Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đoàn Huy Giao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đoàn Huy Giao. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2024

Thơ Đoàn Huy Giao

xẩm chợ

 

Tôi ngồi ăn cháo bột quanh những con số

khoan giếng

đục bê tông

gọt cằm

nâng ngực… phố Lý Quôc Sư

Paul Klee có ghé qua, không ăn

liếc dọc những con số đảo màu

rất khác trong tranh mình

rồi lặng lẽ như một thiền sư cởi bỏ chay tịnh

lên chuyến bay đêm còn thơm mắt ớt xanh

cọng rau ngò phố cổ.

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2023

Thơ Đoàn Huy Giao

                    mỉm cười

với bụi cỏ chi

 

 

Cuối cùng thì

đám mây lạc đường của tôi

cũng được em dắt về.

 

Một tiếng reo tròng trành, rất khẽ

đủ giữ lại trong ngực

 

nỗi cuống cuồng  

dưới nắng ấm hoa niên

 

thứ nắng

có từ những chiều thế kỷ trước.

 

Ơi cô nàng Cỏ Chi!

   Cỏ Chi!

 

Em nở cho tôi một chùm răng sữa

bên góc vườn không còn trẻ    

sau những cuộc cờ giảo hoạt

sau những chia ly

nhiều khói độc

CKC, AR15… vô số băng cờ

cài cắm đau thương

trên nấm mồ người mù chữ.

 

Một nỗi gì của tủi hờn trong trẻo

một nỗi gì

của bếp củi cuối năm nơi quê nhà

tôi gọi là tổ quốc

bay phần phật từ Em

từ luống cày, lưỡi đã mòn

nếp nhăn của đất

từ con chim khách

 

Một nỗi gì kỳ vĩ cuả tình yêu

 

Vầng trán phải nghiêng về phía nào đây

hỡi chim! tôi mới nghe được

cái tiếng gọi rạng ngời

đã tắt lịm từ lâu dưới mây đen

   

&đá sỏi.         

 

Các thứ cộng sinh pha tạp khác, em ơi

chỉ là

trò giả hiệu

Chẳng còn ai cần đến

Chẳng còn giúp được gì cho khát vọng

Em ơi!

 

cung thương

 

trong tận cùng cô đơn, em tôi nói  

leo lên đến đây rồi, thì chỉ có

trong mơ cho cánh bướm (trái màu) mới

không bị phản thùng cái đẹp nguyên khai.

 

nghĩa là không có vùng cấm

 

dư ba kia chẳng nằm trong lối đồng dao

kiểu tổ 3 - 3, cũng chẳng nằm trong

cháy khát từng từ mà tôi lần dò nhai kỹ

cho cuộc phiêu du nhiều khói độc

 

đêm gối đầu lên khổ thơ Long Thành mà

lòng quặn thương cây cơm nguội vuốt mặt

gió mùa.

 

cựu khúc tân thanh ám lệ thuỳ (*).

 

Thăng Long! hề

Thăng Long! chén nước ba xu khăn mỏ

quạ của tôi rùng cóng hoàng thành nơi

con rồng đất chui lên nói thầm vào

nỗi hoài nghi, rằng anh đừng lai dắt

ai như thị Lộ vào cung đấy nhé!

 

ô hô!

 

con xin lỗi U!

vài ve quốc lủi chẳng là gì

không thanh lịch cũng là người… có bí

kíp gợi tình loi thoi vài chiếc lá ăn

theo trò mưa thu – rựa mận.

 

hồ Gươm ơi! hồ Gươm mi làm mất trật

tự kỷ cương Thới Xuân Nga chống người

thi hành công vụ còn tè xuống đêm nước

xanh, lè nhè.

 

“gởi người em gái miền nam” (**)

 

có trời mới biết những bài ca đàn hồi

nhịp chầu văn mùi kinh kỳ mượt da bồ

đào mỹ tửu cho liễu rủ ven hồ được thể

lên giọng hào hoa cho cuộc cờ giảo hoạt.

