Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trà Đóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trà Đóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

Một cuộc chiến khác

Truyện Trà Đóa

Dành riêng tặng những người lính vô danh

Tôi ra đời vào một ngày mùa hè năm 1975, thời điểm cuộc chiến Việt Nam vừa kết thúc. Khi đó ba tôi đang bị cải tạo ở Tiên Lãnh – một xã vùng núi thuộc huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Nghe mẹ tôi kể lại, đó là thời điểm mà mọi người đều tâm thần bấn loạn, đặc biệt là những gia đình có người tham gia chế độ cũ, chẳng ai còn đủ bình tĩnh để nhận biết đầy đủ những náo loạn đang diễn ra và cái gì sẽ tới. Tất cả đều đảo lộn, rối tung rối mù. Mẹ nói chỉ biết có chạy và chạy. Gần như mọi sự đều phó mặc cho số phận.

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

Ký ức về xứ Cà ra

Truyện Trà Đóa


Có lần tôi được nghe một câu chuyện thú vị trong tiệc cưới của một khách hàng quen. Người kể là một ông trung niên với vẻ ngoài không có gì nổi bật. Hôm đó tôi ngồi ở một bàn gồm toàn người lạ, bởi tôi và chú rể chỉ quen nhau theo kiểu khách hàng: cậu ấy là người hay mua hàng do tôi đảm trách, vì vậy tôi chẳng biết ai khác ngoài cậu ta trong bữa tiệc hôm ấy. Tôi đã quen với tình cảnh như vậy lâu rồi. Công việc bán hàng chỉ đủ sức tạo ra những mối quan hệ đơn độc, tạm bợ và mong manh. Thường ở những trường hợp như trên, tôi hay bị rơi vào một tình huống mà trong đó hầu hết mọi người đều có cùng cảnh ngộ.

Thật vậy, hôm ấy chúng tôi ngồi đó, chẳng ai biết ai, chẳng ai nói năng gì, và chờ đợi cho tàn tiệc. Trong không khí có phần e dè ấy thì sự cởi mở của ông trung niên đã cứu cho chúng tôi khỏi cái buồn tẻ đến khó chịu của một buổi tối cuối tuần. Trước tiên ông ấy chủ động hỏi han từng người với một nụ cười khẩn thiết trên môi. Để sau đó chúng tôi biết rằng, ít ra cũng có điểm chung trong cái tổ hợp tình cờ ấy, vì hầu hết đều là dân bán hàng và chỉ quen cô dâu hay chú rể theo kiểu độc nhất mà tôi vừa kể. Tôi chờ đợi ông ấy giới thiệu về mình và cũng chẳng ngạc nhiên khi biết ông cũng từng là một người bán hàng. Nhưng trong các thông tin mà ông tự nhận có nét gì đó chung chung, có thể dùng để chỉ cho bất kỳ ai. Nghĩa là nó không rõ ràng về bất cứ phương diện nào của một cá nhân. Nhưng trong một tiệc cưới, đó là cách nói cho qua chuyện và cũng chẳng ai thắc mắc gì.

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

Một cái chết hoàn hảo


Truyện Trà Đóa


Văn Việt vừa nhận được bản thảo tập truyện Những kẻ khó thích nghi do nhà văn Trà Đóa gởi đến. Tập truyện này vừa được Domino Books và Nhà xuất bản Văn Hóa Văn Nghệ Tp Hồ Chí Mình ấn hành.

Với ba mươi truyện rất ngắn, có vẻ tác giả đã lược bỏ đến tối đa những từ thừa, chỉ để lại phần tinh lọc nhất cho mỗi “câu chuyện ngày thường”.

Một cái chết hoàn hảo là cái chết của một kẻ “không có gì”.

Có thể hiểu “không có gì” là bởi anh ta chẳng để lại bất cứ một đầu dây mối nhợ nào về bản thân mình. Cũng có thể hiểu, cái người này đã hoàn tất cuộc sống mình theo cách hoàn hảo nhất, như rất nhiều kẻ giống anh ta: không phải là “chết như sống”, mà chính xác là, đã từng “sống như chết”.

Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu tập truyện với bạn đọc.

Văn Việt

scan0001



Đó là cái chết của một kẻ “không có gì” – viên cảnh sát điều tra đã nói thế…

Anh ta nằm đó, thẳng nếp như một bộ đồ cũ vừa là xong. Tóc chải mượt, rẽ ngôi về bên trái. Xung quanh anh ta mọi thứ cũng đều ngăn nắp như thế, từ chiếu, chăn đến cái gối đang kê dưới gáy. Một cái bàn nhỏ trên đó để một cuốn sổ tay trông như nhật ký nhưng bên trong chẳng có chữ nào. Ở sát vách là một lon sữa bò đã cắt một đầu, đựng một cái bàn chải đánh răng cùng một hộp kem đã xẹp đi hơn nửa. Dưới sàn là một đôi giày giả da trông như còn mới vì được đánh xi cẩn thận.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Cái chết của một kẻ muốn bất tử

Truyện ngắn Trà Đóa

Trà Đóa sinh năm 1972 tại làng Trà Đoá, Thăng Bình, Quảng Nam; là dược sĩ, tốt nghiệp Đại học Y Dược TP.HCM.

Hiện sống và làm việc tại Sài Gòn.

Cái chết bắt đầu đến ám ảnh ông từ hôm đi dự đám tang về. Người bạn ấy của ông là người đồng đội thân thiết, cùng tuổi, cùng quê và cùng trải qua những năm tháng khốc liệt nhất của một thời điên đảo. Cái chết ấy làm ông như nghẹn thở. Kể từ hôm đó, hằng đêm ông trằn trọc đến sáng không sao ngủ được. Ông không tin là người ấy đã chết, bởi lẽ ông luôn nghĩ cái chết nó ghê gớm lắm chứ không dễ dàng đến khó hiểu như một cái té nhẹ trên đất rồi tắt thở vĩnh viễn. Từ lâu, ít nhất cũng từ khi về hưu, do quen sống trong cảnh an nhàn với một mớ tài sản kiếm được trong thời còn tại chức, ông đã quên mất là còn có cái chết hiện diện trên đời. Ông chưa từng nghĩ đến nó bao giờ, dù là khi ông phải đối diện thường xuyên trong thời chiến.