Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Thọ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Thọ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 29 tháng 4, 2020

Hy vọng Nguyễn Huy Thiệp

Nguyễn Văn Thọ
Như nhiều bè bạn văn chương biết, cách đây gần hai tháng nhà văn xuất sắc mảng truyện ngắn hiện đại của đất nước NGUYỄN HUY THIỆP BỊ TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO.
94517430_931125710669182_3777068693360476160_nNhận tin muộn qua nhà văn Bùi Việt Sĩ, tôi thực sự lo lắng, vội báo tin cho Trần Đăng Khoa. Cứ ngỡ nhà thơ Trần Đăng Khoa chưa biết.  Hóa ra ông thính hơn tôi. “Tôi đã thăm ông Nguyễn Huy Thiệp rồi. Với tư cách bạn bè và, với tư cách Hội nhà văn Việt Nam nữa”. Khoa bảo tôi qua điện thoại.
Việc ở Hội Nhà văn bấy nay, ông Chủ tịch, nhà thơ Hữu Thỉnh giao cho Khoa tràn ngập, nhất là mảng lễ nghĩa, thăm hỏi vấn an với hội viên đủ cả. Hội Nhà văn lứa chống Mỹ, đã đến lúc không quý nào tháng nào không có nhà văn trên 60 rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh. Gần Khoa tôi biết nhiều chuyến anh và Nguyễn Hoa tất tưởi xuôi ngược. Có hỏi, Khoa thủng thẳng bảo, cũng chẳng việc nào hệ trọng mà cứ như con quay xoáy tít, “cũng lặt vặt’ như gái vừa đẻ thêm con mọn. Hai lần tôi bị tai nạn trong ba năm gần đây, Khoa chả hớt hải là người đầu tiên lao đến, có mặt chỉ sau con gái và vợ cùng em trai tôi.
Nguyễn Huy Thiệp không ra ngoài quy luật sinh bệnh lão tử. Khoảng dăm năm gần đây ông đến đoạn đau yếu. Thi thoảng gặp nhau, hỏi thăm nhau, ông than thở cho cái già đang sầm sập. Bệnh tật, ở cái tuổi sau 65 của lứa chúng tôi, hiện tại trong Hội Nhà văn nhiều lắm. Ông Thiệp dính cả tiểu đường, cả tim. Nay bị thêm trọng bệnh như thế nguy kịch quá. Tôi đang điều trị bàn tay trái nghịch dại cưa máy, bị cụt ba ngón mà Khoa chỉnh hình thẩm mỹ của Bệnh viện Saint-Paul đã cứu, nối được cả ba ngón đứt lìa thành liền lại, nhưng còn rất đau nhức phải theo Đông y cả 7 tháng nay, lại vướng dịch sau Tết phải trông con trai nhỏ 7 tuổi nên không thể nào dứt đi thăm Thiệp.
Rồi nghe tin Bệnh viện Bạch Mai đã cứu anh sống, cướp anh từ cánh tay tử thần, và trước khi Bạch Mai bị phong tỏa dăm hôm, anh may mắn được gia đình chuyển về Viện Y học cổ truyền, nhằm phục hồi trạng thái liệt nửa người do di chứng vẫn thường xảy ra ở người bị đột quỵ, bị chấn thương não bộ.
Rồi chị Trang và hai cháu Bách, Khoa đón ông về xóm Cò - Khương Hạ, Khương Đình. Nguyễn Huy Thiệp không chịu được trạng thái cô quạnh khi ông đã là con hổ già đã 70, tàn kiệt. Liệt, khó ngủ. (Nguyễn Huy Thiệp tuổi dần, kém tôi 2 tuổi). Cũng qua cháu trai đầu của ông, họa sĩ Nguyễn Bách kể qua điện thoại rằng, “Bố cháu sợ cô đơn lắm”. Tôi hình dung qua lời Bách, Nguyễn Huy Thiệp cô quạnh trong gian phòng sạch đẹp trắng toát của Bệnh viện Y học cổ truyền dành riêng cho nhà văn nổi tiếng. Thi thoảng ông lại bảo con trai điện gọi hai bạn rất thân hiện tại