Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Brodsky. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Brodsky. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

Khi thơ trở thành nơi cất giữ sự thật

 Lê Thọ Bình

Có những thời đại con người nói quá nhiều về chân lý. Những khẩu hiệu dày đặc trên quảng trường, những diễn văn hùng hồn, những lời kêu gọi nhân danh tình yêu, công lý hay hòa bình phủ kín không gian công cộng. Nhưng cũng chính trong những thời đại ấy, sự thật lại lặng lẽ rút lui vào những điều nhỏ bé nhất: một bông tuyết rơi, một ô cửa sổ, một vệt mưa trên kính, cái bóng của một thân cây dưới trăng.

Bài thơ Định nghĩa của thơ được viết năm 1959 để tưởng niệm Federico García Lorca không định nghĩa thi ca bằng ngôn từ mỹ học. Nó định nghĩa thơ bằng khả năng cất giữ những điều tưởng như vô nghĩa ấy trước khi chúng bị lịch sử xóa nhòa.

Mở đầu bài thơ là một truyền thuyết. Trước lúc bị xử bắn, Lorca nhìn thấy mặt trời đang mọc phía trên đầu những người lính và chỉ nói: “Dẫu sao thì mặt trời vẫn mọc.” Không ai biết câu chuyện ấy có thật hay không. Nhưng điều đó không còn quan trọng. Bởi thơ không phải là biên bản của lịch sử. Thơ là nơi lịch sử được cứu chuộc bằng một hình ảnh. Chỉ một hình ảnh ấy thôi cũng đủ trả lại phẩm giá cho con người trước họng súng.

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

Khi thực tại trở thành đức tin cuối cùng: Đọc Brodsky từ bài thơ Cô đơn

 Lê Thọ Bình

Có một nghịch lý thú vị trong lịch sử thơ ca hiện đại: càng về sau, thơ càng ít nói về cái đẹp mà nói nhiều hơn về điều kiện để con người còn có thể sống như một con người. Sau hai cuộc thế chiến, sau những trại cải tạo, những cuộc lưu đày và những hệ tư tưởng từng hứa hẹn cứu rỗi nhân loại, thi ca không còn dễ dàng tin vào những chân lý tuyệt đối. Nó quay về với câu hỏi cổ xưa hơn: Điều gì còn có thể nâng đỡ con người khi mọi điểm tựa lần lượt sụp đổ?

Thứ Ba, 30 tháng 5, 2017

Chuyện kể của kẻ “lêu lổng” nhất Liên bang Xô Viết

(Nhà thơ Iosif Aleksandrovich Brodsky trong một lần nói chuyện với bạn đọc)

Tô Hoàng dịch

Iosif Aleksandrovich Brodsky là nhà thơ và nhà viết tiểu luận Nga và Mỹ, sinh ngày 24/5/1940 tại Saint Petersburg, mất ngày 28/1/1996 tại New York. Ông bị kết án “ăn bám xã hội” và bị bị đi cải tạo năm năm. Năm 1972, ông bị trục xuất ra nước ngoài, cuối cùng định cư ở Hoa Kỳ. Năm 1987, ông được trao giải Nobel Văn chương.

clip_image001


Thời thơ ấu Thời niên thiếu Tuổi trẻ

Với những năm tháng đã xa tôi giữ lại những kỷ niệm rực rỡ… Đó là mẩu bánh mì đen đầu tiên trong cuộc đời, rồi tới mẩu bánh mì trắng đầu tiên làm theo kiểu Pháp mà tôi nhẩn nha nhấm nháp từng chút xíu một… Chiến tranh kết thúc đã khá lâu. Lúc thì chúng tôi ở nhà bác gái, chị của mẹ; lúc ở nhà em gái của mẹ tôi – dì Raisa Moiseevna. Không biết mẹ, bác gái và dì tôi kiếm đâu ra những mẩu bánh kia? Tôi đứng bên bàn thưởng thức những mẩu bánh; còn ba người thân yêu thì chăm chắm nhìn tôi.