Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Song Thao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Song Thao. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 23 tháng 10, 2024

Mượn dấu thời gian

Song Thao

Thời gian là thứ được người ta ví như vó câu, vụt một cái là biến mất, chẳng bao giờ trở lại, có muốn níu cũng vô ích. Họa sĩ Phan Nguyên không dại chi mà níu, anh ghi lại rồi mặc cho nó sổng ra chạy đi. Tôi muốn nói tới anh, một người đã âm thầm lưu giữ những mảnh vụn thời gian của giới văn học nghệ thuật bằng cách ghi lại trong “Mượn Dấu Thời Gian”, tên tiếng Pháp là “Emprunt Empreinte”. Anh tâm tình: “Là một “sân chơi” rất riêng của Phan Nguyên từ khá lâu với giới văn nghệ sĩ, thân hữu gần xa, trong và ngoài nước, không phân biệt tuổi tác, sắc tộc, tôn giáo, chính kiến gì cả, miễn là họ đã có những tác phẩm hay, đẹp để lại cho đời và cho thế hệ mai sau, miễn là họ đã đóng góp cái phần tinh túy nhất của con người, của chính mình cho văn học nghệ thuật Việt Nam hay thế giới nói chung”.

Phan Nguyên sanh ra tại Hà Nội vào năm 1952, di cư vào Nam năm 1954 lúc mới 2 tuổi. Anh đã theo học ban Triết tại Đại học Văn Khoa Sài Gòn. Sau đó anh đi du học Pháp và tốt nghiệp Sư phạm tại Đại học Sorbonne. Anh dạy Pháp văn và điều hành một Trung tâm Huấn nghiệp tại Pháp. Anh theo ngành Sư phạm nhưng lại được biết tới như một họa sĩ mặc dù anh không theo học một trường lớp nào về hội họa. Anh bắt đầu vẽ từ thập niên 1980. Tranh của anh là tranh trừu tượng mang một sắc thái rất riêng. Nhìn vào là biết tranh của Phan Nguyên. Anh vẽ tranh theo từng bộ gồm: Rythmes & Impulsion (Nhịp Điệu & Xung Lực), Espace Inconnu (Không Gian Huyền Hoặc), Fractus H (Mảnh H), Fractus 2000 (“Mảnh” năm 2000), Espace VPapyrus. Tôi không rõ cộng tất cả tranh của anh trong từng đó bộ là bao nhiêu nhưng nhiều lắm. Tháng 8 năm 2019, anh qua Montreal và có gặp anh em viết lách ở đây. Anh mang qua một số tranh để tặng anh em. Bữa đó có nhà văn Minh Ngọc từ New York qua chỉ để gặp và thỉnh tranh của Phan Nguyên. Thú thật là bữa đó, tôi hết sức bối rối khi chọn tranh. Đôi mắt mù về hội họa của tôi đành chịu trận, tôi dựa vào linh cảm và chọn bức Fractus 93 V40.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-51.png

Tranh trừu tượng Fractus 93 V40 họa sĩ Phan Nguyên tặng tôi.

Trả lời phỏng vấn của nhà phê bình hội họa Huỳnh Hữu Ủy về cái khó hay dễ trong việc vẽ tranh trừu tượng hay hiện thực, anh cho biết: “Vẽ kiểu gì thì vẽ, dễ hay không là do cái tạng của mỗi người. Vẽ tranh trừu tượng dễ mà không dễ, coi vậy mà không phải vậy, nhiều người nghĩ rằng cứ đổ sơn lên vải rồi bôi lung tung là có trừu tượng. Sự thực tranh trừu tượng có cái nguyên lý của nó trong nhịp điệu, màu sắc, bố cục, nét vẽ, v.v. Nó là thơ của không gian, là nhạc không lời, và cái chất thơ nhạc của không gian này cũng không phải đơn giản, dễ cảm nhận, nắm bắt được ngay. Những bậc thầy của phái Lập Thể khi xưa như Braque, Picasso cũng đã đứng trước cửa của Trừu Tượng nhưng phân vân không bước vào, có lẽ vì họ cho rằng, bỏ tất cả hình thể đi thì tranh không còn là tranh nữa. Nhưng hội họa cũng như âm nhạc có nhất quyết phải tượng hình hay không? Câu hỏi này đã được giải quyết từ lâu và tranh trừu tượng đã phát triển như một tất yếu lịch sử của hội họa gần trăm năm nay”.

Phan Nguyên đã gắn tên tuổi với tranh trừu tượng nhưng khi coi một bộ tranh của anh mang tên Sexus tôi nghĩ đây là một bộ tranh trừu tượng-hiện thực. Nhìn vào thấy ông vẽ cái chi liền. Ông thần Luân Hoán còn thấy rõ hơn:

hiển linh thần hồn diệp

ấm lạnh nguồn sinh tình

huyền bí động dục lạc

mộ địa u u minh

bí hiểm tòa kiến trúc

hang ổ hiền hung thần

ẩn hiện trong lồ lộ

giữa cuộc sống thế nhân

Phải chi bữa qua Montreal, anh mang theo bộ tranh Sexus thì dễ cho tôi biết mấy!

This image has an empty alt attribute; its file name is image-52.png

Một bức trong bộ tranh Sexus

Cà phê hình như là cuộc đời của Phan Nguyên. Anh có một bộ tranh vẽ bằng muỗng và cà phê, anh còn có một loạt bài viết tản mạn mang tên “Nói Chuyện Với Tách Cà Phê”. Trong mục “Mượn Dấu Thời Gian” có một sáng kiến rất độc đáo: in dấu bàn tay của các văn nghệ sĩ bằng cách nhúng tay vào bột cà phê pha nước sền sệt. Phan Nguyên tâm tình: “Mượn Dấu Thời Gian là bộ sưu tập dấu vân tay như một “di vật” của từng tác giả, một “chứng tích” của thủ bút, một “chứng từ” của thời gian. Và nếu như những ánh sao băng có tạt ngang bầu trời mà để lại chút dấu thời gian, thì Nguyên này là người nhặt nhạnh những mẩu thời gian rơi rớt ấy”.