của ông ghé thăm, tất nhiên hai người ấy có "lão già chăn chó" như Chúa chăn chiên. Đấy là nhà thơ Bảo Sinh vốn thơ phú tưng bừng, tuổi bậc đàn anh tôi đến để cầm tay Thiệp. Bảo Sinh bậc đàn anh ấy tôi biết đã bao năm nay gắn bó với Nguyễn Huy Thiệp như hình với bóng. Biết chân tơ kẽ tóc mọi ngóc ngách hoàn cảnh của Nguyễn Huy Thiệp và hơn Nguyễn Huy Thiệp 7-8 tuổi, ông thực sự là người lớn, sẻ chia từ tinh thần tới giúp đỡ Nguyễn Huy Thiệp ít nhiều cho cuộc sống vốn chật vật này đỡ sự đùa chơi với khách văn. Ông sẵn sàng bỏ công sức hàng tuần chỉ để tạo những buổi Nguyễn Huy Thiệp bán dăm thứ đồ gốm, ít tranh vẽ trên men Bát Tràng, kiếm  chút đỉnh cho việc phụ giúp, đỡ cái gánh đã oằn vai trĩu nặng, nặng suốt đời đàn bà của chị Trang, vợ Thiệp. Một văn nhân tuổi sống đủ kiếp người, hơn tôi và Thiệp cả núi thời gian, trớ trêu thay, ông vẫn nhơn nhơn để đi an ủi lứa đàn em, đặc biệt là Thiệp.
Biết tin muộn như thế, lại khi dịch Covid-19, hàng loạt người dính bệnh. Hà Nội cách ly giai đoạn hai. Tôi điện đến nhà Nguyễn Huy Thiệp. Bách, họa sỹ, con giai trưởng cầm máy. Thiệp chừng hỏi con, biết tôi điện, đòi cầm lại máy từ tay con. Từ đây xa lắm, tôi nghe giọng nói yếu ớt nhưng rành mạch và có vẻ rất bình tĩnh như mọi lần: “Ông Thọ ơi. Khổ thế đấy. Bệnh tuổi già đấy. Tôi bị liệt nửa người rồi. Khó ngủ...”. Tôi nghe, từng từ chói vào lòng. Khi rõ cái nhịp của kẻ gục ngã theo quy luật tạo hóa. Tim tôi như có người bóp, dầu giọng ông nói yếu ớt, như “Gió Hua Tát” ngày nào ào ào thổi trên văn đàn mà tôi biết qua thi sĩ Bế Kiến Quốc hớn hở báo tin rằng, bạn văn Nguyễn Huy Thiệp đã rực cháy bất ngờ Tết âm lịch năm ấy, lửa văn ấy mấy ai biết khi ấy, xuất hiện trên tuần báo Văn nghệ trước cả “Tướng về hưu” sau nổi tiếng và đình đám. Ngọn gió Nguyễn Huy Thiệp nay đang ở cuối cơn. Tôi rùng mình. Rồi nghe tiếng Bách cầm lại máy điện thoại. Đầu tôi lóe lên ý tưởng, tự nhiên theo lời mách bảo của cái tình văn nhân ân oán nặng trĩu bấy nay.
Tôi suy nghĩ rất nhanh và bảo, chuyển máy cho mẹ cháu, mẹ Trang ngay! Trang là tên vợ ông Thiệp, tôi nhẹ nhàng động viên người đàn bà đã bao lần chu đáo một mâm cơm cho riêng hai thằng, chồng và bạn chồng, từ thuở nào chúng tôi chập chững bước vào văn đàn, cả tận khi tôi lang bạt xứ người, trở về Hà Nội, ghé vào xóm Cò thăm vợ chồng Nguyễn Huy Thiệp. Rồi tiếp là là cuộc điện đàm tiếp với cháu Bách, tôi nói như ra lệnh... Tiếng tôi có lẽ khi ấy khó chịu lắm! Rằng cháu phải đưa bố đến nơi đấy, nơi đấy gần nhà cháu. Chúng ta quyết cứu Nguyễn Huy Thiệp khỏi liệt bệnh, việc không của riêng ai cả.
