Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Thị Hảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Thị Hảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 10 tháng 4, 2024

Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ thăm Trung Quốc, Trí thức trước thách thức nội trị, bang giao của Việt Nam

 Các khách mời Bàn tròn Chuyên đề thảo luận, phân tích một diễn biến đáng chú ý trong quan hệ Việt – Trung, cùng vai trò, kỳ vọng đối với trí thức, văn nghệ sĩ ở Việt Nam trước những thách thức mà đất nước này đang đối diện.

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2024

Văn Việt, Văn đoàn Độc lập và hành trình 10 năm trong bối cảnh xã hội dân sự ở Việt Nam

Các nhà văn, nhà báo chủ trương và cộng tác với Văn Việt, cùng nhà quan sát xã hội dân sự ở Việt Nam nhìn lại chặng đường một thập niên của Tạp chí văn nghệ mạng này cùng tiến trình vận động thành lập cho Văn đoàn Độc lập trong bối cảnh xã hội dân sự ở Việt Nam.

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2022

Mỵ Châu thả bước xuống trần

Truyện Võ Thị Hảo

Gió chướng về trên mặt Loa Thành.

Gió miệt mài từ mặt sông. Gió xiết trên những con sóng. Trời đêm đen nhừa nhựa màu da trắm cỏ.

Gió thổi mùi ngột ngạt. Giỡn cợt lồng ngực hóp. Nghẹt thở.

Những lá phổi mưng mưng ủ cơn sốt cứ ngùn ngụt bốc lên từ Hà thành.

Bụi được nâng đỡ lửng lơ trên bầu trời sương độc. Chúng làm thành những đám mây nặng trĩu khói xăng và a xít, quấn quyện mùi mồ hôi người lẫn mùi xú khí từ các cống ngầm và các dòng sông đang oằn oại trườn mình ra biển.

Lũ thuỷ tức dạt vào bờ. Chúng lặng lẽ xuôi mình lẫn vào bùn, thườn thượt duỗi dài tấm thân, nếm vị đắng nhạt của rong rêu lẫn mùi mục nát.

Sông mòn lở. Những cây củi rều mắc cạn từ mùa lũ trước, miên man đợi ngày xuôi dòng. Tấm thân tàn đen thẫm, lũa nát tận lõi. Những chuyến phiêu lưu mắc kẹt lại trong mùa sông khát. Và lõi gỗ lũa đành gối lại ven bờ, nương dựa vào những rễ cỏ mục.

Lũ thuyền nát nửa thức nửa ngủ.

Đêm đêm, cũng rữa với những rễ cỏ sống chưa hết kiếp đã hư hoại, chúng cùng ủ ấm cho nhau. Cùng mơ thấy mình sống lại, nửa thân tàn phế héo quắt. Nửa thân tươi tốt bị trói chặt bằng đám nhớt dãi của loài ốc bươu vàng.

***

Giờ Tý, canh ba, gió chướng về.

Gió loạn mặt sông. Gió lồng lộn trên cánh cửa sơn đỏ choét mới thay và thổi thốc vào pho tượng đá cụt đầu trong am Mỵ Châu.

Pho tượng cụt đầu rùng mình. Lồng ngực đá co nghẹt. Lá phổi đá cũng rùng rùng run giật.

Mỵ Châu ngạc nhiên. Bao năm đã trôi qua. Cả đá cũng phai bạc. Bao nhiêu lần bãi bể nương dâu.

Có tiếng đá nứt vỡ. Nàng nhớ ngày ấy.

Nàng rạp mình sau lưng An Dương Vương cha nàng, trên mình ngựa. Trọng Thuỷ chồng nàng thống lĩnh đại quân Triệu truy riết sau vó ngựa của hai cha con. Đôi tay Mỵ Châu tướp máu. Nàng đang mải rứt những sợi lông ngỗng trên chiếc áo Trọng Thuỷ tặng. Lời thì thầm nóng bỏng bên tai. Nhất định rồi. Nay mai loạn lạc, nghĩa phu thê thâm tình như biển, nàng đi đâu cũng rắc lông ngỗng từ chiếc áo này để chồng biết mà tìm.

Vệt lông ngỗng trắng như khăn tang, cứ thế theo vết chân con ngựa ô dồn hết hơi tàn đưa cha con nàng chạy giặc từ Loa thành về núi Mộ Dạ.

Trọng Thuỷ mừng thầm, coi là diệu kế, chỉ việc dẫn đầu đại quân Triệu mà truy đuổi theo cha con chúa tể Loa thành.

Ráng hoàng hôn đỏ bầm. Những tia mặt trời hấp hối hắt qua đám mây đen, rọi vào chiếc áo lông ngỗng xác xơ. Những lông ngỗng cuối cùng đã bị dứt khỏi áo. Sơn cùng thuỷ tận. Mênh mông bạc đầu sóng trắng.

An Dương Vương thảng thốt quay đầu nhìn lại. Rền tiếng hò reo sấm sét của đại quân truy bức. Xác những chiến binh trung thành của vương nằm ngổn ngang như đám thân cây bị đốn dọc đường đi.

Máu đỏ đã chuyển màu đen, chảy thành những con suối nhỏ, ngắc ngứ len lỏi qua thân xác những chiến binh đã bị chết hàng loạt bởi nỏ thần từ tay quân Triệu.

Con ngựa chiến sùi bọt mép, bờm rũ, oằn thân dưới sức nặng của cha con vương. Máu từ những vết thương của vương rỏ xuống đất, lẫn với máu ngựa, hoà vào suối máu đen đang tìm đường xuôi xuống biển.

Vương vụt hiểu. Ông nhận ra con đường lông ngỗng từ tay con gái. Vương nhận ra, đó là chiếc khăn tang cho vương, dệt từ tay cô con gái yêu.

Vương gầm một tiếng xé ruột. Phía trước, mênh mông biển. Sóng lừng. Sóng thở dồn.

Vương lại ngoái nhìn.

Loé chớp ánh gươm. Chàng rể phản trắc, mắt trừng trợn ngược, ngực gần chạm lưng ngựa, tay cầm gươm, tay cầm đao. Phía sau là đám tùy tướng, lăm lăm nỏ thần phóng vụt đi một lúc hàng trăm mũi tên độc. Nỏ thần trong tay vương đã mất thiêng, trơ khấc như một cành cây mục. Bí quyết thiêng liêng của quân Loa thành đã rơi vào tay quân Triệu theo con đường ngọt như mật qua kế thông gia của Triệu Đà. Giờ thì vương hiểu vì sao đội quân bách chiến bách thắng của vương đã bị thảm bại.

