Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Công Hùng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Công Hùng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2024

Màu dã quỳ

Văn Công Hùng

Dã quỳ màu gì nhỉ? Đứa trẻ con cũng biết, vàng, vàng mê mải, vàng bất tận, vàng đến vô ngôn, bởi nó cứ thế... vàng, những cơn vàng cứ thế giãy tới tận chân trời, hun hút bạt ngàn xiêu dạt và rờm rợp, như không còn gì ngoài quỳ, không còn  gì ngoài vàng, và không còn gì ngoài những buổi chiều tưởng như trái đất không còn việc gì ngoài... vàng.

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Tại sao đạo văn?

FB Văn Công Hùng

Như đã hứa, nhà cháu thử bàn về việc này. Nói trước phát, chiều nay nhà cháu đi trong đoàn thăm các gia đình thương binh liệt sĩ nhân sắp 27 tháng 7, thấy nhiều điều muốn viết quá mà... chịu.

Còn đạo văn, tại sao đạo? Theo nhà cháu, trước mắt nó thỏa mãn 2 thứ háo, háo danh và háo tiền. Tiền thì ít thôi, nhưng danh thì dầy.

Nhà cháu mươi lần vạch mặt các bố đạo báo nhà cháu, có người là sinh viên mới ra trường, sau khi nhà cháu lên tiếng thì điện thoại xin lỗi, nhà cháu cảnh cáo rồi tha. Có người là kiến trúc sư, đạo nguyên văn khi nhà cháu mail cho tòa soạn cảnh báo thì im, đến lúc nhà cháu đưa lên blog mới vội vàng xin lỗi và năn nỉ nhà cháu hạ, thậm chí có bác giáo sư lừng danh, cũng mần, và vẫn còn chình ình trên một tờ báo. Mần chi họ, dù nhà cháu cực căm thù món này, và cũng to mồm, quyết liệt... bêu riếu.

Trong phạm trù văn học nghệ thuật, nhà cháu thấy, ít nhất có một yếu tố khiến người ta phải đạo văn, ấy là việc mỗi tỉnh có một hội VHNT và một tờ tạp chí/ báo văn nghệ.

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Ối làng nước ôi! Muốn“Nối vòng tay lớn”thì phải xin phép![i]

FB Văn Công Hùng

Ối làng nước ơi, ối bộ trưởng Thiện ơi, sự lạ, quá lạ, hết sức lạ, vô cùng lạ, lạ lùng lạ kỳ lạ lẫm lạ như chưa từng lạ, bốn bài hát của Trịnh Công Sơn là Nối vòng tay lớn, Huế - Sài Gòn - Hà Nội, Ca dao mẹ và Đêm thấy ta là thác đổ đều chưa được quý Cục (to hơn giời) cấp phép biểu diễn, nên trường Đại học Y Huế tổ chức một đêm nhạc nội bộ "Nối vòng tay lớn" có mấy bài hát này phải vời sở VHTTDL Thừa Thiên Huế sang gỡ rối, và cách gỡ rối thêm... rắc rối nhất là sở hướng dẫn trường này làm công văn xin phép quý Cục.

Mà người tổ chức là Trường ĐH Y và gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Mà chắc gì chỉ 4 bài này chưa được cấp phép biểu diễn, vì nghe nói Trịnh mới chỉ có 54 bài được phép biểu diễn.

Mách nhỏ Cục, trong USB trên ô tô của tôi có đến mấy trăm bài Trịnh Công Sơn kìa, đến đấy mà phạt nhé.

Thật, các bố Cục này lập kỷ lục về khả năng làm những điều ấm ớ và khả năng nghe chửi. Mà sao những con người kỳ lạ ấy vẫn ngồi được đấy nhỉ?

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Tản mạn về một ấm trà

clip_image002

Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất

Những buổi ngày xưa vọng nói về,

Hai câu thơ này của Nguyễn Đình Thi có sức lay động dữ dội trong tôi mỗi khi ngồi một mình giữa đêm thanh vắng, nhìn lên bầu trời sao. Nhìn lên trời, song lại nghe rì rầm tiếng đất! Mảnh đất đẫm máu và nước mắt vẫn đang tiếp tục thấm đẫm mồ hôi lam lũ của cả dân tộc đang nhọc nhằn tìm lối thoát khỏi cái bể trầm luân oan nghiệt của một lũ vô lương phản bội xương máu của đồng chí đồng đội, phản bội sự nghiệp ông cha. Sức lay động ấy lớn lao, thẳm sâu trong mênh mông.

