Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hoàng Phố. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hoàng Phố. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

Tháng Tư – Ngày hãy để vết thương thành sẹo, và để tình người lên ngôi Tháng Tư lại về, với nhiều người, đây là một ngày mang nặng dư vị của ký ức. Tôi đã đọc những dòng tâm tư ấy, và trái tim tôi cũng đau nhói lên. Tôi không tìm cách phủ nhận nỗi đau ấy, bởi phủ nhận nỗi đau của người khác cũng là một sự tàn nhẫn. Lịch sử đã đi qua, nhưng những vết thương vẫn còn hiện hữu trên thân thể của dân tộc, trên những mảnh đời, và trong tâm khảm của những người con xa xứ. Nhưng tôi tự hỏi, nếu chúng ta cứ mãi nhìn về phía sau với ánh mắt đau đáu, liệu vết thương ấy có cơ hội được khép lại hay chỉ mãi là miệng vết thương hở, rỉ máu theo từng nhịp thời gian? Hòa giải, không phải là quên đi, mà là bao dung để cùng sống tiếp. Có lẽ, điều đau đớn nhất không nằm ở việc phe nào thắng, phe nào thua. Điều đau đớn nhất là sau gần nửa thế kỷ, chúng ta vẫn nhìn nhau như những người ở hai bờ chiến tuyến, vẫn dùng những định kiến để đo đếm lòng yêu nước của nhau. Nhưng xin hãy nhìn lại: Dòng máu trong tim người ở lại và người ra đi đều cùng một sắc đỏ. Nỗi nhớ về quê hương, về mùi khói bếp, về dáng mẹ chiều hôm, về gốc đa đầu làng… chẳng phải là điểm chung lớn nhất mà không thế lực nào, không hận thù nào có thể cắt đứt được sao? Người ta thường nói: "Sông có thể cạn, núi có thể mòn". Lịch sử là những trang đã viết, chúng ta không thể xóa, nhưng tương lai là trang giấy trắng đang chờ được viết bởi chính chúng ta. Nếu chúng ta cứ mãi giữ sự hoài nghi làm tấm khiên, thì bao giờ tình người mới có thể chạm vào nhau? Hòa hợp là khi chúng ta biết trân trọng giá trị của sự khác biệt. Chúng ta không cần phải có chung một niềm tin chính trị, không cần phải nhìn lịch sử bằng một cặp mắt giống nhau. Hòa hợp thực sự là khi người trong nước biết lắng nghe nỗi đau của người xa xứ, và người xa xứ cũng bao dung hơn với những khó khăn, những trăn trở của người trong nước. Chúng ta cùng là nạn nhân của một thời đại đầy biến động. Khi cùng nhìn nhận như thế, ta sẽ thấy sự thấu cảm quan trọng hơn sự phán xét. Đừng để thế hệ trẻ phải mang gánh nặng của những nỗi đau mà chúng không trực tiếp gây ra. Hãy để các em lớn lên với niềm tự hào về một dân tộc biết đứng dậy sau đổ vỡ, thay vì chỉ biết nhìn về quá khứ với đôi mắt đầy hoài nghi và hận thù. Hãy để các em là những nhịp cầu, chứ không phải là những người kế thừa sự ngăn cách. Tháng Tư, hãy để nó là mùa của sự "chữa lành". Nếu bạn thấy đau, hãy cứ đau, nhưng đừng để nỗi đau ấy biến thành bức tường. Hãy để nó biến thành sợi dây kết nối. Mỗi người Việt, dù ở đâu, nếu còn yêu đất nước này, xin hãy cùng nhau góp một bàn tay. Người có điều kiện thì đóng góp vật chất, người có trí tuệ thì góp tiếng nói, người không có gì thì hãy góp một tấm lòng bao dung, một sự tử tế giữa con người với con người. Khi người Việt ở hải ngoại nhìn về đất nước với phần nào có chút niềm tin hy vọng, và người Việt trong nước mở lòng đón nhận những đứa con xa xứ trở về dù khác biệt tư tưởng, quan niệm ,với sự trân trọng, đó mới là lúc đất nước sẽ thực sự "lành". Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta có thể chọn cách chúng ta đối xử với nhau. Tháng Tư này, thay vì chỉ treo cờ hay đọc khẩu hiệu, thay vì chỉ khóc cho một ký ức xa xôi, hãy thử một lần "đối thoại với trái tim". Hãy cho phép bản thân được tha thứ – không phải tha thứ cho kẻ thù, mà là tha thứ cho chính những vết sẹo trong lòng mình để được sống một cuộc đời nhẹ nhõm hơn, yêu thương hơn. Vì cuối cùng, sau tất cả những thăng trầm của lịch sử, cái còn lại bền vững nhất vẫn là tình đồng bào,tình họ hàng, tình đồng hương Và chỉ khi tình đồng bào , tình đồng hương ,được đặt cao hơn mọi ý thức hệ, dân tộc này mới thực sự có thể ngẩng cao đầu đi tới.

