Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương Uy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương Uy. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 4 tháng 12, 2019

Thơ Phương Uy

LỜI TRUY ĐIỆU MỚI

Rồi những ngày im lặng sẽ đến nhiều hơn

lũ lượt từng trận bặt âm mang hình chấm hỏi

em khuất sau nỗi lãng quên đã cũ kỹ của tôi

trận mưa không thể mang nhiều ý nghĩa hơn cho sự bưng bít lừa dối

rồi cũng sẽ có ngày mọi đám mây mang màu bóng tối

nhập siêu vào những trăm năm

sẽ là những ngữ ngôn mang dáng dấp niên kỷ mới

lần buồn này sẽ đến ướp sặc sụa những dung nhan ngộ độc vì những tráo trở

mỗi tháng năm đã trôi qua trong sự nhồi nhét di căn

chứng kiến các non dại bị nghe lời loạn ngôn quá nhiều

dừng lại và đừng ngợi ca bằng bài diễn văn không phải sự thật

ngày trôi trong miên viễn lọc lừa

sẽ không còn nhiều thời gian để ghi dấu cho buổi ra đi này

sự bung nở của khứu giác, sự trương phình của con mắt, đánh hơi và dòm ngó

sẽ xóa tan và chặn đứng cơn háo hức mùa xuân cũ vừa đến, sẽ triệt sản những đam mê của màu hoa cũ

chúng ta còn gì trên những bàn tay?

khi buổi hôn mê cuối cùng đã trôi qua trong phản bội của thời gian

khi những lừa dối bưng bít đánh tráo đã phơi sáng trên tấm toan trắng phủ rây rây tràn vị máu

hy lễ đãi bôi cho một giao ước của quỷ dữ và quỷ dữ

sự phản bội mang màu bầm đen của miếng tiết khô

huyết tích giao chỉ khằn sâu trên họng đá của con sphinx canh cửa địa ngục

một câu hỏi cho kỷ nguyên phân rã cuối cùng

chúng ta có nên im lặng quá lâu

cho một sự sợ hãi?

P.U 01.07.18

ĐÊM. LỒNG ĐÈN BAY CAO.

Đêm xách đèn lồng đom đóm bờ bụi

Tôi vấp chân ngược tuổi lồng đèn chắn lối

Cớ gì mò mẫm đêm thâu

Người bắt một trăm mười ba đom đóm

Tôi mười ba năm ngong ngóng chờ

Tuổi trẻ không thể dừng bánh xe đợi

những tuổi trẻ ngày mưa xối

Những lồng đèn bước về phía bóng tối

mang theo nến sáng chập chùng

đôi mắt tuổi thơ không nhìn về phía lặng câm

những ngày không ánh nắng

Người bỏ hành trang ở lại

đêm chập chờn bong bóng bí ngô

xe ngựa gỗ gập ghềnh cố thổ

hơi lạnh quấn mền cho giấc chiêm bao

tháng Chín, đừng ai gọi tên ai lần nữa.

KINH NGUYỆN THÁNG MƯỜI MỘT

Tháng mười một

Cơn mất ngủ sẽ xuyên qua những tròng mắt mệt mỏi

gục đầu không phải là cúi đầu

bên kia những đôi mắt đang thức cùng mặt đường loang loáng máu của trận mưa đêm

tán long não ẩm ướt mùi của dịch lỏng

chảy tràn vị giác

một đôi kính nằm lại bên vệ đường

"chúng ta cùng thức qua đêm này"

chúng ta đã đi qua bao nhiêu bội số bụi mù

những tán cây khóc bằng mắt lá

thanh xuân ghi lại trên thân những vòng gỗ

rằng máu sẽ nhỏ từ thân cây như đã từng nhỏ ra bên cạnh sườn

những người khổng lồ đánh nhau với quái vật

còn chúng ta sẽ nguyện cầu điều gì?

ở một cánh cửa không ai bước qua

rằng gõ thì sẽ mở

ở những ngọn nến sẽ sáng xuyên đêm

rì rầm lời kinh nguyền

"nay là chúng tôi, mai anh chị"

ở một nơi chốn của sự lặng im hãi sợ

chúng ta chờ Đấng Cứu Chuộc của mình

trong tuyệt vọng

bên kia thinh lặng

người nói với người: "nay là chúng tôi..."

