Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Ngọc Biên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Ngọc Biên. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (635): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 8)

Hoàng Ngọc Biên – quê hương, người về
Huỳnh Như Phương
Nhà văn, dịch giả, họa sĩ Hoàng Ngọc Biên vừa từ trần ở San Jose, tiểu bang California, lúc 8 giờ sáng ngày 16-5-2019, hưởng thọ 81 tuổi. Sinh năm 1938 ở Quảng Trị, ông là một nghệ sĩ đa tài và độc đáo, tác giả của nhiều tập thơ, tập truyện, bức tranh, công trình biên khảo được nhiều người biết từ khi còn ở Sài Gòn đến khi định cư ở Hoa Kỳ.

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (634): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 7)

Đọc “ĐÊM NGỦ Ở TỈNH” của Hoàng Ngọc Biên
(Lời tiễn muộn cho người anh mà tôi hằng yêu quý)
Thận Nhiên
Hoàng Ngọc Biên là người đa tài. Ông sáng tạo trong nhiều bộ môn nghệ thuật. Ông làm thơ, viết văn, viết lý luận phê bình, dịch thuật, vẽ tranh, làm báo, làm sách, môn nào cũng rất tài hoa, xuất sắc. Nghe đâu ông còn viết ca khúc nữa. Nhưng trong những bộ môn đó, tôi thấy vóc dáng một nhà văn là nổi trội hơn cả dù tác phẩm của ông không nhiều nếu so với những nhà văn đồng thời của miền Nam. Chẳng những không nhiều tác phẩm, mà lại không phổ biến rộng. Nhưng truyện của ông đặc sắc, và rất riêng. Và kén độc giả.

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (633): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 6)

HOÀNG NGỌC BIÊN VỚI CON ĐƯỜNG TIỂU THUYẾT MỚI VÀ THỜI GIAN TÌM THẤY LẠI

Ngô Thế Vinh

"Thiên đường thật là những thiên đường đã mất."

"Les vrais paradis sont les paradis qu'on a perdus"

Marcel Proust, Le Temps retrouvé

HNBien1- ntv

Hình 1: Hoàng Ngọc Biên và Ngô Thế Vinh trong garage sách

San Jose 02-05-2008 [photo by Nguyễn Xuân Hoàng]

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (632): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 5)

ĐÊM NGỦ Ở TỈNH

Một đoạn giữa mùa hè

Những đêm trăng sáng như thế, anh đã kể cho em nghe những gì, và những chuyện đó theo thời gian còn ở lại trong em những gì, điều đó làm sao em biết được,

nhưng cứ mỗi lần xa anh, chẳng hạn vào một buổi sáng hồi năm ngoái — một buổi sáng trời nắng cũng như bao nhiêu buổi sáng trời nắng khác của những ngày đầu tháng năm —

khi ở phòng bên cạnh phía trên đầu giường chúng ta, và xa hơn nữa, ở phòng sau, mọi vật đều yên tĩnh: những chiếc giường, những đình màn, những cánh cửa tủ, cánh cửa đi vào phòng tắm (và luôn cả tiếng nước chảy ào ào từ sau cánh cửa đó), những thứ dường như xưa nay vẫn được độc quyền hoạt động một cách rộn ràng ồ ạt vào ban đêm

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (631): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 4)

ĐÊM NGỦ Ở TỈNH

Thành phố dốc đồi

Il vaut mieux rêver sa vie que la vivre,

encore que la vivre ce soit encore la rêver.

MARCEL PROUST

Em nghĩ thầm, vài ngày nữa, vài tháng nữa, em sẽ trở về dạy học, em biết em sẽ không thể kéo dài tình trạng này lâu hơn nữa, vả lại rồi cũng chẳng đi đến đâu, ở lại đây cũng chẳng giúp gì được cho em, mà thật tình em cũng chẳng thấy cần phải được giúp đỡ, mọi việc rồi sẽ qua đi, em sẽ trả căn phòng thân yêu này lại cho một sinh viên lên trễ, em sẽ thu xếp để có một giấy chứng của bác sĩ đem về trường, mọi việc rồi sẽ qua đi, em tin tưởng…

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (630): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 3)

ĐÊM NGỦ Ở TỈNH

Đêm ngủ ở tỉnh

Anh cúi đầu bước những bước dài ngắn không đều nhau trên quốc lộ số 4 dẫn vào tỉnh lỵ. Dưới cơn mưa mùa hè đột ngột đổ mạnh xuống che kín một bầu trời cũng đột ngột xám đen, thấp trũng, rồi thưa dần, thưa dần – những hạt mưa nhỏ bay theo hướng ngọn gió chiều từ phía cầu sắt tạt mạnh vào mặt anh, lạnh ngắt – anh cẩn thận tránh những vũng nước sâu đọng lại sau mấy ngày mưa, những vạch nước dài chảy thẳng theo những đường cày chồng lên nhau của những chiếc xe hàng ngày vẫn thường chạy lấn lên hai bên lề, lăn bánh trên chỗ đất vàng. Anh đi qua một quán nước bên phải, rồi một quán nước nữa, mái lá thấp lè tè không qua khỏi tầm tay với, anh đi qua một trại lính bên trái, khung cửa sắt hoen rỉ giờ đây đứng chết lì không đóng lại được, anh đi qua ngôi nhà thờ nằm sâu sau một khoảnh đất rộng rợp bóng lá cây, những lá cây trong năm vẫn khoác một lớp bụi vàng bốc lên từ mặt quốc lộ – với những chuyến xe hàng, những đoàn xe chuyển binh chạy vụt qua liên miên từng phút từng giây – giờ đây lấp lánh một màu xanh đen tươi mát.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (629): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 2)

ĐÊM NGỦ Ở TỈNH

Một góc phố

Ban đầu là một bố cục quen thuộc trong căn phòng, những bàn những ghế những tủ những kệ. Ánh nắng buổi mai lọt vào khung cửa lớn đối diện với anh làm thành một hình bình hành sáng chói chang trên nền nhà, cạnh ngắn của hình bình hành vô tình nằm song song với những đường dài của gạch bông sắp xếp theo thứ tự, hai viên gạch trắng hai viên gạch nâu.