 Trần Hoàng Phố

Tháng Tư lại về, với nhiều người, đây là một ngày mang nặng dư vị của ký ức. Tôi đã đọc những dòng tâm tư ấy, và trái tim tôi cũng đau nhói lên.

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

Tháng Tư: Khi lịch sử soi mình bên dòng Hương Giang

Trần Hoàng Phố

1-

Năm 2026, 51 năm sau một cột mốc làm thay đổi dòng chảy dân tộc. Hơn nửa thế kỷ – một quãng thời gian đủ để một đứa trẻ chào đời trong khói lửa nay đã lên chức ông bà, đủ để những vết thương trên da thịt đã thành sẹo, nhưng có lẽ vẫn cần thêm những nhịp cầu để những "vết sẹo tâm thức" thực sự được chữa lành.

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2025

Thơ Trần Hoàng Phố

 

TIẾNG GỌI CỦA CHIẾC BÓNG LINH HỒN

 

1-

cứ tự khắc mà vui

cứ tự khắc mà buồn

đôi khi bạn

đứng giữa ngã ba

ngã tư đường cuộc đời

bỗng dưng

thấy bơ vơ

bỗng dưng

nước mắt chảy

bỗng dưng

không còn thấy hy vọng

bỗng dưng

không còn thấy yêu thương gì hết trọi

trong lòng

chỉ còn nỗi phiền muộn và sự dửng dưng

gió đã luồn vào trái tim mệt mỏi

với đốm tro tàn kỷ niệm

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2025

Thơ Trần Hoàng Phố

 

TIẾNG SẤM XANH VÀ TIẾNG NÓI KHẢI HUYỀN

 

*

 

Trong chu kỳ của mưa gió bão

và những ngày trời trong xanh

Tôi nghe thấy

một điểm nghẽn của thời tiết

trong tiếng con chim lợn kêu đêm

Ngày lễ hội các thiên thần sẽ đến

Trong bàn tay sấp ngửa của Thượng Đế

Và giấc mơ tiếng chuông lễ khuya

Vang trong đêm vắng

và bay tới đậu trên trái tim người thi sĩ

Một bài thơ như

một bông hoa súng xanh

Nở hy vọng trong đêm ngày lễ thánh

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2025

Cho một chiều tháng tư

 Trần Hoàng Phố

 

Cho một chiều tháng tư trời nóng như đổ lửa

Tôi ngồi nhìn bóng tôi đổ xuống từ bi

Trên chiều  dài xanh bóng thời gian năm mươi năm

buồn vui khắc đau đớn lên đá hạnh phúc

thất vọng thắp rồi thổi tắt ngọn lửa trong tim hy vọng

Tôi uống một ly rượu vang đỏ hoàng hôn đời người

Để thấy men say hư không

tắt thở

trong đôi mắt biếc giấc mộng tháng tư

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2025

Thơ Trần Hoàng Phố

 ĐÔI KHI

 

đôi khi

tự nhiên

nhớ về

một ngày

rất an nhiên

bầu trời

như mênh mang

nắng gió

và bao trìu mến

của  đám mây 

bay

ngang qua

một hoàng hôn xanh

 

**

 

đôi khi

tự nhiên nhớ về

một ngày rất

vui

một bình minh

rực rỡ sáng trong

và một đôi mắt

ai

như thiên thần

trẻ thơ

dịu dàng

và thánh

thiện

 

*

 

đôi khi

tự nhiên nhớ về

một ngày

từ trong cái đầu vỡ

bật ra

một nhánh lá

cây xanh non

một đàn chim bay đi

từ ánh mắt

níu kéo niềm hy vọng

mong manh

 

**

 

đôi khi

tự nhiên

nhớ về

một ngày rất buồn

linh hồn

như muốn khóc

dưới bóng đớn đau

một hoàng hôn

vật vã

một trái tim

rỗng không

bị đóng đinh

trên thập tự

muộn sầu

                       (2017)

                  Tranh đinh trường chinh

 

TRÊN CHIẾC BÓNG NGÀY

 

