Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Thảo An. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Thảo An. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 132): Nguyễn Thị Thảo An – Con bù nhìn

Tiếng chân chạy huỳnh huỵch trước nhà làm tôi tỉnh giấc. Nheo mắt qua khe sáo, ba đứa trẻ nhà bên đang chơi trò cút bắt. Hai đứa con gái: đứa lớn khoảng mười tuổi, đứa nhỏ chừng năm, sáu; thay phiên vây đứa con trai độ lên tám. Mỗi lần túng thế, thằng bé nhảy phóc qua lùm cherries sang sân tôi, rồi đứng lại vừa cười vừa thở dốc. Bên bờ giậu, hai con bé vừa nhứ tay vừa la ỏm tỏi. Tôi rửa mặt và thay áo. Pha một chút trà uống cho tỉnh táo, rồi bước ra ngoài. Mới dọn về tôi cũng nên chào hỏi láng giềng, sau nữa dặn bọn trẻ giữ yên tĩnh vì tôi làm ca đêm.

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 131): Nguyễn Thị Thảo An – Đỉnh trời tròn

- Nguyên quán Sài Gòn

- Năm 1980: dạy học

- Năm 1982: Vượt biên và định cư tại Atlanta, tiểu bang Georgia, Hoa Kỳ

- Viết cho các báo: Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Chủ Đề, Văn Học Liên Mạng, Văn Tuyển, Phố Văn, Trẻ Magazines,

  … Và trang mạng Da Màu, Gió-O, VOA, RFI.

- Thành viên trong Ban Chủ trương tạp chí Phố Văn online.

- Tác phẩm: Tuyển tập 14 tác giả (Văn Tuyển xuất bản năm 2000)

                  Tuyển tập Bức phù điêu khắc cạn (Văn Mới năm 2001)

                  Tập truyện Nguyễn Thị Thảo An (Văn Mới 2011)

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

“Ca khúc Trung Quốc ở Châu Âu” của Federico Garcia Lorca, do Ngu Yên chuyển ngữ

Nguyễn Thị Thảo An

Cuối tuần, dọn dẹp giấy viết, bất ngờ bắt gặp bài thơ cũ, thấy vui vui. Nhân mấy tuần trước, có anh bạn mới trên FB nói rằng, thơ mà không buồn thì không hay. Tôi không đồng ý. Cái hay không nhất thiết nằm trong cái buồn. Dẫu biết thơ buồn dễ chạnh lòng người, khiến dễ đồng cảm, nhưng cái buồn vẫn khác cái hay. Khác xa là đằng khác. Nhân đó, có hứa với bạn FB sẽ post một bài thơ hay nhưng không buồn cho mọi người đọc. Đó là bài “Ca khúc Trung Quốc ở Châu Âu” của Federico Garcia Lorca, do Ngu Yên chuyển ngữ từ bản tiếng Anh dịch bởi Alan S. Trueblood. Tôi copy và để dành từ năm 2013.

Trước khi post thơ, xin nói sơ qua về nhà thơ Ngu Yên, và cảm ơn ông đã giới thiệu bài này qua Việt Ngữ.

Tôi không quen với Ngu Yên, chỉ gặp ông trong buổi họp bạn ở nhà ông Tô Thùy Yên năm ngoái 2016.

Ông là người đến muộn nhất, và về cũng sớm nhất. Nhà thơ đến rồi đi như một cơn gió. Ào một cái, rồi qua. Cặp vợ chồng Ngu Yên giống như một cặp du ca, rày đây mai đó. Chồng đàn, vợ hát. Sân khấu là cái thùng nhựa đựng đá ở nhà ông Tô Thùy Yên.

Bây giờ tôi không còn nhớ rõ mặt Ngu Yên nữa. Chỉ nhớ loáng thoáng ông cao, gầy, hơi xấu trai, dáng người khắc khổ, quần áo bạc thếch, tuềnh toàng. Nếu đội thêm cái mũ chóp tre, đeo kiếm tréo sau lưng thì tôi có thể nhầm với nhân vật Hiệp Khách Hành nào đó của Kim Dung là cái chắc.

