Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Kỳ Trung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Kỳ Trung. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Toa lét

Truyện ngắn

FB Trần Kỳ Trung

Ông quá bực mình.

Phòng làm việc của ông bị hỏng “toa lét”. Ông bị bệnh “bụng nhão” mãn tính, rất cần nó, thế mà…!

Đau hơn nữa, theo báo cáo ở dưới lên, không phải riêng “toa lét” trong phòng ông mà toàn bộ hệ thống “toa lét” của cơ quan cũng bị hỏng.

Ông định nói với một trong năm thằng Vụ phó, gọi thợ đến sửa, nhưng không lẽ hỏng “toa lét” lại phân công cho Vụ phó, chả ra thể thống gì cả.

Ông định gọi thằng chuyên viên, chợt nhớ… Nó xin nghỉ đột xuất vì vợ “bất chợt đau bụng cấp phải đi viện”.

Không còn cách nào khác, ông đi xuống các phòng trực thuộc, kiểm tra.

Đến phòng “Kế hoạch”, ông thấy phòng trống trơn. Hỏi ra mới biết, do hỏng “toa lét”, Trưởng phòng “đi” nhờ Vụ bên cạnh, còn ba phó phòng chịu không được mùi thối từ “toa lét” hỏng bay ra, ra nhà dân, cạnh cơ quan “làm việc nhờ!”.

Khổ một nỗi, phòng này không có thằng chuyên viên nào để sai việc, gọi thợ đến sửa.

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Tô phở tri ân

Truyên cực ngắn

Trần Kỳ Trung

… Khắp nơi, gần đến tết, làm bánh chưng, bánh dầy, bánh tét… để “tri ân” các anh hùng liệt sỹ, các bậc sinh thành lãnh tụ, ngày mất lãnh tụ… Cái nào, cái nấy to tú hụ. Là một lãnh đạo đứng đầu tỉnh, không lẽ ông không chỉ đạo làm việc này. Không làm, lãnh đạo cấp trên lại đánh giá ông không biết nhớ ơn tổ tiên, các bậc lão thành…

Mà làm cái trò này, lấy tiền ngân sách không cẩn thận, dân réo, báo chí chửi… Ông bèn huy động các doanh nghiệp.

Mấy doanh nghiệp nghe chỉ thị của ông, có “thằng” miễn cưỡng nhận lời, đóng góp cho có lệ, nhưng cũng có “thằng” tìm cách từ chối khéo.

Duy có một doanh nghiệp hồ hởi nhận lời, thậm chí đóng góp to… “Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đóng góp”. Doanh nghiệp này được lên ti vị, phòng viên báo chí… phỏng vấn. Ông Chủ doanh nghiệp này nói giọng rất cảm động:

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Nói với cháu nội

(Rút từ facebook của Trần Kỳ Trung)

 

… Con hỏi nội: “Lúc này con có nên trở thành đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam không?”.