Trên những họa tiết tháng ba

Tôi vẽ một chiếc lá non dịu dàng

Giấc mơ ngủ trong nách lộc xuân

 

Tôi gieo những chiếc hạt mơ mộng

Bầu trời rơi

đầy tiếng chim

 

Mùa hoa cải vàng ven sông

Nở đầy hồn tôi

những cánh bướm vàng

 

Trên chiếc bóng ngày

Bầu trời hồn tôi bay

đầy những bông khói mây

 

Nỗi nhớ trong tôi

Như con mắt khai ngộ nhung biếc

Đã tím lặng một mùa hoa gạo đỏ hoàng hôn

         Tranh Đinh Trường Chinh

 

KHOẢNG  LẶNG

 

Cỏ mùa xuân thơm từng kỷ niệm 

Bước chân vương mùi hương thanh tân

Hạt sương vương mùi hương môi em

 

Đã cùng tôi trên bước chân quen

Hỏi thời gian nụ cười nước mắt

Bên chốn kia sương núi khóc tìm

 

Từng vệt hư không chiều tĩnh vắng

Chiều hoàng hôn tắt dần bóng nắng

Trong tôi vương khoảng  lặng mênh mang

                   Tranh Đinh Trường Chinh

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2024

Thơ Trần Hoàng Phố

BÀI CA GIẤC MỘNG THÁNG CHÍN

*

Tháng chín tới

Nắng vàng chiếu rọi trên những giấc mộng

Hư vô nhốt khuôn mặt lịch sử vào căn phòng tối

Lịch sử khóc la và tự than mình bị lừa dối bị phản bội

Lịch sử đấm ngực u sầu trong bóng những bức tường ảo hư

Chỉ có sự im lặng và những khoảng trống

Như là tiếng vọng của giấc mơ

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2024

Thơ Trần Hoàng Phố

BÀI CA SÂN KHẤU THÁNG TƯ

 

1-

 

Tháng tư, cuối tháng tư

Những lá cờ được trưng lên

khắp các dãy phố, những ngôi nhà những làng mạc

Những ngọn lửa nhỏ phấp phới bay suốt triền lịch sử

Tháng tư bảy lăm

Lịch sử mỉm cười láu cá

Nửa triệu người vui

Nửa triệu người buồn

Thứ Năm, 30 tháng 11, 2023

Thơ Trần Hoàng Phố

MỘNG THIÊN ĐƯỜNG

(Nhớ tưởng thi sĩ Nguyễn Đình Toàn)

pic-1-chan-dung-ndt-do-ttt-chupsn

Chân Dung Nguyễn Đình Toàn trong góc nhìn Trắng Đen - Ảnh của Trịnh Thanh Thủy - Nguồn Việt Báo

 

1.

Mưa nỉ non

Mưa hắt hiu xứ người

Giọt sầu như rơi thẳng đứng bóng người

Chiều lẻ loi giọt mưa sầu thần tiên gãy cánh

Mưa làm chứng cho đôi cánh mộng vô thường

Gió nói với chiêm bao lời thương

Mưa như giọt lệ rơi cái bóng xuống đời

Nhớ mấy tuổi thời gian ký ức

Giông bão thắp lên quá khứ nổi trôi

Chiều dịu dàng nhớ tưởng

Mấy tuổi mộng thiên đường

Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2023

Thơ Trần Hoàng Phố

405139945_724346719588633_4169153399883028892_n

                         Thầy Tuệ Sỹ

NGƯỜI…

 

Người về với cõi hư không

Hỏi thăm tịch diệt tánh không có buồn

Người về mây trắng mênh mông

Hỏi  xao xuyến lặn cõi lòng sắc không

Người về phương mộng vô cùng

Hỏi chiêm bao có viễn dương chân trời

Người về tuệ giác bên đời

Trần gian cát bụi  hỏi lời vô ngôn

 

T. H. P

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2023

Thơ Trần Hoàng Phố

BÀI

BI CA

THỜI

THỔ TẢ

 

1-

Thời thổ tả

Bầy bướm quỷ bay đầy đêm liêu trai

Quan bỗng dưng hóa thành cướp

 

Kẻ yêu nước thế cô

Kêu thương đứt ruột như mùa chim tu huýt u buồn

Cất tiếng hót nghẹn ngào dai đẳng

 

Kẻ bán nước

ngông nghênh

lên mặt thánh thần ban lên

ban xuống thánh thót

các lời răn đạo đức

 

Người tử tế

như rùa rụt đầu câm nín

ra đường không dám ngó ngược xuôi

Về nhà trùm chăn sợ họa

 

