Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Thị Thanh Mai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Thị Thanh Mai. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 164): Vũ Thị Thanh Mai - Vân Cát

Khác Tây phương, thân thể của thiếu nữ Việt Nam là một bí ẩn. Một giá trị của Khổng giáo và nếp nhà. Đặt chân đến lục địa Hoa Kỳ các thiếu nữ thuyền nhân mà ngày rời quê hương còn niên thiếu, đã đi giữa ham muốn và gìn giữ. Ham muốn thân thể và gìn giữ thân thể ấy cho gia đình. Thanh Mai khảo sát những băn khoăn này, bằng giọng văn chừng mực nhưng sinh động.

(Trần Vũ)

Tôi bị thu hút bởi đôi mắt mầu xanh tro như lòng biển mênh mông hàm chứa nhiều bí ẩn. Tôi có cảm giác anh là lượn sóng tôi chờ đợi đã lâu. Một lượn sóng sẽ xô bờ cuốn tôi ra khơi, cùng tôi đi vào cảnh hoàng hôn tuyệt hảo, có trời mây thênh thang, có ánh nắng nhu mì rải mầu cam lên nước xanh, có gió hối hả những lời tình tứ.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 163): Vũ Thị Thanh Mai – Mưa qua sân thượng

clip_image002Vũ Thị Thanh Mai sinh năm 1962 tại Sài Gòn, theo học Saint-Exupéry rồi Fraternité đến giải thể chuyển sang Chu Văn An, Lê Thị Hồng Gấm. Vượt biên đến Mã Lai tháng 5-1979, tốt nghiệp kỹ sư điện toán và làm systems architect tại California.

Đã viết các tùy bút và truyện ngắn: Miền đất Trầm Hương, Cao Xuân Huy – Hương trầm có còn đây, Vân Cát, Bên hồ Xuân Phước, Sau giấc ngủ trưa, v.v. Bút hiệu khác: Trầm Hương.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

Miền đất trầm hương

Tùy bút Vũ Thị Thanh Mai

Sinh trong thập niên 60 trong một gia đình Bắc di cư và theo học Saint Exupéry, đời sống của tác giả mang định mệnh của nhiều người miền Nam chịu tác động của biến cố 1975 phải ra đi vào năm 1979. Ở lứa tuổi bắt đầu khám phá xã hội, những thiếu niên Việt va chạm tức khắc khác biệt văn hóa, giáo dục, màu da, cùng những khó khăn khác trên vùng đất mới. Hoa Kỳ sẽ là lục địa tốt đẹp cho những ai biết tìm thấy khía cạnh tích cực và biết vươn lên đón nhận tặng phẩm của trời, là ý nghĩa của bài tùy bút đầu tay. Nếu chức năng của văn chương là ghi lại đời sống, thì Vũ Thị Thanh Mai đã ghi lại bằng tất cả sự nhẹ nhàng thầm lặng.

Trần Vũ

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2018

Vân Cát

Truyện Vũ Thị Thanh Mai

clip_image002Khác Tây phương xem thân thể là một sở hữu cá nhân, với các thiếu nữ Việt, hơn một bí ẩn, cơ thể mang giá trị của Khổng giáo và nếp nhà. Đặt chân lên lục địa mới, các thiếu nữ thuyền nhân mà ngày rời quê hương còn niên thiếu đã phân vân giữa ham muốn và gìn giữ. Vân Cát khảo sát những băn khoăn này bằng một giọng văn chừng mực mà sinh động. (Trần Vũ)

Vũ Thị Thanh Mai theo học chương trình Pháp tại tư thục Saint Exupéry rồi Fraternité, sau 75 chuyển sang Chu Văn An, Lê Thị Hồng Gấm rồi vượt biên đến Mã Lai năm 1979, định cư Hoa Kỳ từ 1981. Tốt nghiệp kỹ sư điện toán Đại học UCLA, hiện làm Systems Architect cho TNT.


Tôi bị thu hút bởi đôi mắt màu xanh tro như lòng biển mênh mông hàm chứa nhiều bí ẩn. Tôi có cảm giác anh là lượn sóng tôi chờ đợi đã lâu. Một lượn sóng sẽ xô bờ cuốn tôi ra khơi, cùng tôi đi vào cảnh hoàng hôn tuyệt hảo, có trời mây thênh thang, có ánh nắng nhu mì rải màu cam lên nước xanh, có gió hối hả những lời tình tứ.