 

lạc nhịp đêm se lạnh

lạc nhịp - lạc nhịp quá

bóng âm mà ta ngấm đòn sức bật long

trời hồn phách ăn theo mái rêu Lý Trần

nghiêng môi huỷ diệt nhau cả đời dài.

 

    (*) Long Thành cầm giả ca của Nguyễn Du

    (**) tên môt ca khúc của Đoàn Chuẩn.

 

 

sáng cuối                                                                      

                                    dành nhớ anh ĐT

 

Trong cơn mê, anh nói với Thôi Hộ

hệt cái giọng hoa cau lặng lẽ gieo mình

xuống lòng giếng trong.

 

Rằng,  mình về là về ngồi bên góc chợ

Cẩm Lệ nghe mấy bà già trầu tám chuyện

chim ngày mùa.

 

Ngát trời vui.

 

Quầng sáng đó âm thầm

lay lắt 

đến cuối bãi đã thành tro.

 

Anh không gieo nước mắt

anh chỉ gặt từng hạt mẩy ngôn từ

ứa mật dưới trời xanh.

 

Ơi nhúm tro ròng co thắt

cứ lần khân hẹn về… dai nhách.

 

chép thử

 

này “con ngựa già của chúa Trịnh” (*)

mi thương vay 

khóc mướn - mà làm chi !

 

bầu trời đầy sao

không có ngôi nào, là của mi

cỏ trên đồi xưa sặc mùi dã chiến

cũng tự biết, niệm tình khô máu

dọc hàng rào, đầm nước mắt hoa mua

 

trật tự bầy đàn là bản chất hướng tới

các học thuyết toàn trị.

 

còn nguyên lý tối thượng, của thơ

 

      là tự nguyện 

      là tự huỷ

 

là câu xẩm vụt qua

trên chiếc ghế ai đó bỏ trống

tấm khăn trải bàn ăn,

vừa dọn đi

cái bàn lên cơn

chếnh choáng.

 

thế giới này hoài thai

trong mộng tưởng.

sinh thành - trong cô đơn.

tên thổ dân là ta

bị thời giá cờ quạt rượt đuổi

vào cái hang lơ lửng

 

trên các sạp báo nực mùi vọng cổ

 

Sài Gòn

Sài Gòn là của ai!

 

là của ai!!!

 

bước chân xuân bạo liệt đó, theo toàn

tập bìa cứng tràn xuống đại lộ Lê Lợi

dạy chiêu trói người theo phép biện

chứng chọc giận

 

             trong câm lặng.

 

chồng chết trận

con chết đói

người đàn bà trong mưa

trong mưa

người đàn bà - nhìn tôi

 

như không có.

                                                                       

ôi! cơn lốc lật từng trang phi lý

 

Sài Gòn

Sài Gòn là của ai!

 

ý nghĩ ta ngược chiều gió thổi

trái tim là hồi chuông lặn

xuống biển sâu.

 

con ngựa già!

mi vào phương nam gõ móng kiểu chi.

 

em đau khổ

em vô cùng đau khổ

trong nỗi dày vò âm ỉ

tận trời sao.

 

(*) tên một truyện ngắn của Phùng Cung

    đăng trên báo Nhân Văn.

 

 

                                                                        Đ. H. G

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023

Thơ Đoàn Huy Giao

                                    nói chuyện với 24 chữ cái

 

 

1

 

Thế giới cơ bắp này.

Và sự hoa hồng… Trống rỗng

Cái bàn ký tự đốn ngộ của ta ơi

Rằng hạt cát

Rằng bầu trời, ta đã từng

Dù có kiệt cùng phần số - ta vẫn phải chọn

Ta vẫn phải mặt đối mặt - với 24 chữ cái.

Để bày tỏ.

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

Thơ Đoàn Huy Giao

Tụng ca viết trên lá tối” (NXB Hội nhà văn-2017) là tập thơ mới nhất của nhà thơ, đạo diễn Đoàn Huy Giao. Điều khá kỳ lạ là trong tất cả những ồn ào về thơ, trong tất cả những giải thưởng (dường như để công chúng biết đến các nhà thơ) thì Đoàn Huy Giao đều không có mặt.

