Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ái Điểu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ái Điểu. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Thư của Ái Điểu gửi Văn Việt

Kính thưa Văn Việt và độc giả

Do muốn ẩn danh, cộng với suy nghĩ đơn giản của một người mới tập chơi Facebook, nên cách đây hơn 2 năm tôi đã lấy một tấm hình trôi nổi trên mạng (dường như có dấu hiệu photoshop rất nhiều), để làm avatar và sau đó lại đồng ý cho Văn Việt đăng ảnh ấy trong phát biểu nhận giải.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

Cõi bồng lai (Cố sự tân trang)

 Ái Điểu

Đất Nam Châu có người tên Kỳ Sinh. Thuở nhỏ thông minh hiếu học, tuổi thập tam đã nổi tiếng trong vùng.

Kỳ Sinh có tâm trạng u uẩn. Không như bạn bè cùng lứa, người dùi mài kinh thư mong đỗ đạt làm quan văn, kẻ trau dồi quyền cước hòng thành võ tướng; Kỳ Sinh đậu tú tài xong liền bỏ học, về quê làm thầy đồ dạy trẻ.

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

Thơ Ái Điểu

 VÀ,

TÔI GIỮ MỘT ĐỜI CÔ QUẠNH

*-

Trước khi có cây cầu

đã có người ở đó

trước khi có người ở

đã có một dòng sông

trước khi có dòng sông

bầu trời đã có mây

Người đi qua cầu

không nhìn mây bay trên bầu trời

không nhớ gì những hạt phù sa

và những giọt mồ hôi trôi dưới chân cầu.

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Ái Điểu: Phát biểu nhận Giải Văn – Giải Văn Việt lần thứ Mười Một

Ái Điểu

Không có lời sấm ký dẫn dụ trước, ngẫu nhiên tôi tập ráp chữ, viết lại – sau hơn hai mươi năm chưa từng có ý nghĩ mình sẽ viết. Và, bất ngờ tôi được giải thưởng.

Những người tóc trắng – trong cái ga xép hoang tàn này, với lòng nhân ái – lặng lẽ chúc mừng tôi.

Chắc chắn không phải trao cho tôi sự vinh danh, mà như nắm tay an uỷ tôi gắng giữ chút lương tri còn lại trong cuộc nhiễu nhương.

*

Có lẽ, tôi chưa phải là người viết văn. Tôi thấy gì quanh nơi tôi sống, tôi suy nghĩ và kể lại thôi.

Tôi kể lại tiếng thớ dài của những người phụ nữ đang hoá thân thành loài bò sát, nằm ngửa để mưu sinh trong đô thị phồn hoa.

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

Tiệc tất niên của loài bò sát

 Ái Điểu

Ba Mươi Tết năm nào tôi cũng chỉ mở tiệm đến 10 giờ sáng, có bán cũng ít khách. Dù có gì đi nữa, mọi người cũng muốn trở về nhà mình, trở về với nguồn cội, với những quá vãng, với tâm linh.

Trưa nay tôi cúng tất niên, mời đám đàn bà không chồng dự.

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

Kịch bản lỗi

 Ái Điểu

 

*MÀN MỘT

Em đĩ nhỏ lùa đàn bò qua cánh đồng cát lầy

tóc em vàng nắng cháy

màu  mặt trời xích đạo

không phải màu ánh đèn hộp đêm.

Bụi xương rồng đơn độc

có đủ bóng che phận đời em?

Thành phố, em đã bỏ lại

có phòng lạnh, nệm êm.

Liệu đời có bình yên

dưới mặt trời mù loà, đảo điên?

(Tiếng vang từ hậu đài: Có, có, có!

Có hạnh phúc, có tương lai)

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

Ga xép

 Truyện kịch của Ái Điu

Thời gian: Đêm khuya. Đồng hồ nhà ga kim phút dừng ở số 12. Không có kim giờ.

Nhân vật:

- Người già: tóc bạc, cỡ trên 70 tuổi; mặc bộ đồ cũ nhưng sạch sẽ.

- Người trung niên: da trắng; áo xanh da trời, đeo kính trắng.

- Cô gái trẻ: trang điểm diêm dúa; y phục màu trắng, hở hang, lộ cả ngực, chân.

- Nhân vật phụ: các bóng ma; vừa là diễn viên, vừa là khán giả; cử động như múa hình thể; chập chờn, mờ ảo.

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

Người không có dấu chân

 Ái Điểu

Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng – bằng đôi chân trần – ông đều không để lại dấu chân.

Không ai chú ý, biết sự dị thường này; kể cả ông. Vì con người thời nay mang giày, dép. Dụng ý ban đầu giày dép là để bảo vệ chân, sau đó vì nghi thức và làm dáng.