Bộ sưu tập gồm 630 tác giả. Tôi không đếm coi có bao nhiêu tác giả để lại dấu tay. Cỡ như các ông Phạm Quỳnh, bà Tùng Long, Dương Thiệu Tước, Đặng Đình Hưng, Đặng Thế Phong, Đoàn Phú Tứ, Đông Hồ, Hồ Dzếnh, Hoàng Ngọc Phách, Hoàng Quý, Khái Hưng, Lê Thương, Lê Văn Đệ, Lê Xuyên, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Văn Tý, Nhất Linh và nhiều người khác thuộc thế hệ đi trước không thể chờ để được lưu lại dấu tay. Thế hệ chúng tôi, việc ịn tay vào giấy bằng “mực” cà phê cũng không phải lúc nào cũng suông sẻ. Như trường hợp Nguyễn Xuân Hoàng. Tác giả của “Mượn Dấu Thời Gian” kể lại: “Khoảng tháng tư 2012 mình làm trang EE cho Nguyễn Xuân Hoàng. Anh em thường liên lạc với nhau qua e-mail để chỉ dẫn cách tự in dấu tay và nhận tư liệu bài vở. Anh Nguyễn Xuân Hoàng đã được “truyền nghề”, tự in dấu tay một mình, đã thử đi thử lại nhiều lần và chốt ở ấn bản anh vừa ý nhất có ghi “tôi không còn thời gian”… Rồi Nguyễn Xuân Hoàng cũng “không còn thời gian”. Sức khỏe, bệnh tật không cho phép anh đi đứng bình thường và quên hẳn chuyện gửi dấu tay qua bưu điện mà mình cũng không tiện nhắc”.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-53.png

Dấu tay của Song Thao

Nguyễn Xuân Hoàng là người đầu tiên tự làm dấu tay từ xa. Có lẽ trước đó Phan Nguyên đã phải tự tay làm cho từng người khi gặp mặt nên “Mượn Dấu Thời Gian” không được bổ sung nhanh chóng. Nhất là từ khi anh quyết định về sống tại Việt Nam. Khi anh Phan Nguyên có một người quen đang ở Montreal sắp về Việt Nam, có thể mang các bản dấu tay của anh em viết lách chúng tôi tại thành phố này về, thì anh đã chỉ dẫn cặn kẽ cách làm cho chúng tôi. Giấy là giấy Canson C à grain khổ 24cm x 32cm, cà phê loại hòa tan (café instantané) trộn sệt sệt với nước. Hoàng Xuân Sơn, khá rành hội họa, lo mua giấy và cà phê. Chúng tôi hẹn nhau ra một quán ăn vắng khách, bày binh bố trận kín một bàn, lần lượt in dấu vân tay, nhộn nhịp như một lớp thủ công của con trẻ. Cũng chẳng có chi lấn cấn vì khi con trẻ ra đời, cha mẹ in dấu chân sắp đi vào cõi ta bà để giữ lại kỷ niệm. Nay chúng tôi dùng tay để viết lách, in dấu tay để anh Phan Nguyên giữ lại, cũng phải thôi. Có điều khi dấu tay được in xong, chúng xương xẩu như những bàn tay ma. Bên cạnh dấu tay là thủ bút. Hoặc thơ hoặc văn xuôi. Tôi là một thứ… vè sĩ, vậy mà bữa đó cũng thơ mới ghê chứ. Hai câu gọi là thơ của tôi như ri: “Mực đen giấy trắng đời thừa / Phóng tay ta cứ viết bừa cho vui”. Ông Luân Hoán thì thơ đứt đuôi: “Một đời vẫn giầu hoa tay / Mượn thời gian mãi đã gầy trơ xương / Gởi mười ngón khoái ở truồng / Nên chi nhân dạng bất thường vậy thôi”. Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn: “Vỗ từ lẹt đẹt bàn tay / chợt nghe bụi khẳm / luống cày nhân gian”. Hồ Đình Nghiêm: “Chiều tà lăn tay quán cà / phê ghi tội trạng thiệt thà cõi văn”. Tôi ghi lại thủ bút trên tranh lăn tay của anh em chúng tôi bữa đó tại một tiệm ăn ở Montreal. Sau khi nhận được bản in, họa sĩ Phan Nguyên đóng khung và treo tại nhà. Tôi chưa bao giờ tới thăm nhà anh nên không rõ phòng triển lãm này ra sao.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-54.png

Song Thao và họa sĩ Phan Nguyên (Montreal, 08/2019)