Tuy vậy, đây thực sự là một giọng thơ đặc biệt.

Có một thứ âm nhạc trầm hùng, cuồn cuộn như thác đổ, khi lại thư thả những khúc vòng quanh, khi chảy xiết những cung bậc khác nhau.

Có một thứ ánh sáng ở những tầng sâu của đời sống, của minh triết, của những nỗi đau thương của mỗi phận người.

Có những tạo hình gân guốc, xù xì.

Có những màu sắc chói gắt và những gam trầm mặc, ưu uất.

Tôn giáo với tình yêu, những cái chết với sự phục sinh, nguồn cội của văn hóa và số phận của cả một dân tộc, một ngôn ngữ, những kiếp người….

Đọc và chảy trôi trong một thứ nhịp điệu vừa căng thẳng vừa buông mở, và tràn đầy ám ảnh.

Đó là Đoàn Huy Giao trong “Tụng ca viết trên lá tối”.

Trên đây là bài viết của nhà thơ Giáng Vân về tập thơ mới của Đoàn Huy Giao.

Một số bài thơ trong Tụng ca viết trên lá tối như Và thứ năm nữa là lửa, Maria Thượng, Đối thoại trong mơ, Tụng ca viết trên lá tối… từng hiện diện trên Văn Việt. Dịp này, Văn Việt xin giới thiệu bốn bài thơ được trích từ tập thơ vừa xuất bản của ông.

Hy vọng, bạn đọc có thể chia sẻ cùng nhà thơ Giáng Vân những nhận xét nồng nhiệt của chị về một nhà thơ lặng lẽ.

Văn Việt

image

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

VÀI ĐỐI THOẠI TRONG MƠ

 

đoàn huy giao

 

clip_image001[4]

 

 

10

 

Tôi lỗi hẹn vô số mùa thu trong ngôi vườn đá tảng. Đá trầm tư và cây trầm tư. May còn sót một chiếc lá vàng lặng lẽ đưa tôi đến gặp ngài.

 

Lợi Hưu : Đừng rung cây ! Cái đẹp hãy tự nó

               đến.

Tôi : Bạch thầy gió rung chứ đệ không rung.

Lợi Hưu : Vậy thì ngươi cũng là gió.