Nội suy nghĩ nhiều con ạ! Đảng cộng sản hiện nay không như ngày xưa, ngày mà nội cũng như nhiều đồng đội khác được đứng trong hàng ngũ những người là đảng viên đều cảm thấy vinh dự. Còn bây giờ, việc trở thành đảng viên, dù con vào đảng với động cơ trong sáng nhưng nhiều người không nghĩ như vậy. Giờ đây không còn ai thấy tự hào với hai chữ “đảng viên” nữa. Hãy nhìn xem bao nhiêu vụ tham nhũng lớn mang ra tòa xử với án rất nặng, toàn là đảng viên. Những biệt thự hoành tráng, những rừng cao su bạt ngàn, những khách sạn to lớn, hiện đại… chủ nhân ông là những đảng viên, thậm chí là đảng viên ở chức rất “khủng”. Hình ảnh này đối lập hẳn với những căn nhà nghèo, tạm bợ của người dân. Những người đảng viên này lấy tiền ở đâu để có những của cải ghê gớm như thế? Không nói ra, nhưng ai cũng biết cả. Nhiều vụ công an đánh dân, thậm chí đánh chết dân rồi nói rằng người đó “tự tử”. Nội tin rằng, những người công an đánh dân kia, không thiếu những người là đảng viên. Nhiều tật xấu đang lan tràn ngoài xã hội như khai man lý lịch, tung tiền mua bằng giả để dễ lên chức, lòe thiên hạ, khai man thành tích để trở thành “anh hùng”, hiếp dâm trẻ em, sống sa đọa… không thiếu những người mang danh đảng viên. Đó là chưa nói, hiện tượng kéo bè, kéo cánh ngấm ngầm hại nhau, giở mọi thủ đoạn để triệt hạ những người từng là đồng chí của nhau, trong đảng cũng không thiếu. Đau lòng hơn, kể cả những người lãnh đạo đảng, họ không nêu một tấm gương sáng cho quần chúng tin yêu, ngược lại, nhiều lời nói, hành động của họ tạo ra khoảng cách ngày càng lớn với nhân dân. Nhưng những điều đó chưa đáng sợ, đáng sợ nhất trong đảng bây giờ là sự giả dối. Chưa bao giờ sự giả dối ngự trị lớn trong đảng như lúc này. Có chi bộ, có đảng bộ báo cáo thường kỳ lúc nào cũng “vững mạnh”, “đoàn kết”, “tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của đảng”, “tích cực học tập, tu dưỡng, rèn luyện theo tư tưởng, đạo đức, tác phong của chủ tịch Hồ Chí Minh” nhưng trên thực tế chi bộ ấy, đảng bộ ấy là một tổ chức rối ren, mất đoàn kết từ trong ra. Không thiếu những những kẻ là trùm tham nhũng, hối lộ, ăn tàn phá hại tài sản nhà nước, tài sản nhân dân…

