Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Quang Nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Quang Nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2024

Thơ Đỗ Quang Nghĩa

MÙA THU ĐỌC THƠ ĐỖ QUANG NGHĨA

Nguyễn Đức Tùng

Đọc thơ Đỗ Quang Nghĩa cần đọc chậm. Bạn đọc thơ anh với lòng chia sẻ, có dừng lại ở các chi tiết nhỏ bé. Chữ của anh dễ hiểu, trong sáng, câu thơ ngăn nắp, tuy vậy đó là một phối hợp giữa tính đơn giản và tính phức tạp. Trong hình thức những bài thơ ngắn, nối nhau, tập thơ  “Như Những Mùa Thu” của anh đòi hỏi sự tập trung đặc biệt của người đọc. Có một nỗi buồn mênh mông xuyên suốt các bài thơ, buồn nhưng không tuyệt vọng. Cảm giác mất thăng bằng xuất hiện ngay trong những đoản khúc cân đối.

Có bao giờ nghĩ đến phải bỏ xứ

Có bao giờ nghĩ đến bỏ tiếng hót

Có bao giờ nghĩ đến bỏ bạn tình

Thơ Đỗ Quang Nghĩa bắt đầu như một cuộc trò chuyện với chính mình.Tôi nghe thấy giọng nói của anh, câu chuyện k, sự dừng lại giữa hai câu nói, sự dừng lại giữa câu. Giọng của anh là giọng cá nhân, nhưng cũng là của một thế hệ lưu lạc, từ bỏ, săn đuổi tự do. Giọng nói trong thơ là phong cách. Giọng nói ấy khắc khổ nhưng dịu dàng. Bạn ngửi thấy mùi vị của chữ, mùi râu tóc, mùi mồ hôi quần áo của tác giả. Thơ anh như một nhát cắt của đời sống, nó không phải là tất cả, nhưng nó có tất cả. Trong thơ trữ tình hôm nay, giọng cá nhân ngày càng quan trọng, và anh là một trường hợp như vậy. Tiến độ tăng lên trong một số bài do sự quan sát. Ngược lại, khi anh chậm lại, sự trầm tư xuất hiện. Sự trầm tư trong thơ d dẫn tới tính triết lý mà các nhà thơ muốn tránh. Khi nào anh đến gần hình ảnh hơn thì chất triết lý lùi lại. Thơ hôm nay làm rung động người đọc bằng việc làm cho họ có mặt ở đó, làm cho sự đau khổ của họ xuất hiện. Thơ cần nhiều năng lực để kêu gọi sự chú ý của người đọc, có thể thoạt đầu chủ quan và cá nhân, nhưng càng về sau càng nặng v quan sát, thể hiện chính xác những tình huống và cảm xúc. Nó liên kết con người lại với nhau, nó nói với chúng ta về tình yêu và sự phản bội, hy vọng và đầu hàng, nó mở ra một cánh cửa và khóa trái một cánh cửa khác. Thế giới hôm nay biến động, chiến tranh, dịch bệnh, tù đầy, phân biệt chủng tộc, nhưng tâm hồn mỗi chúng ta náo động hơn thế. Thơ không có khả năng thay đổi thế giới trong một ngày, nhưng nó lay động một người đọc trong phút giây, làm bạn nhìn thấy mình khác đi, nhìn thấy thế giới khác đi. Trong một thời đại khó khăn, thơ trữ tình cần thiết cho người đọc, vì nó mang lại cho chúng ta sự chia sẻ và hiểu biết.

Nắng mùa không muốn dứt

Họa my thánh thót cho chiều thêm êm đềm

 

Trong một ngày như thế

Ngoài phía chân trời có chiến tranh

Người đọc muốn tìm thấy điều gì trong thơ hôm nay?

Một đời sống được tăng cường, để chống lại cái chết, chống lại chia lìa, tuyệt vọng.