MƯA Ở NGHĨA TRANG

Chiều ở nghĩa trang

giọt tâm linh hoang vắng

nơi dâng đàn hương

lạnh lẽo màu bia mộ

bao lâu thì tàn?

gió thổi qua đồi

nhập nhằng nắng quái

nhập nhằng mưa rây

hạt ướt người vừa đi vào dưới mộ

là mưa trên đồi

hay mưa trên mắt

có hạt sương vừa rơi

trên vùng tóc già loang nắng

có bàn chân vừa lơi

đồi Thập giá chừ lạnh lắm.

thôi người về đi

mưa rồi cũng tạnh

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

Tháng Tám, trên những đỉnh cao cô quạnh, người làm vườn và con cáo đơn độc

Truyện Phương Uyên

Có một thế giới khuất lấp từ câu chữ của Phương Uy, trong đó sinh vật người được định tính/định danh theo cách rất riêng. Để bước vào thế giới ấy và chia sẻ được, ta sẽ đeo loại kính mắt/tai nghe dành riêng cho trái tim, để có thể thấu thị những gì tác giả không muốn hiển ngôn.

VĂN VIỆT

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Ngủ trong đơn độc

Truyện Phương Uy

“Bạn không thể biết được bạn đang ngủ hay là đã chết. Xác thân còn hay không còn có gì dị biệt. Biến mất không dấu vết ngay giữa mọi người. Phố xá đông vui sao bạn cứ trong suốt như sương?...  Nơi nào cho bạn neo đậu? Một mảnh quê hương chỉ còn trong quá khứ. Một dấu ấn chỉ thiên rồi cũng như một dạng tính từ. Có những người, bạn không biết họ đang sống hay đã chết. Một dạng hình nhân cười nói giữa hoang vu. Hôm qua thấy trên truyền hình nói cười dào dạt, nay đã nghe cáo phó sang sảng giữa phố phường. Mà có kẻ, sống cũng như chết rồi, chết cũng như là sống rồi. Có khác chi nhau…”.

Mời bạn đọc truyện của tác giả trẻ Phương Uy, viết như một cách để có mặt trong cuộc sống rất khó để định dạng gọi tên này, viết để gỡ bỏ bớt sức nặng bên trong mình…

VĂN VIỆT

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

Mất tích

Truyện Phương Uy

Những nhân vật mang tên J,  Q, tên của những quân bài. Những nhân vật khác cũng là những quân bài: 3, 5, đầm, già rô tóc trắng… Thời gian và không gian lẫn lộn giữa ảo/thật, có/không, quá khứ/hiện tại/tương lai… Như thể không định nói gì mà cũng như thể có gì đó vẫn náu mình sau các mẫu tự…

Và nếu đã đọc Phương Uy, bạn hãy tặng cho thiên truyện này chút gì đó từ đôi mắt thấu hiểu của tâm hồn bạn…

VĂN VIỆT

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

b ụ i . đ ê m

Tạp bút Phương Uy

Ngôn từ là cứu cánh hay ngôn từ là phương tiện? Phương Uy đang bộc bạch điều gì sau những câu chữ kia, và với người khác hay chỉ với chính mình? Mời bạn đọc bụi . đêm và trả lời thay tác giả, mong rằng không phải từ trong ngục Azkaban…

Văn Việt


khi đó, là những giấc mơ trào bọt sóng, trạng thái dồn nén của những ẩn ức bất tán lâu ngày, sóng sánh và tràn ra mép vực, những sâu hút tăm tối của những đêm dài, đen ngập ngụa , cả hồn và xác, những ngoi dậy vùng vẫy trong cõi chìm đắm dài hơi, những hắt hủi in sâu trong bộ não đầy ắp tàn phá, cơn ghen hờn nào còn mãi đến mai sau?

khi đó, ánh trăng sóng sánh cũng đã mất hút không dấu vết, thảy vào vô ngôn những lặng im không động đậy, thảng hoặc giữa cõi người có lời cảm thông tựa như lời kinh, khẽ ngân giữa sâu buốt lòng đêm, người cũng tan mất và không còn dấu vết, dẫu có vẫy vùng giữa lúc vô thanh thì cũng chỉ có một mình, hoang vu là một chiều độc thoại trong hoang mạc, lúc ấy em nơi đâu?