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Lang thang trên những vỉa hè

Nguyễn Thị Thảo An

Những cái vỉa hè đã trở thành câu chuyện thời sự số một ở Việt Nam hiện nay. Hình ảnh ông Phó Chủ tịch quận 1 Đoàn Ngọc Hải đích thân xuống vỉa hè chỉ đạo bứng từ gốc cây, khiêng từng chậu kiểng, câu từng cái xe, đập từng bậc thềm, phá từng kiosque,… tràn đầy trên các trang mạng xã hội trong và ngoài nước. Vừa chỉ đạo, vừa thề thốt, “Không giải phóng được vỉa hè, trả lại cho người đi bộ, ông sẽ cởi áo về vườn.” Quyết tâm của ông làm người ta sửng sốt. Xe của phái đoàn ngoại giao nước ngoài, ông câu ngay. Xe của hoa hậu, người mẫu ư? Ông nói, “Chẳng có hoa hậu, hoa hiếc gì cả. Câu tuốt.” Mặc dù cái cô chủ xe đang đứng đó năn nỉ ỉ ôi, sẵn sàng đóng phạt vi phạm mà cũng câu luôn. Đi từng nơi, đập từng chỗ. Nhà hàng hay công sở, tiệm quán hay ngân hàng, đều đập hết. Cái gì để trên vỉa hè, cái đó thuộc diện tịch thu. Cái gì ló ra, đập ngay cái đó. Đơn giản là vậy. Ngay cả những di tích có tính chất lịch sử, ông cũng không tha. Lịch sử lấn chiếm vỉa hè thì đập luôn lịch sử. Không có di tích, di tiếc gì cả.

Ông xẻn cái vỉa hè giống như người ta xẻn một cái bánh kem, xẻn sát rạt. Những chỗ ông và đoàn chiến dịch đi qua, vỉa hè trở nên loang lổ, mặt tiền phố xá tan hoang. Trên các trang mạng xã hội, người ta gọi ông là “Hung thần đường phố”. Nhưng chính quyền thì cấp trên hết lời khen ngợi, họ coi ông là “Anh hùng đường phố”.

Vậy thật ra, ông là “Anh Hùng” hay “Anh Khùng”?

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Con bù nhìn

Truyện

Nguyễn Thị Thảo An

 

Tiếng chân chạy huỳnh huỵch trước nhà làm tôi tỉnh giấc. Nheo mắt qua khe sáo, ba đứa trẻ nhà bên đang chơi trò cút bắt. Hai đứa con gái: đứa lớn khoảng mười tuổi, đứa nhỏ chừng năm, sáu; thay phiên vây đứa con trai độ lên tám. Mỗi lần túng thế, thằng bé nhảy phóc qua lùm cherries sang sân tôi, rồi đứng lại vừa cười vừa thở dốc. Bên bờ giậu, hai con bé vừa nhứ tay vừa la ỏm tỏi. Tôi rửa mặt và thay áo. Pha một chút trà uống cho tỉnh táo, rồi bước ra ngoài. Mới dọn về tôi cũng nên chào hỏi láng giềng, sau nữa dặn bọn trẻ giữ yên tĩnh vì tôi làm ca đêm.

Bây giờ là đầu hè. Mặt trời dậy rất sớm. Ánh nắng chói chang dội từ trên cao xuống. Mọi vật như chìm trong biển nắng. Ban ngày, toàn khu trông cũ kỹ, tiêu điều. Nhà nào cũng xây một kiểu na ná như nhau: gạch đỏ, mái thấp, và một nhà xe nhỏ day mặt ra đường. Mỗi căn có một khoảnh sân vuông vức bằng nhau, được ngăn bởi những lùm cây cherries, hay loại chùm nụm rậm lá làm rào. Trong sân cũng giống nhau có một chút cỏ xanh, một vài cây hoa làm kiểng. Chỉ khác nhà có bóng mát, vài nhà không.

Bên kia sân, rượt nhau chán, bọn trẻ kéo nhau ngồi dưới mái hiên và nói chuyện rầm rì. Thỉnh thoảng chúng liếc sang, bất chợt gặp ánh mắt tôi, liền chùng mặt xuống. Hai bên yên lặng quan sát nhau. Một chốc sau, con bé lớn đứng lên nhích chiếc ghế vải sau lưng nó xoay nghiêng phía trước. Xong, nó ngồi xuống cầm cuốn sách mỏng phe phẩy quạt cho một người nằm trên ghế. Bây giờ thì tôi mới để ý. Đó là người đàn bà đang nằm ngủ. Một chiếc nón vải rộng vành úp mặt để che ánh sáng. Cái áo đầm dài tay bằng vải jean xanh trùm quá gối. Chân mang sandals có vớ. Thân hình đẫy và thấp, so với cái ghế hơi nhỏ. Người đàn bà đánh một giấc say sưa bên cạnh những đứa con ngoan.