Nhà văn Trần Doãn Nho đã tới. Anh kể lại: “Sáng hôm đó, thay vì đi uống cà phê ở ngoài, Phan Nguyên rủ tôi về nhà. “Nhà”, thực ra, trông như một phòng triển lãm. Tranh sáng tác của anh treo đầy. Có bức khá lớn, choáng gần hết nửa bức tường. Trong số tranh treo, đặc biệt nhất là những bức in dấu bàn tay, được đóng khung cẩn thận. Số lượng “tranh” này khá nhiều, không thua các bức tranh khác. Nhiều bức đóng khung rồi, chưa có chỗ treo cũng như một số bức khác chưa đóng khung, được anh cất giữ cẩn thận. Có thể nói, đó là một bộ sưu tập độc đáo: “tranh” dấu bàn tay. Phan Nguyên tỏ ra rất thích thú và hào hứng khi giới thiệu với tôi loại “tranh” này. Chả thế mà, sau đó, anh đề nghị tôi thực hiện việc lấy dấu bàn tay trước khi uống cà phê. Tôi cảm thấy hơi bất ngờ vì tưởng chỉ là đến trò chuyện lang bang về văn học nghệ thuật. Không sao. Sẵn sàng thôi. Công việc đơn giản và nhanh chóng: một nhúm cà phê, loại để uống liền, hòa nước, trộn đều, đợi một lát cho sánh lại, đổ lên hai bàn tay, xoa đều rồi in hai bàn tay xuống một tấm giấy trắng loại đặc biệt, giữ một lát, chờ khô. Xong, viết vài dòng cảm hứng tùy thích để ghi nhớ ngày thực hiện dấu bàn tay, ký tên. Thế là hai bàn tay tôi đã được nằm vào bộ sưu tập. Đó là phương cách “sáng tác” loại “tranh” này của Phan Nguyên… Trong bộ sưu tập này, ta tìm thấy đủ dấu vân tay của những nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình văn học, nhà báo, nhà giáo, điêu khắc gia, họa sĩ, kinh tế gia, nhà khảo cổ; họ ở trong nước, ngoài nước, thuộc khuynh hướng này, khuynh hướng kia, cũ, mới, tả hữu; họ còn sống hay đã qua đời, vân vân… có đủ. Nhìn dấu vân tay từng người, tưởng tượng đến những thế hệ sau, khi lần giở lại những trang quá khứ, tìm gặp một tác giả nào đó, nhìn thấy dấu vân tay của người đã khuất, hẳn phải đọng lại nhiều cảm khái, hơn là chỉ nhìn khuôn mặt hay đọc một câu văn hay một dòng thơ. Bộ sưu tập là một cuộc hội ngộ văn chương nghệ thuật thú vị. Vì thực ra, nó không chỉ gồm có dấu vân tay mà còn có thủ bút của từng tác giả: một đôi dòng cảm hứng và có khi là những câu thơ. Nhiều câu thơ làm ngay tại chỗ, nhưng đọc lên, nghe rất đậm đà và thú vị, phản ảnh đúng phong cách của từng tác giả”. Thủ bút của anh Trần Doãn Nho để lại: “Ngẫu nhiên chữ / tình cờ dấu /đắm đuối thời gian”.

Bàn tay anh Trần Doãn Nho, bàn tay của tôi và hàng trăm người làm văn học nghệ thuật khác đã được nằm trên tường của căn nhà mà anh Nho gọi là “như một phòng triển lãm”. Chúng tôi đã cách này hay cách khác, hoàn thành phần của mình. Nhiều trường hợp khác bị lỡ một cách tức tưởi. Anh Nho sau khi làm “bổn phận”, đã được anh Phan Nguyên trao cho mấy gói cà phê nhờ về Mỹ lấy dấu tay của những người còn thiếu. Một trong những người anh tha thiết có dấu tay nhất là nhà văn Võ Phiến. Về tới Mỹ, anh Trần Doãn Nho chưa kịp vác cà phê tới thì anh Võ Phiến đã ra đi. Một cái lỡ không cách chi tìm lại được.

Tháng 4 năm 2012, anh Phan Nguyên đã nhờ Nguyễn Xuân Hoàng in dấu tay của nhà văn Nguyễn Mộng Giác khi đó đang vất vả chống chọi bệnh ung thư gan. Hoàng đã mang đồ nghề tới nhà anh Giác nhưng nhìn anh nằm trên giường bệnh, Nguyễn Xuân Hoàng không dám ngỏ lời, sợ bạn xuống tinh thần. Ngỏ lời làm dấu tay khi đó cũng như mang bàn tay của tử thần tới. Anh thương bạn, ôm bạn lần cuối rồi ra về tay không!

Sa đà vào chuyện dấu tay vì tôi nghĩ đây là một sáng kiến độc đáo của họa sĩ Phan Nguyên. Nhưng chân dung mỗi tác giả trong bộ sưu tập vô tiền khoáng hậu này không chỉ có vậy. Mỗi người được ghi dấu thời gian đều có một bức vẽ chân dung tác giả màu vàng do Phan Nguyên thực hiện theo cách của anh, tiểu sử, bản chụp các sáng tác gồm bìa sách hoặc tranh vẽ, nội dung từng cuốn sách để người đọc có thể đọc ngay tại chỗ, các cuộc phỏng vấn và các bài viết khác.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-55.png

Tranh dấu tay trên tường nhà họa sĩ Phan Nguyên. Hình: Trần Doãn Nho.

Phan Nguyên nay đã quá thất tuần lại bị stroke phải chống gậy khi di chuyển. Ngày 2/10/2024, anh đã phải làm một chuyện chẳng đặng đừng: dừng lại cuộc chơi. Anh thông báo: “Cho tới nay đã có gần 3 triệu lượt truy cập vào Blog Emprunt Empreinte từ khắp nơi trên thế giới. Nhiều nhất là từ Việt Nam với lứa tuổi từ 40 tới 70 chiếm đa số. Giới trẻ, sinh viên, giáo sư đại học, nghiên cứu sinh làm luận án văn chương cũng quan tâm không ít. Xin cảm ơn tất cả bạn đọc tiếng Việt từ khắp bốn phương trời. Nhưng “cuộc chơi” nào cũng có giới hạn về mặt Không gian và Thời gian của nó. Nay mắt đã mờ, thị lực không còn được như xưa, nên rồi cũng đến lúc mình phải kết thúc, sau khi chấm dứt việc chú thích dữ liệu cá nhân của từng trang tác giả, một công việc thật nghiêm túc và cẩn trọng đòi hỏi bởi Google photos. Vì vậy, dù biết “Mượn Dấu Thời Gian” chưa được toàn bích và còn thiếu sót, nhưng như mâm cỗ đã được dọn ra bầy sẵn, xin mời tất cả bạn đọc ghé thăm, tham khảo và góp ý vì tất cả là của các bạn. Mọi điều trên “Mượn Dấu Thời Gian” đều là sự thật và chỉ có sự thật. Giấy trắng mực đen, không thể khác! Xin đa tạ. Chúc tất cả các bạn cùng gia đình An Vui Hạnh Phúc”.