Vó ngựa Trọng Thuỷ đã dựng ngược trên đầu An Dương vương và Mỵ Châu. Tiếng thét của chàng rể mỏng sắc hơn lưỡi gươm. Ngựa vương khuỵu xuống.

Vương dồn hết sức bình sinh, thúc bàn đạp. Con ngựa trỗi dậy lần cuối, lảo đảo đứng dậy. Lao thẳng về phía trước. Vó ngựa đã dầm trong nước biển. Những con sóng xanh thẫm thanh thản tung bọt đùa giỡn ngoài kia.

Vương nhìn mặt công chúa. Mặt vẫn đẹp, da như phiến ngọc, dù lem luốc máu và bụi đường cùng vết gai cào. Đứa con mà vương chiều chuộng yêu thương hơn cả bản thân mình!

Phản trắc!

Lẫy lừng vương nghiệp, tan tành phút chốc. Chàng rể nội gián. Vương nghiệp còn nhẹ hơn những sợi lông ngỗng lả lơi mà con gái vương đã gieo dọc đường chạy giặc.

Vương thét một tiếng rùng rợn. Vung gươm, dồn căm hận.

Đầu Mỵ Châu lìa khỏi cổ. Máu phun vọt từ tấm thân cụt đầu của nàng như tia cầu vồng.

Trong chốc lát, vương đã quên nàng.

Chỉ còn bên tai tiếng xé nước của vó ngựa.

Vương ừng ực nuốt những ngụm nước biển mặn chát. Tanh nồng. Ngọt. Vương lại nhớ, trong nước biển có hoà lẫn máu Mỵ Châu.

Vương nôn ra toàn máu. Chút khí cuối cùng còn sót trong phổi bị đẩy hết. Lớp bọt khí ấy, không ai nhận ra trên mặt biển ngầu bọt đỏ.

Bây giờ thì linh hồn An Dương Vương đã trở thành một con sứa mềm mại, bơi trong biển, không nhớ mình đã chết. Bên tai vương còn nghe văng vẳng tiếng rú ngỡ ngàng văng ra từ cái đầu đã rời khỏi cổ của Mỵ Châu. “Ta đẻ ra ngươi, thì ta có quyền lấy đi mạng sống của ngươi”.

Đầu Mỵ Châu chìm đáy. Thân nhẹ xốp, sau ba ngày, nổi lên, hoá đá. Đá nặng trịch mà nước lại làm trôi được đá. Sẵn thuỷ triều đưa đẩy, thân nàng dạt về cửa sông chốn cũ Loa thành.

Nàng không nhớ rõ. Không biết chắc ai là người đã nâng thân nàng lên, đặt vào trong am. Lay không đổ. Đập không vỡ. Sóng biển đã lột hết xiêm áo.

Rồi ai đó thờ nàng. Rồi ai đó lấy làm thương tâm, phủ lên mình nàng một lớp gấm lụa. Các bà các cô đã quấn quanh vai nàng những chuỗi hạt nhựa mua từ Trung Quốc. Chuỗi hạt cùng xiêm áo nhắc người ta nhớ nàng vốn là đàn bà.

Khách thập phương đến viếng, thấy nàng ngồi xếp bằng, hai tay để lặng phắc trên đầu gối. Phần cổ cụt cũng phủ gấm. Gấm cũ lấy làm giẻ lau. Lại mua vải gấm mới pha nilon theo năm tháng. Gấm nào cũng được dệt từ quê hương Trọng Thuỷ, được hồ dày, bóng lộn và hăng hắc độc.

Người ta dúi vào tay nàng tiền giả để mua tiền thật và mua sự bất tử. Nàng không bán. Mỵ Châu chẳng có gì để bán. Nàng thờ ơ nhìn những núi tiền giả và tiền thật quanh mình. Ngột ngạt. Thân mình nàng chi chít vết bỏng.

***

Bao năm qua rồi. Mờ khói sương. Trí nhớ đặc như bùn. Bỗng nay gió chướng về.

Nàng chầm chậm bước.

Gió chướng hôm nay thổi vào tai nàng thở than. Nàng đã ngủ quá lâu. Rằng cái đầu của nàng dưới đáy biển kia không ngủ. Rằng đền thờ nàng và cha nàng được thay áo mới. Hôm nay là lễ mặc áo. Rằng cái đầu thì cứ mộng mị đong đưa dưới đáy biển mà nhớ cái thân.

Phải đi thôi. Cái thân hoá đá bỗng nôn nao nhớ cái đầu. Rồi muốn đi xem cái đền thờ đã thay áo mới.

Bụi đặc kịt. Tiếng cưa xẻ và đá mài. Trùng tu. Trùng tu. Đâu đâu cũng trùng tu. Áo mới.

Thích không?

***

Rũ mình đứng dậy. Lụa là gấm vóc xanh đỏ che cổ cụt rớt tuột khỏi mình, những chuỗi hạt nhựa cũng rơi. Một tiếng “cách” khô khốc.

Đứng dậy là cả một đôi chân đầy đặn, da non như sữa. Chỗ lõm, nơi đầu gối, màu nâu nhạt như đôi lúm đồng tiền. Cao hơn nữa là ngã ba ân ái và mông đá lạnh. Đã bao năm rồi Trọng Thủy gieo mình nơi giếng ngọc. Ngã ba ân ái hoài huỷ khói nhạt mơ buồn rong rêu.

Mỵ Châu thả bước xuống trần.

***

Bước hẫng. Sực nhớ, nàng chỉ có thể cảm thấy, mà không nhìn thấy. Mắt đã đi theo đầu từ ngày ấy.

Đi. Nhân thể đi xem áo mới. Người ta đã đổ hàng núi tiền bạc thấm nước mắt vào đó. Nơi nơi áo mới.

Bức tượng cụt đầu cứ thế, lướt nhẹ. Nhẹ bẫng như không là đá.

Đôi vai nghiêng ngả. Bộ hông uyển nhuyễn đong đưa theo nhịp bước.

***

Đi về phía nam. Đến chỗ khúc ruột tóp nhỏ, thì dừng lại.

Xuống biển. Đáy. Nơi có chiếc đầu đang đung đưa.

Cái đầu có đôi môi màu hoa mua. Môi khép không hết, chúm lại trong một tiếng rú dài. Đôi mắt không nhắm được, hình lá khoai thẫn thờ nhìn lũ trai biển mút mát những hạt máu chảy ra từ cổ nàng. Chúng ửng đỏ lên tận vỏ, đỏ cháy ruột rồi nhả ngọc.