Một loại thơ như vậy mang lại ý nghĩa của cuộc đời đã mất. Mối quan tâm của Đỗ Quang Nghĩa chưa phải là cái đẹp hay sự thật có tính triết lý, mặc dù anh hay nói về những điều ấy, thơ anh quan tâm nhiều hơn đến trải nghiệm riêng tư. Tuy vậy, giữa những câu thơ gần gụi, ngọt ngào, có một sự trống rỗng hư vô làm tôi dừng lại. Cấu trúc của tập thơ gồm hơn một trăm bài thơ ngắn, không tên, là một cấu trúc cân đối. Tôi ước anhthêm những bài được viết khác đi, chúng tạo nên những biến đổi.

Gà cùng một mẹ

Đá nhau đã đời

Người đọc muốn nhìn thấy anh đi lạc nhịp như thế nhiều hơn nữa. Trong vẻ ngoài lạnh lùng, kín đáo, thơ anh có ánh sáng và sức nóng, ánh sáng của sự thấu hiểu đối với bản thân và sức nóng của tình yêu dành cho người khác. Thơ làm cho con người sống đầy đủ hơn cuộc đời của họ, sống ý nghĩa hơn tình yêu của họ, nhớ lại một cách đau xót hơn, tủi nhục hơn, kiêu hãnh hơn, về những nhầm lẫn. Thơ Nghĩa ở những bài thành công có khả năng mang tới một nhận thức mới, mặc dù có thanh không có ý định ấy, nhờ sự kết hợp giữa tưởng tượng và quan sát. Thơ ấy mang chúng ta vào giữa đời sống, chứ không xa lánh nó, đánh thức bạn dậy, kêu gọi sự đọc lại, đi con đường cũ, nhưng trên con đường ấy bạn tìm ra hơi thở mới, nhịp điệu mới, sự thức tỉnh, dù muộn màng, nhưng thức tỉnh. Bạn xúc động trước những bài thơ gọn gàng, sâu thẳm, ít lời nhưng thân mật của anh. Có một thứ ánh sáng giữa các câu thơ được viết bởi một người đã đi tới tận cùng của một ngày, và đã trở lại, và ánh sáng ấy đôi khi hắt cái bóng của những chữ lên trên trang giấy.

Vancouver, September 2024

Chân dung Đỗ Quang Nghĩa

Đỗ Quang Nghĩa: Yêu như một kiếp nạn*

Lê Anh Hoài

Nghĩa làm thơ như ghi nhật ký. Tôi nói nhật ký với nghĩa những ghi chép của lòng mình, chỉ cho mình. Thơ của Nghĩa không nhằm để chiều người.

Qua vài ghi chú không liền lạc, có thể thấy đâu đó những ngày tháng, những sự kiện mà từ đó, Nghĩa bật thơ ra. Đây là sức bật của sự dồn nén. Còn lại, đa phần trong tập là những dòng thơ không ngày tháng lạc khoản, đầy ắp những cô đọng của một tâm hồn nhạy cảm, lặng lẽ quan sát và chiêm nghiệm. Thấy bóng dáng nhẫn nhịn, lầm lũi của người kiên trì ẩn dật nhưng trí tưởng đã hướng đến mức trí huệ - trong yên lặng.

Thủ thỉ, thơ Nghĩa như tiếng nói-tự-với-mìnhđối-thoại-câm với người mình yêu, với con, với đất nước thành phố quê hương bị lìa bỏ. Và với thế giới. Một thế giới đầy bất an phi lý bất công, nhưng đẫm thương xót và lòng trắc ẩn của nhà thơ.

“Những câu thơ buồn và lạnh

mang theo suốt cuộc hành trình

tôi sưởi ấm lòng mình

bằng những câu thơ buồn và lạnh”

Trong thơ Nghĩa, có nghẹn ngào nỗi nhớ đứa con xa, mong mỏi con sống trung thực. Có những suy tư về tiếng mẹ đẻ. Có những day dứt về nơi chốn. Có nỗi đau và sự bất lực. Và tình yêu trong rất nhiều dòng ghi. Nghĩa là người yêu chung thủy, yêu như một kiếp nạn. Và hạnh phúc trong kiếp nạn ấy.

Nghĩa làm thơ như thỏa mãn một nhu cầu tự thân. Nhưng ông ý thức đầy đủ về sự viết, với tư cách người sáng tạo.