Tuy Mượn Dấu Thời Gian đã “phẹc mê bu tích” nhưng những thành quả mà anh Phan Nguyên đã khổ công thực hiện vẫn còn mãi mãi trên mạng. Các bạn muốn tham khảo chỉ cần mở Google, đánh câu “Mượn Dấu Thời Gian” là trang này sẽ hiện lên liền.

Nguyễn Xuân Hoàng đã ghi trong “Mượn Dấu Thời Gian”: “tôi không còn thời gian”. Anh đã thực sự không còn thời gian khi nhắm mắt xuôi tay vào ngày 13/9/2014. Nguyễn Xuân Hoàng thuộc thế hệ chúng tôi. Chúng tôi cũng không còn nhiều thời gian. Tuy vậy anh Phan Nguyên đã kịp để lại một công trình quý báu cho những nhà nghiên cứu mai sau. Anh đã dùng trọn thời gian của anh trước khi “tôi không còn thời gian” nữa!

10/2024

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2020

Tonton Mỹ

Song Thao
Núi Rushmore thuộc vùng Keystone, tiểu bang South Dakota, là một địa điểm du lịch nổi tiếng vì bốn khuôn mặt của bốn Tổng thống Hoa Kỳ. Đó là các tonton George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln. Bốn khuôn mặt có chiều cao 18 thước được kiến trúc sư Gutzon Borglum vẽ kiểu và thực hiện từ năm 1927 tới 1941 với sự phụ giúp của con trai là Lincoln Borglum. Bốn ông tonton này được chọn để vinh danh lịch sử Mỹ từ hình thành, phát triển, mở mang tới bảo tồn đất nước. Hàng năm, trung bình có khoảng hai triệu du khách tới ngắm bốn khuôn mặt đá này.
Trong bốn khuôn mặt này, có hai khuôn mặt được lưu niệm tại thủ đô Washington DC. Đó là các tonton Washington và Lincoln. Hai ông trấn hai bờ sông Potomac. Một ông ngồi chễm chệ trên ghế, một ông vươn lên thành chiếc tháp chọc trời mà dân ta thường gọi là “tháp bút chì”. Họ được chễm chệ như vậy vì họ được coi là hai vị Tổng thống số dách của lịch sử Mỹ. Ông George Washington là Tổng thống đầu tiên của Mỹ, sanh năm 1732, mất năm 1799. Ông Lincoln là Tổng thống thứ 16, sanh năm 1809 mất năm 1865. Hai ông cách nhau gần một thế kỷ nhưng ngang ngửa nhau ở vị trí số một trong đánh giá Tổng thống giỏi nhất do các nhà sử học, nghiên cứu lịch sử hoặc do các cuộc thăm dò dân chúng rộng rãi bầu chọn.
Tổng thống George Washington là Tổng thống tiên khởi của Mỹ nhưng lại là tonton duy nhất không bao giờ làm việc tại thủ đô mang tên ông hiện nay. Ông làm hai nhiệm kỳ, từ 1789 tới 1797. Văn phòng của ông đặt tại New York rồi rời về Philadelphia. Sở dĩ ông phải lang bang như vậy vì mãi tới tháng 7 năm 1790, Quốc hội mới thông qua luật Residence Act ấn định thủ đô vĩnh viễn của Mỹ nằm trong khu Potomac River. Lúc đó chưa có tên Washington. Ông đã tiến hành dự án xây tòa Bạch Ốc và trụ sở Quốc hội cho tới khi ông rời chức vụ. Ông là người đặt nền móng tổ chức chính phủ Mỹ. Có một giai thoại độc đáo về vị Tổng thống đầu tiên này: bài diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai của ông đọc vào ngày 4/3/1793 chỉ chưa đầy 2 phút, gồm vỏn vẹn 135 chữ!
Ông Abraham Lincoln là tonton thứ 16, nhậm chức ngày 4/3/1861 và bị ám sát vào ngày 15/4/1865. Ông là Tổng thống của thời nội chiến Nam Bắc phân tranh và đã dẫn đất nước qua cuộc khủng hoảng về tinh thần và chính trị của thời kỳ chia rẽ bi thảm nhất trong lịch sử. Ông đã thành công trong việc chống giữ được thể chế, bãi bỏ chế độ nô lệ và cải tiến nền kinh tế.
Tôi có cái nhìn khác, thực tế hơn. Cứ nhìn vào tờ giấy bạc của Mỹ là biết ông nào ngon lành nhất. Chắc ít người biết đã có thời Mỹ có giấy bạc 100 ngàn đô được in vào năm 1934. Tờ bạc này chỉ để hoán chuyển giữa các nhà băng chứ không lưu hành ngoài công chúng. Chân dung ông tonton nào được chọn cho tờ giấy núi của này? Đó là ông tonton thứ 28 tên Woodrow Wilson. Giấy bạc 10 ngàn đô được in vào năm 1928 và 1934 lại không có hình tonton mà là hình của ông Salmon P. Chase. Ông này chỉ là Bộ trưởng Ngân Khố từ năm 1861 tới 1864 dưới thời Tổng thống Abraham Lincoln. Tờ bạc 5 ngàn đô được in vào năm 1918 có hình Tổng thống thứ 4 James Madison được coi là cha đẻ của hiến pháp Mỹ. Giấy bạc một ngàn đô có hai lần in với hai hình khác nhau. Lần in năm 1918 là hình tonton Alexander Hamilton. Lần in năm 1928, có chân dung tonton thứ 22 và 24 Grover Cleveland. Ông này là người duy nhất trong lịch sử làm Tổng thống tới hai lần. Lần đầu từ năm 1885 đến 1889. Lần thứ hai từ 1893 đến 1897. Chen vào giữa là ông số 23 Benjamin Harrison từ 1889 đến 1893. Giấy bạc 500 đô được in ba lần với hai chân dung khác nhau. Lần in năm 1918 có hình ông John Marshall, Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện từ năm 1801 tới 1835. Lần in năm 1928 và 1934 có hình tonton thứ 25 William McKinley. Ông này bị ám sát khi mới qua nhiệm kỳ thứ hai được 6 tháng.