Đám thợ mò ngọc trai để cống nạp cho vương mới, cho Bắc phương đông như kiến. Họ mặc áo tơi bằng cói, có người đã mặc đồ lặn của người nhái của thế kỷ hai mốt. Đám này suốt ngày sùng sục khuấy đảo, khiến cái đầu của Mỵ Châu cứ trôi dạt từ đám rong biển này sang đám rong biển khác. Lệnh cống nạp không ngừng, ngày càng dữ dằn, khiến đám thợ mò ngọc không còn cả thời gian để hít hơi cho đầy phổi trước khi lặn xuống bán mạng mà mò ngọc.

Những con trai ngọc khan hiếm. Thợ không nộp đủ số ngọc quan trên dội xuống, bị đánh đập, chết chìm dưới đáy biển cũng vẩn vơ ở đó. Xác họ dật dờ lửng lơ giữa những đống xác trai. Áo của họ loã toã quanh thân, trông cũng hệt rong rêu.

Trọng Thuỷ đã trẫm mình giếng Ngọc. Mỵ Châu không biết. Linh hồn nàng bay trước. Hồn Trọng Thuỷ không bao giờ đuổi kịp.

Trọng Thuỷ cũng chẳng nhận ra Mỵ Châu.

Hồn Trọng Thuỷ biến thành con rắn trắng. Cái đầu con rắn trắng trườn qua rừng rậm núi cao biên ải, tìm về cố quốc của hắn, mà cái đuôi thì cứ muốn quanh quẩn bên núi Mộ Dạ, nơi đầu Mỵ Châu nằm dưới những lớp sóng, cạnh lũ trai ngọc, xương san hô và xác người mò ngọc trai. Đuôi và đầu con rắn trắng giằng giật nhau, nửa muốn đi về phương bắc, nửa muốn xuống biển.

Cứ thế, con rắn trắng cứ trườn theo kiểu ấy, thân mình trông xa như thể bị đứt làm đôi. Trong cái não màu đen của con rắn cứ sáng loá một vệt. “Được? Mất! Được! Mất...?”. Mỗi lần được mất như thế, đuôi con rắn lại giật một cái.

Rồi con rắn trắng cũng không hiểu vì sao, cái đuôi của nó cứ giật ngược, cứ muốn đi theo cái tượng đá đàn bà cụt đầu nổi nênh cứ lừ lừ trôi ngược từ cửa biển Mộ Dạ ra hướng cửa sông Cái.

Cái tượng ấy được ướp mặn, đong đưa trong sóng nước, phô thân như một con cá anh vũ bị lật trắng bụng.

Rồi mất dấu.

***

Mỵ Châu ngần ngừ giây lát. Nàng ngụp xuống. Hai tay ngửa lên, định vớt lấy đầu nàng đã bị lìa thân đang trôi dạt mà đặt lên vai. Nhưng lũ trai ngọc cứ bám riết, lớp lớp chồng chất lên nhau. Mỵ Châu thở hắt. Rốt cuộc, nàng chỉ đủ sức vớt lấy hai con mắt. Hai con mắt vẫn mở thảng thốt. Đặt mắt lên vai, nàng ngoi lên mặt biển. Rồi giẫm chân trên cát ướt. Qua bãi cát là đến đường quốc lộ, rồi vào đền.

Bây giờ thì nàng đã thấy. Rộn rã cờ đèn kèn trống. Nhuộm xanh đỏ cả một vùng. Tắc đường.

Những chiếc gì đó giống quan tài màu đen, màu bạc, xanh đỏ... biết chạy và biết thét lên đang nối đuôi nhau hàng cây số. Từ những chiếc trông giống quan tài đó, đủ kiểu người bước ra. Kẻ béo tốt, người gầy guộc. Ngay cả những kẻ trông tự mãn nhất cũng không giấu được đôi vai so và cái lưng khom. Nhiều kẻ mang trên mặt sắc diện kẻ cướp. Nàng nghe những người đeo băng đỏ ở tay gọi đó là ô tô.

Bên dưới bãi quan tài đó, là bạt ngàn những con hao hao ngựa, có hai chân tròn, cũng biết gầm rú. Cứ một hoặc hai người một cưỡi trên những con ngựa sắt đó. Cả mặt trẻ con cũng nhàu, đầy sợ sệt, đầy toan tính, láu cá. Người đeo băng đỏ gọi cái bãi bạt ngàn ngựa sắt ấy là xe máy và xe đạp.

Rồi nàng nhìn thấy những người đi bộ. Bạt ngàn người. Xanh đỏ. Rồi áo lành áo vá. Mặt đầy vết. Ngay cả con ngươi cũng bị phủ một lớp tro than. Áo quần dệt từ quê hương của chồng nàng, hăng hắc phẩm độc. Tay ai cũng cầm hương và tiền âm phủ.

Mỵ Châu giận dữ. Vương và nàng có bao giờ ăn của đút lót! Mà thiên hạ cứ bày trò. Họ dùng tiền giả để mua tiền thật. Mỵ Châu nhìn mặt đền nhầy nhụa. Nàng lợm giọng.

Đống tro than từ mớ tiền âm phủ chất cao như núi! Bỏng rát trên mặt. Mỵ Châu ghê sợ lùi xa.

Nàng vào trong đền.

Bụi bốc mờ không trung. Đặc kịt. Mỵ Châu hắt hơi.

Khói hương tản lạc. Những tàn hương trên bàn thờ xoắn tít chuyển màu bạc phếch. Những chân hương đùng đùng bốc cháy. Những người thắp hương khấn vái ở dưới reo hò: “Thiêng quá thiêng quá! Ngài đã về chứng giám lòng thành...”.

Và tiền bạc thật đổ vào chật ních những hòm “công đức”.

Tên những người cung tiến nhiều tiền được khắc trên bảng vàng bia đá. Từ tiền, dù là tiền trộm cắp cướp giật, cũng mua được vinh quang. Nhiều tiền hơn nữa, hoặc có quyền chức, họ có thể yểm tên mình vào những pho tượng hoặc tạc mặt tượng và thân hình cho hao hao giống họ. Họ nghĩ sẽ bất tử.

An Dương vương vẫn bơi mềm mại dưới đáy biển.

Ký ức Vương không trở lại. Vương cũng bị dìm dưới nước, vô cảm như rong rêu.

Không ai nhìn thấy Mỵ Châu. Nàng đã trở thành trong suốt và đang lặng nhìn với hai con mắt trên vai.

Đền thờ mới xây lại đã thay đền cũ. Rồng chầu phượng múa ngàn năm trên mái đền bây giờ đổ đống lát đường, in đầy dấu giày dép xe cộ bẩn thỉu. Chĩa lên trời, những hình thù rồng phượng đúc bê tông, tô vẽ loè loẹt, mắt trợn trừng vô hồn. Đám cột lim vững chãi, hằn bao dấu tay, vệt mồ hôi nứơc mắt người xưa, nay bị nhổ bật gốc, vứt ra một đống như thây người bó chiếu trên mảnh đất mọc đầy cỏ dại trên quả đồi trọc, phơi mưa nắng.

