuyết), Hộ chiếu buồn (Tiểu thuyết), Một nửa lá số (Tiểu thuyết), Giấc mộng Orly (Tiểu thuyết, bản tiếng Đức), Gió đi dưới trời (Tiểu luận và Đối thoại)… Thế Dũng cũng đã chuyển ngữ một số tác phẩm từ tiếng Đức: Biên niên sử của Cách mạng của Hannes Bahrmann & Chritoph Link, Sống hay là bị sống của Christa wolf, Những con bệnh khó chiều của Marcel Rech –Ranicki & Peter Vos…

             Với một người viết nhiều như Thế Dũng, Thơ có lẽ là thể loại dễ “làm quen” nhất của ông với bạn đọc. Trong ý nghĩa này, Văn Việt trân trọng giới thiệu một số bài thơ của Thế Dũng.