Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2023

Một bài thơ của Văn Cao in trên báo “Văn”

Lại Nguyên Ân: Đầu tháng 5/1957, khi báo VĂN của Hội nhà văn Việt Nam bắt đầu ra mắt, nhà thơ, nhạc sĩ VĂN CAO là một trong những cộng tác viên khá tích cực.

Năm đó ông công bố bài tiểu luận “Một vài ý nghĩ về thơ” trên Tạp chí Văn Nghệ của Hội Liên hiệp VHNTVN (s.3, tháng 8/1957) nên đã có mặt và phát biểu tại nhiều buổi thảo luận về thơ của Câu lạc bộ Hội nhà văn.

Ông cũng gửi một số sáng tác thơ cho tòa soạn VĂN và có 2 bài được đăng trong năm 1957: bài “Gửi mẹ”, (Văn, s. 7), và “Những nét mặt” (Văn, s. 33).

Gần đây nhân xem lại tập thơ LÁ (Nxb. Tác phẩm mới, 1988) và tập TÁC PHẨM THƠ (Nxb. Hội nhà văn, 2013), -- hai ấn phẩm sách thơ duy nhất của Văn Cao tính đến nay --, tôi thấy có bài “Gửi mẹ”, nhưng không thấy có bài “Những nét mặt”.

Vì vậy xin chép đưa đăng lại, cung cấp tới bạn đọc, bạn văn – L. N. Â

370607582_10227670427685079_3094641690438036739_n

 

------------------

NHỮNG NÉT MẶT

Giọt nước lòng khe đá

Xuống bàn tay

Mười năm rồi thịt da còn nhớ

Những nét mặt thoáng qua

Cả người tôi cả lòng tôi đều nhớ

Những mặt gặp đầu tiên trong những làng xơ xác

Những nét gì như sau một tiếng kêu

Những nét gì như đang rạn vỡ

Như không có tiếng như rỗng không

Như vực tối

Những mặt người trong mỏ sâu đang sập

Mà gặp nhau tôi thành kẻ bị thương

Những người đi buổi ấy

Bây giờ còn lại bao nhiêu

Nhớ những mặt gặp trên đường rải rác

Nhớ một mầu da bên con suối bạc

Một khe nắng lọt vào lán trong rừng

Một sắc hồng sắp phai trên má

Một vết răng khao khát trên môi

Nhớ chiều lóng lánh lên vàng bến

Nhớ ngọn đèn che giữa quán nửa đêm

Nhớ vầng trăng dừng lại ngập ngừng

Những thoáng nhìn nhau

Nửa đường nửa tiếc

Mùi đất quê hương còn bay theo

Những người đi buổi ấy

Bây giờ còn lại bao nhiêu

Những nét mặt gặp trong đêm tối

Những ánh đuốc in nửa má nghiêng nghiêng

Những cặp mắt nhìn lặng lẽ

Những bàn tay che nửa mặt im lìm

Những nụ cười dấu trong tà áo

Những khuôn mặt soi lòng giếng sửa khăn

Những chiếc nón che nửa vành cổ trắng

Tôi gặp ở đâu lúc nào không nhớ

Mà sao còn nhớ cả

Giọt nước lòng khe đá

Xuống bàn tay

Những người đi buổi ấy

Còn lại bao nhiêu suy nghĩ những gì

9-9-1957

VĂN CAO

(Tuần báo VĂN, Hà Nội, s. 33 (20.12.1957), tr. 5)

Nguồn: FB Lại Nguyên Ân