Tất cả các giấy bạc có mệnh giá lớn trên ngày nay đã không còn lưu hành nữa. Tờ bạc ngon lành nhất ngày nay là tờ 100 đô mà dân ta thường tính theo đơn vị là “một ông Hoa Thịnh Đốn”. Đó là một sự lầm lẫn vì hình trên tờ trăm đô là hình tonton Benjamin Franklin! Cái tôi nghĩ là có thể đánh giá thứ hạng các tonton trên giấy bạc như vậy là trật lất. Tiền có lối đi của chúng mà các tonton có chen chân vào được hay không là tùy thời. Không có một tiêu chuẩn đánh giá nào cả. Tuy nhiên, việc này không làm giảm giá trị sẵn có của đồng tiền. Tiền là một chuyện, còn tonton là một chuyện khác.
Cho tới nay, lịch sử Mỹ có tất cả 45 ông tonton nhưng thực ra chỉ có 44 nhân mạng. Bởi vì ông Grover Cleveland đã chơi cú đúp! Giữ vị trí chóp bu của một cường quốc thường phải là người tài giỏi được dân chúng mến mộ bầu lên, nhưng tài giỏi cũng có thứ hạng. Có ông trị quốc giỏi thì cũng có ông ngồi lầm chỗ. Vậy nên không biết cơ man nào là các cuộc đánh giá phân chia ngôi thứ trên dưới.
Có hai ông không được sắp hạng vì thời gian tại vị quá ngắn. Ông William Henry Harrison chỉ có 31 ngày và ông James A. Garfield chỉ có 200 ngày. Chưa đủ thời gian thi thố tài năng. Ông Zachary Taylor, chỉ “trị vì” được 16 tháng, tương đối dài hơn hai ông trên, nhưng cũng kể là quá ngắn.
Như đã trình bày ở trên, hai ông Washington và Lincoln ăn trùm trong việc đánh giá các Tổng thống. Sau này có thêm ông thứ ba là Franklin D. Roosevelt. Ông là tonton thứ 32, chấp chánh từ năm 1933 tới 1945, và là người ngồi trong tòa Bạch Ốc giữa cuộc Đệ Nhị Thế Chiến. Ông là tonton duy nhất được dân chúng tín nhiệm tới bốn nhiệm kỳ và chỉ chấm dứt nhiệm vụ khi mất vì đột quỵ vào tháng 4 năm 1945. Khi ông Roosevelt hoàn tất hai nhiệm kỳ như hiến pháp quy định, nước Mỹ đang lâm vào cuộc Đại Suy Thoái và Thế Chiến Thứ Hai bùng nổ. Tình hình đặc biệt của quốc gia cho phép ông được làm trên hai nhiệm kỳ. Biệt lệ này chấm dứt khi Quốc hội thông qua Tu Chánh Án 22 vào năm 1951 quy định dứt khoát thời hạn tối đa hai nhiệm kỳ.
Ba ông trùm này luôn có mặt trong mười vị trí đầu trong các cuộc đánh giá sắp hạng. Bảy người kia là các ông: Theodore Roosevelt, Thomas Jefferson, Harry S. Truman, Woodrow Wilson, Dwight D. Eisenhower, Andrew Jackson và John F. Kennedy. Sau này hai ông Ronald Reagan và Bill Clinton thỉnh thoảng nhảy dù được vào mười vị trí đầu bảng này nhưng chỉ trong các cuộc thăm dò dân chúng chứ không bao giờ được các nhà chuyên môn sử học chấp nhận.
Có đầu thì phải có cuối. Tội cho ông James Buchanan. Ông luôn ở hạng chót trong tốp mười vị cầm đèn đỏ trong các bảng sắp hạng. Được bầu làm tonton thứ 15 vào năm 1857, ông đã thất bại trong việc giải quyết vấn đề nô lệ để xảy ra cuộc nội chiến Bắc Nam. Ông cầm đèn đỏ trong bảng sắp hạng trong khi người kế nhiệm ông, Tổng thống Abraham Lincoln, lại nổi đình nổi đám vì đã giải quyết được cuộc nội chiến. Các vị tonton bị chê nhất, ngoài ông Buchanan kể trên còn có các ôngWarren G. Harding, Andrew Johnson, Franklin Pierce, Millard Fillmore, William Henry Harrison, John Tyler, Ulysses S. Grant, Zachary Taylor và George W. Bush. Ngoài ông “Bush con” ra, tôi không biết mấy ông kia. Đó là các ông sống từ thời mốt của đàn ông con trai còn để tóc dài! Ông “Bush con” thuộc thời đại của chúng ta, hiện còn sống. Ông đắc cử Tổng thống một cách vất vả đúng vào năm 2000, năm bắt đầu thiên niên kỷ mới. Kỳ tranh cử đó, ông thua phiếu phổ thông đối thủ của ông là ông Al Gore, nhưng tranh dành nhau phiếu cử tri đoàn tại tiểu bang Florida. Cuộc kiểm phiếu lại tại tiểu bang này kéo dài lần khân đe dọa biến thành cuộc khủng hoảng Hiến pháp khiến cho Tối Cao Pháp Viện phải ra tay xét xử. Kết quả Tối Cao Pháp Viện xử cho ông thắng. Khi đó ông là người thứ tư trong lịch sử bầu bán thắng cử nhưng thua phiếu phổ thông của đối thủ. Sau này có thêm Tổng thống Donald Trump đắc cử nhưng thua bà Hillary Clinton hơn 3 triệu phiếu phổ thông vào năm 2016. Lần tái đắc cử của ông Bush vào năm 2004 cũng thiếu vẻ vang. Ông thắng sát nút ông John Kerry với tỷ lệ phiếu phổ thông là 50,7%. Ông Bush là người gây ra các cuộc chiến tại Afghanistan sau vụ 9/11 và cuộc chiến bị sa lầy với Iraq sau đó. Cha ông, Tổng thống thứ 41 George Herbert Walker Bush, cũng gây ra cuộc chiến với Iraq nhưng đã sớm rút quân sau khi chiến thắng.