Tôi hay đưa mắt nhìn trộm Matt. Tôi biết anh từ lúc lên đại học. Nhóm chúng tôi thường hẹn gặp ở thư viện. Anh thu hút tôi bằng đôi mắt màu tro. Tôi không đoán được anh nghĩ gì. Tôi cố gắng tìm hiểu văn hóa và xã hội của Matt. Thật ra, điều tôi muốn tìm là một lối thoát khỏi nếp sống quá gò bó với chính mình. Những buổi chiều không có lớp, tôi xem say mê những vở kịch trên tivi có nội dung về cuộc sống hằng ngày. Màn ảnh đem đến những hình ảnh mới lạ cho ước mơ của tôi. Những hình ảnh muôn màu muôn sắc của gia đình với tiếng cười đùa tranh cãi, với lời yêu thương luôn ở trên môi. Tôi khám phá một gia đình Mỹ tiêu biểu cho một thế giới tự do và diễn cảm. Con cái được khuyến khích trình bày ý kiến và cảm nghĩ với cha mẹ. Khi còn bé được phép chọn lựa trong giới hạn. Khi đến mười tám tuổi có quyền quyết định cho cuộc sống của mình. Chọn lựa sai lầm được xem như bài học giúp trưởng thành. Vợ chồng bình đẳng, tương trợ lẫn nhau trong mọi mặt của cuộc sống. Người đàn ông chia sẻ những việc nhà như nấu cơm rửa bát, hoặc phục vụ điểm tâm cho vợ một cách rất tự nhiên và cho đây là một cách biểu lộ sự thương yêu. Trao đổi những chiếc hôn nhẹ và câu "I love you" là thói quen hằng ngày để nhắc nhở tình yêu trong gia đình.

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

Niêm kín môi em

Vũ Thị Thanh Mai

clip_image002Tình yêu của Pablo Neruda qua "Hai mươi bài thơ tình yêu và một bài hát tuyệt vọng" là chất ngất rung động và giày vò. Tình yêu, khi đến, nhấn chìm: "Em nuốt tất cả mọi thứ, như khoảng cách/... Trong em tất cả mọi thứ đắm chìm!"; và cuối cùng xa rời một cách bí ẩn như khi đã đến, để lại trong tim "hố sâu của mảnh vỡ, hang động dữ tợn của tàu đắm."

Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman  [Người Phát Thư].

Phim kể lại thời kỳ lưu vong của Pablo Neruda trên một hải đảo ven miền Địa Trung Hải, về mối quan hệ giữa nhà thơ lừng lẫy với một người phát thư muốn học làm thơ, ban đầu để chinh phục người yêu, rồi qua thi ca khám phá các rung cảm của con người trước thiên nhiên, sau hết tìm đến những lý tưởng nhân bản mà hình ảnh tranh đấu của Neruda dẫn dắt. Người Phát Thư đoạt giải BAFTA for Best Film Not in the English Language [Giải phim hay nhất không nói tiếng Anh] và đĩa The Postman nhận giải thưởng Academy Award for Best Original Dramatic Score 1996.

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2018

Hãy rèn em thành vũ khí – Thơ Pablo Neruda

Vũ Thị Thanh Mai

clip_image002

Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chile trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.

Là một cậu bé cô đơn với tính tình nhút nhát, nhưng ham mê đọc sách, năm mười tuổi Recardo bắt đầu tập làm thơ. Năm lên mười ba, bài thơ đầu tay của Recardo được đăng tải trên nhật trình "La Mañana". Sau đó, anh cộng tác với báo văn học "Selva Austral" dưới bút danh Pablo Neruda, có lẽ để tránh sự chống đối của người cha đã không bao giờ chấp nhận việc anh theo đuổi con đường văn chương. Crepusculario [Hoàng hôn], thi tập đầu tiên của Neruda xuất bản năm 1923, phản ảnh sự huyền ảo và thanh nhã của trường phái tượng trưng. Đến thi tập thứ nhì năm 1924, Twenty Love Poems and a Song of Despair [Hai mươi bài thơ tình yêu và một bài hát tuyệt vọng], Neruda lập tức từ một nhà thơ chưa được biết đến trở thành một tài thơ vang danh thế giới. Về sau, thi tập này trở thành một trong những thi tập của Neruda được ưa chuộng nhất và được dịch sang nhiều ngôn ngữ nhất, bán được trên một triệu quyển vào đầu thập niên 60.

