Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tấn Cứ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tấn Cứ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2023

Viện Pháp tôn vinh nhà văn Dương Thu Hương, ví bà như Aleksandr Solzhenitsyn của Việt Nam

Nhà văn Dương Thu Hương

Nhà văn Dương Thu Hương, ảnh vào năm 2006 tại Pháp. GETTY IMAGES

 

Nhà văn Dương Thu Hương được Institut de France (Viện Pháp) vinh danh như một cây bút đấu tranh vì tự do, ngang hàng các nhà văn lớn của châu Âu thời Chiến tranh Lạnh.

Buổi lễ ở Pháp hôm thứ Tư 21/06/2023 cũng nhắc lại hành trình văn học, các tác phẩm chính của nhà văn người Việt Nam, hiện sống ở Pháp.

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2022

Thơ Nguyễn Tấn Cứ

BIẾN THỂ

Như con gấu ngủ đông

Vùi mình trong hang động

Con người chết hay sống

Im lìm như giòng sông

Như son em vẫn hồng

Cháy lên bờ môi mộng

Thế giới nầy quá rộng

Đời có còn mênh mông

Thế giới như cánh đồng

Phải thay mùa đổi vụ

Cuộc đời này quá cũ

Phải thay nhanh kiếp người

Thì thôi khóc lại cười

Thì thôi cười rồi khóc

Cỏ khô rồi biếc mọc

Thay sắc màu trần gian

Phải thay những huy hoàng

Quá lâu rồi nhàm nhạt

Thế giới nầy đã nát

Đã quá lâu thiên đàng

Thôi trời cao nắng hạn

Già úa phải quy hàng

Sống hoài thêm chỉ mệt

Thế giới cần... lãng quên.

(Đầu năm tòi ra tấm hình thơ dại quá trời với Tuấn Khanh, không nhớ ở đâu khi nào...)

267740712_5305109606167889_2394617693381163319_n

CẠN LY THÔI HỠI NHỮNG LINH HỒN

Những nỗi buồn trồi lên trên hè phố

Bụi vương trên những nấm mồ

Cỏ không xanh trên tàn cây thống khổ

Có ai bám theo trên áo

Trên vành ly lạnh ngắt đêm dài

Cạn ly đi hỡi những linh hồn

Không nhậu được thì ngồi hương khói

Trước mặt sau lưng rất nhiều oan khuất

Cứ về đây uống sạch căm thù

Cạn ly thôi hỡi sương mù

Che khuất lấp những ngày năm cũ

Những kẻ giết người bốc mùi du thủ

Mùi cách ly giăng dây phong tỏa

Không cho chúng lang thang trong cõi điên rồ

Bọn giết người trong trò chơi cấp độ

123 cao thấp mơ hồ

Chúng truy vết bằng giấc mơ đếm số

20 ngàn không hơn cao thêm nữa bình thường

Bọn sát nhân đứng gác khắp nẻo đường

Chặn chốt không một ai đông cứng

Không thể bay trong đáy bình tro bụi

Bọn phát xít thời trang xét nghiệm

Kit test như điên trong xương cốt con người

Hãy cười lên đi

Hỡi những linh hồn

Mừng năm mới hoài thai kiếp mới

Mừng thế giới bước chân vào hỗn độn

Mừng thiên chúa oằn lưng khổ nạn

Ngàn năm cao rỏ máu thiên đàng

Chúng ta là ai

Thân xác nầy kinh hãi

Chúng ta là ai

Bọn quan binh kinh loạn

Chúng ta là ai

Một chính quyền vô lại

Người như tro rụng xuống mưa ngàn...

 

VÌ SAO TÔI YÊU EM?

Đôi khi tôi hiểu thế nào là khiêu khích

Khi có quá nhiều tình yêu trong đời tôi

Đôi khi tôi biết thế nào là sự ganh ghét

Thế nào là khôn ngoan tráo trở của con người

Tôi viết hoa cuộc đời tôi bằng rất nhiều đau đớn

Tôi viết hoa cuộc đời tôi bằng rất nhiều nỗi buồn

Tôi cô quạnh giữa thế giời nầy hư vô nhàm chán

Tôi hoang dại giữa hung tin tràn ngập thế giới này

Đôi khi tôi mệt mỏi yêu em vì sao

làm sao tôi biết

Vì em xinh hay là em em quá dịu dàng

Vì em đẹp hay là vì em vô cùng bí ẩn

Vì sao em yêu tôi lại càng không hiểu

Mỗi người đàn bà đi qua đời tôi

Những người con gái bước qua tim tôi

thong dong quá nhẹ

Đang ung dung

trong mùa đông buốt giá

Đang ủ trong tim tôi

Rực rỡ lửa muôn đời

Tôi gìn giữ tôi ngây thơ và tôi choáng ngơp

Tôi kiêu hãnh yêu em không còn gì hơn thế

Tôi có nhiều hơn tất cả

những tên nhà giàu kinh dị

Tôi sang trọng như… Thơ

Nên không thể là trọc phú

Không cần phải kinh doanh

Trong cõi đời nầy điên rồ trơ tráo

Muốn mua đứt nhân gian bằng những lọc lừa

Tôi xuẩn ngốc bằng thi ca

Bằng thơ dại những mối tình

Những mối tình đi qua tôi mềm như mưa bấc

Những giấc mơ đi qua tôi như mùa đông trầm mặc

Tôi kì lạ như em thôi

không cần thế giới này vô nghĩa

Tôi thách thức mọi hung tin

khi đã yêu và xa cách con người…

 

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2019

Phỏng vấn: Những trăn trở tháng Tư – Nguyễn Tấn Cứ

Nguyễn Thị Thanh Bình thực hiện

hinh Nguyễn Tấn Cứ

Nguyễn Tấn Cứ

1
Nguyễn Thị Thanh Bình:
Sau 44 năm không còn tiếng súng đạn pháo, liệu tháng Tưư 1975 trong lòng bạn vẫn còn là tháng Tư đen, và mỗi người trong chúng ta dường như đều có mỗi cách riêng để nghĩ về hoặc truy điệu cho Ngày 30/4 chăng? Ví dụ bạn có cảm hứng sáng tác một chút thơ “riêng tư” nào cho tháng Tư như thắp lên nén hương lòng chẳng hạn? Nếu bạn không làm thơ thì bài thơ tháng Tư hay tác phẩm nào khiến bạn xúc động nhất? Đại khái lúc trước tôi rất tâm đắc những linh cảm tiên tri của thi sĩ Vũ Hoàng Chương trong mấy câu thơ: “Nhổ neo rồi thuyền ơi xin mặc bến”, hoặc “Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ”… Coi như là chuyện “thơ thẩn”, vì dường như khi lòng mình chưa quên lãng nguôi ngoai thì người Việt vốn là dân tộc yêu thơ, nên đều muốn được gởi gấm cùng Thơ. Kỳ thực bạn ơi, nếu có một ai đó đang muốn lắng nghe một câu chuyện tháng Tư của bạn như “chuyện bây giờ mới kể”, thì liệu bạn có muốn chia sẻ điều gì cho mốc điểm 30/4 năm nay? Và liệu có bao giờ bạn tự hỏi giang sơn đất nước chúng ta đã quy về một mối, sao điều gì vẫn khiến lòng người ly tán và không thống nhất được?