Tới đây, thiết nghĩ nên trích ra một đoạn trong bài xã luận của Tổng thống Theodore Rosevelt trên tờ Kansas City Star trong thời kỳ Đệ Nhất Thế Chiến: “Tổng thống chỉ là người quan trọng nhất trong số đông đảo những người đầy tớ dân. Chúng ta phải hậu thuẫn hoặc phản đối ông ở mức độ thích đáng với hành vi tốt hay hành vi xấu của ông, sự đắc lực hoặc sự bất tài của ông trong việc phục vụ toàn thể quốc gia một cách trung thành, đắc lực, chí công vô tư. Vì thế, một điều tuyệt đối cần thiết là người dân phải có tự do đầy đủ để nói lên sự thật về các hành động của Tổng thống, và điều này có nghĩa là cần phải hỏi tội ông khi ông làm sai cũng như ca ngợi ông khi ông làm đúng. Bất cứ một thái độ nào khác hơn ở người công dân Mỹ đều là hèn hạ và nô lệ. Tuyên bố rằng chúng ta không được phê bình Tổng thống, hay rằng chúng ta phải hậu thuẫn Tổng thống, dù đúng dù sai, không những là thiếu tình yêu nước và nô lệ, mà là mang tinh thần phản quốc đối với công chúng Mỹ. Người dân không được nói gì khác hơn sự thật về ông hoặc về bất cứ một ai. Nhưng nói lên sự thật về vị Tổng thống thậm chí còn quan trọng hơn nói lên sự thật về bất cứ một ai khác.
Câu nói bất hủ trên như kim chỉ nam cho những cuộc đánh giá các tonton dù là đánh giá của các nhà nghiên cứu hay của dân thường. Thăm dò C-SPAN hỏi một số các sử gia và các nhà chuyên khảo cứu về tiểu sử các tonton được thực hiện ba lần trong các năm 2000, 2009 và 2017. Cả ba lần đều cho kết quả tương tự nhau. Dẫn đầu là ông Abraham Lincoln. Sau đó là các ông George Washington, Franklin D. Roosevelt, Theodore Roosevelt và Thomas Jefferson là những ông xịn nhất. Chót bảng vẫn không ai ngoài ông James Buchanan, Andrew Johnson và Franklin Pierce.
Phỏng vấn 157 nhà sử học chuyên nghiên cứu về các tonton vào năm 2018 của Siena College Research Institute cũng cho ra kết quả tương tự. Trong các tonton ẹ nhất có thêm ông Bush con.
Tổ chức American Political Science Association (APSA), vào năm 2015, phỏng vấn các nhà nghiên cứu chuyên về các Tổng thống, cho ra kết quả: ngoài 5 vị trí đầu cho các ngài chúng ta đã biết ở trên, có thêm các vị mới mẻ trong tốp 10 người đứng đầu: Harry S. Truman, Dwight D. Eisenhower và Bill Clinton.
Năm 2012, báo Newsweek phỏng vấn một số sử gia và đưa ra thời điểm là chỉ tính từ 1900 về sau, chúng ta mới thấy có tên các ngài gần gũi chúng ta hơn. Một chục ngài xịn nhất có thứ tự như sau: Franklin D. Roosevelt, Theodore Roosevelt, Lyndon B. Johnson, Woodrow Wilson, Harry S. Truman, John F. Kennedy, Dwight D. Eisenhower, Bill Clinton, Ronald Reagan và, lần đầu tiên, có ông Barack Obama.
Phần đánh giá của dân chúng vui hơn vì các khuôn mặt đương thời chiếm nhiều chỗ hơn. Khác với các nhà nghiên cứu chịu khó moi móc vào quá khứ hơn, dân chúng chỉ nhìn gần và nhìn quanh nên các vị giữ ghế số dách trong thời đại mới của Mỹ được nhắc tới nhiều hơn. Tôi lấy thăm dò của một cơ sở thăm dò nổi tiếng nhất là viện Gallup. Trong cuộc thăm dò từ ngày 2 đến ngày 5 tháng 2 năm 2011, họ hỏi 1015 người trưởng thành tại Mỹ câu hỏi sau: “Ai là người được quý vị coi là Tổng thống xuất sắc nhất của Hoa Kỳ?”. Có tất cả 17 Tổng thống được hài ra theo thứ tự trên dưới. Các vị Tổng thống ngày xưa thường được coi là số một, số hai đều nhào hết. Người giữ địa vị số dách là tonton Ronald Reagan. Ông thượng thừa từ trước tới nay là Abraham Lincoln đành xếp hàng thứ hai. Vẫn còn may cho ông vì ông George Washington và ông Franklin Roosevelt tụt xuống tới hạng 5 và 6, thua hai ông Bill Clinton và John F. Kennedy. Hạng 7 lại là ông Barrack Obama. Ông Theodore Roosevelt đành xuống hạng 8. Nhưng hạng 9 và 10 lại là hai ông Harry S. Truman và George W. Bush. Ông Thomas Jefferson bị đẩy xuống hạng 11. Nhưng cũng còn đỡ hơn ông Andrew Jackson xuống tới hạng 15. Hạng 12 là ông Jimmy Carter, 13 ông Dwight Eisenhower, 14 ông George H. W. Bush. Còn hai hạng 16 và 17 là ông Lyndon B. Johnson và Richard Nixon.
Cảm tính hồn nhiên và trí nhớ ngắn ngủn của đám đông dân chúng khiến kết quả khác xa với ý kiến của những sử gia và các nhà nghiên cứu. Âu cũng là chuyện thường tình.
Thực ra chuyện đánh giá và xếp hạng các tonton là chuyện coi chơi cho vui. Chẳng mảy may ảnh hưởng tới việc làm của các ông lớn nhất nước này. Những gì họ làm đã đi vào dĩ vãng hoặc được lịch sử ghi nhớ. Chẳng thay đổi chi được. Có lợi chăng là cho các vị sau này tấp tểnh muốn ghé bàn tọa vào chiếc ghế quyền lực nhất nước, nếu họ muốn rút kinh nghiệm.
Tính tới nay, Hoa Kỳ đã có tất cả 45 vị Tổng thống. Đương kim Tổng thống là ông Donald Trump. Ông chưa hết nhiệm kỳ nên chưa thể đánh giá và xếp hạng ông được. Nhưng một số bảng đánh giá, xếp hạng lại nhanh nhẩu lôi ông vô. Tôi thấy tên ông có trong bảng xếp hạng của Siena College Research Institute vào năm 2018 và của American Political Science Association cũng vào năm 2018. Hạng của ông là hạng chót!
Tôi thấy thật bất nhẫn cho ông. Ông còn thời gian. Màn chưa khép, làm sao biết kịch hay hay dở.
Hãy chờ tới khi ông rời tòa Bạch Ốc sau 4 năm hoặc 8 năm, lúc đó vở kịch mới xong, chúng ta mới có thể kết luận hay dở. Theo tôi nghĩ, cũng khó xếp hạng ông. Bởi vì ông là Tổng thống không giống 43 ông trước. Không biết có nên trải cho ông một chiếc chiếu riêng chăng!
04/2020