 “Mỗi đi mỗi xóa lối sau lưng

nhưng không thể theo vết mòn người khác”

Tập thơ của Nghĩa được trình hiện trong sự nguyên sơ nhất có thể. Những ghi chép bằng thơ qua những tháng ngày ở nhiều vùng đất, được đặt nối tiếp nhau. Ranh giới các bài, các đoạn bị xóa nhòa. Thoạt trông, giống một trường ca. Tôi thấy tập thơ này có những yếu tính của trường ca. Nhưng tôi lại nghĩ đừng cao đàm khoát luận làm chi.

Đây là một bài thơ dài. Bài thơ không có kết thúc và thậm chí cũng không có khởi đầu. Nó chính là hình bóng tinh thần và tình cảm của một con người có tài mà không bao giờ định trở thành nhà thơ.

Người ấy có tên là Đỗ Quang Nghĩa.

26/9/2024, Hà Nội

* Tiêu đề do Văn Việt tạm đặt.

***

Chùm thơ Đỗ Quang Nghĩa

Lá đã thẫm

      che khuất những bố già đang làm vườn

Mây đã cao

      nhớ xưa thời thơ ấu.

Con chim nhỏ lại về

      ăn quả nhả hạt

Như những ngày chưa xa.

Có những ngày chưa bao giờ xa

Mùa theo hoa

     nở thầm ký ức

 

*.

Buổi sáng

Trong sương mù hiện ra những lá vàng non đầu tiên.

Em có nhớ tình thu ngày xưa?

Ta vẫn nhớ tình thu ngày xưa.

Không ai biết tình thu ngày sau.

Trong không khí, một chiếc lá vàng non nhói sáng.

 

*.

 

Tim ta đau vết thương gì không rõ

Nên cần chi trái gió với trở trời.

Nếu có thể vui được

Tôi đã không buồn thế này.

Ràng buộc với cái gì cũng sợ

Đành ràng buộc với tự do.

*.

Những mũi chông mang hình ngòi bút

Những đầu đạn mang hình măng tre

Những người thua nào không quên chiến tranh

Những kẻ thắng nào không quên trả oán

Bao nhiêu chấn song cũng tùy cửa sổ

Bao núi rừng, con sông quê hương

Nếu không ra đi không bao giờ thấy đủ.

*.

Cơn bão đã tàn

Trời cao lại xanh thắm.

Giông tố đã ngừng

Dòng sông lại phẳng lặng.

Ðâu rồi những cuồng điên, đam mê, gào thét,

Đâu rồi những vật vã chia ly, hoảng hốt, lo âu?

Ðâu rồi tất cả đâu rồi

       những ngày cháy khát bên nhau?

*.

Yêu em bao nhiêu cho vừa

Khi đời ta đang thanh xuân

Dù trời mưa phùn lầy lội,

Dù đêm gió bấc ngại ngùng

Khi đời ta đang thanh xuân

Yêu em bao nhiêu cho vừa

Những ngày thiếu ăn thiếu mặc

Đi qua tuổi trẻ chúng mình,

Những ngày tình yêu thắp sáng

Cháy lên tuổi trẻ chúng mình

Yêu em bao nhiêu cho vừa

Khi đời ta đang thanh xuân

Tặng em chùm hoa hồng dại

Thơm sâu trong những ngày mưa

Tặng em một chiều dâng nắng

Hàng cây ôm kín bóng người

Yêu em

Chọn đời - bên - em.

*.

Khi nghĩ về những ngày hoang dại,

ta biết

        sẽ không bao giờ ta quên người ấy.

Khi nghĩ về những ngày hoang dại,

ta biết

       người ấy,

          đã lâu rồi,

                    quên ta.

 

*.

Trở lại quá khứ gặp nhiều người quen hơn bây giờ

Những giai điệu từng cuốn ta mê đắm

Như chiếc cầu bắc ngang nước xanh

Giờ đây tất cả đều đã khác

Ta đã không thành đạt

Họ cũng đã quá già

Từng không biết sẽ bay cao tới đâu

Giờ không biết sẽ rơi sâu tới đâu

Trở lại quá khứ gặp nhiều người quen

Trên con đường đang theo không còn ai người cũ

Thế mà rồi vẫn đi.