Để rồi trong cái thẳm sâu mênh mông đó, tôi riêng dành cho mình một tiếng rì rầm nhỏ nhẹ hơn, lặng lẽ hơn và cũng bé nhỏ hơn nhiều đang lan tỏa trong tâm hồn tôi. Tiếng rì rầm của mẹ tôi những buổi ngày xưa vọng nói về cho riêng tôi. Với tôi, tiếng rì rầm ấy cũng chính là tiếng của quê hương, đất nước như giọt nước mát thanh lọc tâm hồn đang trĩu nặng bởi những uế tạp nhiễu nhương của thời cuộc. Đêm nay, dù trời nhiều mây vầng trăng vẫn không bị che khuất, vì vậy tiếng rì rầm của đêm trung thu năm nao vọng nói về nhắc tôi về một kỷ niệm về mẹ tôi mà tôi đã hẹn trong “Mênh mông thế sự 43” sẽ kể lại.

Ngày 15.9.2016

Rằm Trung Thu Quý Mùi

Tương Lai

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2016

Không tên

(Rút từ facebook của Văn Công Hùng)

Mình nằm, đọc lại cẩn thận và nghe một loạt nhạc phổ từ bài thơ của cô giáo Lam Hà Tĩnh "Đất nước mình ngộ quá phải không anh", đang buồn nẫu ruột thì gặp bài thơ cũng... buồn không kém. Lần mò một hồi thì ra là của một cô bé quê gốc Quảng Trị nhưng đang học ở trường chuyên Hùng Vương, Gia Lai. Lần mò một hồi nữa thì được cô giáo Hà Hoài Phương cho biết, cháu này chính là người đã có một bài viết rất lạ về tiểu thuyết "Nỗi buồn chiến tranh" mà cô Phương – tổ trưởng tổ văn trường Hùng Vương – mới chuyển cho mình và mình đã FW cho TKTS với bút phê: "In số tới". Cháu tên là Đức Hiền Nguyễn, học lớp 11 chuyên văn trường Hùng Vương...

Bài thơ ấy đây (thực ra là cháu viết trên fb chứ cũng không hẳn là cháu làm thơ, và hãy nhớ là cháu đang học lớp 11):

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Lão Ô Ba Ma hết sức mất quan điểm

(Rút từ facebook của Văn Công Hùng)

 

Thứ nhất là đùng đùng thăm Cu Ba làm cho nước này có khi rồi... ngủ hẳn. Tiền đồn đã bị xâm lấn rồi, nước bên kia bán cầu cứ là phải căng mình ra thức thì bỏ mẹ rồi. Bằng chứng là, phát ngôn có trách nhiệm hẳn hoi, trong số người ra ứng cử đại biểu quốc hội, nhiều người có sự chống lưng của bọn phản động, thậm chí còn nhận tiền của chúng để chống phá ta.

Hai là ông này làm mất thể diện... tổng thống. Ai đời cửa máy bay, loại số 1 ấy, vừa mở, chả đợi ai chờ ai, ổng tự bật ô rồi giương ô cho... vợ tiến xuống, rồi cứ một tay cầm ô một tay bắt các yếu nhân Cu Ba ra đón. Việt Nam nhé, phải có người giương ô, phải có bandrole, phải phải và phải... mà chỉ là quan cấp tỉnh cấp bộ thôi...

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Đi họp cử tri

(Rút từ facebook của Văn Công Hùng)

 

Giấy mời 7h tối, 7h kém 15 mình lon ton đi. Đi bộ, quần jean áo thun, giày Adidas, cho nó... chẻ.

Đến đã thấy chừng vài chục người, chủ yếu là phụ nữ và... người già. Ai đến cũng nộp giấy cho ông chủ trì y như học sinh mẫu giáo nộp giấy cho cô. Mình không mang giấy và cũng không bao giờ có ý thức nộp giấy, chỉ với lập luận: Tớ không phải... học sinh mẫu giáo, giờ dân mạng hay gọi là Sửu nhi...

Người già thì rất già rồi, già đến mức mình sắp về hưu mà xưng cháu. Các chị phụ nữ một số bác mình cũng xưng cháu, thì ngồi tám chuyện rất rôm rả, chân co lên ghế dù là cái ghế nhựa rất ngỏ, mông ai to là bành ra ngoài cả thớt. Còn các chị sồn sồn thì mỗi chị một... điện thoại. Từ ngày có điện thoại Smartphone, các cuộc hội họp hoặc ngay cả tụ tập cà phê, không khí trật tự hẳn, chả ai nói chuyện với ai, mà có cần nói thì sẵn điện thoại đấy, một phát nhắn inbox FB hoặc Zalo, Viber miễn phí, lại sang nữa...

Mình giục, đề nghị chúng ta phải... văn minh, cứ đúng giờ mà làm. Vài người nữa vào muộn, mỗi người nộp... một nắm giấy. Té ra việc nộp giấy báo có mặt giúp khối anh không đi họp mà vẫn có mặt bằng... giấy...