clip_image002Giấy bạc 10 ngàn đô
clip_image004
Giấy bạc 5 ngàn đô.



clip_image006

Tổng thống Abraham Lincoln.





clip_image007

Tổng thống James Buchanan.


APW2000040414958
Tổng thống Richard Nixon

clip_image010


Hình bốn vị Tổng thống trên núi Rushmore.

File:Abraham Lincoln Memorial Night View.jpg - Wikimedia Commons
Đài Tưởng Niệm Abraham Lincoln
clip_image014
Các cựu Tổng thống Carter, Bush Cha, Bush Con, Obama và Clinton.

clip_image016

Tổng thống đầu tiên George Washington.


clip_image018

Đài Tưởng Niệm George Washington.































































































Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

Tuổi

Song Thao

clip_image002

Tuổi là thứ trời cho, cứ năm mới gõ cửa là cái đầu nặng thêm một tuổi. Muốn hay không cũng chẳng được. Vậy mà ông Emile Ratelband ở Hòa Lan không chịu. Ông này làm truyền hình, năm nay 69 tuổi, lý luận: tuổi chỉ là con số. Số nào cũng vậy nên ông muốn chọn con số khiêm nhường hơn vì ông cảm thấy ông chỉ đáng 49 tuổi. Vậy là ông muốn trả lại cho trời 20 tuổi. Cũng được đi. Từ nay ai hỏi tuổi ông cứ nói “em chỉ mới 49”, chẳng chết con ma nào. Nhưng ông Emile không chịu chỉ nói khơi khơi như vậy. Ông muốn chính phủ phải chính thức đổi tuổi của ông trên giấy tờ đàng hoàng. Ông ngôn như ri với báo De Telegraaf: “Khi tôi 69 tuổi, tôi bị nhiều hạn chế. Nếu tôi 49 tuổi, tôi có thể mua nhà mới, lái chiếc xe xịn hơn”. Ông còn sừng sộ: “Tại sao người ta có thể chính thức đổi tên được. Đổi giống cũng được luôn. Tại sao tuổi không đổi được?”. Vậy là ông mang sự việc ra trước tòa. Chuyện khá lạ làm cả thế giới căng mắt coi tòa sẽ xử ra sao. Ngày 3/12 vừa qua, Tòa ra bản án như thế này: “Ông Ratelband có quyền tự do cảm thấy ông trẻ hơn tuổi thật 20 năm và hành động phù hợp với tuổi ông tự nghĩ. Nhưng sửa ngày sinh của ông sẽ gây ra việc các dữ kiện trong 20 năm về ngày sinh, ngày tử, hôn phối và những điều đã ghi vào lý lịch biến đi mất. Điều này sẽ gây ra những hậu quả phức tạp về phương diện pháp lý và đời sống xã hội”.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2019

Cay đắng

Truyện Song Thao

Chuyện tưởng đã cũ mà không hề cũ khi nhắc lại. Hơn bốn mươi năm là quãng thời gian khá dài cho một đời người. Đã có biết bao vật đổi sao dời bể dâu tan tác trong ngần ấy tháng ngày... Nhưng trái tim con người thì vẫn cứ đập theo nhịp cũ và vẫn đau theo xúc cảm cũ, như từ thuở mới sinh...

Về một gia đình có người chồng đi “tập trung cải tạo” và người vợ ở lại một mình nuôi con trong đơn độc. Hàng vạn gia đình rơi vào hoàn cảnh ấy. Nhưng không phải người chồng nào cũng ở vào cảnh ngộ như Vũ – nhân vật của Song Thao, về lại nhà sau nhiều năm tù tội để nghe tiếng trẻ con khóc. Tiếng khóc của đứa bé không phải con mình. Và nỗi niềm cay đắng ấy phải tự mình tìm cách nuốt xuống, tìm cách tiêu hóa đi để có thể sống tiếp, tìm ra cách sống tiếp...

Xin giới thiệu tác phẩm cùng các bạn...

VĂN VIỆT

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Hà Nội

Song Thao

Tôi xa Hà Nội năm tôi 16 ngơ ngác như một con ngỗng đực. Hà Nội mà tôi mang theo khi rời xa chỉ là những thứ vụn vặt cùng mằng.