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

Mong đại hội thành công

Trần Kỳ Trung


Chỉ còn vài ngày nữa đại hội đảng lần thứ 12 khai mạc, là dân, lại là dân đen nghĩa là thân phận con giun, con dế, không bấu víu vào ai, không quyền lực, chỉ dựa vào sức mình để làm việc, kiếm cái ăn, cái mặc, tôi mong đại hội đảng:
Mong các ông đoàn kết, đừng chia bè, kéo cánh. Một đảng không đoàn kết, tôi nói khí không phải, tự các ông giết nhau, chứ không có “thế lực phản động” nào phá cả! mà muốn đoàn kết, theo tôi, rất dễ, đảng hãy đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết, mọi quyết sách  làm theo  ý nguyện dân tộc. Ý nguyện dân tộc, không phải khó tìm, nếu công khai, minh bạch, thực sự vô tư, công bằng, bằng một cuộc trưng cầu dân ý, các ông sẽ thấy câu trả lời. Đại hội đảng làm theo ý nguyện người dân, lập tức sẽ có sự kết dính mọi người trong và ngoài đất nước Việt Nam vào một khối, những kẻ đi ngược lại quyền lợi dân tộc, không phải chỉ đại hội đảng, mà chính người dân sẽ loại bỏ không thương tiếc.
Tôi cũng mong đại hội đảng lần 12, những đại biểu của đại hội, tự nhận là người đại diện cho nhân dân hãy làm theo ý nguyện của người dân. Những đại biểu tự nhận là đại diện cho người dân, đại diện cho đảng viên chân chính phải có tiếng nói dũng cảm vạch mặt những kẻ cơ hội, tham quyền cố vị. Vạch bằng được chân tướng những kẻ bề ngoài rêu rao “giữ vững ổn định, giữ vai trò lãnh đạo của đảng” nhưng thực chất là muốn đưa tay chân mình nắm vị trí lãnh đạo dễ bề thao túng trong hàng ngũ lãnh đạo, loại trừ những người có thể đáp ứng được yêu cầu của lịch sử, thời đại mà người dân đang cần. Lúc này hơn lúc nào hết, người dân như tôi mong các đại biểu dự đại hội đảng có bản lĩnh, có chính kiến không lệ thuộc vào bất cứ phe nhóm nào để tìm ra một minh chủ có tầm, có tâm. Minh chủ ở đây, không phải do một hai, cá nhân “nặn” ra, mà phải do các đại biểu dự đại hội bầu. Không lẽ các ông tự nhận là đại diện cho nhân dân, đại diện cho những đảng viên chân chính , với lá phiếu của mình, lại buộc phải bầu cho những người, mà chính các ông không muốn, người dân không muốn, đảng viên chân chính không muốn. Đất nước có đi vào thời đại văn minh, hiện đại được hay không? Hay trở thành một phiên thuộc của nhà cầm quyền Trung Quốc?  Đất nước có một minh chủ thông minh, bản lĩnh, biết đưa dân tộc đến con đường sáng, hoặc ngược lại đẩy dân tộc đến thảm cảnh kinh tế kiệt quệ, người dân khủng hoảng niềm tin, xã hội đầy loạn lạc… thực sự đang phụ thuộc thái độ, ý thức trách nhiệm với lá phiếu của mình khi là đại biểu đi dự đại hội đảng.
Rất mong các ông tỉnh táo.
Tôi, một người dân, thực lòng muốn đại hội lần này thành công,  thành công thực chất, chứ không phải thành công như mọi lần, để rồi mỗi lần gọi là “thành công” đại hội đảng, đất nước lại lâm vào khủng hoảng, khủng hoảng sau to hơn khủng hoảng trước.
Trước hết là ý thức hệ, những ý thức hệ lạc hậu, phản động mà nhân loại loại bỏ, không lẽ các đại biểu dự đại hội đảng không nhận ra.  Ý thức, chủ thuyết Mác – Lê, mà lãnh đạo đảng đang cố giữ, đến thời điểm hiện tại, thực tế chứng minh nó đã đi ngược lại trào lưu lịch sử, đi ngược lại bước tiến của nhân loại, đi ngược lại ý nguyện của người dân. Nếu như đảng cố giữ chủ thuyết này, dân tộc chúng ta sẽ không thoát khỏi nghèo nàn, lạc hậu, điều nguy hiểm hơn, tôi cho rằng, đây một trong những nguyên nhân quan trọng làm suy yếu sức mạnh của đảng.
Mà sức mạnh của đảng, đó là lòng tin của dân, có uy tín lãnh đạo… hiện những điều này, cho phép tôi nói thật, các ông không có.  Nếu có, đó là đảng dựa vào sức mạnh của công an, quân đội. Sức mạnh của chính quyền, của một đảng cầm quyền không dựa vào dân mà dựa vào công cụ bạo lực, theo tôi, không vững chắc, thậm chí rất nguy hại. Nhiều bài học của những chính quyền độc tài trên thế giới đã chỉ ra.  Việt bắt bớ giam cầm những người khác chính kiến, có ý kiến phản biện… chỉ càng đẩy mâu thuẫn xã hội lên cao, không được sự đồng thuận của dư luận quốc tế, đảng phải huy động lực lượng đối phó mà lẽ ra có những phương pháp giải quyết rất nhẹ nhàng chỉ làm tăng uy tín của đảng chứ không phải uy tín của đảng đang suy yếu như hiện nay. Tôi mong trong đại hội đảng, các đại biểu có bản lĩnh dũng cảm phát biểu chinh kiến của mình để đảng đi vào con đường hợp lòng dân, hợp thời đại, đất nước bước vào con đường sáng.
Tôi cũng mong đại hội đảng lần này là một đại hội của tinh thần hòa hợp, xóa bỏ cách ngăn, xóa bỏ sự chia rẽ. Những người lãnh đạo đảng cần rộng lòng thực sự với những  người Việt xa nước, không bới móc quá khứ hận thù, làm sao người Việt ở nước ngoài trở về dễ hòa nhập, dễ làm ăn, cùng chung tay xây dựng một nước Việt Nam mới. Tiếng nói ủng hộ đảng của họ, nếu như đảng làm tốt việc này, còn có tác dụng tích cực gấp ngàn lần lời hiệu triệu của đảng.
Là một người dân, trong một đất nước chịu sự lãnh đạo độc đảng, không gì hơn, tôi muốn đảng đi theo ý nguyện dân tộc, được từng người dân trong nước tôn trọng ủng hộ. Chính lẽ thế, tôi bộc bạch những suy nghĩ thật của mình để đại hội đảng, nhất là những đại biểu tham dự đại hội hiểu và có những quyết sách đúng  đưa đại hội đến thành công thực chất, đất nước Việt Nam sẽ sang trang mới, bắt đầu từ đại hội này!


Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Chúng tôi đứng quây quần bên nhau

(Rút từ facebook của Trần Kỳ Trung)

Tháng 11/2013 tôi, nguyên chiến sĩ quân đội Việt Nam từ miền Bắc vào miền Nam chiến đấu và một người nữa, nghệ sỹ nhiếp ảnh, nguyên là lính thuộc quân lực Việt Nam Cộng Hòa, giờ là bạn tôi cùng đoàn cựu binh Mỹ do John, nhà văn - bác sỹ nhi khoa, từng là cựu binh tham chiến ở Việt Nam dẫn đầu đến một địa điểm ở huyện Tiên Phước (Quảng Nam) làm lễ tưởng niệm một người lính Mỹ đã chết ở đây. Một cái chết, như John nói với tôi: "Rất đau lòng, lẽ ra không nên có...". Điều đặc biệt, trong lễ tưởng niệm này, đủ thành phần đã tham gia vào cuộc chiến, giờ đứng cạnh nhau, cùng chung một suy nghĩ: "...Hồi đó, nếu như bình tĩnh, hiểu và tôn trọng nhau thì sẽ không có chiến tranh, không có những cái chết vô ích như người lính Mỹ này".
Chúng tôi đứng quây quần bên nhau, thương và nhớ những người lính của cả hai bên đã ngã xuống, hát những bài hát hòa bình, thắp hương cầu mong hương hồn những người lính đã chết phù hộ, độ trì cho nhân dân Việt Nam, nhân dân Mỹ cũng như toàn thế giới được sống trong tình bằng hữu nhân ái, trong sự tôn trọng, hiểu biết. Tránh đi những cuộc chiến tranh phi nghĩa, những cái chết không đáng, không để lại cho người sống một chút tự hào, mà chỉ có sự dằn vặt khôn nguôi...

