Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Đình Phượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Đình Phượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 15 tháng 11, 2022

Người bóng

Truyện Trương Đình Phượng

Giữa thời cực thịnh của triều Trần tại Hà Nam có tay buôn lụa họ Nguyễn tên độc một chữ “Quỷ”. Gã mang cái tên kỳ quái ấy nghe đâu vì đêm mẹ gã hạ sinh gã, bà ta nhìn thấy một khuôn mặt quỷ ngoài song cửa sổ, dưới ánh trăng mờ mờ ảo ảo.

Đến khi Quỷ đầy tháng mẹ gã chỉ bước chân ra khỏi nhà một lần vào hôm lên chùa cầu an, từ đó trở đi bà ta trở nên lầm lì ít nói, suốt ngày ngồi bó gối trên giường ôm con nhỏ.

Có một đêm vào tầm canh bốn, trăng sáng quắc như mắt mèo, cha Quỷ đang ngủ bỗng giật mình tỉnh thức vì tiếng than khóc vẳng ra từ buồng vợ. Hớt hải chạy sang châm ngọn đèn dầu lạc, ngay khi ánh lửa vừa lóe sáng cha Quỷ liền thốt lên mấy tiếng kinh hoàng “Thiên địa tổ tiên ơi”, rồi ngã gục xuống nền nhà ngất đi.

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2022

Thảo luận mùa hè 2022 (6): Trương Đình Phượng – “Cuộc sống đầy xác trộn có thể tạo cảm hứng cho nhà văn nhưng nhiều khi chính sự ngột ngạt lại khiến ngòi bút của nhà văn không còn đủ sức vung lên”

Vào tháng sáu, Văn Việt đã bắt đầu thực hiện cuộc Thảo luận mùa hè 2022.

Thời điểm đó, cả nước (và nhứt là Sài Gòn), đã lựng chựng những bước đi đầu tiên, cố “bình thường trở lại” sau những tháng ngày kiệt quệ vì phong tỏa. Những nội dung chia sẻ trong thảo luận là từ trạng thái đó:

”Đang là thập niên thứ ba của thế kỷ 21, và nhân loại vừa ra khỏi một thảm họa cực kỳ khốc liệt khiến mỗi người phải nhìn lại mình và trả lời câu hỏi: Nếu được sống (tiếp) thì sẽ sống thế nào?

Còn các nhà văn thì hỏi: Nếu được sống (tiếp) thì sẽ viết thế nào?

Phải chăng nhà văn đã “chậm chân”, đã bị “bỏ-lại” so với sự phát triển của khoa học và công nghệ, những thứ đã giúp cho một người bình thường, chỉ với bàn phím và mạng xã hội, có thể nối kết cùng cộng đồng và được đón nhận một cách hiệu quả hơn so với trang viết của nhà văn?

Phải chăng sự thiếu vắng những nhà văn tên tuổi mà tư tưởng đủ sức gây ảnh hưởng lên toàn nhân loại khiến những tác phẩm hư cấu giờ trở nên “nhẹ-cân-hơn” ngay cả với thể loại văn chương phi-hư-cấu?

Và anh/chị có thể trả lời các câu hỏi sau hoặc mở rộng vô giới hạn theo ý của anh/chị”.

Xin giới thiệu bài của nhà văn Trương Đình Phượng.

VĂN VIỆT

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2022

Linh thể chuông đồng

Truyện Trương Đình Phượng

Họ Dương ở làng Tống Xá (Yên Xá - Ý Yên - Nam Định) chuyên làm nghề đúc chuông đồng. Hậu duệ đời thứ chín Dương Hớm vì túng bấn mà bỏ nghề gia truyền tìm kế sinh nhai bằng nghề bốc thuốc nam.

Đêm nọ sau khi tiễn bệnh nhân cuối cùng ra về, Hớm cảm thấy mệt mỏi, liền đến ngả lưng trên chõng tre nằm nghỉ, gió đêm hây hẩy không khí dịu mát, chốc lát Hớm chìm vào giấc ngủ say.