Cha ơi! Cha có về ngắm áo mới không?

Mỵ Châu khóc. Ròng ròng nước mắt chảy thành vệt mòn trên vai đá.

***

Lễ cắt băng khánh thành đền mới trùng tu và lễ hội khai mạc hết sức trọng thể. Cờ quạt rợp trời. Người người chen vai thích cánh trên đường đi, trước quả đồi trọc của đền.

Diễn văn. Giọng choang choang, đang lên bổng xuống trầm kể lể công đức, thì bỗng một tiếng kêu như xé rách trời xanh lao tới.

Người đọc diễn văn giật mình ngửa mặt lên trời. Đôi tay chợt chắp lại trước ngực, rồi cứ thế dính liền nhau. Mắt trợn trắng.

Từ trên đỉnh đồi, giữa đám thông bơ phờ và sim mua, hiện hình một con công lớn, ức đen, đuôi rực rỡ màu mây hoàng hôn pha tía biếc.

Cùng với tiếng kêu, một vật nặng trĩu rơi độp xuống bàn thờ .

Đó là một quả tim thoi thóp, vốn treo chêu vêu ngoài ức con chim công. Nó tới không vỗ cánh, liệng như một hồn ma. Ruột rỗng. Chỉ có quả tim và những giọt máu đỏ chót rơi thánh thót.

Con chim lao thẳng tới bức tượng An Dương vương, kêu lên ba tiếng thảm thiết.

Giếng Ngọc ngày xưa, nơi Trọng Thuỷ trẫm mình, nơi người ta lấy nước rửa ruột những con trai ngọc từ máu Mỵ Châu, thì nay, sau trùng tu, chỉ còn là một thứ tương tự lỗ huyệt, rộng chừng năm tấc, dài chừng bảy tấc, láng xi măng.

Trên mặt đáy huyệt là những đống tiền chẵn lẻ. Khô ráo. Nghe nói, vì du khách viếng đền hay ném tiền xuống giếng để cầu may. Ban quản lý vớt không kịp, mười phần mủn nát mất một. Nỗi niềm ấy được giãi bày. Ban trùng tu di tích đã cho đổ bê tông vào giếng. Tiền ném xuống đồng nào là khô cong, đem tiêu khỏi ai chê, không mất công phơi sấy.

Con chim công thốt kêu lên ba tiếng, rồi rã cánh chết. Máu đỏ thành đen thẫm, tìm đường chảy ra biển, ướt cả nền bê tông.

Quả tim của con công bay vào tay Mỵ Châu. Không ai hay biết.

Con công vừa dứt tiếng kêu, đã thấy đám cột lim đền cổ đang bị vứt chỏng trơ ngoài hiên bỗng cựa quậy, rùng rùng đứng dậy, thủng thẳng nhích từng bước nặng nhọc, diễu qua đám người đang đứng chết trân, đi vòng quanh đền ba vòng rồi chúng biến thành những chiếc chùy đập vỡ dãy cột bê tông đang chống đỡ mái đền mới.

Đám cột nứt vỡ, để lộ những lõi gỗ mục thay cho sắt thép được che giấu dưới lớp vỏ bê tông và sơn phết hào nhoáng.

***

Người thủ từ sợ hãi không dám chôn con công. Ông ta tự tay mổ bụng, nhồi mùn cưa, mua thuốc ướp xác của Trung Quốc để ướp, rồi thuê đóng tủ kính, đặt con công vào đó.

Người đến xem con công ngày càng đông. Có cả một hòm công đức lớn gấp đôi tủ kính được đặt dưới chân. Như thế là cả đền có tới mười tám hòm công đức. Chật ních tiền. Ngày ngày người ta đếm được rất nhiều tiền của kẻ cướp và những kẻ sợ hãi bị báo oán. Rồi tiền trong hòm công đức lại được chia làm nhiều phần. Những kẻ cướp ngày lại đến nhận phần của họ, nhiều hơn trước.

Người đến viếng đền ngơ ngác. Tay chắp lại lẩm nhẩm khấn mà lời khấn cứ rơi hẫng đi. Cứ như ai đó đã đánh cắp ngôi đền thiêng của họ mang đi. Để lại một ngôi đền đã hồn xiêu phách lạc, giương mắt trơ trẽn giễu nhại những lời khấn nguyện

***

“Nước! Khát nước...”

Mỵ Châu vật vã. Nàng nghe tiếng than van của con công mỗi đêm. Tiếng kêu khào khạo trong tủ kính.

Ruột gan con công đã bị rút rỗng, chỉ còn mùn cưa trong bụng. Trái tim đỏ chót cứ đập chơi vơi trên tay nàng.

Trong đền, sau những pho tượng xi măng không có chút gì giống với An Dương Vương cha nàng, là một đám người mặt mũi căng đỏ, thân thể béo tốt, đang say sưa yến tiệc.

Cha ơi! Về mà xem áo mới!

Mỵ Châu thảm thiết gọi.

An Dương vương không biết. Ký ức của vương đã bị rỗng. Ông vẫn chỉ là một con sứa mềm mại bơi dưới đáy biển.

Mỵ Châu bỏ đi. Nàng cứ thênh thênh như thế mà đi. Theo gió.

Nàng không thể trở về Loa thành. Áo mới của nàng giờ đây cũng khác. Nàng không nhận ra và không thể mặc. Tượng mới của nàng được đúc bằng xi măng và tô xanh đỏ. Vô hồn. Mắt trợn trừng như doạ dẫm.

Dật dờ. Mỵ Châu đi, tìm chốn nương thân trên thế gian.

Tiếng kêu của con công da diết theo bước chân nàng đi, đến những đền thờ. Quả tim thoi thóp của nó khắc khoải đập trên lòng bàn tay Mỵ Châu.

Khi nghe tiếng kêu của con công, vài người trong đám yến tiệc ở các ngôi đền nghiêng tai há mồm lắng nghe.

Mỵ Châu thoáng thấy từ trong họng của đám người đó ngo ngoe ra những cái đầu biếc xanh của loài rắn lục.

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2022

Thảo luận mùa hè 2022 (3): Võ Thị Hảo – Bao giờ con người chán sự hời hợt và bạo lực?

Vào tháng sáu, Văn Việt đã bắt đầu thực hiện cuộc Thảo luận mùa hè 2022.