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

qua khe cửa

Truyện

Nguyễn Thị Thảo An

Yết đế, yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế…

“Đi. Đi qua. Đi qua nữa. Đi qua nữa. Nữa,…”

Bát Nhã Ba La Mật Đa

Hôm đó là một ngày đẹp trời. Nắng vàng hanh và trên cao mây trắng trôi lang thang kết thành từng mảng lớn. Anh ngồi trước sân, lơ đễnh ngắm giàn mướp vừa thả xuống vài trái. Mướp non, trái thon nhỏ, giống như những ngón tay xanh nõn trỏ xuống đất. Dưới giàn, mấy con ong vo ve lượn lờ quanh những búp vàng mới hé. Gió phơn phớt mát da. Ngọn gió Hè thơm thơm mùi cỏ cháy. Anh nhắp một ngụm cà phê. Hương vị tan loãng ngấm trong miệng tràn lên ký ức. Cũng trên cánh đồng trước nhà, đám cỏ gà này và tuổi thơ anh cùng lớn. Đám cỏ, anh có cảm tưởng cũng là đám cỏ cũ, thân thiết ngày nào. Và trăng sao, cũng trong vòm trời này, vẫn đứng nguyên ở đó. Những tối khuya trốn ngủ, anh vùng chạy khỏi những trang sách đang đọc dở, thả mình trên cánh đồng này, ngước nhìn nghìn sao lả tả. Đêm lấp lánh rơi xuống trong anh. Rơi. Rơi mãi. Bây giờ thì tóc anh điểm trắng. Anh tin, đó là những bụi sao trời còn sót lại. Bất giác, anh định đưa tay phủi phủi mấy ngọn tóc lòa xòa, nhưng mấy ngón tay cứ lóng cóng thèm quen một điếu thuốc.

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

đường ra khỏi basra

Truyện ngắn
Nguyễn Thị Thảo An
Kính tặng Sgt. Lê Ngọc Bình & gia đình
Khi tôi đặt bàn chân đầu tiên chạm xuống đất Mỹ, tôi đã để ý rất kỹ, cái cảm giác đầu tiên bao giờ cũng vậy, nó gây một ấn tượng sâu sắc lâu dài trong ký ức. Vậy mà trong giây phút đó tôi chỉ ngẩn ngơ một chút, một chút thôi rồi bị đẩy theo dòng người… Cái cảm giác bàng hoàng, sâu sắc nhất phải kể là lúc máy bay cất cánh rời Việt Nam. Khi chiếc máy bay United Airline nhấc mình rời phi đạo, tôi ý thức được mình không còn đặt chân trên mảnh đất quê hương nữa. Tôi lơ lửng, bay cao và bay cao mãi. Đột nhiên tôi có cảm giác xác thân không còn tồn tại, tôi giống như một thứ linh hồn đang lơ lửng rời bỏ trần gian.
Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Đỉnh trời tròn

THAOAN 2014 (1) (1)Nguyễn Thị Thảo An sinh năm 1960 tại Sài Gòn. Chị tốt nghiệp Đại học Sư phạm tại đây. Năm 1982, chị đến Hoa Kỳ.

Chị từng theo học tại Kennesaw University (1988. Hiện định cư tại Kennesaw Georgia.

Tác phẩm:

-Tuyển tập truyện ngắn (in chung 4 tác giả)

-Bức phù điêu khắc cạn ( NXB Văn mới, 2001)

-Tập truyện Nguyễn Thị Thảo An ( NXB Văn mới, 2011)

Nhắc đến tác phẩm của Nguyễn Thị Thảo An, nhà văn Nguyễn Mông Giác đã có một nhận xét rất chân xác: “Đa số các nhà văn lúc mới viết thường viết về mình. Nguyễn Thị Thảo An đã vượt lên để viết về người, về một không gian khác, đời sống khác, con người và tâm cảm khác”.

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Đọc TRƯỜNG SA HÀNH của TÔ THÙY YÊN

Nguyễn Thị Thảo An

Mấy năm gần đây khi tình hình Biển Đông trở nên căng thẳng, nhiều người trong nước đã tìm đọc bài thơ Trường Sa Hành của nhà thơ Tô Thùy Yên. Nhiều bạn đọc tỏ ý tiếc, Trường Sa Hành là một bài thơ hay nhưng thiếu tính chiến đấu.

Người trong nước ít nhiều chịu ảnh hưởng của nền văn học Xã hội chủ nghĩa, thường quen với quan điểm văn nghệ phục vụ cho chính trị, văn nghệ là vũ khí... nên lấy làm ngạc nhiên về tác phẩm lẫn tác giả.

Nói về bài Trường Sa Hành của Tô Thùy Yên, ngoài giá trị văn chương, bài thơ còn có một giá trị lịch sử đặc biệt. Bài thơ được sáng tác trong một chuyến du hành thăm đảo trong bối cảnh Hoàng Sa vừa bị Trung Cộng đánh chiếm (3/1974). Tô Thùy Yên là một nhà thơ đầu tiên đặt chân đến Trường Sa, viết một bài thơ đầu tiên cho Trường Sa. Bài thơ có một ý nghĩa chính trị về chủ quyền lãnh thổ mà người Việt nào tha thiết với vận mệnh đất nước không thể không biết tới.