Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Adam Gopnik. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Adam Gopnik. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

“1984” của ORWELL và nước Mỹ của TRUMP

Adam Gopnik, The New Yorker 27/01/2017

Hiếu Tân dịch

E rằng tôi phải thú nhận một điều khủng khiếp: Tôi chưa bao giờ là người cực lực hâm mộ “1984” của George Orwell. Dường như nó quá thích hợp trong phép ngoại suy của nó, từ hiện tại suy ra tương lai, luôn luôn có một chút ngây ngô trong những ngoại suy tưởng tượng mà chúng ta muốn thấy trong văn học khôngtưởng-đen. Như tác giả Anh Anthony Burgess chỉ ra cách đây đã lâu, cái địa ngục hiện đại của Orwell về cơ bản là sự tái hiện cảnh thống khổ Anh quốc trong những năm thiếu đói thời hậu chiến, thêm vào đó là cái hiểm độc của nhà nước cảnh sát kiểu Staline. Cuốn sách kinh điển lớp chín “Thế giới mới tươi đẹp” của Aldous Huxley trong đó một sân chơi thường trực của tình dục và ma túy tồn tại dai dẳng trong một xã hội cứng nhắc nghiệt ngã, với tôi còn có tính tiên tri hơn; hay như bất kì tác phẩm nào của Philip K. Dick từ những ám ảnh giải trí Mỹ quái đản của chúng ta suy ra một tương lai còn man rợ hơn trong đó Ken và Barbie được sùng bái như thần. Ngược lại, “1984” quá tàn khốc, quá biến thái, quá hạn chế trong những tưởng tượng của nó về mối quan hệ giữa nhà nước toàn trị và những công dân vô phương cứu giúp của nó.

Một lời xin lỗi tự động mấp máy trên môi, khi đúng lúc này lượng bán ra từ Amazon cuốn sách của Orwell tăng cao ngất ngưởng: nó là một cách tiêu khiển tốt hơn và thông minh hơn chúng ta có thể nghĩ rất nhiều. Điều làm thay đổi quan điểm này, tất nhiên, là ngôi vị tổng thống của Donald Trump. Vì điều gây sửng sốt duy nhất trong tuần lễ đầu tiên lạ lùng vô song của ông ta là cái danh hiệu độc tài của Trump hóa ra lại thô sơ, biến thái, và dã man một cách đơn giản đến thế. Chúng ta phải trở lại với “1984” bởi vì, đúng ra, chúng ta phải trở lại năm 1948[1] để có được đúng cái hương vị của nó.