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Văn học miền Nam 54-75 (628): Hoàng Ngọc Biên (kỳ 1)

Hoàng Ngọc Biên (1938) là một nhà thơ, một nhà văn, một dịch giả, một tác giả tiểu luận, một nhà soạn kịch, và một họa sĩ, qua đời vào ngày 16.5.2019 tại San Jose (Mỹ) ở tuổi 81.

Ông sinh ra tại Quảng Trị năm 1938, di cư đến Hoa Kỳ và cư ngụ tại thành phố San Jose, tiểu bang California. Ông là người đam mê đọc sách, vẽ, viết văn. Ông đã từng dạy học, làm xuất bản, đồ họa & trong Ban biên tập tạp chí Trình bầy (1961-1975), phụ trách mỹ thuật cho các báo và nhà xuất bản ở Việt Nam (1975-1991) và tuần báo The Salt Lake City Weekly ở Mỹ (1993-2004). Trước 1975 ông từng triển lãm tranh, Viện Đại học Dalat, Gœthe Institut, Alliance Française, Hội Họa sĩ Trẻ Việt Nam, Phòng Thông tin & Báo chí Sài Gòn, Trung tâm Văn hóa Vũng Tàu, La Dolce Vita (Hotel Continental); và đồ họa, Nhà xuất bản. McGraw-Hill, Singapore, 1972.

Các tác phẩm của ông được xuất bản: Mười nhà văn Pháp hiện đại (Trình bầy, 1969), Đêm ngủ ở tỉnh [tập truyện ngắn] (Saigon: Cảo Thơm, 1970), Marcel Proust--con người xã hội (Trình bầy, 1974), Thơ Pasternak, trong BORIS PASTERNAK, con người và tác phẩm, Nhà xuất bản Tp. Hồ Chí Minh, 1988, Tĩnh vật và những bài thơ khác [poems by Joseph Brodsky] (Huế: Thuận Hóa, 1991), Mối tình đầu [short stories by Samuel Beckett] (Trình bầy, 1993), Thơ mới Ba Lan [anthology of new Polish poetry] (Trình bầy, 1993), Marcel Proust, tiểu luận Samuel Beckett (Trình bầy, 1995), Uống trà sớm mai [thơ] (Trình bầy, 1996), Người đạp xe vào thành phố buổi sáng [tập truyện ngắn] (Trình bầy, 1997), Chuyến xe [truyện] (Trình bầy, 1997), Đất và người và thần thoại Việt Nam [thơ] (Trình bầy, 1997), Biển ngày đêm [thơ] (Trình bầy, 1999), Thư Hà Nội, của Jean Tardieu [đồng dịch giả với Nguyễn Thu Hồng] (Trình bầy, 2001), Quê hương, người về [hai đoản văn lấy cảm hứng từ tác phẩm tranh dán của họa sĩ Nguyễn Đăng Thường] (Trình bầy, 2001), Chuyến đi mùa đông [tập truyện của tác giả Georges Perec] (Trình bầy, 2003), Chân mây cuối trời [cùng xuất bản với các bài thơ Đỗ Trung Quân, và tranh họa sĩ Nguyễn Quỳnh] (Trình bầy, 2003), DJINN [những mẩu truyện của tác giả Alain Robbe-Grillet] (Trình bầy, 2003).

Theo Wikipedia

ĐÊM NGỦ Ở TỈNH

bìa Nguyễn Quỳnh/ Hoàng Ngọc Biên

phụ bản Nguyễn Đăng Thường/ Nguyễn Quỳnh/ Nguyễn Đồng

trình bày Hồ Hải

CẢO THƠM

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

Hai truyện cực ngắn của Hoàng Ngọc Biên

CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG CÓ TRÁI TIM

Tôi đứng trên cầu, thơ thẩn nhìn ra phía sông nước cuối dòng. Chân trời nhuộm một màu đỏ chói chang. Mây không tím không hồng.

Tôi bỗng nghe một tiếng động nhỏ sau lưng, tưởng có người bạn loanh quanh đâu đó nhìn thấy mình, tò mò ghé lại tám. Tôi quay người và nhận một cú đấm long trời lở đất vào ngực, bất thần, ngay trái tim.

Bàn tay xuyên vào bên trong ngực, đẩy trái tim tôi ra khỏi lưng, rơi xuống sông, Trước sau tôi chỉ nghe một tiếng nước bắn tung toé, tiếng nhỏ và ngọt như tiếng một hòn sỏi rơi, từ dưới sâu vọng lên.

Mọi việc tiếp tục như không có gì xảy ra. Bàn tay biến mất. Tôi rảo bước qua bên kia cầu, trong người nhẹ nhõm, vì không còn ôm trái tim trước ngực, để lúc nào cũng phải thấy lòng nặng trĩu.