Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Phú Bông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Phú Bông. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa

Hồ Phú Bông

image

Tôi không nhớ chính xác là đã mấy mươi năm mới quay lại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng, Sài Gòn! Nhưng dù bao nhiêu năm vật đổi sao dời thì ngôi giáo đường vẫn sừng sững tại đó. Cổng nhà thờ không trực diện với đường như các nhà thờ Huyện Sĩ, Ba Chuông hay Vườn Xoài... Cỗng nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế là đường chéo, cắt góc vuông của khu đất phía bên tay phải, nên thông thoáng rộng rãi dễ dàng hơn cho các phương tiện ra vô, đặc biệt trong các lễ lớn đỡ bị kẹt xe, kẹt đường. Trả tiền cho bác xe ôm rồi lững thững với bookback sau lưng tôi bước vào bên trong. Phút chốc những náo nhiệt, ồn ào vã mồ hôi bên ngoài chợt chùng xuống rồi tan biến. Trước mặt là một không gian thoáng đãng và tĩnh. Hang Đá thờ Đức Mẹ quay lưng ra đường, vẫn là cái Hang Đá năm xưa nhưng có cái gì đó thật khó tả. Lác đác người đứng bên ngoài đang hướng về Đức Mẹ tay cầm tràng hạt nguyện cầu. Có người vào hẵn bên trong đang quỳ gối. Chắc chắn đây là giây phút thiêng liêng giao hòa giữa cõi Người và cõi Thiêng. Hang Đá quay lưng ra ngoài cũng là biểu hiện phân chia Đạo và Đời. Ngoài kia là Đời, trong nầy là Đạo. Tín đồ Chúa bước vào đây là bước vào Khung Cửa Hẹp. Khung cửa hẹp để được cứu rỗi. Còn ngoài kia là Đời, cửa Đời thênh thang rộng mở nên người vào đó rất đông để rồi bị đam mê cám dỗ, dễ dàng đi vào nơi tăm tối. Tôi bỗng nhớ đến Tác phẩm Khung Cửa Hẹp của André Gide... với chiếc áo đầm tím, cổ đeo cây Thập giá lóng lánh, tìm nhau trong ánh mắt hẹn hò. Day dứt giữa tình yêu Chúa và tình yêu Đời!

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Trí Việt không thể là một trí thức cưu mang hận thù

Hồ Phú Bông

 

Nhà văn Nguyên Ngọc, mà báo chí trong nước gọi ông là “Cây xà nu Tây Nguyên”, trong bài viết “Về trường hợp Bob Kerry” [1] đã kết luận:

Còn riêng đối với chúng tôi thì sao, chúng tôi, những người từng là lính Việt Cộng thời thảm khốc ấy, khi chúng tôi vẫn từng nấp trong nhân dân vô tội, để họ có thể cùng chết với chúng tôi? Kể cả, ngày ấy, như chính tôi từng được trải nghiệm, có bao bà mẹ, và cả các em bé nữa, sẵn sàng chết để che cho chúng tôi?

Hóa ra tự chúng tôi cũng còn một câu hỏi…

sau khi dẫn chứng rất chi tiết thái độ của ông Kerry khi hồ sơ về nạn nhân tại Thôn Thạnh Phong tháng 2/1969 được đưa ra ánh sáng! Là, ông không muốn bất cứ ai tìm cách thanh minh hộ ông vì ông trong toán lính biệt kích SEAL hôm đó!