Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Nguyên Vỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Nguyên Vỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2024

Thơ Lê Nguyên Vỹ

329772110_1543837379436463_4101313777996285832_n

                               Tác giả Lê Nguyên Vỹ

 

Vô đề 1

 

Tôi cố bới móc hy vọng còn lai trong hợp âm từ chút ẩm ướt trong lòng những sinh vật đã lâu không nguyên vẹn hình hài ôm chặt bóng ma lịch sử oan khuất chệnh choạng theo dòng oan nghiệt của những cuộc cách mạng hoang tưởng

Tiếng gõ lách cách kiếm tìm giọt mồ hôi lương thiện mênh mông ảo tưởng xé rách màn đêm thâm u ngàn đời vây chặt trời đất phương Nam bi thảm

7/1/2016

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2021

Thơ Lê Nguyên Vỹ

SƯƠNG MUỐI

Đêm tháng Tư sũng ướt

Những hạt nước bắn tung toé vào các hốc rãnh thời gian

Mặt trời bốc hơi ẩn trong hạt sương gượng toả chút sáng lóng lánh trên những chiếc lá màu xám xịt

Trên đỉnh trời em trôi như sương tựa loài yêu quái nhận chìm tôi trong vô vàn khuyết tật của trái tim

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2021

Thơ Lê Nguyên Vỹ

Mộng Mị

Giấc mơ cuộn tròn chăn chiếu ngày kia thò đầu nhìn trời đêm sợ hãi

Tiếng đập thình thịch quả tim rung từng cơn co giật bão khơi xa rậm rực đất nước đỏ hoe màu máu tổ tiên cặm cụi vắt kiệt sức mình

Những cánh tay khẳng khiu nỗi buồn cơm áo hèn mọn làm dấu tai hoạ vô hình đâu đó bỗng rụt đầu vào cổ tưởng chừng chốn dung thân ngàn năm vĩnh biệt

Tôi cố nói thầm hãy để ngày tháng cuốn trôi mọi sự vào nơi xa tít; cõi mịt mù không biết đâu là đâu, nhưng trừng con mắt thế giới phập phù màu sắc cắt ngang dọc mắt lưới những sợi đỏ hỏn tanh hôi

Lại phải đón chào một ngày khởi đầu bằng cái bàn chải tuốt sạch giấc mơ còn mắc kẹt trong cái mồm thối hoắc

Không biết nơi nào đó em có còn nhớ cái đỉnh trời một lần sao chổi đi qua ghi dấu tích khát vọng làm người được đàng hoàng chạy nhảy lung tung vô ích

Đã lâu bầy chim giang hồ không quay trở lại cho tôi gởi nỗi buồn đặc quánh những loài côn trùng ẩn nấp trong đường cống

Chiều nhìn con đường dằng dặc những sinh vật trôi như chạy trên những kênh thông tin mù loà tín hiệu chợt thèm ly rượu nửa đêm ngất ngưởng trong những sợi tóc mây hồi ức

Như những sợi khói mong manh trong phòng kín om những cánh quạt xoáy tít mù thời khắc ngả ngớn những giọng cười đa sắc lạnh từng khối hình men góc cạnh, em hiện ra như thần nữ âm cung nghìn năm trước thổi phù mộng mị biến mất tăm

Thế giới chợt đổ xoà từng khối co rút hình hài quái dị

Tôi cúi gập người chui tọt vào cõi vô thường

14/7/2009