Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Cao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Cao. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2023

Anh có nghe thấy không

Văn Cao 
 (Gửi một nhà thơ xưa đã nổi tiếng)  

 

Tôi nhớ khoảng mười lăm năm trước ở Hà nội được đọc bài thơ này của Văn Cao, trong tập Giai Phẩm Mùa Xuân 2, bản gốc in năm 1956, của nhà thơ Nguyễn Thụy Kha. Tôi xin anh một photocopy để giữ kỷ niệm. Tôi cũng thường nghĩ về hai câu thơ này của ông:         

Những con người không phải của chúng ta

Vẫn ngày ngày ngày ngang nhiên sống

Nguyễn Đức Tùng

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2023

Văn Cao - năm buổi sáng có trong sự thật

Phạm Đình Trọng

Mẩu chuyện nhà thơ Phác Văn (1932 – 1996), cán bộ phòng Văn hoá Văn nghệ quân đội, Tổng cục Chính trị kể về Văn Cao từ thời tôi còn làm báo binh chủng Thông Tin ở Hà Nội trước khi khoác ba lô vào mặt trận phía Nam đến nay vẫn còn nguyên trong trí nhớ của tôi. Chuyện rằng:

Buổi sáng có ông cán bộ vụ Đối ngoại bộ Văn hóa đến nhà Văn Cao báo tin sẽ có đoàn nhạc sĩ Liên Xô đến thăm nhà tác giả Quốc ca Việt Nam. Buổi chiều ông cán bộ đó cho xe ba gác chở đến nhà Văn Cao bộ salon bọc nhung sang trọng kê vào chỗ bộ bàn ghế tiếp khách gỗ tạp mộc mạc của Văn Cao. Sáng hôm sau Văn Cao tiếp đoàn nhạc sĩ Liên Xô ở bộ salon đó thì ngay buổi chiều bộ salon nhung lại được chở đi.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2023

Xuất bản di cảo cuối cùng (?) của Văn Cao

Tạ Duy Anh

May ra chỉ có bác Lại Nguyên Ân cho được câu trả lời chính xác đâu là di cảo cuối cùng của Văn Cao. Còn với tôi, đó rất có thể là bài thơ "Một đồng chí của tôi".

Người cung cấp bản thảo là nhà thơ Thụy Kha. Khi biên tập (lúc này tôi đã bị truất quyền đứng tên Tạ Duy Anh vào các ấn phẩm xuất bản do tôi biên tập, theo quy định của Luật xuất bản 2013 và nó khiến xảy ra những chuyện bi hài xin kể sau), thực lòng tôi cũng thấy ngần ngừ, không phải lo cho mình, mà ngại thay cho lãnh đạo NXB lúc ấy là nhà thơ Trần Quang Quý. Nhưng rồi tôi nghĩ có thể đây là cơ hội hiếm hoi để bài thơ đến với công chúng qua "cổng chính".

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2023

Một bài thơ của Văn Cao in trên tuần báo “Văn”

Đầu tháng 5/1957, khi báo VĂN của Hội Nhà văn Việt Nam bắt đầu ra mắt, nhà thơ, nhạc sĩ VĂN CAO là một trong những cộng tác viên khá tích cực.

Năm đó ông công bố bài tiểu luận “Một vài ý nghĩ về thơ” trên Tạp chí Văn Nghệ của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam (s.3, tháng 8/1957) nên đã có mặt và phát biểu tại nhiều buổi thảo luận về thơ của Câu lạc bộ Hội Nhà văn.

Ông cũng gửi một số sáng tác thơ cho tòa soạn VĂN và có hai bài được đăng trong năm 1957: bài “Gửi mẹ”, (Văn, s. 7), và “Những nét mặt” (Văn, s. 33).

Gần đây nhân xem lại tập thơ LÁ (Nxb. Tác phẩm mới, 1988) và tập TÁC PHẨM THƠ (Nxb. Hội nhà văn, 2013), – hai ấn phẩm sách thơ duy nhất của Văn Cao tính đến nay –, tôi thấy có bài “Gửi mẹ”, nhưng không thấy có bài “Những nét mặt”.

Vì vậy xin chép đưa đăng lại, cung cấp tới bạn đọc, bạn văn.

LẠI NGUYÊN ÂN

Một bài thơ của Văn Cao in trên báo “Văn”

Lại Nguyên Ân: Đầu tháng 5/1957, khi báo VĂN của Hội nhà văn Việt Nam bắt đầu ra mắt, nhà thơ, nhạc sĩ VĂN CAO là một trong những cộng tác viên khá tích cực.

Năm đó ông công bố bài tiểu luận “Một vài ý nghĩ về thơ” trên Tạp chí Văn Nghệ của Hội Liên hiệp VHNTVN (s.3, tháng 8/1957) nên đã có mặt và phát biểu tại nhiều buổi thảo luận về thơ của Câu lạc bộ Hội nhà văn.

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2023

Đồng chí của tôi

Văn Cao

NHÀ THƠ – NHẠC SĨ NGUYỄN TRỌNG TẠO NÓI VỀ BÀI THƠ CỦA VĂN CAO:

Bảo tàng lịch sử quốc gia Việt Nam vừa trưng bày triển lãm về “Cải cách ruộng đất 1946-1956”, để chứng minh là cuộc cải cách đúng đắn vì “dân cày có ruộng”. Bây giờ hàng triệu dân cày đâu còn ruộng nữa, thì sao? Thật trớ trêu cho câu chuyện đang cố vùi đi, lại bới lên như một niềm tự hào?

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

Bài thơ về Cải cách ruộng đất của Văn Cao

Nguyễn Trọng Tạo

Văn Cao, 1993 - Ảnh: Nguyễn Đình Toán

NTT: Giữa quá nhiều bất trắc cuộc đời, tiếng thơ Văn Cao chẳng bao giờ đổi giọng. Chữ nghĩa của ông như được viết ra từ ngòi bút kim cương chứ không phải bút lông bút sắt. Và khi tiến hành chọn bản thảo tập thơ , Văn Cao rất vui lòng ủy thác cho Nguyễn Thụy Kha, Thanh Thảo và tôi tuyển chọn. Hầu như ông hoàn toàn yên tâm về việc đó. Ông nói: “Ba thằng mày bảo được là được!”. Dù là trong thời kì “đổi mới” rất mạnh mẽ, chúng tôi vẫn thấy ông có một bài thơ mà nhà xuất bản khó lòng chấp nhận, đấy là bài Đồng chí của tôi viết năm cải cách ruộng đất (1956). Bài thơ tràn đầy lòng tin vào chủ nghĩa xã hội mà cảnh tỉnh những sai lầm của hiện tại, nó là tiếng lòng thống thiết của người cộng sản bị xử bắn oan gửi tới các đồng chí của mình. Không trung thực với Đảng, không có lòng can đảm của một đảng viên, không chan chứa một trái tim nhân đạo… không thể viết được một bài thơ rớm máu như thế. Nhưng 30 năm và hơn thế nữa, nó vẫn chỉ là bài thơ của riêng ông. Chúng tôi biết điều đó, và đề nghị ông “để lại”, ông đồng ý ngay. Đầu năm 1995 này, tôi nhắc lại với ông bài thơ ấy, và thấy đã đến “thời” bài thơ có thể in được rồi, nhưng ông nói sau khi nhấp một ngụm rượu: “Thôi, cứ để sau khi mình chết rồi in cũng chưa muộn”. Ngày ông qua đời, tôi bỗng mở sổ tay xem lại bài thơ ấy, và tôi đã khóc.