 

*.

Vầng trăng nhỏ bé

      đêm ta về

          chìm dưới đáy sông sâu

                  lặng lẽ

Nước chảy

     theo thời gian

            và gương trăng khi mờ khi tỏ

Buồn hay vui

Ai có hỏi một lần

Này trăng

Người có quá khứ không?

 

*.

Vùi củ hoa tulip cuối thu

Chờ qua mùa đông và hoa khoe sắc

Trồng một nhành cây cho mùa sau

Gài một chùm hạt để chim mang về tổ

Gửi một hoàng hôn về phía chân trời.

Mùa sau có thể đến sau ta.

 

Trích từ tập Như những mùa thu

 

 

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Thơ Đỗ Quang Nghĩa

trên balkon
29.08.2018

Bông hướng dương của tôi
như một bài haiku
bé xíu.


***
21.08.2018

Hóa ra đời mình bắc ngang hai thế kỷ
đã chứng kiến một cuộc chiến tranh gần: Việt Nam

Đã chứng kiến vô số cuộc chiến tranh xa,
trên thế giới loạn-lạc-yên-bình này.

Bao nhiêu gã độc tài,
đến rồi đi
bị lật đổ
bị treo cổ
bị xử bắn.

Bao nhiêu gã độc tài
còn nguyên đó
còn nguyên không biết đến bao giờ.

Hóa ra mình,
út ít nhất nhà
cũng có ngày hóa lão.

Cha mẹ vĩnh viễn xa,
10 năm vẫn ngỡ ngàng.

Biết bao điều tưởng yêu mà không phải
trên những niềm vui, trên những nỗi buồn
những con đường đi mà không đến
sáng thu xanh.


L’été indien
19.08.2018

(Gửi Lien Nguyen)

Sáng chớm thu,
bạn gửi cho ta
một bài hát mùa thu
“L’été indien”
biết đâu là vĩnh cửu
biết đâu là thoảng qua
bài hát,
một thời đã xa...

(có nghĩ đến nhau,
đã là một phần:
vĩnh cửu.)

*
Bài hát, do Joe Dassin trình bày, dựng theo bài “Châu Phi” của Toto Cutugno


“khách đến chơi nhà”
04.06.2018
(gửi anh Hoàng Dũng)

Khách đến chơi nhà
mang theo tin tức nóng hổi
từ những việc có phần thiu thối, quê nhà.

Khách đến chơi đây,
vượt lên chính mình?
xẻ núi ngăn sông?

Khó nhất thực ra:
chống lại chính quyền,
một thứ chính quyền không ra chính quyền
chính là vì một thứ chính quyền không ra chính quyền.

Khách đến chơi đây,
mong anh chân cứng, đá mềm.
Ta nuôi một hy vọng không bao giờ tắt,
nhưng cũng không biết bao giờ mới thành hiện thực.


vái
26.04.2018

Các cậu các mợ ơi
thì cứ vái vua Hùng
đừng lăn tăn mù mờ, huyền tính.

Bây giờ mà cái gì thực
mới vái
thì biết vái cái gì,
hở giời?



hơi tự ái
20.04.2018

Hôm qua có việc phải đi qua đường
giật mình vì con chó bên trong hàng rào nó sủa
nhìn kỹ thì nó không sủa mình
thế mà cũng hơi tự ái đấy.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Vết thương không hẹn ngày lành

Đỗ Quang Nghĩa

Berlin có nhiều trung tâm, thành phố này, không xây trong một ngày mà xong, phải gôm góp các thành phố vệ tinh, các thành phố vệ tinh có trung tâm của nó, bởi vậy Berlin có nhiều trung tâm.

Trung tâm nổi tiếng nhất, chạy từ cổng thành Brandenburg đến quảng trường Alexander Platz. Trung tâm nổi tiếng thứ hai chính là nhà thờ, mà người Việt ở Berlin gọi là nhà thờ cụt đầu.

