Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Nguyên Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Nguyên Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

Thơ Ngô Nguyên Dũng

 

Ngũ Ngôn Ngô Nguyên Dũng

 

Tranh Đỗ Quang Em

1.

lần cuối

 

tôi ôm tôi dậy muộn

điểm tâm với bóng mình

vụn bánh mì luống cuống

bàn ghế những lặng thinh

 

            nỗi gì như gợi nhớ

            thuở mười tám ra đi

            mồ hôi trên lưng áo

            mưa ngơ ngác dậy thì

 

tôi gọi tôi khản tiếng

người đi biền biệt xa

lời trong đêm lặng gió

sao rụng đốm mắt lòa

 

            tôi treo tôi lên vách ([1])

            thời gian vết sẹo buồn

            tôi hỏi người có nhớ

            chỗ tôi giấu vết thương

 

tôi hư cấu ngôn ngữ

không chấm phẩy xuống hàng

đợi nắng lên phơi chữ

chim nhặt sạch nghìn trang

 

            tôi nhìn tôi lần cuối…

 

2.

chốn cũ

 

lâu rồi không nhớ mặt

một lặng lẽ một tôi

chừng mười năm không gặp

hương tóc mưa rã rời

 

            hoa úa tàn bên cửa

            lá phủ kín sân ngoài

            chim quên về lần nữa

            nắng cũng biết thở dài

 

cửa một lần khép lại

người ngoảnh mặt biệt tăm

hoàng hôn ai khóa trái

chăn gối nhớ chỗ nằm

 

3.

mộ sách

 

tôi gấp sách lên kệ

thắp ngọn gáy sách buồn

thác sau nhà Võ Phiến ([2])

vẫn âm ỉ tang thương

 

            còn đó mùa biển động ([3])

            ngựa đã nản chân bon ([4])

            trường thiên Nguyễn Mộng Giác

            mộ sách giấc mưa tuôn

 

đi trong nghĩa trang sách

không thấy miếu lẫn đền ([5])

những trang chữ nhàu rách

nằm đó mỗi cái tên

 

(01.2026)

 

([1]) Cảm ý "Tôi Nhìn Tôi Trên Vách" - Tiểu thuyết của cố văn sĩ Túy Hồng.

([2]) Cảm ý "Thác Đổ Sau Nhà" - Truyện ngắn của cố văn sĩ Võ Phiến.

([3])"Mùa Biển Động" - Trường thiên tiểu thuyết của cố văn sĩ Nguyễn Mộng Giác.

([4]) Cảm ý "Ngựa Nản Chân Bon" - Truyện ngắn của cố văn sĩ Nguyễn Mộng Giác.

([5]) Cảm ý "Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền" - Tập thơ của cố văn sĩ Mai Thảo.

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2025

Trở về

 Ngô Nguyên Dũng


Tranh Direk Kingnok

Mười lăm phút trước khi hạ cánh, trời bất chợt đổ mưa. Chàng nhìn ra khung kính. Bên ngoài tối sầm. Ánh đèn chuôi cánh lóe sáng, run bật theo gió. Mưa hắt lòe nhòe mặt kính. Phi cơ chao nghiêng, rùng mình răng rắc. Độ cao giảm dần. Chàng nhìn khung hình trước mặt, phi cơ đang lượn vòng. Một, rồi hai lần... Dò dẫm như cánh chim bay lạc, tìm đường về tổ giữa mưa giông. Phải mất gần nửa tiếng, sau lần lượn vòng thứ tư, phi cơ mới dè dặt xẻ lớp mây mù bên dưới. Động cơ rú tiếng mệt mỏi sau tám giờ bay. Trong lòng phi cơ, chỉ nghe tiếng cựa mình lao xao của hành lý theo từng cơn vật vã của thời tiết. Phi đạo thẳng tắp hai hàng đèn đỏ càng lúc càng rõ trên màn hình. Phi cơ rùng mình chạm đất. Tiếng bánh thắng nghiến, lăn chậm vào phi cảng.

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2023

Nhớ

Truyện Ngô Nguyên Dũng



Ảnh internet

nhà cũ tôi về tìm lại chỗ 
ấu thơ tôi giấu những hòn bi
có con dế ốm bò quanh quất
lối mòn khép lại nẻo thiên di

(Trích thi khúc Về, cùng tác giả.)

Năm ấy, thoạt đầu chỉ là một khoảnh đất nện tráng xi-măng cao gần nửa thước xây bên hông ngôi nhà hương hỏa dòng họ Mạc, nằm cạnh hàng rào bùm sụm, chỗ có con lạch và lối đất ngoằn ngoèo cắt dọc ngang những thửa ruộng, dẫn về làng mạc xa xôi. Tiếp theo là những cột kèo bê-tông cốt sắt, những tường vách gạch nung, tráng xi-măng. Sau đó là mái ngói đỏ lợp âm dương, rực rỡ những ngày nắng, âm u buồn bã những ngày mưa.

