Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương Huy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương Huy. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 23 tháng 2, 2022

Thơ Vương Huy

DỤ NGÔN NGƯỜI CÔ ĐỘC

(Trường ca)            

 

 

                             Tự sát bằng cô đơn nên chẳng bao giờ chết

                             Một ngày chấm dứt nhưng khói thuốc vẫn bay

 

                                                                           (Ngô Kha)

 

 

1.

 

Bay trên những hàng cây cúi mặt

Khói thuốc dòng sông chảy về trời

 

Người cô độc thắp lời thơ cầu nguyện

Mặt đất chìm trong không khí hương bay

Chắp lời sương khói

Trong ngôi giáo đường tâm tưởng

Mơ ngày mai đất mẹ hồi sinh

Trong tiếng hót của loài chim mọc cánh mưa bay

Trong lời ca của cánh đồng hoa tím

Trong ngôn ngữ vô hình của đá núi rêu xanh

Dù sự chết vẫn treo trên đầu cọng cỏ lau xám

Nhưng vầng trăng vẫn cất lên ẩn ngữ gọi bầy sao biếc về tụ quanh mình

Ai hát ca dao đầu bến vắng

Như con đò vẫn trôi đi bằng tiếng hát vô hình vì người lái đò vắng mặt

Lá vẫn đọng trên nguồn suối hằng đêm

Những mẫu tự vẫn nằm im trên vách động dù ngọn lửa thánh đã tắt trong hang đá trầm mặc

Nhưng em vẫn mặc áo màu xuân thắm

Tìm anh trên một hành tinh lạ

Chúng mình dắt nhau đi trong vũ trụ hoàng hôn

Nuốt trí nhớ đêm đen cô độc

Cho lời thơ bay trên biển khói

Cho thiên thu ngụ trên dòng ưu tư lặng lẽ

Đàn lạc đà âm thanh băng qua sa mạc vô ngôn

Chở nặng bóng thiên đường nước mát tìm một ốc đảo hư vô

Hành trình mưa hỏa ngục

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2021

Thơ Vương Huy

NGHIÊNG BÓNG QUÊ DÀI

 

                                Trường ca

 

 

1.

 

Rạng đông bóng quê

Chân trời mây địa ngục

Hoảng loạn và kinh sợ

Gió thổi vướng hàng cây

Đường sá vắng tênh hênh nằm đợi chết

Hoang tàn in trên mặt người

Cơn trầm uất chìm sâu đáy mắt

Đời đã vắng câu kinh thất thểu

Bóng ngôi chùa trầm mặc dưới bóng trăng khuya

Không quá khứ

Xô đổ lòng người dưới thiên tai