Thời điểm đó, cả nước (và nhứt là Sài Gòn), đã lựng chựng những bước đi đầu tiên, cố “bình thường trở lại” sau những tháng ngày kiệt quệ vì phong tỏa. Những nội dung chia sẻ trong thảo luận là từ trạng thái đó:

”Đang là thập niên thứ ba của thế kỷ 21, và nhân loại vừa ra khỏi một thảm họa cực kỳ khốc liệt khiến mỗi người phải nhìn lại mình và trả lời câu hỏi: Nếu được sống (tiếp) thì sẽ sống thế nào?

Còn các nhà văn thì hỏi: Nếu được sống (tiếp) thì sẽ viết thế nào?

Phải chăng nhà văn đã “chậm chân”, đã bị “bỏ-lại” so với sự phát triển của khoa học và công nghệ, những thứ đã giúp cho một người bình thường, chỉ với bàn phím và mạng xã hội, có thể nối kết cùng cộng đồng và được đón nhận một cách hiệu quả hơn so với trang viết của nhà văn?

Phải chăng sự thiếu vắng những nhà văn tên tuổi mà tư tưởng đủ sức gây ảnh hưởng lên toàn nhân loại khiến những tác phẩm hư cấu giờ trở nên “nhẹ-cân-hơn” ngay cả với thể loại văn chương phi-hư-cấu?

Và anh/chị có thể trả lời các câu hỏi sau hoặc mở rộng vô giới hạn theo ý của anh/chị”.

Xin giới thiệu bài của nhà văn Võ Thị Hảo

VĂN VIỆT

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2021

Văn chương Việt Nam có phải chỉ thiếu tự do?

Song Chi – Nguyễn Viện – Võ Thị Hảo

Cho đến nay, văn chương Việt Nam vẫn là một nền “văn học nhược tiểu”, vẫn chưa có được những tác phẩm có sức lan tỏa rộng rãi trên thế giới. Ngoài việc không có tự do sáng tác thì còn những nguyên nhân khách quan, chủ quan nào đã hạn chế/kìm hãm sức sáng tạo của nhà văn?

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2021

Về Những mảnh đời sau song sắt của Phạm Thanh Nghiên

Về Những mảnh đời sau song sắt

Võ Thị Hảo

Những mảnh đời sau song sắt được Phạm Thanh Nghiên thể hiện dưới bút pháp hồi ký. Dù tác giả là người lần đầu cầm bút viết văn nhưng đây thực sự là một hồi ký có chất lượng, khiến người đọc tin về sự chân thành của người viết cũng như tính khả tín của những chi tiết, sự kiện mà cô đã kể lại trong cuốn sách này.

Bằng việc thuật lại quá trình trải nghiệm trong thân phận của một tù nhân chính trị Việt Nam, Phạm Thanh Nghiên đã khiến người đọc xúc động. Tác giả là một người hoàn toàn vô tội, chỉ muốn thể hiện chính kiến một cách ôn hòa nhằm bảo vệ chủ quyền đất nước trước sự xâm lăng của bành trướng bá quyền Trung Quốc, nhưng cô đã bị bức hại.

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2020

Người Việt – một câu hỏi lớn (8)

Năm 2020 mở ra với một biến cố chấn động: cuộc tấn công vào xã Đồng Tâm của lực lượng vũ trang Hà Nội vào rạng sáng ngày 9 tháng 1. Nó đã giết chết người nông dân/cựu binh Lê Đình Kình, khi cụ đang ở trong nhà mình.

Đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam sẽ đi về đâu? Đâu là con đường đúng để cả trăm triệu người Việt tự cứu lấy mình?

Văn Việt xin mời các anh chị tham gia cuộc trò chuyện về Người Việt, như cách giúp chúng ta nhìn/hiểu rõ hơn về chính mình, để có được lựa chọn đúng đắn/phù hợp cho đất nước, dân tộc trong tương lai.

Chúng tôi xin lần lượt đăng tải những câu trả lời đã nhận được.

Dưới đây là trả lời của nhà văn Võ Thị Hảo, đang sống tại Cộng hòa Liên bang Đức.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