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

NHỮNG TIẾNG VỖ TAY CẢM ĐỘNG

Ghi chép

Trần Kỳ Trung
    Đại hội nhà văn khu vực miền trung và Tây Nguyên khai mạc vào sáng ngày 7/5/2015.
Trước giờ khai mạc, trong đại hội lan truyền bài viết của nhà văn Ngô Thị Kim Cúc viết về việc 9 nhà văn đã tham gia Ban vận động Văn Đoàn Độc Lập (VĐĐL) bị gạch tên không được dự đại hội nhà văn toàn quốc tại Hà Nội.
Tiếp đến trong phần góp ý kiến của các đại biểu, nhà thơ – dịch giả người dân tộc T.L.C. và nhà văn K.V. lên án rất gay gắt của cái gọi là một “tổ chức” đối nghịch lại với HNV Việt Nam được gọi là VĐĐL. Thậm chí nhà thơ – dịch giả T.L.C. phê bình cả BCH Hội Nhà Văn Việt Nam: “Tại sao trong bản báo cáo của BCH viết, đa số các đồng chí ủy viên BCH không tán thành việc tổ chức thành lập VĐĐL, mà không viết một trăm phần trăm không tán thành. Viết như vậy nghĩa là trong BCH Hội Nhà văn Việt Nam có đồng chí tán thành việc thành lập VĐĐL. Cần xem lại việc này…”.
Là người tham gia Ban vận động VĐĐL ngay từ buổi đầu tiên, tôi nhận thấy rằng, trong HNV Việt Nam, nhiều hội viên đã hiểu sai tôn chỉ, mục đích của ban vận động thành lập VĐĐL, hơn nữa, nhiều sự việc “bé xé ra to”, không đúng bản chất, buộc tôi phải có ý kiến.
Đầu tiên tôi chủ động xin rút tên ra khỏi danh sách bầu đại biểu đi dự đại hội toàn quốc vì tôi biết, với chuyện là thành viên trong ban vận động thành lập VĐĐL, sẽ có ý kiến chỉ đạo không bầu cho tôi (giả sử như tôi có nhiều hội viên ủng hộ) vì đại hội ở thành phố Hồ Chí Minh nhiều nhà văn, nhà thơ nổi tiếng như Đỗ Trung Quân, Nguyễn Duy, Ngô Thị Kim Cúc, vợ chồng nhà văn Nguyễn Quang Thân – Dạ Ngân… còn bị buộc phải ở nhà, huống hồ là tôi, một anh viết văn quèn. Khi nghe đề nghị của tôi vào lúc cuối buổi sáng, đã có nhiều ánh mắt ngỡ ngàng, cả hội trường lặng đi một lúc. Tôi hiểu, có nhiều người không ngờ trong đại hội này vẫn có nhà văn tham gia ban vận động VĐĐL. Điều này cũng có nghĩa, cho đến giờ phút hiện tại, nhiều nhà văn trong HNV Việt Nam chỉ nghe “láng máng” có “tổ chức” này chứ họ không biết ai là người trong ban vận động thành lập VĐĐL. (Buồn cười, mặc dù đã xin rút tên ra khỏi danh sách được bầu đại biểu đi dự đại hội cấp trên, đến buổi chiều kiểm phiếu, tôi vẫn được… 2 phiếu bầu!!!).
Trong phiên họp buổi chiều, tôi chủ động xin lên diễn đàn phát biểu, hoàn toàn nói vo, suy nghĩ sao, nói vậy. Đoàn chủ tịch gồm nhà thơ Văn Công Hùng, nhà văn Đình Kính, nhà văn Trung Trung Đỉnh và phía dưới ngồi ở hàng ghế thứ nhất, nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch HNV Việt Nam hoan nghênh và cho phép tôi trình bày.
Đầu tiên tôi trình bày nguyên nhân vì sao tôi gia nhập ban vận động VĐĐL. Tôi đã đính chính lại cách hiểu sai của nhiều người về ban vận động VĐĐL. Ở đây cần rạch ròi, ban vận động VĐĐL chưa phải là một tổ chức, một hội đúng nghĩa, càng không phải một tổ chức đối lập với HNV Việt Nam như một số người tuyên truyền. Ban vận động thành lập VĐĐL chưa có cương lĩnh, điều lệ, văn phòng, không nhận sự tài trợ của bất cứ tổ chức nào, hoạt động mới giới hạn phạm vi hẹp dựa trên sự tình nguyện của một số nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, nghiên cứu… đồng chí hướng muốn xây dựng một nền văn học Việt Nam đích thực, đoàn kết, lành mạnh cùng Hội Nhà Việt Nam tạo ra bước chuyển biến mới cho nền văn học Việt Nam, tiến kịp dòng chảy thời đại (cho dù bây giờ không ít người xin vào, nhưng Ban vận động vẫn không nhận). Nên thế, nhiều nhà văn Việt Nam tham gia ban vận động thành lập VĐĐL vẫn là hội viên HNV Việt Nam và gần như giữa anh chị em Hội viên HNV Việt Nam với các nhà văn, nhà thơ tham gia ban vận động thành lập VĐĐL quan hệ rất thân thiết, không hề có sự đối nghịch hay mâu thuẫn.
Hiểu như trên nên tôi gia nhập Ban vận động thành lập VĐĐL với động cơ hoàn toàn vô tư, trong sáng vì thấy sẽ có một “sân chơi” mới để “trình làng” với thiên hạ những tác phẩm văn học của mình mà bên báo, sách của “lề phải” có thể không in vì sự “định hướng”. Và sự thật, một số truyện ngắn của tôi đăng trên trang báo mạng của ban động thành lập VĐĐLhttp://vandoanviet.blogspot.com đã nhận được nhiều lời góp ý chân thành của bạn đọc trong và ngoài nước. Cũng phải nói thật, sau này khi tôi đọc một số bài báo với nội dung “đao to, búa lớn” phê phán ban vận động thành lập VĐĐL tôi hơi hoang mang, vì thấy nội dung đó hoàn toàn truy chụp, chưa nói là bịa đặt, không đúng sự việc mà mình đã biết, đã tham gia. Nhưng tôi lại nghĩ, động cơ mình tham gia vào ban vận động thành lập VĐĐL là rõ ràng, minh bạch thì không việc gì phải “giật mình”. Hơn một năm tham