Khởi công ngày 22.03.1891, khánh thành 01.09.1895, do hoàng đế Wilhelm đệ nhị cho xây, để tưởng nhớ hoàng đế Wilhelm đệ nhất (1797-1888). Thời hoàng kim bộ chuông của nó lúc ngân nga làm lũ chó sói bên vườn thú lân cận phải tru lên vì hoảng sợ. 5 tháp chuông, tháp cao nhất 113 m là niềm tự hào của thành phố, lúc đó là thành phố độc lập Charlottenburg. Đầu năm 1943 chính quyền phát xít gỡ bớt chuông đúc làm vũ khí.

Đêm 23 tháng 11 năm 1943 nhà thờ bốc cháy trong cuộc ném bom của không quân Anh. Tháp chuông chính cụt đầu như bây giờ ta thấy. 3 tháp nhỏ hỏng hẳn.

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016

Bốn mươi năm thơ Việt hải ngoại (21)


 Đỗ Quang Nghĩa




Sinh năm 1961 tại Hà Nội.
Hiện sống tại Berlin - Đức.

Đỗ Quang Nghĩa thuộc thế hệ những người Việt đi tìm tự do từ Đông Âu. Tuổi thơ và ký ức của những năm tháng lưu vong thể hiện trong thơ anh thường xuyên. Đó là một ngôn ngữ trữ tình, khá mới mẻ, có phẩm chất hiện đại. Nhiều bài thơ của anh pha lẫn yếu tố tường thuật, phản ảnh.
Là một người khá lặng lẽ, anh xuất hiện không đều trên báo chí, nhưng để lại dấu ấn đẹp ở người đọc thơ kén chọn. Đỗ Quang Nghĩa thích hợp với lối thơ ngắn, giàu khả năng mô tả, với những chi tiết đời thường, dòng chảy của hoài niệm.
Mặc dù đôi khi có một liên kết tự do được quan sát thấy, các hình ảnh trong thơ thường được sắp đặt ở tình trạng tự nhiên và độc thoại, không cố tình tạo ra thử thách khó khăn cho người đọc.
Không phải là một nhà thơ thể nghiệm ngôn ngữ, sự chọn lọc chữ trong nhiều bài vẫn đạt đến mức độ tinh tế. Nội dung xã hội, tiếng nói của lương tri, và tính tư tưởng, tuy vậy, vẫn là những đặc điểm căn bản của thơ anh.
Chúng ta mong đọc được nhiều hơn nữa những sáng tác của anh trong tương lai.
Văn Việt trân trọng giới thiệu.






NHỮNG ĐOẠN THƠ[i]

1.
Tiếng hát vang – những nỗi buồn đa sắc
miên man trôi miền ký ức không lời.

Có nhu cầu đứng giữa hào quang
và nhu cầu ngồi trong bóng tối.

Khát vọng được thăng hoa
và khát vọng vẫn giữ được chính mình
không chỉ trong câu hát
không chỉ một đêm nay.

2.
Một ngày ta xa Hà Nội
và xa em.
Một ngày ta xa Sài Gòn
và xa nước.
Một ngày
xa
những đôi tình nhân buồn thê thiết.
Chỉ mong đừng ước như người già
hẹn ngày về
của những nắm tro.

3.
Vì đã nở mấy hôm
vì mưa xuân
                   và gió xuân
những cánh đào phai
nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Bên những gốc đào xưa: dòng-sông-thời-gian,                                                                     
đi qua đời thật chậm,                                                                     
như ngừng trôi.

4.

Ðã thấy trong gương tóc đen chen tóc bạc
bốn năm con xa nhà.

Này là nét của mẹ
này là nét của cha
này là mũi tẹt da vàng
(lẫn làm sao cho được).

Những ngày kiếm ăn quanh
những ngày gào thét hão
lý tưởng nào, tìm kiếm suốt đời con!

Bố ơi,
tóc bố không còn sợi đen
con còn phiêu bạt mãi
càng già con càng thương bố hơn.


5.

Ràng buộc với cái gì cũng sợ
đành ràng buộc với tự do.


