Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Ngọc Cư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Ngọc Cư. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2024

Người tuẫn đạo và kẻ anh hùng[*]

Dr. Jeffrey Nall, FB Dr. Jeffrey Nall

Trần Ngọc Cư dịch

 

image  

Vào ngày 25 tháng 2 phi công Mỹ Aaron Bushnell đã phát sóng vụ tự thiêu của mình để phản đối vai trò của chính phủ Hoa Kỳ trong các trận [Israel] oanh kích Gaza. Bushnell thừa nhận rằng hành động của ông là "cực đoan" nhưng cho biết ông tin rằng đó là hành động chính đáng trước những tình huống khắc nghiệt mà người Palestine phải đối mặt. Thật vậy, một bé trai hai tháng tuổi gầy gò, Mahmoud Fattouh, đã chết vì đói tại Bệnh viện al-Shifa ở Gaza chỉ hai ngày trước đó. Bushnell nói rằng ông sẽ không đồng lõa với "nạn diệt chủng". Người đàn ông 25 tuổi được cho là đã chết vì thương tích vào ngày 26 tháng 2.

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2022

Tôi có một lời nhắn gởi đến các bạn Nga của tôi

Sức mạnh và trái tim của người dân Nga đã luôn truyền cảm hứng cho tôi. Đó là lý do tại sao tôi hy vọng rằng bạn sẽ để tôi nói cho bạn biết sự thật về cuộc chiến ở Ukraine.

Arnold Schwarzenegger, The Atlantic, ngày 17 tháng 3 năm 2022

Google Translate dịch, Trần Ngọc Cư biên tập

Arnold Schwarzenegger

Arnold Schwarzenegger, lực sĩ, tài tử điện ảnh, cựu thống đốc California. Ảnh: Daniel Kim / The Sacramento Bee via AP

Tôi có một thông điệp cho những người bạn Nga của tôi, và cho những người lính Nga đang phục vụ ở Ukraine: Có những điều đang diễn ra trên thế giới này đã bị người ta giữ kín với các bạn, những điều khủng khiếp mà các bạn nên biết. Nhưng trước khi kể cho bạn nghe về những thực tế khắc nghiệt, hãy để tôi kể cho bạn nghe về một người Nga đã trở thành một vị anh hùng của tôi.

Năm 1964, khi tôi 14 tuổi, tôi có cơ may đến xem Giải vô địch cử tạ thế giới tại Vienna. Yury Petrovich Vlasov đã giành chức vô địch thế giới, trở thành người đầu tiên nâng được 200 kg qua đầu. Bằng cách nào đó, một người bạn của tôi đã đưa tôi vào hậu trường. Đột nhiên, một cậu bé 14 tuổi đang đứng trước người đàn ông mạnh nhất thế giới. Tôi không thể tin được. Anh đưa tay ra bắt tay tôi. Bàn tay tôi vẫn còn là bàn tay của một cậu bé. Bàn tay của người đàn ông mạnh mẽ này đã nuốt chửng bàn tay tôi, nhưng anh ta rất tử tế. Và anh đã mỉm cười với tôi.

Tôi không bao giờ quên ngày hôm đó. Tôi về nhà và đặt ảnh của anh ấy phía trên giường của tôi. Nó truyền cảm hứng cho tôi khi tôi bắt đầu cử tạ, nhưng nó khiến cha tôi tức giận. Ông không thích người Nga, vì kinh nghiệm của ông trong Chiến tranh thế giới thứ hai, khi ông bị thương ở Leningrad. (Quân đội Đức Quốc xã mà ông gia nhập đã gây tổn thất tệ hại cho thành phố vĩ đại ấy và những người dân dũng cảm của nó.) Cha tôi bảo tôi gỡ bức ảnh của Petrovich xuống và tìm một vị anh hùng Đức hoặc Áo thay vào. Nhưng tôi đã không gỡ bức ảnh xuống, bởi vì lá cờ anh ấy mang theo không quan trọng đối với tôi.

Nhiều năm sau, tôi đến Moscow để quay phim Red Heat, bộ phim đầu tiên của Mỹ được phép quay ở Quảng trường Đỏ. Yuri và tôi đã dành cả ngày bên nhau. Anh ấy rất chu đáo, tốt bụng, rất thông minh và rất hào phóng. Anh ấy cho tôi một cái cốc cà phê màu xanh mà tôi vẫn dùng mỗi buổi sáng.