gia ban vận động VĐĐL, nếu nói “hoạt động” của tôi điều gì gì tích cực nhất, tôi sẽ trả lời đó là sáng tác và quan tâm đến thời cuộc hơn. Hai điều này quan hệ qua lại, bổ sung cho nhau, rất cần thiết với một nhà văn. Tôi cũng nghĩ, điều này chắc chắn cũng trùng hợp với yêu cầu của một nhà văn là Hội viên HNV Việt Nam. Cũng trong hơn một năm qua, có thể nói hoạt động nổi bật nhất của Ban vận động thành lập VĐĐL là tạo ra đội ngũ sáng tác đông đảo hơn, đa dạng hơn về nội dung, đặc biệt thông qua những bài viết của một số nhà văn, nhà thơ trong nước, cũng như mạnh dạn giới thiệu những tác phẩm tiêu biểu của một số nhà văn, nhà thơ Việt Nam đang sinh sống ở nước ngoài trên tranghttp://vandoanviet.blogspot.com. Ban vận động thành lập VĐĐL đã giúp nhiều nhà văn, nhà thơ Việt Nam đang sinh sống ở hải ngoại hiểu đúng tình hình xã hội Việt Nam, đặc biệt là tình hình văn học, có mối đồng cảm, liên kết dựa trên tính nhân bản giữa các nhà văn Việt Nam, cho dù họ ở bất cứ phương trời nào. Hàn gắn những hiểu lầm, những bất hòa, chung tay góp phần để hòa hợp, đoàn kết dân tộc, xây dựng một nước Việt Nam hưng thịnh. Những nội dung đó, tôi cho rằng đều thống nhất với tôn chỉ, mục đích của HNV Việt Nam. Rõ ràng nhất, trong điều lệ sửa đổi (dự thảo) của HNV Việt Nam trình ra đại hội sắp tới có đề cập đến việc tạo điều kiện thuận lợi kết nạp nhà văn, nhà thơ Việt Nam đang sống ở hải ngoại thành hội viên HNV Việt Nam khi họ đủ điều kiện mà HNV Việt Nam yêu cầu. Điều đúng đắn này này cho tôi nghĩ rằng, những hoạt động, những tiếng nói của một số nhà văn, nhà thơ trong ban vận động thành lập VĐĐL đã được Ban chấp hành HNV Việt Nam lắng nghe.
Còn nói về trang mạng http://vandoanviet.blogspot.com, trong hơn năm qua trang mạng này hoạt động ngày càng hiệu quả, có tác dụng tích cực phổ biến các tác phẩm văn học Việt Nam không chỉ ở phạm vi trong nước mà đến với cả cộng đồng quốc tế. Hơn nữa, với mục đích thuần túy phổ biến những tác phẩm văn học hay, nổi bật, có chất lượng của nền văn học Việt Nam, đã có sự chọn lọc kỹ càng, có bản lĩnh của những người làm biên tập.Nhưng trên thực tế, nó vẫn cũng chưa đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của bạn đọc. Hiện nay lượng bạn đọc truy cập trang mạng đông, tuy không phải là nhất trong các trang mạng Việt Nam, đó cũng là điều dễ hiểu.
Trong bài phát biểu của mình, tôi cũng đề cập đến việc Ban vận động VĐĐL in hai tập sách. Đây là những tác phẩm in trên trang mạng http://vandoanviet.blogspot.com. Nhiều tác phẩm trong đó từng được in trên báo giấy trong nước, hoặc trên báo mạng chính thống, nay tập hợp lại in thành quyển, nhân kỷ niệm một năm thành lập Ban vận động thành lập VĐĐL. Tôi và một số nhà văn, nhà thơ trong Ban vận động VĐĐL cũng hiểu rằng việc xin giấy phép để xuất bản là khó, trong khi dư luận, nhất là dư luận trong nước, vì thiếu thông tin nên chưa hiểu đúng, các cấp có chức năng lại không cho phép trình bày, đối thoại. Vì vậy chúng tôi tự góp tiền, in sách theo kiểu “lưu hành nội bộ” trong phạm vi hẹp, những nhà văn có tác phẩm in trong tập sách này. Việc này tôi cũng thấy bình thường ở nước ta, miễn là tác phẩm đó không kích động bao lực, kêu gọi lật đổ chế độ, chống đảng, nhà nước, tuyên truyền mê tín dị đoan… Sách in ra, có một số nơi muốn phát hành, chúng tôi cảm ơn, nhưng không đồng ý. 
Sự việc chỉ đơn giản như vậy, tôi muốn nói lại cho rõ.
Kết luận bài phát biểu của mình, với tư cách hoàn toàn cá nhân, tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng, trong quá khứ, chúng ta đã có bài học đau đớn về vụ “Nhân văn Giai phẩm”. Một số nhà văn, nhà thơ chân chính, có tài, có đức, thành tâm với dân tộc, với vận mệnh đất nước, chỉ muốn nói lên tiếng nói của mình mà chịu nhiều nỗi oan khiên. Không lẽ bây giờ, giữa thời đại văn minh này, một nhà nước tự nhận vì dân, do dân bầu ra lại giẫm lại sai lầm đó.
Tôi cũng tin rằng, Hội Nhà văn Việt Nam tập hợp những nhà văn, nhà thơ đều là những đồng nghiệp thân thiết của chúng tôi. Những nhà văn, nhà thơ này không bao giờ muốn sai lầm đó xảy ra một lần nữa với những đồng nghiệp của mình.
Thương nhau không hết nỡ nào giận nhau.
Kết thúc bài phát biểu của mình, tôi nhận được nhiều tràng vỗ tay ủng hộ của các đại biểu dự đại hội.
Những tiếng vỗ tay làm cho tôi cảm động.
Trong bữa cơm thân mật do thành ủy Đà Nẵng mời chiều ngày 7/5/2015, khi tôi ngồi cạnh nhà văn nữ Thùy Mai (Huế) thì nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch HNV Việt Nam cầm cốc bia đi đến và nói: “Trung! Anh mời em!”.
Tôi cảm ơn và chạm cốc với nhà thơ.
Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