Chị Trang và cháu Bách đã hiểu ngay và làm theo ý tôi. Có lẽ lòng chân thành, theo lời dạy của cậu tôi, bấy nay thi thoảng cảm hóa được quỷ và thần.***Tôi cho rằng cả ai cần ơn huệ ai cả. Lòng thiện đâu để ơn huệ. Mọi sự đều ở nhân duyên. Số là, bấy nay tôi điều trị các ngón tay đã can xương liền ngón nhưng các vi ti huyết quản không hoạt động, nên các ngón bị sưng và rất đau nhức. Dầu chứng phù nề đã được một lang y khác tên Luật chữa khỏi. Một sáng, nhà thơ Đỗ Thị Tấc từ Tây Bắc mang thuốc chị hái trên đỉnh một ngọn núi cao Tây Bắc về bồi dưỡng cho tôi, thấy các ngón còn đỏ tấy bèn lôi thông thốc tới nhà một lương y tên Nam có hiệu Nam Dược Đường. Phải mách cho Nguyễn Huy Thiệp đến ngay vị cứu tinh này.
Tôi dặn Bách rằng cháu phải đi "trinh sát" và đến làm việc cụ thể về thời gian với  lương y tên Nam ấy. Tôi nói qua máy, rằng thầy Nam này chuyên bó xương, đã bó cho cô Tấc ba ngón chân gãy, đi như  lê lết đã liền ngay chỉ sau ba ngày và đi như sáo. Ông ta lại độc nhất vô nhị ở Hà Nội, cứu nhiều người bị hội chứng liệt sau tai biến. Rằng, bác đã chứng kiến từ khi họ đến tới lúc khỏi bệnh. Lại nhìn thấy khi điều trị, mà bệnh nặng hơn Thiệp nhiều. Có cô gái trẻ bị viêm tủy sống, liệt, người mềm như dẻ  khoai, nay cũng đã được Nam chữa cho nhúc nhắc đi được. Ông Nam với cách rê thuốc dân tộc bí truyền được hun nóng với bàn chân nhúng thuốc trên chảo lửa lò nung nóng, rê ngay thuốc khi hơi nước xèo xèo chỗ bàn chân ông ta, vào trên nơi các huyệt đạo chính, chủ về kinh lạc, khí tạng phế của bệnh nhân, để mọi cơ quan phải hoạt động lại mà chống lại trạng thái liệt. Cắt máy, tôi ngồi thừ ra ở ngôi nhà vắng yên tĩnh chốn Ngọc Hà. Tôi cũng đang ốm. Đang cố tập thiền và các chước xoa 36 huyệt cũng do nhạc sĩ Phú Quang hai lần xuất huyết não truyền dạy. Làm tỉnh thức các huyệt đạo, lại dùng ý chí và nghị lực để dập hỏa trong người mà vừa chữa tay, vừa chữa bệnh đái ra máu. Nhưng thể chất tôi khỏe. Còn Nguyễn Huy Thiệp bấy nay bao bệnh, lại không rèn luyện mà thối chí buông xuôi thì mãi mãi nằm một chỗ, đời thế thì buồn lắm. Chị Trang và cậu Bách con ông sẽ xoay sở ra sao?
Sớm sau, mới 6g sáng mà Nguyễn Huy Thiệp chủ động gọi cho tôi. Giọng Nguyễn Huy Thiệp hôm nay chợt lớn hơn hôm nọ, còn yếu nhưng rất rõ ràng. Ông muốn cám ơn bạn văn bao năm. Máy điện thoại sau vài câu mộc của Thiệp rồi chuyển  sang  cháu Bách. Bách nói:
- Bác ơi, bố cháu ngủ được rồi. Đêm qua bố cháu đã trọn giấc. Lâu lắm bố cháu mới... mới trọn giấc.
- Ok, vậy hôm nay cha con cháu vẫn đến chứ, để bác đến xem thế nào...
Tôi nói với vợ. Đốt trầm khấn thần linh rồi lao ra trời với cái xe cà tàng 50.
Thiệp ngồi bên con. Từ qua cửa kính tôi đã nhìn thấy. Tôi sợ mình không kiềm nổi xúc động, òa khóc, bèn giả giọng công an để át đi chính sự hoảng hốt của chính mình:
- Ai cho các anh tụ tập quá ba người. Kiểm tra hành chính! Giấy tờ tùy thân đâu...
Rồi nói tiếp, Nguyễn Huy Thiệp đấy à, ối trời bạn già.
Nguyễn Huy Thiệp thì thào, hình như ông nói "Tôi đây!".
