Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Dũng Kqđ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Dũng Kqđ. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

Đất nước & những dòng u ẩn

 Trung Dũng Kqđ

 

TÔI ĐÃ ĐÁNH MẤT NƯỚC VIỆT BUỒN ÔNG Ạ!

 

Tôi đi ngược từ miền Nam ra Bắc

Cuối Cửu Long leo lên ngọn sông Hồng

Muốn đi hết đất nước mình ông ạ

Rồi thả trôi cho mất xác ở biển Đông...

Có những bữa, miền trung du thưa vắng

Mấy con trâu ngơ ngác ngóng mục đồng

Đêm Phó Bảng tiếng con mèo vong quốc

Gào thất thanh như bị chém ngang hông

Có những bữa bên đường đầy lông ngỗng

Phía xa xa mấy chú khách thập thò

Tôi không thể xoá đi bao vết dấu

Lịch sử rùng mình nghĩ vận nước, âu lo...

Có những bữa như bữa nay ông ạ

Dăm thằng hèn ngồi "ôn cố tri tân"

Rót nhè nhẹ như trong vùng tạm chiếm

Sau bữa nay biết còn gặp mấy lần?

...

Có những bữa đứng ngay đường biên ải

Nhìn tứ bề thấy nước Việt xa xăm...

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2025

Tháng Tư – Tám khúc hậu chiến xa vời...

 Trung Dũng Kqđ

"Đất nước thái bình đã lâu mà những cựu thù vẫn gọi nhau là "nguỵ"

Ngày giỗ cha, bầy con từ tứ phía

Thấy đứa này về là đứa khác chuồn đi…"

 

Tôi cứ nghĩ, khi người ta gọi mẹ của các liệt sỹ phe thắng cuộc là mẹ anh hùng thì mẹ của các tử sỹ miền Nam đang ngồi thẫn thờ, chiếc bóng, buồn tủi ở đâu đó trên đất nước này là gì?

Mẹ anh hùng có các con chết trận có vui không?

Mẹ tử sỹ Việt Nam Cộng hòa có tủi phận lắm không?

Mẹ nào chẳng đứt từng đoạn ruột khi thương nhớ về những đứa con tử trận của mình.

Mẹ ơi! Xin hãy nguôi ngoai một chút được không? Vì con mẹ là những chiến binh! Dù ở bên nào chiến tuyến thì các anh cũng đã hy sinh anh dũng, xứng danh là người lính vệ quốc, đã ngã xuống cho quê hương.

Hồn các anh chắc chắn đã hoà vào hồn thiêng sông núi!

Đất nước thống nhất đã hơn 45 năm. Đã có bao nhiêu tủi hờn, oan ức, oán cừu... đang làm lòng người thua, kẻ thắng càng thêm ly tán, phân cách còn hơn cả thời chinh chiến.

Hoà hợp, hoà giải... muốn có được trên đất nước này chỉ khi nào phe thắng cuộc thật sự biết chân thành, biết quên đi cái chiến thắng vẻ vang của hơn 45 năm trước mà bớt đi cái rạo rực hân hoan, kẻ cả... nhưng đầy "mặc cảm chiến thắng" trong cuộc chiến xa xưa ấy.

Thôi thì hy vọng vậy. Hy vọng cho đất nước mình thống nhất thật sự. Người với người, miền với miền đoàn kết, yêu thương nhau đúng nghĩa đồng bào...

Tôi vẫn luôn hy vọng, vì hy vọng chẵng tốn kém gì mấy.

Tôi vẫn luôn hy vọng và nguyện cầu cho mẹ:

"Đón đủ mấy đứa con về từ muôn nẻo âm u".

Kính mời anh chị em đọc 8 bài thơ buồn về thời hậu chiến của tôi.

Trung Dũng Kqđ