HÒA HỢP

Trần Kỳ Trung

Đến thời điểm này, cuộc chiến tranh trước năm 1975 đã lùi xa gần bốn mươi năm, nhưng ở Việt Nam chưa có một có một con số thống kê cụ thể, về những gia đình nhất là ở miền nam có những người thân tham gia ở cả hai phía, một bên là “cộng sản”, còn bên kia là “quốc gia”. Nếu như có con số thống kê tương đối chính xác, cũng sẽ góp một phần cho chúng ta hiểu thêm bản chất của chiến tranh trước năm 1975. Cũng đến thời điểm hiện tại, tôi cũng chưa được đọc trên các báo chính thống về lượng kiều hối của những người gốc Việt, do hoàn cảnh chiến tranh, điều kiện lịch sử… phải bỏ nước ra đi theo dạng vượt biên, HO…đã gửi về Việt Nam đóng góp một phần xây dựng đất nước… Mà tôi biết lượng kiều hối này không hề nhỏ.
Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

HAI ANH EM/KẺ THÙ

Truyện ngắn

Trần Kỳ Trung

Thấy ông Ba cứ xăm xăm đi lại phía gốc mít sau nhà, đến chỗ hầm bí mật thì đứng lại, nhìn rất kỹ nắp hầm đã được ngụy trang bằng đám cỏ dày, Má biết chắc là hầm đã bị lộ rồi.

Không biết ông Ba theo dõi chuyện Má đào hầm từ lúc nào, mà nhằm đúng lúc ông Hai từ trên núi về trốn dưới hầm từ tối qua, thì chiều nay ông Ba về nhà, đi một mình, không mang theo súng, không lính bảo vệ, khác hẳn thường ngày. Điều đó làm Má ngạc nhiên:

-Hôm nay sao con đi một mình, mà có việc gì lại về sớm vậy?