GIAM GIỮ BA SÀM LÀ PHẠM PHÁP


Nhà văn Võ Thị Hảo
Untitled-1-620.jpg
Blogger “Anh Ba Sàm” Nguyễn Hữu Vinh
Ba Sàm vì ai mà lao khổ?
Trên thực tế, ai dám dấn thân vào hiểm nguy, cứu mạng được một người thì đã xứng đáng được tôn làm anh hùng. Người VN cũng biết ơn và tôn vinh những người ấy.
Nhưng có những loại anh hùng khác, thậm chí là siêu anh hùng. Do thiển cận hoặc do sợ hãi, người VN lại thường thờ ơ ghẻ lạnh, tệ bạc, thậm chí a dua với nhà cầm quyền mà ném đá, tước quyền sống với những siêu anh hùng.
Lẽ nào chúng ta không biết những siêu anh hùng đó có thể cứu mạng cả hàng triệu, thậm chí hàng trăm triệu người, và quan trọng là cả những thế hệ tương lai?
Hiệu quả việc làm của các siêu anh hùng được nhân lên rộng lớn bởi trí tuệ, bởi nhận thức hợp thời đại và nắm được khoa học vì con người, biến thành một đòn bẩy khai sáng và bảo vệ cho cộng đồng. Họ dám chịu hy sinh thân mình mà đấu tranh với nhà cầm quyền lạc hậu, bất lương nhằm cải cách thể chế chính trị để thực hiện bằng được quyền con người, đa nguyên, công bằng, bình đẳng, bác ái, ấm no giàu mạnh cho toàn dân.
Một trong những kiểu siêu anh hùng đó  là những nhà bất đồng chính kiến, dám phản đối lại nhà cầm quyền bạo ngược. Họ thường bị nhà cầm quyền đàn áp, giam giữ, triệt hạ. Khi họ bị cầm tù trong nhà giam độc tài, họ được thế giới gọi là „tù nhân lương tâm“. Ông Nelson Mandela của Nam Phi và bà Aung San Suu Kyi của Myanma là một trong những siêu anh hùng đó.  Họ bị chính quyền gọi là giặc của thời loạn nhưng là siêu anh hùng của nhân loại.
Ở VN, những người bất đồng chính kiến, dám hy sinh quyền lợi bản thân, dùng ngòi bút và các hình thức đấu tranh khác để bảo vệ  quyền lợi đất nước và người dân, cũng đang dấn bước theo con đường đó.
Thật thảm hại là do thiếu hiểu biết hoặc do sợ hãi, đa phần người VN, thay vì biết ơn, ủng hộ, làm theo họ thì lại  thường né tránh tất cả những vấn đề mà họ cho rằng „liên quan đến chính trị“. Nhiều người lại còn a dua theo chính quyền để tẩy chay, nhục mạ, hành hạ, tước quyền sống của những người dùng  ngòi bút và lời nói của mình bảo vệ cả gần trăm triệu người bị cướp bóc những thứ còn to lớn và nguy hại gấp triệu lần: đó là quyền tự do ngôn luận và quyền con người.
Trong bầu không khí nhà cầm quyền VN ngày càng lệ thuộc vào Trung quốc trên mọi mặt, nguy cơ mất nước ăn mòn VN từng giờ từng phút cùng với nạn côn đồ cướp bóc của công từ phía những quan chức công quyền,  trong khi cả ngàn tờ báo và tạp chí truyền thông lề phải bị buộc phải câm lặng, những người biểu tình ôn hòa bị đàn áp chỉ vì biểu lộ lòng yêu nước và phản đối TQ lấn chiếm biển đảo, trang blog anhbasam đã là một điểm sáng thể hiện lương tri, lòng tự trọng của công dân VN bằng việc đưa thông tin về sự thật. Từ chỗ hợp lòng người, trang blog này đã mau chóng được cảm thông và chia sẻ của những bạn đọc „đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu“ trong và ngoài nước.
Lẽ ra Ba Sàm và những cộng sự của anh phải được tạo điều kiện làm báo và tôn vinh bởi anh đã đưa lại lợi ích cho cộng đồng. Nhưng ngược lại, anh bị giam vào ngục.
Ai đã nổi giận vì những sự thật bị che giấu đã được đưa ra ánh sáng dưới sự chia sẻ thông tin của Ba Sàm? Bạo quyền nào đã thâm thù hành động yêu nước của anh và những cây bút phản biện xã hội? Ai đã e sợ sức mạnh ngăn trở con đường bán nước của những cây bút trên mạng xã hội? Ai đạt được quyền lợi trong việc triệt hạ Ba Sàm?
Ngày 5/5/2014, blogger Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và một đồng nghiệp bị cơ quan an ninh Việt Nam bắt khẩn cấp, bị cáo buộc vi phạm điều 258 Bộ Luật Hình sự. Vụ bắt giữ này diễn ra chỉ vài ngày sau khi Trung Quốc đặt giàn khoan trên thềm lục địa Việt Nam và trang Ba Sàm đã có nhiều bài phản đối trong khi cả ngàn tờ báo truyền thông lề phải bị bịt miệng, phải im lặng.
Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự là Nguyễn Thị Minh Thúy đã gia nhập đội ngũ „tù nhân lương tâm“ trong tình trạng như vậy.
Việc bắt giữ họ đã gây phẫn nộ trong và ngoài nước. Hơn một năm nay, họ và những tù nhân lương tâm của VN không bị cộng đồng lãng quên. Những đợt đấu tranh mạnh mẽ đòi trả tự do cho họ đã được dấy lên ở nhiều nơi.
*  „Khai quốc công thần“ cũng bị phụ bạc
Hương hồn những „khai quốc công thần“ cộng sản chắc cũng không thể nằm yên dưới mồ khi nhiều người trong số họ và thân nhân họ cũng đã bị đội ngũ những hậu thế hái quả ngọt do chính tay các bậc tiền bối lao khổ trồng nên giày xéo chỉ vì dám tiếp cận và công bố sự thận hoặc không hợp phe cánh.
Việc con trai mình bị bắt giam và kết tội oan ức đã góp phần làm héo mòn, giết chết bà Ái Việt mẹ của Ba Sàm. Bà là vợ của ông Nguyễn Hữu Khiếu –nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Lao động. Gia đình này cũng là ruột thịt với nguyên Bộ trưởng công an Lê Minh Hương. Nhưng theo nhiều nhân chứng đã tố cáo thì tại đám tang bà Ái Việt, không những con trai bà không được tạm tại ngoại để chịu tang mẹ, mà một số công an và an ninh còn làm những việc vô đạo như bao vây, giật và xé một số băng tang trên vòng hoa viếng bà. Gây náo loạn tại đám tang là việc vô lương tối kỵ.
Từ ngày Ba Sàm bị tù, cuộc sống gia đình anh bị đảo lộn và bị đe dọa nghiêm trọng. Vợ anh, chị Lê Thị Minh Hà mặc dù bản thân thường xuyên ốm đau nhưng đã phải xếp lại việc nhà, lận đận đi vận động trong và ngoài nước kêu oan và đòi trả tự do cho chồng. Nghị lực và lòng quyết  tâm của chị thật đáng vị nể, vì chị xác định không chỉ là nỗi oan khuất của riêng gia đình chị, mà thông qua oan án của anh Vinh và đồng nghiệp mà đấu tranh cho nhân quyền của người VN và các tù nhân lương tâm. Thật không khỏi xót xa cho người đàn bà bé nhỏ ốm đau ấy thân gái dặm trường, lo một ngày nào đó, vừa bị tra tấn về tinh thần, vừa quá vất vả về công việc, chị sẽ gục ngã trên đường trường kêu oan cho chồng…
Trong nhà giam, chồng chị cũng từng bị đối xử tàn tệ. Theo luật sư Hà Huy Sơn, căn cứ vào tố cáo của thân chủ, Ba Sàm từng bị giam giữ cùng một tội phạm sự đã bị khởi tố về tội giết người và có những đặc điểm tâm lý bất thường. Đó là một đòn độc địa, có thể mượn bàn tay tù hành hạ tù hoặc giết tù mà chính quyền vô can. Nếu gia đình và luật sư cùng công luận không viết đơn phản đối tới Viện Kiểm sát và giám thị trại giam B14 Bộ công an đề nghị đổi người cùng giam để cứu lấy tính mạng Ba Sàm thì giờ nay không biết anh sẽ ra sao..