Tôi : Dạ không ! đệ chỉ là hơi thở vô tội của lá

        vàng.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

ĐOÀN HUY GIAO

Maria thượng

Chim bay về núi tối rồi…
(ca dao)
1
Tôi gõ vào phím loạn ly
tiếng rền đứa con hoang
đã bị vầy nát
lặng lẽ chôn nơi góc rừng thị chứng
của thần linh.
Phải men theo lối nào đây, hỡi Maria thượng!
để đến được ngôi đền em nuôi giữ
chiếc rìu
và lửa đỏ
giữa ma trận cuồng phong gỗ tử
máu đã khô
cánh chim đã bị cắt đường bay.
clip_image002
Ngày đi
đồi hoang
đời hoang
trong hoang liêu
chim kêu lạc giọng
đường không tên.
Đâu rồi nữ vương
của thảo mộc
đá
của sương mù
giọt ngầm rễ non bền chặt
ngọn lao trên trán người đi săn
thứ ánh sáng con cưng của lòng thượng võ.
Hỡi thần Núi
và thần lêu lổng cai quản thần Núi
ta đã có mười ba năm quét lá rừng
lá xanh
và lá chết
không ai thay được thân mệnh của lá trước mùa thu
không ai thay được tiếng gầm hào hễnh nơi đàn voi nhúng hơi nồng da thịt của voi vào sâu niềm hoan lạc với sông Đực – sông Cái.
Nụ hôn thác đổ, trái tim rụt rè trong hạt giống mù xa truyền giống, ái tình quyến rũ chim muông và ráng chiều làm ấm đường bay của chim trên đường về tổ, con người ngân nga lời hoa cỏ mà Yaduk và bà vợ kiên cường làm vợ của ông trong hoa màu tự túc.
Hãy để yên!
gốm xoay trong đầu
đất sét chuyển dịch trong lửa
mong có cái em gùi trên lưng cả núi đồi chếnh choáng, Maria.
2
Ai đem ngọn gió ngoại lai đến đây
ai tôn sùng ngoại lai
làm cuộc tàn sát.
3
Tôi bụi bặm chập chùng dọc đường xương sống
“con đường ngắn nhất chính là con đường ta biết rõ”(1)
nào có ngắn gì hơn con đường trái tim tôi
lồng lộng dưới thiên hà.
Bài thơ nầy không dài hơn chân trần chín trăm cây số
không rộng hơn chín chín triệu cây
số sinh linh phơ phất
ta đi
mắt ướt chào đời
cái nhìn
một giọng lửa đỏ
những hạt mùa siêu thực
ăn với sao xa
ngan ngát bầu trời như trái chín bói
thơm cả điệu ru màu da
không địa lý.
4
Trong bóng đen xăng dầu nước đóng chai và mạng
những tấn trò đối nghịch
hồn ma xung đột
những hồn ma.
Già gỗ Lũa dạy tôi từng giọt đêm Lửa gỗ
thứ đêm cô đặc của lưỡi gươm còn ngủ yên trong vỏ
quả còn mơ trong hạt
ngôi nhà co chân trong hang động.
Rằng con người có linh hồn
rau củ… muôn thú du thực trên núi to
nắm đấm cơn dông thịnh nộ
cũng có linh hồn
bước đồng thau nhộn nhịp men vỏ cây
tiếng da thú da người chân nam đá chân xiêu
bàn tay gỗ thiêng đè lên ngực bên trái ngàn giấc mơ
hạt mùa lim dim trên vách nứa
chiếc răng con lợn độc làm cong lưỡi mác
lá đập vào trán con vật hiến sinh
vào tre trúc
vào môi cỏ dặt dìu âm vang trên triền dốc
vào nước của những đêm sao phơi mình trên lá
cũng có linh hồn.
5
Maria thượng đồng trinh em ạ!
sau miếng ăn bên bếp thì không ai đi hết
con đường của trăng sao
của kiếp người
chẳng dây nhợ gì với gạo và muối
và âm mưu thuốc nổ.
Bầu vú căng tròn em gùi tia chớp sáng lòa
em đổ vào ta từng giọt chúa hài đồng.
Ơi hạt giống vô minh chờ rụng dưới mưa phùn
trong tàn tro một hành tinh xanh xao
thứ lửa xanh em giải hạn cho ta trái tim khô héo.
6
Hãy cho ta ngày hoang em say gió
bình minh trên từng hạt mùa sắp nở
lời yêu cho khe sâu dập dìu đá tảng
nấm mộ bình yên với côn trùng