Đôi mắt Thiệp nhìn tôi. Tôi quan sát rất nhanh, cái băng ghi trắng treo cái tay liệt. Cái chân liệt co. Tôi nắm bàn tay nhũn. Ông ngồi đối diện.Thiệp giờ như con hổ già bất lực ngồi sụm xuống, mệt mỏi. Trước tôi, chỉ còn đôi mắt to đùng đục vẫn ánh lên, ánh lên thứ ánh sáng không bao giờ muốn tàn lụi của loài thú rừng, cánh rừng nơi Thiệp vùng vẫy dọc ngang một thời sung mãn nhất. Thứ ánh sáng từ trong mắt của con mãnh thú cực lớn, mạnh nhất cánh rừng văn nghệ năm nảo năm nào tận thập kỉ 80 thế kỷ trước, nơi cánh rừng mà tôi từng tìm mãi chưa thấy lối ra, không theo lối mòn xưa chính ở tôi hay lối mòn trong rừng của ai. Khi đó, tôi đành bỏ bút ngậm ngùi cả 10 năm không viết, chỉ tìm đọc nhiều sách, để tìm cho lối ra thoát khỏi cánh rừng rậm rịt, lối của riêng mình tìm thấy. Khi mà Nguyễn Huy Thiệp suốt gần 10 năm như vệt sét chói lòa với chùm dăm truyện ngắn vô cùng xuất sắc.
Hơn hai tiếng ở đấy nghe Nguyễn Huy Thiệp kể chuyện. Kể thi thoảng, nhỏ nhẹ. Thần sắc ông đã chuyển rất nhanh sau bốn kì rê thuốc. Đấy là lương y xác định như vậy! Hai tiếng sau tôi đưa ông ra về.
Chân tay ông nhũn, không đầy hơi khí như chân tay tôi, nhưng đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi như xưa nay vẫn thế. Hơi đục do sức khỏe đang kém nhưng vẫn đầy những tia sáng rực lên, bất khuất. Tôi lại lóe lên suy nghĩ ban nãy, đôi mắt hổ đến cuối một đời chúa của rừng già, chợt đang cố sáng cháy lên nhãn quang bất khuất, ánh sáng trắng lóe trong vùng đùng đục. Hy vọng ba tháng nữa Thiệp sẽ lại cùng ông anh dạo chơi cà phê Hàng Hành hay đâu đó với người bạn tử tế hiểu biết Nguyễn Bảo Sinh.
Nguyễn Huy Thiệp về, tôi xin phép Bách đỡ ông để muốn bạn tôi tăng thêm ý chí, sự đến quyết liệt chiến thắng cần nhất khi này, vì trong tay Bách, Nguyễn Huy Thiệp vẫn là đứa trẻ hôm nay, ông khá yếu.
Phúc phận Nguyễn Huy Thiệp cuối đời rất lớn, tôi cận mắt chứng kiến sự chăm sóc của hai con ông. Tôi chợt nhớ đến con gái tôi, nó cũng lứa với đám thanh niên Bách và Thanh, cháu Nguyễn Huyền Trang con gái đầu tôi xưa cứ lon ton bên chú Thiệp. Nay cháu đã lớn, chăm tôi như Bách và Thanh hôm nay chăm bố, khi tôi hai lần vượt qua tử thần trong ba năm nay!
Nước mắt tôi ứa ra khi nói với Bách: "Bách cho bác được phép xốc nách?". Chúng tôi đưa ông ra xe của Thanh.
Tôi dằn mình cười khà khà như ngày nào để khỏi bật khóc khi quàng vào ông. Chợt nhớ 1984 tại nhà tôi, Nguyễn Huy Thiệp và tôi đọc cho nhạu nghe “Chảy đi sông ơi” trong Hà Nội nóng giãy, mùa hè dội nước mà sàn đá hoa nhà tôi ở chợ Giậu (chợ Trời Thịnh Yên, Chùa Vua) vẫn hâm hấp nóng.
Hy vọng... hy vọng nhất định Nguyễn Huy Thiệp ba tháng nữa sẽ có video clip báo tin thắng trận nếu nhân duyên đủ để thầy thuốc chấp nhận kiên trì chữa cho một con người đặc biệt, có một khối tình riêng chung cũng đặc biệt, ít ai ngờ hết. Mà nhiều bí mật sẽ trôi đi, chảy như sông, dù có ai đó biết yêu thương ông quá mà im lặng như ông và họ ngồi bên nhau hóa đá trong một chiều mưa loi thoi, giữa lòng phố cổ Hà Nội, chỉ còn có hai ly cà phê đen nóng nghi ngút khói để người ta thấy sự chuyển động của cảnh, vật...
Ngọc Hà - Hà Nội
Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Thằng Phoóng, em tôi