Kẻ gian manh đắc chí

ngựa xe quyền thế vênh vang

Nói lời có cánh

hứa hẹn vẽ vời thiên trời địa đất

miệng có gang răng có thép

 

2-

Thời thổ tả

Mặt trăng đỏ màu máu

Tiếng quạ kêu thê lương đầy thành phố thôn làng

 

Cả nước đua nhau

bán buôn ăn thực phẩm bẩn

 

Cửa công

Quan trường người ta đua nhau

mua quan bán tước

 

3-

Thời thổ tả

Nước biển dâng cao lừng lững như một toà thành

Sóng thần cuốn phăng các thị trấn ven biển

 

Nhân dân là kho của cải vô tận

Cho các nhóm lợi ích thi nhau vặt lông

Bằng cách tăng giá mọi loại

điện xăng nước thuốc sách giáo khoa

Và thuế phí đủ thứ trên trời dưới đất

Nhân dân cứ rống lên

cam chịu và cứ câm nín

để bị chọc tiết

 

4-

Thời thổ tả

Con kỳ lân đá

bên thành cổ một đêm

nhảy xuống dòng sông tự vẫn

 

Tài nguyên

rừng biển núi đất đá

khoáng sản hàng triệu triệu năm

Bị khai thác

bị vắt kiệt

xuất khẩu vô tội vạ

Núi sông cũng rống lên thê

thiết

Tiền các

thầy bỏ túi cho đầy

phần lớn bụng quan tham

 

5-

Thời thổ tả

Nửa khuya gà gáy như tiếng trẻ con khóc

Nghìn bóng ma

đi lại chật đường

 

Nợ công cứ vay tràn đìa

cho các dự án đa phần bánh vẽ

Nợ chồng lên nợ

Bẫy thòng lọng giăng ra

Các quan tham lao vào như những con thiêu thân đớp

Và nhân dân bị treo cổ

Đời này đời sau

đời con đời cháu cứ è

ra trả

Nợ chồng nợ

Kiếp thân trâu ngựa muôn đời

 

6-

 

Thời thổ tả

Những con ma học trò đói khát

Rung chuông xin ăn trên các cổng trường

 

Học đường thiêng biến thành nơi phô diễn bạo lực

Ngay cả nữ sinh biến thành thú dữ

Đánh hội đồng màn man rợ như một bầy thú hoang

Thầy hiếp dâm học trò vừa buông lời kinh sách

Điểm thi con quan được

sửa nâng lên nhiều lần

Để giống nòi rồng quan tham

được nhân lên gấp bội

Cho hồng phúc nhân dân được đoái hưởng

 

7-

Thời thổ tả

Quỷ vương hoá thân thành Đức Phật

Rao giảng kinh sám hối với bùa ngãi thiêng

 

Các chùa chiền biến thành nơi cầu vong dâng

sao giải hạn

Các quan tham chường mặt chụp ảnh với các sư thầy và xeo phi rất đã

Các chùa to hoành tráng tượng Phật cao lớn đẫy

đà

Lòng tham bọn buôn thần bán thánh hào khí ngùn ngụt đất trời

Kinh doanh vơ vét tìm lợi nhuận trên biển mê tín ngu muội dân đen

 

8-

Thời thổ tả

Các toà nhà cao tầng lộn ngược

Thánh thần đu dây làm xiếc

 

Nói sao cho hết

chuyện lố lăng ngược ngạo kinh hồn

Chuyện phi lý đánh tráo trắng đen mọi giá trị hầm bà

lằng

một đống

 

9-

Thời

thổ tả

Các đền đài chảy mồ hôi máu

Ruộng nứt những khe sâu rộng bằng dòng sông mùa lũ

 

Gió thổi nỗi buồn hun hút

Bay dọc mê cung rồng

rắn cuộc đời

Hun hút như có ai

thổi âm khí lạnh dọc xương sống một dân tộc

Cả nước ăn bùa mê thuốc lú

Tỉnh mê mê tỉnh như nhập đồng

khi tinh hoa cặn bã lên ngôi cửu đỉnh

 

10-

Thời thổ tả

Rồng lộn đầu thành con cá chết trôi

Trong dòng sông lịch sử ô nhiễm

 

Mây trắng thôi bay bên cánh hạc vàng cổ tích

Trang cổ thư buồn thiên thu

Bài bi ca nến lệ

Bia chữ khắc tỏ mờ

Con dế khuya rả rích tiếng kêu buồn như xé lòng đêm

 

T. H. P - 2019