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2022

Đêm và Những Truyện Ngắn Khác - Tập truyện Ngô Nguyên Dũng

 

clip_image002

"Đêm và Những Truyện Ngắn Khác", một tác phẩm văn chương độc đáo đề cập tới một đề tài "cấm kỵ" và nhạy cảm, gồm truyện vừa Đêm đã được nhà xuất bản Làng Văn ấn hành năm 1989, cùng một số truyện ngắn có cùng nội dung viết về những quan hệ tình cảm và tình dục cùng phái tính đã được Ngô Nguyên Dũng sáng tác ròng rã từ 1994 tới 2021, và phổ biến trên nhiều tạp chí văn chương có uy tín ngoài nước như Làng Văn, Văn Học, ....

Một tác phẩm không thể thiếu trên kệ sách của bạn đọc yêu văn chương.

Sách dày 310 trang, do nhà xuất bản Nhân Ảnh ấn hành.

Đặt mua sách tại đây:

(https://www.amazon.com/-/de/dp/1387584561/ref=sr_1_6?__mk_de_DE=%C3%85M%C3%85%C5%BD%C3%95%C3%91&keywords=ngo+nguyen+dung&qid=1666719809&qu=eyJxc2MiOiIxLjg0IiwicXNhIjoiMC4wMCIsInFzcCI6IjAuMDAifQ%3D%3D&s=books&sr=1-6)

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2022

Về giữa mùa mưa (3)

Ghi chép Ngô Nguyên Dũng

HÀNH TRÌNH HAI TUẦN RA MIỀN TRUNG

Như đã hẹn trước, một sáng sớm đầu tháng năm, tôi và bạn tới nơi hẹn, cùng người anh và bà chị dâu, "nhà tài trợ" chuyến đi này cho tôi, du lịch hai tuần khám phá vài tỉnh miền Trung: Mũi Né, Qui Nhơn, Quảng Nam, Nha Trang, Đà Nẵng, … Bà chị dâu, trước đó, đã cho biết mục đích chính cho chuyến đi lần này là để viếng bái mộ phần thi sĩ Hàn Mạc Tử ở Qui Nhơn và đi rừng Quảng Nam, xem hướng dẫn viên lấy mật ong và tìm lan rừng.

Anh chị tôi mướn xe VIP xịn sò, có ba băng ghế kéo nằm cho bốn người. Tài xế là cậu em thân quen đã nhiều năm, tay nghề giỏi, am tường đường sá và rành rẽ những sở thích cũng như tính khí anh chị tôi như ca sĩ thuộc nằm lòng bài hát tủ. Anh tôi thích uống nước dừa tươi, ăn trái cây nhiệt đới, đặc biệt là sầu riêng. Trước khi khởi hành, anh đều kêu tài xế ghé chợ mua trái cây, đem theo ăn dọc đường. Lần nào anh cũng kêu tôi đi theo. Sầu riêng tách múi. Măng cụt. Chôm chôm tróc. Mãng cầu ta. Nhãn. Đôi khi có thêm bánh dừa, bánh xu xê, ... Hầm bà lằng! Anh tôi cứ việc mua, trả tiền, tôi cứ việc xách. Vậy đi!

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2022

Về giữa mùa mưa (1)

Ghi chép Ngô Nguyên Dũng

ĐÊM MÙA MƯA BẮT ĐẦU

Chuyến bay từ Dubai tới Sài Gòn thưa khách. Tôi ngồi một mình một dãy ba ghế. Xong bữa tối, tôi nằm đắp chăn, nhắm mắt chập chờn. Và nghĩ ngợi vu vơ. Về những cơ duyên cho tôi cơ hội về thăm quê nhà lần này. Về chỗ trọ mới trong ngôi nhà “hoành tráng” của người bạn thân thời đi học. Về một gặp gỡ và những hành trình sắp tới. Về để thăm lại đất và người của tháng năm trước đại dịch. Về như thể đối diện những thử thách của nội tâm, trước ngoại cảnh.

Cũng như một đêm tháng mười cách đây một thập niên, thành phố sinh quán chào đón tôi bằng một cơn mưa. Nhưng khác, vì mưa đêm cuối tháng tư lần trở lại này ào ạt, mịt mù đến nỗi viên phi công phải lượn vòng gần ba mươi phút trên không phận phi trường mới có thể hạ cánh xuống phi đạo.