Truyện Nguyễn Văn Thọ

28768476_10210648147151201_453886274_o

Minh họa của Thành Chương


Phoóng kém tôi một tuổi.  Năm hai mươi mốt tuổi, tôi từ Hà Nội lên Lao Cai nhận công tác tăng cường cho miền núi. Tôi gặp Phoóng lần đầu trong trận đấu bóng chuyền của thị xã. Phoóng chơi cho đội bóng địa phương, cao to, cơ bắp cuồn cuộn, nhanh như sóc, mạnh như gấu, hắn che chắn tốt và đập dữ dội làm đội tôi liêu xiêu, phải gắng thủ hoà. Tôi là tay đập bóng nổi tiếng từ thời còn sinh viên, nên tự nhiên thấy cảm mến tay phùng địch thủ. Được gặp kẻ tài, lại ở cái nơi khỉ ho cò gáy,nên bén duyên nhau ngay. Chắc Phoóng cũng thấy yêu mến kì phùng địch thủ nên sau trận đấu, hai thằng tìm nhau, ngồi chung một mâm. Sau vài tuần rượu, anh ngỏ ý mời tôi tới nhà chơi.

Nhà Phoóng ở ngoài thị xã, bên một quả đồi khá rộng,cất theo lối từa tựa như nhà người Mông, rặt gỗ, thứ gỗ lõi đen xì mồ hóng, chẳng mối mọt nào gặm nổi. Mái là lợp thứ gỗ chẻ rất sẵn trên vùng núi, nhưng mặt tiền lại lai lai tí người Kinh, có hiên, có hồi, một giàn bầu trĩu quả, có thõ nấu rượu lớn ở bếp củi. Trước nhà có cái sân đất, khá rộng. Đang vào vụ thu hoạch ngô. Ngô treo trên xà, trước hai bên hiên nhà từng chùm lớn thõng xuống, vàng choé cả khoảng trời. Vừa ăn uống ê hề rượu thịt xong ở thị xã, nhưng hắn vẫn lấy hũ rượu ngô với mấy dải thịt nai khô nướng lên đãi khách.

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

Nhớ thương anh Trần Thiện Đạo

FB Nguyễn Văn Thọ

Khi tôi còn ở Đức, Trần Thiện Đạo qua chơi hai lần. Lần dài dài với Ngô Tự Lập. Rồi lại dăm lần gặp ông ở Việt Nam.
Trí thức người Việt ở Pháp, Trần Thiện Đạo cùng với những ông như Nguyễn Ngọc Giao, Đặng Tiến ( Tien Dang ) v.v...mỗi người một vẻ, một niềm ưu tư canh cánh riêng tây, khác biệt nhau, song họ dường như đều chung một tình cảm đặc biệt dành cho anh em miền Bắc sang Tây lỡ bước, giúp đỡ anh em văn nghệ bao năm nay, bất kể họ là ai.
Nay chợt nghe tin ông ra đi, nhớ thương luyến tiếc, rằng không được gặp nữa.
Nay nhớ thương ông, đi lại một bài năm xưa viết về đàn anh Trần Thiện Đạo.

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

Lạc cõi giang hồ


Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ

Tôi đã nghe câu chuyện đại khái như thế này từ một con người có thực: nhà thơ - nhà báo Tuân Nguyễn, một tù nhân chính trị (tù nhân lương tâm thì đúng hơn) rất sớm của miền Bắc Việt Nam sau 1954. Chuyện những ngày đầu anh ra tù. Tình cờ, đêm đầu tiên ra tù của tôi có một chi tiết hơi giống như thế.