Những hành vi trên đây của nhà chức trách đã khiến cho người dân thấy rõ, những ai góp phần dựng lên, thậm chí hy sinh cả xương máu cho một chính thể độc tài thì cũng rất khó tránh khỏi hậu quả là chính thể ấy cũng sẽ giáng lên các tiền bối hoặc hoặc hậu duệ của họ những oan khuất chí mạng.
Ba Sàm vô tội, nhà chức trách phạm pháp
Căn cứ cáo trạng và pháp luật VN hiện hành, các luật sư, công luận, nhiều tổ chức quốc tế đã chứng minh ông Vinh và bà Thúy hoàn toàn vô tội.  Việc bắt giam họ không những trái với đạo đức, đi ngược lại quyền lợi của đất nước VN mà còn là phạm pháp.
Hành vi của ông Vinh và bà Thúy (nếu có) cũng không thể cấu thành tội phạm. Hai bản Kiến nghị đình chỉ vụ án do Luật sư Trần Quốc Thuận và nhóm luật sư gửi lên các cơ quan hữu trách đã phân tích  rõ về việc vụ án đã được tiến hành một cách trái pháp luật, không có hành vi phạm tội nào có thể được chứng minh. Lệnh bắt khẩn cấp dựa trên các chứng cứ được thu thập một cách bất hợp pháp, không thỏa mãn điều kiện bắt khẩn cấp của Bộ luật tố tụng hình sự, chứng cứ không hợp pháp theo quy định của Luật giám định tư pháp. Đây là bản Kiến nghị thứ 2 của các luật sư yêu cầu Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao ra quyết định đình chỉ vụ án do trái pháp luật nhưng đến nay các nhà chức trách này vẫn cố tình không đình chỉ vụ án.
* Phải trả tự do ngay và vô điều kiện
Dư luận trong nước và nhiều tổ chức quốc tế đã rất công phẫn về việc làm này của nhà cầm quyền VN.
Ngày 10/12/2014, ông Ed Royce, chủ tịch đối ngoại Hạ viện Mỹ đã trao cho đại sứ VN tại Washington D.C yêu cầu trả tự do vô điều kiện và ngay tức khắc cho blogger Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự của ông là bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Đồng thời, ông yêu cầu rằng nhà cầm quyền VN phải tôn trọng quyền căn bản của công dân, trong đó có quyền tự do diễn đạt suy nghĩ của mình, nếu muốn xây dựng mối quan hệ chặt chẽ giữa hai quốc gia.
Trước đó, nhân ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2014, Tổ chức Theo dõi Nhân quyến thế giới cũng đã kêu gọi VN ngừng sử dụng những quy định phi lý để bỏ tù những người bất đồng chính kiến với cáo buộc là „lạm dụng quyền tự do dân chủ“. Họ đã lên án VN mưu toan bịt miệng các blogger và hành động này đã „biến lời cam kết của nhà cầm quyền VN tại Ủy ban Nhân quyền Liên hợp quốc thành những lời giễu cợt“. Giám đốc châu Á của Tổ chức Nhân quyền Thế giới cho biết vào ngày 11/12/2014 rằng họ đã mất kiên nhẫn với chính quyền cộng sản VN: „họ hứa rằng cải thiện nhân quyền, nhưng đã không giữ lời“.
Ngày 31/10/2014, ông Tom Koenigs – Trưởng nhóm nhân quyền thuộc Đảng Xanh – quốc hội Đức đã lên án rằng việc bắt giam ông Vinh và cộng sự là trái với công ước về các quyền dân sự và chính trị mà VN đã tham gia ký kết và vi phạm nghiêm trọng quyền tự do báo chí và tự do thông tin, là những quyền con người phổ quát. Ông cam kết yêu cầu trả tự do cho ông Vinh và bà Thúy đến cùng.
Cũng trong ngày 4/11/2014, nghị sĩ QH Liên bang Đức, ông Martin Patzel đã thông báo về việc ông nhận đỡ đầu cho Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, sau khi tiếp xúc với bà Lê Thị Minh Hà tại QH nước này. Được biết, ông cũng là người có nhiều sáng kiến trong việc vận động đòi trả tự do cho nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân Đỗ Thị Minh Hạnh trước đây.
Ngày 19/11/2014, có tới bốn dân biểu Mỹ cùng gửi thư cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, yêu cầu trả tự do cho ông Vinh và bà Thúy. Với những lời lẽ đanh thép, họ yêu cầu chính quyền VN hủy bỏ mọi cáo buộc và trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện  cho họ.
Tổ chức Ký giả Không biên giới lên án gay gắt vụ vi phạm nhân quyền này. Đại diện tổ chức khẳng định rằng họ và cộng đồng quốc tế phải làm tất cả những gì có thể làm được đề hối thúc trả tự do cho những người bị cầm tù chỉ vì họ đã phổ biến thông tin và thực thi quyền tự do của mình dựa trên điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế về Nhân quyền.
Người VN chúng ta ai cũng mong muốn có một cuộc sống tự do, ấm no hạnh phúc, công bằng. Nếu muốn thế, trước hết phải có tự do ngôn luận. Trong điều kiện ấy các nhà báo, các cây bút… từ nhiều nguồn, nhiều phía khác nhau sẽ đem hành vi của những cá nhân, tổ chức ra soi xét dưới ánh ngày. Khi đó, những hành vi chính đáng sẽ được ủng hộ, hành vi hại cộng đồng phải bị loại bỏ, nguwoif gây ra phải chịu hậu quả, sự công bằng được lập lại, mỗi cá nhân trong cộng đồng sẽ được bảo vệ khỏi sự xâm hại của những kẻ khác.
Nếu ta sống trên đời mà không quan tâm đến quyền làm người của chính mình và hành động để bảo vệ nó, thì đương nhiên chỉ là đạt mức động vật bậc cao!
Lẽ nào ở thế kỷ XI này mà chúng ta vẫn cam tâm làm giống động vật bậc cao, chỉ chăm chú chải chuốt bộ da và cái máng ăn của mình? Lẽ nào chúng ta thấy kẻ đồ tể đến bắt người vô tội hoặc ngay cả ân nhân cứu mình mà vẫn thờ ơ?! Như thế sao tránh khỏi một ngày không xa, chính chúng ta cũng sẽ bị mang đi „xẻ thịt“?!
Chúng ta mang ơn những người tự nguyện nhận lấy thương tổn và lao khổ trên con đường dấn thân đòi công lý và tự do chung cho toàn dân VN. Ta mang ơn Ba Sàm, cộng sự của anh cùng bao nhân sĩ trí thức, bao tù nhân lương tâm trước đây và bây giờ cùng ngày sau đang bị đày đọa trong ngục tối.
Chúng ta mang ơn những dân oan đã không im lặng nhẫn nhục, dám nếm mật nằm gai đưa oan khuất của họ ra trước công luận dù họ thường bị xua đuổi đánh đập khi đến kêu oan trước công đường. Nỗi oan của họ cũng phải được coi chính là  nỗi oan của mỗi người trong chúng ta.
Người VN trước đến nay từng coi trọng ân nghĩa, cũng có lương tri. Ta cần phải làm tất cả, không mệt mỏi để trả lại tự do cho anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy cùng các tù nhân lương tâm khác. Bởi vì họ là những người nhiệt thành yêu nước, kiên quyết bảo vệ chủ quyền tổ quốc, tin tưởng ở xu thế dân chủ hóa không thể đảo ngược được, đem lại lợi ích cho toàn thể dân tộc VN.
Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