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

NGUYỄN QUANG LẬP VIẾT VỀ PHẠM NGỌC TIẾN

Trần Kỳ Trung

20-12-2014

Nhà văn Nguyễn Quang Lập và nhà văn Phạm Ngọc Tiến

Ngoài viết tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch bản điện ảnh, truyền hình, kịch bản sân khấu… nhà văn Nguyễn Quang Lập còn viết chân dung bằng giọng văn hóm hỉnh, lạ  về những người bạn văn thân thiết với tiếng cười không lẫn vào đâu được. Hỏi một nhà văn tôi quen biết, được nhà văn Nguyễn Quang Lập “vẽ” chân dung, có đúng thế không? Người đó cười ngất, không phải thế đâu, nhưng đúng chất của tôi, đọc lên thấy mình ” đẹp” hơn ngoài đời.

Tôi nghĩ, nhà văn đó không nói dối, bởi đọc văn của Nguyễn Quang Lập, dù đó là “vẽ” chân dung của một người bạn thân ta cũng thấy đầy ắp tình người, thương nhau, hết lòng vì nhau, sống không giả dối, trong và sáng đến tận cùng trong từng con chữ…

Mời các bạn đọc lại một chân dung nhà văn mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã tả…

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

ỐI GIỜI! MÔN LỊCH SỬ

Trần Kỳ Trung

           Trên tay tôi là ba quyển sách dạy lịch sử từ lớp 7 đến lớp 9 của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

        Lớp 7 đến lớp 9, các em vừa mới qua tuổi nhi đồng, chưa đến tuổi trưởng thành, tâm lý đang hình thành, suy nghĩ chưa phải chín chắn. Ấy vậy, trong ba quyển sách giáo khoa về lịch sử, có những khái niệm, đến như tôi còn phải tra từ điển, thì thử hỏi, học sinh tuổi như các em làm sao hiểu được.

           Dưới đây tôi xin lấy một số dẫn chứng:

          Sách lớp 7 gồm hai phần:

          Phần một – Khái quát lịch sử trung đại (gồm 7 bài) .

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

CHUYỆN CỦA MẸ TÔI

Truyện ngắn

Trần Kỳ Trung

Đang điều trị, thấy tôi chuẩn bị vào thăm ba, mẹ cố gượng dậy, dặn:

- Con vào đó, để ý đến sức khỏe của ba. Hỏi ba thiếu thứ gì, về đây nói với mẹ. Chứ ở trong tù chắc ba thiếu nhiều thứ lắm.

Trải qua một cuộc phẫu thuật kéo dài, nét mặt mẹ vẫn còn vàng võ, bệnh tình chưa có dấu hiệu thuyên giảm, mẹ không lo… lại đi lo cho ông chồng đã bỏ bà, đang ngồi tù.

Còn về phần ba, thực tế hơn hai mươi năm qua, kể từ ngày mẹ và ba gặp nhau sau ngày miền Nam giải phóng, ba gần như chẳng quan tâm đến cuộc sống, tình cảm của mẹ và tôi.

Tôi buồn về cách cư xử của ba, mẹ thì ngược lại. Mẹ vẫn thương ba, vì tình thương đó , bà dám hy sinh tất cả.  

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Khúc biến tấu đen

Truyện ngắn Trần Kỳ Trung

Copy of p1010110 Trần Kỳ Trung sinh năm 1953, quê quán Hội An – Quảng Nam, là một người hoạt động tự do, chủ trang web Trần Kỳ Trung đăng tất cả tác phẩm đã hoặc chưa xuất bản của anh, gồm bài báo, truyện ngắn, bút ký, tiểu thuyết, kịch bản điện ảnh…

Tác phẩm:

-Về một ngả đường (tiểu thuyết, 1993)

-Đọp “nhà thơ” (tập truyện ngắn, 1995)

-Lầm lẫn (tập truyện ngắn, 1996)

-Cô bé và cành mai (tập truyện ngắn, 1998)

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Chuyện bây giờ mới kể

Trần Kỳ Trung

Văn Việt: Tiếp theo Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, Văn Việt sẽ đăng Miền hoang tưởng của Đào Nguyễn, một bút danh của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, đã được nhà xuất bản Đà Nẵng in năm 1990, nhưng bị thu hồ ngay sau đó. Và để mở đầu, Văn Việt xin công bố hồi ức của Trần Kỳ Trung, kể lại những nhọc nhằn và ê chề của người biên tập sau khi Miền hoang tưởng ra mắt bạn đọc.