Đêm ra tù, chờ tàu ở ga Thanh Hóa để về lại nhà, tôi đã chen vào giữa đám trẻ bụi đời mà tìm chỗ ngủ. Và ngủ rất ngon. (Cũng tình cờ, tôi đã ở đúng cái trại mà 10 năm trước đó anh Tuân Nguyễn từng ở). Có lẽ, từ vô thức, “người tù được tha” biết mình ở tầng đáy xã hội, cùng với đĩ điếm, anh chị giang hồ và trẻ bụi đời.

Tác giả có lấy nguyên mẫu nhân vật từ anh không? Tôi không dám chắc. Nhưng tôi tin cái truyện ngắn đầy Victor Hugo này cũng “hiện thực” ngang với phong vị “lãng mạn” của nó. Sự Đời luôn hai mặt (đúng ra là nhiều mặt). Và văn chương, theo “chủ nghĩa” nào không biết, nếu nó còn làm ta trăn trở về Sự Đời, thì đáng viết và đáng đọc.

Cảm ơn tác giả đã qua tôi, gửi gắm truyện này cho bạn đọc Văn Việt.

Hoàng Hưng


Hoàng vừa ra tù. Anh tìm ngay về 36 phố phường, mong gặp bè bạn cũ.
Trong tù tăm tối, mọi sự xảy ra của cả xã hội con người ngoài nhà tù với anh đều kín như bưng; đâu có biết Hà Nội suốt cả tuần mưa.

Mưa hạ ướt nhượt thành phố, cả sớm và chiều làm tất cả như chui vào một tấm chăn màu xám ướt nhoét. Ở tù, anh nghe loáng thoáng xa lắm ngoài kia tiếng bom đạn ùng oàng; ra tù mới rõ, chiến tranh cũng đã triền miên cả chục năm. Hoàng rất ngạc nhiên ngay từ lúc ba giờ sớm, khi con tàu trôi chầm chậm qua cầu Long Biên. Anh có cảm giác cả con tàu như hút vào một cái miệng đen khổng lồ, một cái miệng đầy răng gãy nham nhở, lở loét trong nhập nhoạng vùng tối. Thành phố há cái miệng nuốt chửng nó, nuốt cả anh và cả con tầu.

Chiến tranh! Chả thấy một bóng người dập dìu. Bao phố cũ xưa đông đúc, vụt thoắt vắng vẻ, đìu hiu, nhà cửa cũng vắng hoe, còn bây giờ cây cối ủ rũ ướt nhoẹt. Đường rỗng, ngõ rỗng, trong lòng cũng thì trống rỗng.
Thời tao loạn, làm cuộc tìm kiếm của Hoàng chẳng ra kết quả nào. Kẻ gặp, vì già nua hay túng bấn quá, bản thân người ta cũng không tìm ra nơi ẩn náu, sao mình còn kiếm được lưng cơm; còn đa số địa chỉ anh tìm đến là cái nhà cửa đã khoá ngoài, có biển treo trước cửa đề rõ ràng: X, Y, Z đã sơ tán ở...

Trời ạ, đói rã họng ra, đi đâu xa được nữa?

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

Thơ Nguyễn Văn Thọ

Nguyễn Văn Thọ sinh 1948 tại Thái Bình. Đã xuất bản 13 đầu sách, chủ yếu là văn xuôi.

Nay tự tuyển trong ba tập thơ Mảnh vỡ (1998), Cửa sổ (1999), Bên kia trái đất (2002) và vài bài thơ sẽ in trong tập: 99 tình thư Nguyễn Văn Thọ.


1- Mảnh vỡ

Tôi là mảnh vỡ thủy tinh gương mầu
xin làm kính vạn hoa cho trẻ chơi
Tôi là mảnh vỡ của trăng

tan ra hồ sông biển

cho thi nhân làm thơ
Tôi là mảnh vỡ mặt trời
mảnh vỡ của đời
giọt nắng nóng làm khô đi nước mắt.
Tôi là…
1996

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

Mùi thuốc súng

Truyện Nguyễn Văn Thọ


Văn Việt xin giới thiệu truyện ngắn “Mùi thuốc súng” mà nhà văn Nguyễn Văn Thọ vừa gửi cho chúng tôi.