6.
Sau dãy núi là mặt trời hoàng hôn
sau màu vàng thu là những cuộc đời lá.

Nước mắt có khi rơi, sau một lần hạnh phúc.
hay miệng cười như không,
                                           sau năm tháng tơi bời.

Mai,
        mặt trời lại lên,
                                 phía bên kia dãy núi.



7.
Khi yêu đương đang thành mốt như chiếc quần jeans
em có còn chung thủy?
Anh trút hết mồ hôi trên chuyến xe khách
người và người ồn ào khó chịu
em có còn dịu dàng?

Cơn gió bụi tháng ngày
               cuốn phăng đi bao niềm hoài ước
trôi nổi ngang đời bao nỗi hoài nghi
vận người đổi thay nào ai đoán trước.

Anh không tự hiểu mình
em không hiểu nổi anh.

Một lần xa hóa ra vĩnh viễn.

Chiếc quần jeans bạc gối
chuyến xe bus cuối cùng bỏ khách đợi ngang đường.



8.
Ilmenau

Bây giờ đã đến lúc viết về những bờ lau bên hồ thời xa vắng
sao quá bơ vơ trước hứa hẹn đầu đời.

Bây giờ đã đến lúc viết rằng khi ấy
máu trong người chậm lại lúc đôi nọ hôn nhau ngang dốc chiều, tuyết, mưa.

Bờ lau mọc lúc vào xuân
đứa bạn cùng đường nay đã chết
vẫn biết còn sống còn cơ hội bất tử
vẫn muốn dang tay vẫy lối bạn về.

Thời xa vắng không giữ được em,
khao khát quá nhiều – đời người quá hẹp.

Trở lại
20 năm sau
hồ
những bờ lau
dập dờ
xanh
lửa.

11.

Ta mang theo mùa thu
như một niềm mơ ước.
Em mang theo đời ta
lẽ nào em không biết.

Trên nỗi buồn lại thêm nỗi buồn nữa
trên lá vàng lại thêm lá vàng nữa
cuộc đời ta?

Ta vẫn yêu mối tình ấy thôi
ta vẫn đau nỗi buồn ấy thôi
thu nay có lại như thu trước?
non nước bây giờ: năm tháng trôi.

Biết không
trong hắn vẫn
một chiếc thuyền
đậu bến em.


12.

Tim ta đau vết thương gì không rõ
nên cần đâu trái gió với trở trời.

Nếu có thể vui được
tôi đã không buồn thế này.

Ràng buộc với cái gì cũng sợ
đành ràng buộc với tự do.


15.

Mùa xuân đến bằng những mầm cỏ nhỏ
                                                     mọc ngoài cánh đồng
từng tiếng chim cu gáy
                                    êm và thiết tha.
Tháng ngày con lớn lên -
                                         tháng ngày cha đánh mất.
Mùa xuân đến bằng những mầm cỏ sắc,
con gái ơi.


20.

Buổi chiều chạy đến cuối trời
bằng những dấu chân trần trên tuyết.
Trăng non!

Nhớ ơi những ngày gió bấc.

Em đã đến và đi
ta đã quên và xa

Từng không biết sẽ bay cao tới đâu
giờ không biết sẽ rơi sâu tới đâu

mười năm hơn, đời nào không lối rẽ?
Nhưng chiều nay
            trăng non soi những dấu chân trần trên tuyết.

Tuyết đầy những dấu chân.



24. nhủ

Cũng đừng mãi băn khoăn về sứ mệnh đời này,
trong nắng chiều lãng đãng:
                                             sông thu trôi.


Hãy ủ những chiếc lá vàng
dấu im trong miền ký ức
nếu có một mùa xa vắng
nhớ cho: độ ấy, ta yêu.


Lá đã thẫm, che khuất những bố già đang làm vườn
mây đã cao
nhớ xưa thời thơ ấu.
con chim nhỏ lại về
ăn quả nhả hạt
như những ngày chưa xa.

Có những ngày chưa bao giờ xa
mùa nở thầm theo hoa.


25.

Mùa đông 
                  chiều
                                cánh chim rừng lạc gió.
Như mối tình của một con người  
không bao giờ còn mong đáp lại.