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2022

Ma Bài (Con ma giỏi đánh bạc)

Truyện Trương Đình Phượng

Thời Hậu Trần có một con ma chuyên đánh bạc với người. Nghe nói khi còn ở âm ty nó đã dùng cái tài đánh bạc cược với Diêm Vương một ván, Diêm Vương cũng là tay mê đỏ đen nên đồng ý ngay. Lần đó dĩ nhiên Diêm Vương thua sấp mặt, từ bấy giờ đành để nó tự do đi lại giữa hai cõi.

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2022

Tận khúc cho những người lẻ loi trên đất mẹ

Trương Đình Phượng

Gửi tới Ukraina kiên cường

1.

những câu thơ

sẽ chẳng bao giờ thở nữa

tin hay không tùy bạn

sáng nay

những giò lan ngoài kia

cũng đã thành phế bản

và cả chúng ta

từ lâu

đã bị lãng quên trong trí não giống nòi

đừng cố gắng

đóng những mẩu đinh cùn vào trái tim

đám đông cuồng loạn

giữa những ngày người ta say sưa chìm đắm

trong giấc ngủ sặc mùi giòi bọ

những bóng ma sẽ là kẻ ngự trị

trên thánh thể mùa xuân

chúng sẽ chiết xuất máu và nước mắt

những kẻ ngu muội

thành biệt dược ru ngủ bầy trẻ

trên chiếc tã tương lai

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2022

Thơ Trương Đình Phượng

như một con kỳ nhông, chúng tôi, lê đi trong bóng tối

 

trong đêm, tiếng quẫy đuôi của con thạch sùng

lạnh lẽo dần ngấm vào những cánh thạch thảo, run rẩy

trên bàn, cuốn sách dừng trang gần cuối

gã nhân vật, khắc khoải chờ cái chết

này, nụ hôn, khi mi đã mất đi thiên chức

thì cũng như hạt cát, lẫn giữa đại dương

những con tàu, ra khơi, chẳng trở lại, bao giờ

Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2022

Thơ Trương Đình Phượng

 

Tôi đắp mộ cho những bài thơ

dưới rặng gió mùa đông

vầng dương như gã say rượu

lừ đừ lặn xuống sau mỏm đồi

tiếng dòng sông trở dạ

tắc nghẹn trong chiếc túi bơ vơ

đêm xách hồn tôi ném vào hoang mạc

nơi máu bầy đom đóm tỏa mùi lân tinh

một thiên sứ rời thiên đàng, bỏ trốn

đi tìm xác satan kết hình hài hi vọng

chút ánh sáng sau cùng

đột tử trên bàn tay nhà nguyện

tôi men theo

sự im lặng của bầy cừu

những cánh hoa hành hương

về ngôi nhà của đất

Giã 2020            

 

Tôi vẫn ngồi bên linh cữu mùa xuân

ôi những vần thơ nhẹ dạ cả tin

các ngươi còn vui say với điệu múa

tụng ca lũ ác thần đến bao giờ

các ngươi có nhìn thấy kia không

những vị thánh trứ danh đang khoác vai gái điếm

hả hê đi vào nhà thổ

và mi nữa

vầng trăng dị dạng

tại sao còn cố bám víu bầu trời

khi màn đêm ngập tràn máu thảm?

rồi ngọn hải đăng kia sẽ lụi tắt

trước khi mùa xuân kịp trở về

trên bãi biển của tình yêu, hi vọng

chúng sẽ gieo trồng giống cây lừa dối

bầy chó hoang sẽ hóa những anh hùng

và những kẻ nhân danh công lý

sẽ biến thành những gã tù nhân..

lặng lẽ từng đêm

trong sự thức vĩnh hằng

tôi đọc mãi những trang văn buồn bã

về hành trình của giấc mơ xứ sở

nơi tổ tiên tôi hết đời này đời khác

đã vắt kiệt những dòng nước mắt

cùng máu nóng từ bầu tim nhiệt huyết

xây đắp lên muôn đền các tự hào

những con nhộng mối

bắt đầu cuộc vượt thoát

đêm ì ạch lê đi

trong cơn viêm màng phổi cuối kỳ

mùi hương diệt vong lan dần

qua từng máng xối thời gian

bài ca của gã vô gia cư

vang lên giữa màn sương lạnh lẽo

làm giật mình con ngõ sình lầy...