Những dư âm của cuộc chiến khi nhìn lại từ hai phía đều bộc lộ một nỗi ngậm ngùi không chối cãi. Dù sống sót để trở về với làng quê và gia đình, người cựu binh năm xưa vẫn không thể thoát khỏi những thực tế tàn nhẫn đã trở thành gánh nặng vượt quá sức chịu đựng mà kẻ đã tiêu phí cả tuổi thanh xuân để có mặt ở chiến trường chưa bao giờ hình dung tới…


Chiến tranh chấm dứt. Anh đòi trở về quê nằng nặc, từ chối tất cả mọi ưu đãi, thăng hàm, đề bạt, chỉ mong về quê. Với anh, cuộc chiến đã xong, đất nước đã hòa bình và thống nhất. Quê hương là tiếng gọi duy nhất, sau mười hai năm anh ra đi.

Suốt cả chuyến tàu trở về, dường như anh không thể ngủ cho ra ngủ, cứ vừa thiêm thiếp là lại chập chờn mơ. Giấc ngủ bồng bềnh, lắc lư như con tàu, đầy những cơn mộng mị. Khi thì vui, lúc lại buồn. Trong cơn mê sảng, anh thấy thầy, thấy u, thấy rõ cả mảnh vườn xơ xác, mái nhà anh lợp rạ; lại thấy mồn một cái cầu ao mà ngày đi, trước khi ra đình hai tiếng, để đứng vào hàng quân, anh vẫn lột trần ra, lội xuống cố đóng thêm hai cái cọc tre vào đầu cầu, giữ cho chắc tấm ván không cập kênh. Anh muốn vợ không sợ nữa khi ra ao giặt giũ, rửa rau, vo gạo. Và, trong mơ, có lúc anh còn ngửi thấy cả mùi tóc, mùi miệng, mùi môi, cả mùi nách nồng nồng nhưng đã ngấm vào anh của vợ. Mơ thấy vợ, rồi con, đứa con gái anh chưa biết mặt, anh choàng tỉnh. Bật phắt dậy, không thể ngủ được nữa! Ra đầu toa, đứng nhìn vào đêm đen thẫm, anh đốt liền ba bốn điếu thuốc. Sao tàu đi chậm thế!?

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

Vài suy nghĩ về thơ cách tân.

--------------
Cách tân, hai từ đó là sự tất yếu của quy luật phát triển trong tất cả các lĩnh vực. Đó là sự thay cũ bằng sự mới khác.
Sau bước đệm của thơ mới thì lại thêm một lần nữa phá luật lệ chặt chẽ của thơ xưa, thơ cách tân là hướng tìm thêm cách nói mới trong thơ, tức là mong muốn làm giàu thêm ngôn ngữ thơ.
Thực ra, ngay cả các nhà thơ một thời luôn cũ, cũng từng cách tân, ví như Nguyễn Đình Thi, nhưng nếu như trí nhớ không lầm, theo ông Tien Dang vì những lí do thuộc về chính trị của cách mạng mà từ Tố Hữu rời bỏ sự cách tân, đến Nguyễn Đình Thi ít nhiều có dấu vết, song cũng không dám thực sự thay đổi vượt qua chặng đường Thơ mới.

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

Sửa chữa sai lầm của chủ nghĩa tư bản

Khi bức tường Đức sụp đổ, tôi nhìn thấy rất rõ Karl Heinrich Marx với Tư bản luận hiện rõ trong từng bước đi mới của nước Đức.
Ở trong tất cả các hãng lớn tại Đức, người ta sửa chữa sai lầm mà ông Marx vạch ra để tránh đi cuộc chiến đấu vô vọng "Đấu tranh này là trận cuối cùng" đầy máu và nước mắt mà giai cấp vô sản đã tiến hành bắt đầu từ cuộc Cách mạng tháng 10 Nga. Đó là việc rất quan trọng khi mỗi công nhân Đức trong các công ty Đức từ thời Hậu Tư Bản được góp vốn cổ phần và nếu mỗi tháng đóng 50 D Mác thì chủ sẽ cho thêm 50 D Mác để làm mỗi người thợ có quyền lợi gắn liền với quyền lợi của toàn hãng.
Ngày nay ở nhiều nước phát triển tại châu Âu các hãng lớn đều thực hiện vấn đề nêu trên. Và chính điều tưởng nhỏ bé ấy tiêu diệt mâu thuẫn muôn đời chủ thợ, làm công nhân trở thành người cùng thuyền với ông chủ và tất cả đều thực sự làm chủ chứ không phải chủ nhân của cái bánh vẽ.