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Đã dần im lặng

Tạp bút Phương Uy


những bóng cây trần truồng nhảy múa trong ánh trăng mười sáu chảy ràn rụa trên khung tường trắng, hầm hập mùi của dung nham phún ra tràn trề, những tiếng nói bị nung chảy đổ khuôn trên bàn tay, va vào nhau bén ngọt như hơi thở của lửa, em đã sủi bọt và hòa tan như viên giảm đau trước khi tôi kịp chạm vào, chỉ còn tiếng ve nhưng nhức trôi trên nền toan trắng, thở vào vô tận mùa hè

những bông mây đang nở hoa trên cao, chờ đợi trận đột quỵ của mùa mưa mới bằng ánh mắt mê sảng trong lớp lớp mù hơi nước, em trú vào trận mây nào để bước ra như từ cổ tích? trò chơi cút bắt không còn dành cho đứa trẻ không kịp lớn, mãi mãi làm sao anh có thể tìm ra em sau tất cả những khốc liệt cuộc người?

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Truy vấn

Truyện Phương Uy

Cậu đến vào lúc trận mưa sao băng xuất hiện và cọ sát vào Trái đất. Với đôi mắt to và đẹp một cách kì dị. Giữa lúc mọi người chen lấn và hỗn loạn chạy. Bạn chỉ kịp thấy cậu đi ra từ nguồn sáng chói lóa và lạnh rực rỡ kia. Cả người cậu sáng rực một cách lạnh lẽo. Cả chiếc áo choàng cậu mặc cũng không giống ai ở thành phố này trước đây. Nói trước đây là bởi vì sau khắc giờ ấy, cả thành phố đã không còn một ai ngoài bạn.

Khối băng lạnh lẽo ấy không một tiếng động đã nuốt hết tất cả. Không một tiếng gào thét, không một âm thanh phát ra. Mọi người chạy hỗn loạn trong câm lặng rồi từ từ tan mất, khi bạn tỉnh lại, xung quanh trắng xóa và trống không, ngập ngụa trong không gian chỉ toàn mùi khí mê tan xộc thẳng vào buồng phổi, khen khét, buôn buốt. Và cậu. Cậu đứng im lặng một cách thờ ơ bên cạnh bạn. Không một lời nói, không một biểu cảm.

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

Ngồi vẽ thời gian

Truyện Phương Uy

Ly quyết định vẽ chân dung cho thời gian vào những ngày sắp tận mùa. Cơn áp thấp tràn qua thị trấn rỗng không, đè nặng nề những tầng tầng mây xám lên những ngôi nhà cao tầng, lên đỉnh những ngọn đồi nhấp nhô của Trũng Lạnh. Lắm lúc những hạt mưa vuốt nhẹ lên má Ly lạnh lẽo. Rơi lăn tăn ngứa và làm lòng Ly hiu buồn. Khi những giông bão đã đi qua, cái rỗng không còn lại thật đáng sợ, đáng sợ hơn cả lúc tố giật. Cái im ắng kéo dài qua những tháng năm nặng trĩu. Trũng Lạnh mỗi lúc một xám, trì xuống, rồi kéo tâm trí Ly lang thang. Lúc những cơn gió đi vắng khỏi Trũng Lạnh, một chút nắng buồn bã le lói trong những chiều hôm sắp tàn của kí ức, Ly ngồi vẽ những dòng suối đã đi qua cuộc đời Ly. Những con suối chảy qua những bậc đá, lạnh và trong vắt, nơi đó, Ly biết hôn lần đầu tiên, lần thổn thức đầu tiên, lần nhói đau đầu tiên khi chia tay người để ra về.

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Thơ Phương Uy

bóng 1

 

như cách ấy
ngồi trong bóng tối
đừng bật đèn
hãy để ngọn nến tự sáng
hay để ngày đi qua đêm

như cách ấy
lặng đi và đừng ngủ
những cơn đau cấu cào dọc bờ tường
sẽ buông lời phẫn nộ

như cách ấy
nuốt chửng thâm u bằng bóng tối
bóng tối là thâm u
đừng biện minh cho bất cứ điều gì
dù ngang ngược