Giã 2020

 

Dưới vầng trăng bợt bạt

ngôi nhà nhỏ yên tĩnh

thi thoảng vang lên tiếng chén đĩa va chạm

người đàn bà với cuộn len hồng

lặng yên bên bếp lửa

nơi chiếc bàn cũ kỹ

đức ông chồng đang say sưa nhai từng dòng chữ

cuốn tiếu thuyết Lâu Đài

chốc chốc phả ra mùi ẩm mốc

chiếc radio rè rè

như ngọn gió mùa thu ốm yếu

đang lẻ loi ngoài vườn

tìm chốn trọ

này vị hành khất của cảm xúc

đêm nay ngươi sẽ về đâu

bốn hướng không một mùi thân thuộc

chỉ những con đường

dựa lưng vài cọc đèn u uẩn!

Giã 2020

 

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2021

Thơ Trương Đình Phượng

Bi ca: TRONG CHUỖI NGÀY HUYỄN MỘNG

 

1.

ngày ngày tôi đi qua từng dòng máu giống nòi

bằng trái tim vô cảm

một buổi chiều

từ tâm chấn vầng mặt trời tử nạn

những con phù du nói với tôi

về khu nghĩa địa chôn chung

nơi vùi xác những tiếng kêu đòi chân lý.

một ngọn sóng

trở về từ bên kia đại dương

cất cao khúc ai điếu

về những cánh buồm tan vỡ

trước ngưỡng cửa mùa xuân

nước mắt cứ chảy

và chúng ta cứ bình yên nhảy múa

trên tấm thân đất mẹ tật nguyền

những dòng sông, con suối

đớn đau như đứt bàn tay

những cánh rừng suốt đêm trường tăm tối

chỉ còn ánh mắt muôn loài hoảng loạn réo tên nhau.

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2021

Người đi hái giấc mơ (7)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

image_thumb1_thumb_thumb

25.

Khi tôi tỉnh dậy bên ngoài đang mưa. Cơn mưa có lẽ kéo dài đã lâu, nền trời đã tối om. Trên xe, hành khách người nào người nấy đã chìm vào giấc ngủ. Tôi ưỡn người ngồi thẳng. Trước mặt tôi là chiếc bánh mỳ đã nguội, trông nó nhàu nhĩ như da mặt người chết. Chắc là của người phụ nữ kia mua cho tôi, nhưng thấy tôi ngủ ngon quá chị ta không nỡ đánh thức.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2021

Người đi hái giấc mơ (6)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

image_thumb1_thumb_thumb

22.

Bên ngoài đang mưa. Gió theo cửa hang tốc vào từng cơn. Tôi ngồi bó gối sau đống bì chứa lương thực. Tôi thầm cầu nguyện cơn mưa bên ngoài kia sẽ kéo dài vô tận. Mưa càng lâu thì khả năng sống sót của tôi càng cao, mưa sẽ khiến cuộc truy tìm của bọn cớm bị ảnh hưởng, mọi dấu vết mà tôi để lại trong rừng cũng sẽ bị nước mưa tẩy xóa.

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2021

Người đi hái giấc mơ (5)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

image_thumb1_thumb_thumb

18.

Đêm trong rừng hỗn độn muôn thứ mùi, tôi cứ đi, đi mãi, ngày mai trời còn mưa không? Ngày mai nơi này máu còn chảy không? Trong tâm hồn tôi dồn lên bao câu hỏi, những câu hỏi không có lời giải đáp. Hương hoa dại mỗi lúc một nồng, lòng tôi cũng theo hương hoa dại mà nhẹ nhõm dần.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2021

Người đi hái giấc mơ (4)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

image_thumb1_thumb

14.