TUYÊN BỐ TỪ BỎ HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Tôi là Võ Thị Hảo – Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1996.

Hôm nay ngày 5/5/2015, tôi tuyên bố từ bỏ Hội Nhà văn Việt Nam.
Lý do:
Hội Nhà văn Việt Nam ngày càng có thêm nhiều hành động tỏ ra thù địch với quyền tự do tư tưởng, tự do sáng tác và nhân quyền của nhà văn.
Điều này là vi hiến, vi phạm Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Công ước về những quyền dân sự và chính trị của công dân mà chính phủ Việt Nam đã ký cam kết trước Liên Hiệp Quốc từ nhiều năm qua.
Vì thế, tôi tuyên bố từ bỏ Hội Nhà văn Việt Nam kể từ ngày hôm nay.
Kính báo và trân trọng cảm ơn quý vị đã đọc văn bản này.
Người tuyên bố
Võ Thị Hảo

Phụ lục:
Hội Nhà văn VN ‘loại Văn đoàn độc lập’
150505143328_quan_lap_640x360_bbc_nocredit
Nhà thơ Đỗ Trung Quân (trái) và nhà văn Nguyễn Quang Lập
Hội Nhà văn Việt Nam vừa có hành động được cho là “loại bỏ” những hội viên tham gia Văn đoàn độc lập Việt Nam.
Trong phiên bỏ phiếu bầu đại biểu đi dự Đại hội toàn quốc diễn ra ở TP. HCM ngày 5/5, lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam đề nghị những người tham dự gạch tên chín người sinh sống ở TP. HCM và tham gia Văn đoàn độc lập.
Chín người này là Ngô Thị Kim Cúc, Nguyễn Duy, Nguyễn Quang Lập, Dạ Ngân, Ý Nhi, Hiền Phương, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Quang Thân, và Phạm Đình Trọng.
Tổ chức này xuất hiện tháng Ba năm ngoái với lời kêu gọi về “quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm”.
Lý do Hội nhà văn Việt Nam đưa ra để loại chín người này là họ tham gia một tổ chức “không được thừa nhận và có dấu hiệu phạm pháp”, theo tin từ đại hội nhà văn khu vực TP. HCM.
Theo một người tham dự đại hội, ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, hôm 5/5 nói sau một thời gian vận động, đã có ba người rời khỏi Văn đoàn, nhưng vẫn còn 26 người “khước từ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản”.
Nói với BBC sau khi nghe tin, nhà thơ Đỗ Trung Quân nói ông chỉ cảm thấy “mừng” trước quyết định của Hội Nhà văn Việt Nam.
Trên trang web của Văn đoàn độc lập hiện để tên 56 người trong “ban vận động thành lập”.
Tuyên bố chính thức của tổ chức này, được nhà văn Nguyên Ngọc đứng tên, nói họ là “một tổ chức của xã hội dân sự, ái hữu nghề nghiệp, hoàn toàn độc lập đối với mọi hệ thống tổ chức và thiết chế trong và ngoài nước”.
Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ IX dự kiến diễn ra vào tháng Bảy năm nay tại Hà Nội.
Việc bỏ phiếu tại đại hội nhà văn khu vực TP. HCM hôm 5/5 dẫn đến kết quả sẽ có 78 người được đi dự Đại hội tại Hà Nội.
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

LẼ NÀO NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG MUỐN TRẢ MÓN NỢ “TIỀN ĐÒ SỰ THẬT”?

Văn Vit: Ngay sau khi có tin nhà văn Nguyn Quang Lp (blogger Quê Choa) b khi t và chuyn ti danh tăng nng t điu 258 sang điu 88 B Lut Hình s, lượng người ký tên vào bn yêu cu tr t do cho ông đã tăng đt biến t 670 lên gn 1070 trong vòng 2 ngày, trong đó có nhiu người ca công chúng, có nhng người chưa tng ký bt c kiến ngh, tuyên b… nào t trước đến nay, nhiu người cho biết my hôm trước đây h ngn ng ký vì còn hy vng nhà cm quyn đ ông NQL ti ngoi như cơ quan điu tra đã sm công khai thông báo. Còn na, chuyn chưa tng có là ba nhà toán hc người Vit ni tiếng thế gii, nim t hào Vit Nam, cũng như mt đi biu quc hi, đã gi thư cho nhng người đng đu công an, kim sát, tòa án, yêu cu đ nhà văn ti ngoi. Hin tượng đó đã tr li câu hi: Nhà cm quyn có đt được mc đích đe da, trn áp công lun khi quyết đnh x lý nng nhà văn ni tiếng? Tuy nhiên, không ít ý kiến như ca nhà văn Võ Th Ho sau đây, vn trăn tr v s vô cm ca s đông người Vit Nam hôm nay trước s hy sinh ca nhng con người dám ct tiếng nói vì các quyền lợi của chính h!

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Ngọc Anh sang sông

Truyện ngắn

Võ Thị Hảo

Cậu bé tám mươi ba

Hôm qua, giờ Dậu, Ngọc Anh sắp xếp xong hành lý.

Hành lý của cậu bé tám mươi ba tuổi bao giờ chẳng gọn gàng.

Thậm chí tã lót cũng không mang. Quanh giường đầy bỉm. Nhưng Ngọc Anh chỉ mang theo tấm vải liệm. Trắng nhạt nhẽo. Lạnh.

Cần gì vải ấm. Ngọc Anh đang trên đường tới nhà xác. Trên một băng ca có năm bánh xe.

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Lưỡi hoạ mi-Truyện ngắn của Võ Thị Hảo

Võ Thị Hảo
images
1.
Có một cái gì như giọt máu rơi xuống tay Trinh.
Cô giật mình nhìn lên.
Trời ngăn ngắt xanh. Không một sợi mây. Tưởng như ai đó đã đánh phèn cả bầu trời.
Hoặc đã nhốt mây lại. Bóp.
Giết chết.
Những đám mây phiêu diêu trên bầu trời. Vẩn vơ lang bạt, nhắc về một miền xa lắm. Về những miền có các giống người nào đấy sau khi chết đi thì trở thành thứ sinh vật nhẹ bỗng, lơ lửng, cày cấy và chăn dắt những gia súc bằng sương của họ trên những cánh đồng mây.
Còn những linh hồn nhẹ hơn thì bay lượn trong những thung lũng vấn vít mây trắng mây hồng và mây tía.
Hình hài trong suốt của họ được lồng vào những đám mây muôn màu rực rỡ, rồi sầm tối , lại rạng ngời thoắt ẩn thoắt hiện.