Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phùng Thị Hạ Nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phùng Thị Hạ Nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 17 tháng 10, 2023

Bình cũ, rượu nhạt

Phùng Thị Hạ Nguyên

image

Mấy ngày nay, phim điện ảnh Đất rừng phương Nam đang tạo nên một không khí văn hóa thật sôi nổi trên mọi diễn đàn. Chưa bao giờ một bộ phim Việt lại được bàn luận nhiệt tình như thế, ngay từ những suất chiếu sớm, trước khi phim ra rạp chính thức. Không khí rộn ràng ấy khiến tôi có phần e ngại, vì sau khi rời rạp, cảm giác hụt hẫng khiến tôi không thực sự hứng thú với việc viết gì đó về bộ phim này. Lại thêm việc anh hùng võ lâm tụ hội, bao nhiêu tinh hoa phê bình đã tràn lan hết từ báo chí đến facebook, khiến nói thêm dễ thành nói thừa. Nhưng rồi tôi cũng viết, bởi từ trước đến nay, tôi viết trước hết là để cho mình...

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2023

“Bên trong vỏ kén vàng” – Một ngụ ngôn trong thăm thẳm sương mù

Phùng Thị Hạ Nguyên

image

Có những bộ phim tạo ra một khí quyển sống động đến mức khiến ta tan chậm trong thế giới ấy, khó thoát ra khỏi hiện thực ấy, về đến thực tại mà vẫn chóng chánh mơ hồ… “Bên trong vỏ kén vàng” chính là một bộ phim như thế.

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2022

Về Kinh Bắc ngày tròn trăm Hoàng Cầm

Phùng Thị Hạ Nguyên

Hôm nay là ngày tròn trăm năm của nhà thơ Hoàng Cầm (22/02/1922 - 22/02/2022). Không hiểu sao tôi luôn cảm thấy sự thiêng liêng của những ngày tưởng niệm: ngày sinh, ngày tạ từ của một nhà thơ, nhà văn. Tôi không cho rằng những hội hè tưởng nhớ, những hội thảo tọa đàm chỉ là hình thức (dẫu ít nhiều chúng hình thức thật), vì dẫu cho thi sĩ cả đời tìm kiếm những tri âm lặng lẽ “Bất tri tam bách dư niên hậu/ Thiên hạ hà nhân khốc Tố Như?”; nhưng những nước mắt phù phiếm của đám đông hậu thế có lẽ vẫn rất vỗ về hồn thiêng.

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

Năm mới xem “Tiên Nga”

Phùng Thị Hạ Nguyên


Mình thường mở đầu bài giảng Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc bằng cách kể cho học trò mình nghe về một sự kiện gây chấn động ngành Giáo dục cách đây chừng chục năm. Một thí sinh đã viết thật thẳng thắn vào bài thi học sinh giỏi Văn thành phố Hà Nội: Em không hề cảm nhận được vẻ đẹp của tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc và mong Bộ Giáo dục hãy thay đổi cách dạy Văn trong nhà trường.
Đại loại là như vậy. Sự việc đó diễn ra năm mình học cấp 2, lúc mình chưa hề đọc bài Văn tế, nhưng với sự nhạy cảm của một người học Văn, mình thấy đau và chua xót lắm.


Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Nhà văn Phùng Thị Hạ Nguyên tâm sự về những sáng tác đầu tay

Phùng Thị Hạ Nguyên là một tác giả trẻ xuất hiện rất sớm trên Diễn đàn Văn Việt. Những truyện ngắn Bèo không trôi ra biển, Thả mây về trời, Đồng hồ báo thức… của chị trên Văn Việt đã có số lượng người đọc khá cao (gần 10.000 lượt đọc Bèo không trôi ra biển...). Xin mời bạn đọc nghe tác giả tâm sự sau khi tập truyện đầu tay Bèo không trôi ra biển ra mắt: http://nhasachphuongnam.com/beo-khong-troi-ra-bien-p90423.html

Văn Việt

https://www.facebook.com/vanlang.vn/videos/1685619348358613/

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

ĐỒNG HỒ BÁO THỨC

Truyện

Phùng Thị Hạ Nguyên

Thứ hai, Như lên công ty từ sớm để tránh kẹt xe. Phòng chưa có ai, Như nấu nước, pha một ly cà phê, hít thật căng lồng ngực mùi của gió sớm. Công ty Như nằm trong một con hẻm rộng của một khu chung cư cao cấp, từ ban công nhìn xuống, ngập mắt thứ màu vàng tươi sáng, dễ chịu của hoa muồng hoàng yến. Như rút điện thoại ra, định lưu giữ khoảnh khắc dịu dàng này, rồi lại ngập ngừng, chặc lưỡi, đút lại vào túi. Thầy dạy Văn cấp ba của Như hay nói về một kiểu “chụp ảnh” của con nhà nghèo: lùi ra xa, chọn điểm nhìn phù hợp, thu trọn vào ký ức mình khung cảnh ấy, chắc chắn “bức ảnh” sẽ không bao giờ mất đi, không mờ nhoè vì “độ phân giải kém”, vì không sẻ chia nên sẽ không bao giờ bị quên lãng. Như mỉm cười, thấy mình vẫn còn là một cô bé đáng yêu, “giàu có”.

Facebook của Như có nhiều tin nhắn, Như kéo chuột lướt nhanh, rồi ngừng lại ở những dòng tin lúc rạng sáng của anh Hoàng: “Em đọc báo chưa? Anh không ngủ được. Định gọi báo em biết mà sợ nếu như chính anh nói ra, thì mọi thứ sẽ thành sự thật mất. Mới 2 giờ khuya chủ nhật nó còn chat với anh”. Tin nhắn đính kèm một đường link báo mạng: “Designer trẻ tuổi đột tử tại nhà riêng”. Tim Như thót lại, tay run run nhấp chuột, từng dòng chữ và hình ảnh mờ nhoè chồng lên nhau, như một kỹ xảo ước lệ của điện ảnh. Vậy là Dương chết rồi.