Từ một quãng đời nào ta đánh mất niềm vui?
Từ một kiếp trước nào ta đã chọn kiếp này để sống?
Hỏi mãi để làm gì?

Những ý nghĩ không thành hình chìm trong man mác buồn
hay nỗi nhớ về hạnh phúc đã như cánh chim vừa bay đi khuất?

Em, hãy đi bên anh và đừng nói.


28. Chân dung

Sau dãy núi là mặt trời hoàng hôn
sau màu vàng thu là những cuộc đời lá.

Nước mắt có khi rơi, sau một lần hạnh phúc.
hay miệng cười như không,
                                           sau năm tháng tơi bời.


Từng lang thang qua những trường đại học
từng lơ mơ trên những giảng đường
'những hàng cây thẫm màu in hình lên nền trời ráng đỏ
đóa cúc vàng lộng lẫy mùa đang thu...'(*)

Giờ làm thợ không nên, làm thày không đắt
mãi thư sinh đến thuở bạc đầu (?)

Quen với nỗi buồn như khói thuốc
quen với suông tình như sương khuya.

Không tin ai trên đời, không tin ai trên trời.

Sống đã thôi là hạnh phúc
yêu đã thôi là đắm say
và thu đã thôi là quyến rũ.

_____________________
(*) Thơ thời sinh viên


40.

Hắn như
người Giao chỉ cuối cùng,
bàn chân đã hướng biển,
ngón cái còn vọng núi.

Ði xa chỉ nhớ về ngô lúa
đêm nằm mê lá chuối vỗ quanh nhà.
Nhọc nhằn như lũy tre,
chiều nghe đàn trâu bước.

Nhưng đôi khi hai gã Giao chỉ tránh nhau
ở xứ người.


41.

Tuổi đã ngoài bốn mươi
thấy đời toàn chắp vá.

Như mối tình đang say đắm này đây:
có thể nàng sẽ bỏ hắn để theo
người đàn ông khác
có thể hắn sẽ bỏ nàng để theo
người đàn bà khác.


Ðâu rồi những cuồng điên, đam mê, gào thét,
đâu rồi những vật vã chia ly, hoảng hốt lo âu?

Ðâu rồi tất cả đâu rồi,
những ngày cháy khát bên nhau?

*

Những mẩu vụn thơ
như những mẩu vụn bánh mỳ
không đủ nuôi ta sống
nhưng dù sao...

Tặng...

Tuổi đã ngoài bốn mươi
thấy đời toàn chắp vá.

Như mối tình đang say đắm này đây:
có thể nàng sẽ bỏ hắn để theo
người đàn ông khác
có thể hắn sẽ bỏ nàng để theo
người đàn bà khác.

Có thể
chỉ chán mà buông nhau,
xoàng xĩnh thế thôi.

* Xa bố
Bên Bến Xuân
Ước một ngày trở lại Bến Xuân
bến xuân như Văn Cao từng hát.

Mà nghiền ngẫm cuộc đời
và nghiền ngẫm cuộc tình.

Lệ đương mùa, rơi lá chan hòa (*).

Ðời trần trụi không còn gì che lấp
tình cằn cội không còn gì e ấp.

* Như là để hát

Thương ngọn gió chiều
thổi dọc triền sông
những lá sẫm màu
đau đáu nhìn nhau.

Thương ngọn gió chiều
thổi trên trời cao
trắng mây hững hờ
tình thu ra đi.

Ngọn gió chiều thương
vai xuôi
            hồn gầy.

Mình còn đứng đó
hờn xanh, chơi vơi.

3-97

* Hà Nội

Nơi ta sống
'áo chăn chưa ấm thân mình'(*)
đêm mất điện đạp mò xe trên phố
và em, lặng thinh.

Nơi ta sống
mưa đêm nước ngập 
bụi hoang nắng suông.

Cây đa vẫn một trời xanh lá.

Nơi ta yêu
dâu da xoan lan hương
                                    trong làn sương buổi sớm.
Nắng lấp lóa trên vòm cây cơm nguội
lá non tươi như tiếng khóc chào đời.