lao xao nơi cõi thế
Hãy rót vào lòng ta
tiếng gà nguyên sơ không cần phải chi mười bốn thứ lệ phí
cho dù tiếng gáy đang bị thu hẹp rất nhanh vào ký ức
dây leo dốc đứng gì cũng vậy thôi
không cần chi thu
mới leo được.
Trên nút thắt thời gian, em ạ!
lịch sử chỉ là trò tấu hài của người có chữ
không được dạy dỗ kỹ càng trong câycỏ
chim ăn quả chín còn để lại hạt mùa
tha về mùa chín tới
cho mộng xanh tràn giấc mây bay.
7
Hãy đốt ta đi Maria!
đốt đi!
ơi cơn khát cái chão xanh đìu hiu còn sót lại
bà mẹ cai quản mắt thâm quầng
thăm thẳm thứ quyền uy vượt qua cái chết
trên bàn phím ta đang trôi, trôi dạt
em đã cạn sữa đã hoang vắng, ơi nàng bông tím
trong vô định những khuyên tai rìu đá bếp cà ràng ủ ấm
cao hơn miếng ăn gùi qua dốc đói
em chẳng làm gì cũng trổ được bông, Maria.
8
Những đêm xa ngủ lại với Xu Man
bát cháo lá sắn nhạt muối, chút rượu còn sót lại
đáy ghè lăn lóc cười mắt trừng Picasso
những tấm lưng trần Maria màu nước
còn tươi nguyên sắc lệnh đồng trinh dẫn dắt anh đi
cái màu thiêng chập chùng ráng chiều gùi mùa thu hái
hồn lúa bay, bay mờ cối gỗ.
Hãy tin tôi!
tự do trên bảng màu cũng là biển sóng
Xu Man đâu phải là anh lính thợ chà bông chân đất
của tấn trò hiện thực
thiếu thần linh
và sắc đẹp.
Không có trật tự nào đáng nguyền rủa hơn
thể chế độc tài với ánh sáng
với màu
cái nhìn thấu thị nguyên khai anh hào phóng cho tôi
từ gỗ và dây leo
từ măng le rau củ
thảm cỏ đuôi chồn tôi ôm mộng trời sao
uống từng giọt đồng trinh vắt qua đêm
Maria chập chờn gió tơ man gót chân thiếu nữ
những dũng sĩ dốc cạn nhiều sông suối
bắp đùi ánh lên như thân cây chuối dại đòi yêu
đá lăn lóc rền- vang
rền- vang – đêm – thác – khan – bất – tận.
Em là thằng mọi nhỏ bể dâu và gió chướng
em còn ngủ lại đây với Xu Man như ngọn gió sơ sinh
cho đến khi không còn gió thảo nguyên
thứ gió bao giờ cũng tìm được bản chất của tự do
lồng lộng ngang trời.
9
A ha! một. hai. ba
một. hai. ba. bốn
mùa thu trên lưng đá
con chim gõ kiến gõ vào thuỳ trán chất chồng yêu mến
đìu hiu ngôi vườn cũ dưới đồng bằng
Cậu Mẹ tôi đang yên giấc trên gò
thằng bé líu lo tóc nâu cháy nắng.
Bây giờ mày đang ở đâu Năm Trì?
trên miền hoang thổ nhiều nước mắt.
Những lý giải siêu hình không đem lạị đức tin cho trái tim tạc lên gỗ nhát rìu linh hiển đi về phía sương mù
Henry Maitre(2) có biết
nhưng không thấy!
bọn săn lùng huyền thoại, hương cà phê cao su nhựa khóc có biết
nhưng không thấy!
Cui ba dùm moi men!
Ta là hạt bụi lênh đênh, đứa con duy lý bại vong bên em và lửa đỏ Cui ba dùm moi men!(3)
Tiếng gầm cỗ xưa bên vực thẳm nam Đông Dương, ngọn gió thừa mơ tưởng, giấc mơ phiêu bạt đẫm ướt khí trời xuyên thủng mắt chim ưng ngang dọc đĩnh măng lùng.
Em ngấm vào ta từng giọt tinh thể muối cần lao, da chai nắng hạ chính tông, không ai tắm khi chưa đủ thức ăn trong gùi
Kiến. Chuột. Măng le. Giấc chiêm bao
nhẫn bạc cho gái tơ mắt thơm mật ong đang mùa ong
thanh kiếm cho thần nước treo trên đỉnh trời chưa ai nhìn thấy.
10
Thanh kiếm ráng chiều còn rền vang trong hang Chư A Thai
những đàn ngựa thồ phơi xương và muối
sừng trâu canh giữ nhà mồ và những vật lưỡng nghi của nhà mồ
gỗ làm tình với gỗ thế mạng bay về trời, mắt sâu ba ngàn thế giới.