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2021

Trà sáng (*)

Truyện Ngô Nguyên Dũng

clip_image002[4]

Thỉnh thoảng vị đệ tử nhẹ tay gõ một tiếng chuông. Âm thanh trong suốt, ngân dội trong không gian trầm mặc. Trầm Hương tưởng ra ngón tay ai khẽ chạm vào mặt nước tĩnh, loang thành những vòng đồng tâm. Mọi người cúi đầu. Trầm Hương lặng nhìn hai bàn tay duỗi trên đùi. Mười ngón trần trụi, không màu sơn, cũng không đeo nhẫn ràng buộc. Tay ơi! Một chéo nắng hắt lên tâm hồn nàng, dâng chút ngậm ngùi và tiếc nuối bâng quơ. Chuỗi quá khứ thăng trầm hiện ra từng hạt long lanh hoài niệm. Trầm Hương tưởng mình là một vũ nữ về chiều, ngồi ghi lại từng trang hồi ký bão nổi. Ôn lại lần cuối rồi quên, để vùi lấp tất cả xuống mộ sâu ký ức. Những rủi may, những khổ đau hạnh phúc, những hơn thua được mất… chỉ là giả tạm. Một hôm, Trầm Hương soạn ra xấp thư cũ, gom thành đống trong vườn sau, châm lửa. Những lá thư tình học trò đem theo khi vượt biên, lem luốc mực tím hòa vị mặn muối biển. Những lá thư của cha nàng, lời lẽ khuyên răn nồng nàn của một người theo Tây học, tả khuynh thất chí trước hiện trạng xã hội chủ nghĩa. Cả những lá thư của mẹ nàng chỉ vẽ nấu một món ăn, nướng một ổ bánh mà thuở nhỏ nàng hằng ưa thích. Lửa than kỷ niệm cháy xém, góc giấy quăn quéo, chữ nghĩa nám cong. Trầm Hương khép mắt.

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2021

Mùa săn

Truyện Ngô Nguyên Dũng

(Do tác giả tự chuyển ngữ từ bản tiếng Đức "Jagdzeit")

 
 

clip_image002

Tranh Egon Schiele - Ein Dorf (Làng quê)

Anh đến nơi khi chiều muộn. Anh bước ra xe và nhìn đồng hồ. 16 giờ 35. Chiều thứ sáu. Cuối tháng mười. Anh đưa mắt ngắm nhìn quang cảnh ngôi nhà, mảnh vườn. Không thấy nhiều thay đổi sau ngần ấy thập niên. Nắng thu rắc ánh sáng đục lờ lên khu vườn hoang. Bãi cỏ lâu không người cắt. Những trái táo chín rữa nằm vương vãi quanh gốc. Những bụi thược dược héo úa. Cỏ dại um tùm khắp nơi.

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2021

Thơ Ngô Nguyên Dũng

gặp gỡ nhân vật hư cấu

 

clip_image001[4]

Tranh Mai Trung Thứ

 

mời em vào đây

cùng anh! cửa nhà anh lúc nào cũng rộng mở

như trời đêm nứt ra

những mùa trăng. nhà trọ anh tuy chật nhưng ngập tràn ánh sáng

từ hai khung cửa lập loè

đường sấm sét trời đông phương

trong tâm hồn anh đầy ắp

những giông bão nhiệt đới. ngày giao hoan cùng đêm

sản sinh vạn nhánh sông 

và muôn cánh đồng

no nê sức sống.

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2020

“Thơ Ngô Nguyên Dũng”

clip_image002

Thơ Ngô Nguyên Dũng - Nhân Ảnh (2020)

"Xong rồi, các bạn ơi!"

"Chuyện gì vậy, bạn? Chuyện gì mà xoa tay om sòm, có vẻ như hả hê vậy?"

"Không, không phải hả hê, mà nhẹ nhõm, bạn à! Chuyện này tuy dài dòng, nhưng vẫn có thể tóm gọn trong một bài viết ngắn. Chuyện thơ đó mà!"

"Thì có gì mà om sòm vậy bạn?"

"Ấy, coi vậy chứ là cả một công trình tim óc, ruột gan đó nhe bạn!"

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2020

Thơ Ngô Nguyên Dũng

a trên thành phố vàng mã

 clip_image002

mưa đêm tháng mười che phủ mặt

thành phố tôi trở lại.

ngõ hẹp co ro

đèn vàng. phòng trọ một giường

tôi ôm ghì bóng tối cuồn cuộn thốc lên

những cột khói ký thác.

mưa thao thức

giấc ngủ hai mươi năm nội chiến.

những oan hồn chưa siêu thoát hiện về

cùng tôi chuyện vãn

thâu đêm.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2020

Điểm trang

Truyện Ngô Nguyên Dũng
Lớp trang điểm của người đàn bà là son phấn. Còn một lớp trang điểm khác, không thấy được, ẩn trong lời nói, hành vi...
Truyện ngắn này của Ngô Nguyên Dũng có nhiều gợi mở, tùy nhãn quan của mỗi người đọc.
Góc khuất trong mỗi con người liệu có thể được gọi lên, định danh...
Mởi bạn đọc.

VĂN VIỆT

clip_image002

Mỗi thứ năm, bà Lê dậy sớm hơn thường lệ. Bảy giờ sáng, chuông đồng hồ réo thức.
Vọng qua ô kính khép, hồi chuông nhà thờ gióng lễ.