Trưa hè, nắng như đổ lửa, khắp các ngọn đồi lổn nhổn những tấm lưng trần nhễu nhãi, chốc chốc đây đó vang lên từng tràng chửi rủa, giục giã kèm theo là một loạt tiếng vun vút phát ra từ những chiếc roi của những tay “cai mỏ”.

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2021

Người đi hái giấc mơ (3)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

image_thumb1

10.

Tay Quyền bị chuyển sang giam chung với tôi và Kiện. Tối hôm đó chúng tôi từ phòng ăn của tù nhân về tầm độ ba chục phút, đang chuẩn bị giường để nằm nghêu ngao thì cửa phòng giam mở, một người bị ném vào, một tiếng bịch vang lên trên nền đất rồi tiếp theo là chuỗi tiếng rên rỉ, cửa phòng giam đóng lại, tôi hỏi:

-Ai vậy, bạn mới hả?

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2021

Người đi hái giấc mơ (2)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

clip_image002

6.

Đêm rất dịu, chí ít là với Trí, cuộc hỏi cung vào lúc mười hai giờ đêm hôm kia không làm thay đổi được chút gì cục diện, tội của Trí vẫn nguyên vẹn, chẳng hề sứt mẻ.

Gã thanh tra hỏi:

-Tên họ?

Trí đáp:

-Nguyễn Đình Trí.

-Quê quán?

-Thôn X xã Gồng.

-Nhân thân?

-Một mẹ già, cha chết từ khi còn nhỏ, không anh chị, không em, không họ hàng.

-Vì sao phạm tội, động cơ nào lôi cuốn anh?

-Không biết.

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2021

Người đi hái giấc mơ (1)

Tiểu thuyết ngắn Trương Đình Phượng

image

 

1.

Tôi là Trí, năm nay tôi ba mươi hai tuổi, tôi xuất thân từ gia đình nghèo, nói theo cách nói người dân nước mình là nghèo rớt mồng tơi, mà nghèo rớt mồng tơi là nghèo như thế nào thú thật tôi cũng cóc hiểu, bố tôi chết năm tôi mười bốn tuổi, ông chết vào một sáng tháng mười, hôm ấy có mưa, thứ mưa phùn buồn như chấy cắn, suốt đời lao tâm lao lực khiến ông bị căn bệnh ung thư phổi, nhà đói tiền mẹ tôi cố chạy vạy vay mượn khắp nơi ba lần đem ông đi viện cả ba lần bác sĩ trả về, đêm trước hôm ông lìa cõi thế nhân người ta hút dịch phổi cho ông, nhiều lắm, chừng đầy cả chiếc chậu nhựa, mẹ tôi ngồi bên thẫn thờ như gà mất ổ trứng, bà buồn và đớn đau vô cùng nhưng nước mắt bà cứ cố tình chạy ngược, tôi khi đó còn hồn nhiên như dế, trong lùm cỏ lũ dế vô tư hát điệu nhạc của chúng, trên chiếc giường lạnh lẽo thiếu hơi ấm của cha của mẹ tôi vô tư chìm vào giấc ngủ, đêm đó tôi mơ, một giấc mơ mà mãi tận sau này tôi cố đi tìm lại cũng không bao giờ gặp được, tôi mơ tôi hóa thành những tờ tiền mới cứng toe toét cười trên bàn tay xém sạm nỗi đời của mẹ tôi, bàn tay bà run lẩy bẩy, một đời đói rạc đói rượi tự dưng từ đâu xuất hiện số tiền lớn khiến bà hoang mang, khốn nạn đời bần cùng nó thế, khổ quen, hạnh phúc đột ngột đến không dám đón nhận cứ như tù nhân được tha bổng nhưng chả dám nhảy cỡn lên lao ra khỏi cánh cửa nhà ngục vì sợ tai mình có vấn đề, lỡ nghe nhầm, chân vừa ló ra đường đã bị tóm lại, tội chồng thêm tội.