Ôi Maria thượng xao lãng và bí truyền
hơi thở của khí lành ban mai
em đừng bỏ đói ta giữa cơn khát đói nhiều thứ chủ nghĩa phơi áo ngoài bụi đường, trong kinh viện, trò nước bọt cầu vồng mỗi năm vài kỳ gật gù tô màu khô hạn cho đất đai.
Ta là “Đứa Mồ Côi Cây” con chim sẫy về rừng, em bón cho ta hạt cơm cọng cảm trong hiu hắt đời cây, thằng Năm rất được yêu của thần lãng du trong hương rừng nhiệt đới, ngọn lửa từ đáy sâu màu hoa dại tràn bờ sáng thế, cha đẻ giấc mơ song hành một mầm sống tự đi về cõi hư vô nơi chị Hơ Ben vừa ru chồng vừa hát ru chim.
Chị ơi!
đừng ngăn dòng sông Ba làm chi
trái chín sẽ rụng về rừng
gói thịt nướng Tơ Nung còn thơm trên bếp khói
con chim đa đa kêu trên nóc nhà mồ buồn thối ruột
em ở tận góc rừng bên biển còn nghe.
11
Sóng dập dìu từng đợt lá trên mặt trống da voi. Bùn và Lửa hóa thân vào kiếp người kiếp ma săc sụa cười. Lá ngón và thầy mo. Đôi mắt xa xăm của chú đại bàng như hai mặt trời cai quản bầu trời, ta cùng bay với chú. Con thuyền lênh đênh trên ngạch cửa em dệt miên man những sợi cây ngũ sắc. Em cùng nhịp theo ba thanh – mười hai thanh đá luyện dài dưới khe trong, trên đôi tay chao đảo thanh âm ma thuật của gió vỡ tung những hang động phun trào.
Người chạm vào lồng ngực bỏng khát của ta như bàn tay búp non vô trùng chạm vào luồng khí thanh tân, như hạt mưa đầu mùa tìm vào lối đi dưỡng chất và nỗi mong chờ cuộc tồn sinh của thế giới loài cây.
Người đem đến cho ta thì tương lai trước khi ta kịp phá tung bức tường ngôn ngữ còn tanh mùi lưỡi lê và nước mắt.
Những mảnh vụn ngoại lai vùi chung với bộ răng đếm tiền háu máu,
đã thành ma. Đôi mắt mờ của gỗ ăn mòn thời gian. Bầy mối có cách đi của thần hủy diệt. Người tơ tưởng gì trong sương mù đốt lửa sưỡi ấm các vì sao lúc chiều hôm. Cành lá cử lặng im trước cửa. Gió lao xao chuyển mùa.
Ta không có nhiều lựa chọn, Maria! để nói ra điều im lặng
theo từng sợi khói u sầu trong tẫu thuốc
những đêm xa.
12
Cỏ vẫn mọc tràn bờ trang sách cũ
trùng trùng những rặng núi chiêm bao.
Tôi từng đi qua mặt trời thiêu đốt bằng tình yêu của trái tim hai mươi năm trước, thậm chí hai ngàn năm trước hoặc xa hơn nữa, nơi tôi cùng em lần đầu tiên tìm hơi ấm trong thanh đá lửa bên bờ sông một biển lá non cuồn cuộn những ngọn sóng rì rào xung động của da thịt biết yêu thứ tình yêu nguyên khai lấy đá làm ký tự và lời tỏ lời mênh mang một cõi thế tươi xanh.
Tôi hẹn với giòng sông trong rừng những linh hồn trở về theo cây sau lễ bỏ ma làm một cuộc tái sinh thăm thẳm trên phần đất đai còn lại nhiều khổ đau và hoan lạc.
Cánh chim báo thức lao về đâu trong mây xám, hỡi chim. Con người lún sâu vào bát cơm nhiều văn tự hoang đường theo cách ăn đầu trả đầu.
Trái tim gối lên cỏ cháy từng giọt máu bầm một thứ âm thanh tru tréo.
Maria!
Maria thượng!
ai đã cướp linh hồn em theo luật chơi quỷ dữ…
ai đã đưa bàn tay giáo điều bôi bẩn vào lòng khe tinh sạch của em
cho một mùa trăng trần trụi khác.
_______________________________
(1) DOURISBOURE (Cố Ân) trong “Dân làng Hồ”.
(2) Trưởng một phái bộ thám hiểm cao nguyên thời thuộc Pháp.
(3) “Ngũ một đêm thân ái” theo một truyện ngắn của Vũ Hạnh.