Sống chi chút những giờ êm ấm
hạnh phúc nào không qua gian nan.

Nơi ta sống
thành phố nửa tỉnh nửa quê
thành phố dở cũ dở mới
cứ mỗi lần 'kỷ niệm'
lại cót ép tượng đài, tụng công đức ngàn năm.

Thành phố cả tin và khờ khạo
bỏ bình yên đi tìm phú quý
chuốc về lắm nhố nhăng.

Rồi một ngày bỏ Hà Nội ta đi
thành phố ấy có gì lưu luyến nữa?

Rồi một ngày bỏ Hà Nội ta đi
quanh ta: mênh mông là quạnh vắng.


'MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY'

Một cựu tù vĩnh viễn ra đi
một ông già từng đột quỵ ngồi xe lăn đi thăm một tù nhân nếu ở ngoài tù thì đi đâu cũng chống gậy
đâu mà ngờ được lại là như thế ở Việt nam đầu thế kỷ 21
ô nếu đầu thế kỷ 22 lại vẫn thế?


GỬI MỘT NGƯỜI QUEN QUEN
(bỗng dưng nghĩ đến khi đọc thơ tình Nguyên Sa)

mình gặp gã cách nay 10 năm
ngày ấy bố mẹ mình còn sống
mình gặp lại gã cách đây 5 năm, gã đang chăm bà mẹ già đã lẫn
gã người Việt rất Mỹ
tiếng Việt nói phải nghĩ, còn tiếng Mỹ thì không? 
mình ngờ gã hồi trẻ rất đẹp và tác phẩm của gã thì phải đợi vài chục năm sau để suy xét

gã khuyên mình bỏ máy ảnh làm thơ, nhưng chính gã chụp ảnh rất nhiều và cái chính là rất tài
hơn hẳn mình gã còn biết kinh doanh
mà kinh doanh ở một xứ như ở Việt Nam
thì điều kiện cần và đủ là không biết thế nào là đủ
nghệ sĩ thì kinh doanh làm gì

mình gặp gã trong tadioto của gã
mấy cô trẻ măng ngồi rượu và thuốc lá, laptop và vi vút tiếng Anh
gã còn muốn làm sự kiện
còn muốn làm show
trong cái hoang toàng xác xơ gã tìm ra được điều gì để chăm nom, để vun xới?
cho đến khi cái zone 9 kia buộc phải đóng cửa
nhớ ánh đèn chiếu qua cái chao vốn là chiếc lồng gà.

bây giờ gã ở đâu
có ở Hà Nội đổi thay chóng mặt mà chừng như đang thụt lùi?
có ở Ba Vì để vĩnh cửu xơi món su su?
hay lại đi Mỹ liếm lành muôn vết thương?

trên sân khấu đời mình
gã đóng vai chính không?


KHÔNG ĐỀ

Ở phía đối diện mặt trời
vẫn là đối diện nỗi buồn
cũng tự hỏi lòng
suốt đời chỉ mãi thế thôi sao?

Ở phía đối diện mặt trời
đỉnh tháp nhà thờ nhỏ
vạch lên trời một chữ thập dài.

***

Nghĩ những bước chân chệch choạch của mình
cũng làm cho con đường mòn thêm chút nữa
mà thương cho con đường.

***

Bên bờ biển, chiều tối
Có một người dắt một chiếc diều
và một con chó nhỏ.

Đứt dây diều bay đâu,
đứt dây chó chạy đâu?
Bên bờ biển, chiều tối
Một người không mang theo gì cả
đeo đẳng một nỗi buồn.
 
***

Không biết gió bắt đầu từ đâu
trên biển xanh rộn sóng.
Nhưng biết gió kết thúc chỗ nào
một nơi nào xa vắng...
 
***

Những đứa trẻ con tôi
chưa gặp nhau bao giờ
nhìn nhau qua ảnh
quen nhau qua băng hình
Chưa bao giờ được ôm nhau vào lòng
chưa bao giờ chơi đùa cùng nhau.
 
... Những đứa trẻ con tôi
Chúng biết nhớ nhau không?





[i] Tiểu đề của Văn Việt