“Hai mươi bài thơ tình yêu và một bài hát tuyệt vọng” đã gây chấn động vì sự ham muốn thân xác mang phong cách mãnh liệt, khác hẳn với truyền thống lãng mạn đương thời: "Anh đã đi đánh dấu bản đồ của thân thể em/ với những dấu thập lửa. / Miệng anh đi ngang qua: một con nhện, cố gắng ẩn trốn. / Trong em, đằng sau em, nhút nhát, thúc đẩy bởi cơn khát. " Với hình ảnh nối tiếp hình ảnh đập mắt, Neruda vẽ hải đồ những chuyển động đại dương của niềm đam mê, liên tục triệu tập hình tượng biển và thời tiết: "Trên mọi hướng anh nhìn thấy vòng eo sương mù của em, / và sự im lặng của em dồn vào thế cùng những giờ anh đau đớn; / nụ hôn của anh cắm neo, và sự ham muốn ướt át của anh làm tổ / trong em với cánh tay em bằng đá trong suốt." Sự khác biệt này đã gây chú ý, nhưng chính giá trị kỹ thuật và xúc cảm mật thiết đã khiến thi tập được yêu chuộng dài lâu. Thi tập bắt đầu bằng cường độ mô tả cảm xúc khoái lạc mạnh mẽ rồi chuyển dần sang uể oải, rồi xa cách trong những bài sau. Đến bài thơ cuối cùng, "Một bài hát tuyệt vọng", xoáy trên nỗi trầm cảm vô vọng đắng gắt.

"Thân thể của người đàn bà" là bài thơ thứ Nhất trong "Hai mươi bài thơ tình yêu" và "Ánh sáng khuất sau đường chân trời" là bài thứ 16.

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

Bên Hồ Xuân Phước

clip_image002Tùy bút

Vũ Thị Thanh Mai

Buổi chiều tôi đến viếng anh lần cuối, anh cười vô tư nghe người ta lần lượt kể chuyện đời mình. Tấm ảnh cậu bé đứng chỉnh tề giữa đại gia đình, có lần anh bảo đoán anh đứng đâu và tôi đã chỉ ra đúng anh. Tôi cho rằng muôn sắc màu của đời sống đã không biến đổi anh vì anh luôn giữ bản sắc của chính mình.

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Những cánh nhện đỏ ở Iwo Jima

Truyện Vũ Thị Thanh Mai

Trong suốt

Hằng đêm tôi sống trong lo sợ. Chung quanh tĩnh lặng, tối ám đến hoang mang. Gió lộng đánh phần phật trên các cánh cửa. Cứ độ giữa đêm, tiếng chân thình thịch đến từ xa, từng bước dẫm nặng nề. Tôi thu mình, rúc sát vào vách. Tôi trong suốt trong màu mực của đêm, không nhìn thấy cả chính mình. Nhưng Shuhun vẫn nhìn thấy. Khi bước chân dừng lại bên ngoài, đôi mắt hắn sáng quắc qua khe hở trên vách. Đôi mắt soi thấu chiếc chăn mỏng trên người tôi.

Trong suốt. Tôi tưởng mình trong suốt như màu mực đêm. Nhưng chỉ là tự dối mình. Tôi cố đem những ý nghĩ bình an trở về trong đầu. Trong suốt như dải mây lướt về phía Đông. Trong suốt như những cánh nhện đỏ bay về phía Đông. Đêm, chúng vẫn bay. Những ý nghĩ, mây và những cánh nhện, chúng vẫn bay. Chúng cất mình ra khỏi thực tại khi thực tại đè nén. Còn tôi, chỉ là sự dối trá ― Sự thật là Shuhun.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Mưa Qua Sân Thượng

clip_image002
Vũ Thị Thanh Mai
Vũ Thị Thanh Mai sinh năm 1962 tại Sàigòn, theo học chương trình Pháp tại tư thục Saint-Exupéry và Fraternité đến giải thể chuyển sang chu Văn An rồi Lê Thị Hồng Gấm. Vượt biên đến Mã Lai tháng 4-1979, tốt nghiệp kỹ sư điện toán và làm việc cho MicroSoft và Contenguard. Định cư tại Texas từ 2013. Bút hiệu khác Trầm Hương.
Sáu tấu khúc của một tuổi hoa niên đến khi chấm dứt vẫn là đột ngột. Tôi từng tự hỏi nén được không những thứ như tình yêu, quá khứ, kỷ niệm và cả mặt đại dương đã tràn vào phố? Tôi tự trả lời là một giọt nước mắt cắt làm sáu khúc vẫn giữ nguyên những óng ánh trong suốt của tuổi thơ và niềm chua xót. Viết là một hành động thao thức. Viết thành truyện là mang trả cho đời sống những gì đời sống đem đến: sự khắc khoải của chính mình.