Năm đó tôi đang học lớp Đệ Tứ trường Dũng Lạc, ngay bên hông nhà thờ chánh tòa mà dân Hà Nội ngày đó gọi là nhà thờ Lớn. Hà Nội của tôi nằm trên con đường từ nhà ở bên hông chợ Hôm tới trường và vùng phụ cận. Dọc đường tới trường có đường tàu điện mà chúng tôi thỉnh thoảng quá giang không mất tiền. Không phải đây là loại tàu thí mà vì chúng tôi gian! Tàu có vài toa, mỗi toa có người bán vé đi dọc trong toa. Người này cầm một tấm bảng lớn hơn tập vở trên đó có cái thanh giữ những tập vé dày cộm. Vé nhỏ bằng hai đốt ngón tay có nhiều màu trông rất vui mắt, mỗi màu là một chặng đường. Khi mua vé, người bán sẽ xé vé đưa cho người mua, cùi vé vẫn dính vào thanh ngang. Thường thì ba mẹ tôi vẫn cho tiền mua vé tàu đi học mỗi ngày nhưng ngày đó chúng tôi đã biết quý đồng tiền nên chẳng dại gì mà đưa tiền cho người bán vé. Chúng tôi đi tàu quịt bằng cách tử tế nhất là xin những chiếc vé còn giá trị cho đoạn đường kế tiếp của những hành khách xuống tàu hoặc, bặm trợn hơn, nhảy tàu đang chạy, hay truyền từ toa tàu này qua toa khác để tránh ông soát vé. Tiền đó chúng tôi làm văn hóa bằng cách đưa cho cô hàng sách để nhận một tập giấy 32 trang, khổ sách in, truyện kiếm hiệp như Long Hình Quái Khách hoặc Hỏa Thiêu Hồng Liên Tự hoặc truyện trinh thám của Phạm Cao Củng hay truyện đường rừng của Lê Văn Trương được in cóc nhẩy vài ngày một tập, mỗi tập chỉ đúng có 32 trang. Đọc vèo một cái là xong, mong chờ từng ngày để đọc tiếp. Ngày nào cũng phải tạt qua tiệm sách, chăm chú đọc tấm bảng đen viết bằng phấn trắng thông báo truyện mới ra ngày hôm đó. Tôi khá Việt văn chắc là nhờ những tập giấy 32 trang này. Đọc xong, đóng thành tập bằng cách dùng chỉ khâu lại. Tập sách này giúp chúng tôi làm thương mại bằng cách cho bạn bè thuê. Bạn bè cùng lớp toàn những thứ đứng hàng thứ ba sau quỷ và ma nên việc buôn bán này luôn bị trục trặc gây nên những cuộc cãi vã chửi bới và có khi trầm trọng hơn phải vận dụng tới chân tay. Nhiều khi chúng tôi xa rời văn chương để dùng tiền mon men tới những tấm truyện bằng hình tarzan hoặc zorro, chữ thì ít, hình thì nhiều nhưng có thể dùng làm đơn vị tiền tệ trong những trận đánh quay, đánh khăng hoặc bắn bi, đánh đáo.

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 42): Song Thao – Đong đưa cuộc tình

Sau chuyên đề “40 năm Thơ Việt Hải ngoại”, nhằm giới thiệu đến bạn đọc (chủ yếu là bạn đọc trong nước) những thành tựu của Văn xuôi Hải ngoại, Văn Việt mở chuyên đề “Văn Hải ngoại sau sau 1975” (nằm trong Mục Tư liệu). Được sự giúp đỡ của một số nhà văn hải ngoại, chuyên đề này đã đăng 41 kỳ, gồm truyện ngắn, ký, tản văn ngắn của các nhà văn đã quá cố: Nguyễn Xuân Hoàng, Nguyễn Mộng Giác, Võ Đình, Võ Phiến, Nguyễn Thị Vinh, Cao Xuân Huy, Mai Thảo, Thế Uyên, Thảo Trường, Nguyễn Tất Nhiên, Vũ Huy Quang, Bùi Bảo Trúc… hoặc cao tuổi như Đặng Phùng Quân, Vũ Thư Hiên, Tiểu Tử, Kiệt Tấn, Nhật Tiến, Ninh Kiều, Hồ Trường An,…

Kể từ kỳ này, Văn Việt tiếp tục đăng các sáng tác văn xuôi hải ngoại sau 1975 (trước nhất là các sáng tác ngắn) trong chuyên đề cùng tên ở mục Văn. Để có thể giới thiệu những thành tựu của Văn xuôi hải ngoại, Văn Việt kính đề nghị các nhà văn, nhà nghiên cứu phê bình, và bạn đọc cung cấp tư liệu gồm văn bản hay đường dẫn có sẵn trên mạng, gửi về hộp thư: nhavandoclap@gmail.com

Xin chân thành cảm tạ.

Văn Việt

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

TUÂN

Song Thao
Mỗi khi Valentine tới, tôi thường lặng lẽ cười khi nhìn thấy những trái tim mang đủ sắc đỏ lung linh khắp nơi. Tình yêu lúc nào cũng có bộ mặt đỏ ké vậy sao? Cười thầm nhưng tôi lại muốn viết chút gì đó vào ngày lễ mà tất cả bàn dân thiên hạ đua nhau yêu. Năm nay cũng vậy, viết tí chút về chuyện tình cho vui, tôi nghĩ vậy và chọn vài chuyện tình để viết chơi. Chọn được một vài chuyện khá hấp dẫn, tôi định viết. Nhưng tình cờ tôi vào đọc trên internet một bài viết của nhà văn Tưởng Năng Tiến viết vào năm 2010 về một người mang tên Tuân Nguyễn, tôi bỗng thấy những chuyện tình tôi đã chọn chẳng ra sao cả. Chuyện tình của Tuân Nguyễn mới… ra sao!