Lý do tôi nói với các bạn về điều này là từ khi tôi 14 tuổi, tôi đã không có gì ngoài tình cảm và sự tôn trọng đối với người dân Nga. Sức mạnh và trái tim của người dân Nga đã luôn truyền cảm hứng cho tôi. Đó là lý do tại sao tôi hy vọng rằng bạn sẽ để tôi nói cho bạn biết sự thật về cuộc chiến ở Ukraine. Không ai thích nghe một điều gì đó có ý chỉ trích chính phủ của mình. Tôi hiểu điều đó. Nhưng với tư cách là một người bạn lâu năm của người Nga, tôi hy vọng rằng bạn sẽ nghe những gì tôi nói.

Tôi đã nói chuyện với người dân Mỹ theo cung cách này năm ngoái vào ngày 6 tháng 1, khi một đám đông cuồng nhiệt xông vào Điện Capitol của Hoa Kỳ để cố gắng lật đổ chính phủ của chúng tôi. Có những thời điểm sai lầm đến mức chúng ta phải lên tiếng.

Tôi biết rằng chính phủ của bạn đã nói với bạn rằng đây là một cuộc chiến nhằm bài trừ Quốc xã tại Ukraine. Sự thật không phải như thế. Bài phát xít tại Ukraine chăng? Đó là một đất nước có vị tổng thống gốc Do Thái — tôi có thể nói thêm, đó là một tổng thống người Do Thái, mà ba người anh của cha ông ta đều bị Đức quốc xã sát hại. Ukraine đã không khởi động cuộc chiến này. Những người theo chủ nghĩa dân tộc hay quốc xã cũng không khởi động nó. Chính những người nắm quyền trong Điện Kremlin đã bắt đầu cuộc chiến này; đây không phải là cuộc chiến của nhân dân Nga.

Hãy để tôi nói cho bạn biết những gì bạn nên biết. Một trăm bốn mươi mốt quốc gia tại Liên Hợp Quốc đã biểu quyết cho rằng Nga là kẻ xâm lược và kêu gọi nước này rút quân ngay lập tức. Chỉ có bốn quốc gia trên toàn thế giới bỏ phiếu cùng với Nga. Đó là một sự thật. Thế giới đã quay lưng lại với Nga vì các hành động của nước này ở Ukraine. Toàn bộ nhiều khu phố đã bị san phẳng bởi pháo và bom của Nga, bao gồm cả bệnh viện trẻ em và bệnh viện phụ sản. Ba triệu người tị nạn Ukraine, chủ yếu là phụ nữ, trẻ em và người già, đã rời khỏi đất nước và nhiều người khác hiện đang tìm cách thoát ra ngoài. Đó là một cuộc khủng hoảng nhân đạo. Nước Nga, vì sự tàn bạo của nó, giờ đây đã bị cô lập với xã hội của các quốc gia.

Chính phủ Nga cũng không nói thật với bạn về hậu quả của cuộc chiến này đối với chính nước Nga. Tôi rất tiếc phải nói với các bạn rằng hàng nghìn binh sĩ Nga đã thiệt mạng. Họ đã bị kẹt giữa những người Ukraine chiến đấu cho quê hương của họ và giới lãnh đạo Nga chiến đấu để chinh phục. Hàng loạt thiết bị của Nga đã bị phá hủy hoặc bị bỏ rơi. Sự tàn phá mà bom của Nga trút xuống thường dân vô tội đã khiến cả thế giới phẫn nộ đến mức các lệnh trừng phạt kinh tế toàn cầu mạnh nhất từng được ban hành đã được áp dụng đối với nước này. Những người không đáng chịu điều đó ở cả hai bên của cuộc chiến sẽ phải chịu đựng.

Chính phủ Nga không chỉ nói dối với người dân mà còn nói dối cả binh lính của họ. Một số binh sĩ được thông báo rằng họ sẽ đánh với Đức Quốc xã. Một số người được nói rằng người dân Ukraine sẽ chào đón họ như những người hùng. Một số người được cho biết rằng họ chỉ đơn giản là đang tập trận — họ thậm chí không biết rằng họ sắp tham chiến. Và một số người được cho biết rằng họ ở đó để bảo vệ người dân tộc Nga ở Ukraine. Không có điều nào trong luận điệu này là đúng. Những người lính Nga đã gặp phải sự kháng cự quyết liệt của những người Ukraine muốn bảo vệ gia đình của họ.

Khi nhìn thấy những đứa trẻ được kéo ra khỏi đống đổ nát, tôi có cảm giác như đang xem một bộ phim tài liệu về sự khủng khiếp của Chiến tranh thế giới thứ hai, chứ không phải tin tức của ngày hôm nay. Khi cha tôi đến Leningrad, ông ấy đã bị bơm vào sự dối trá của chính phủ ông ấy. Khi rời Leningrad, ông đã bị suy sụp về thể xác lẫn tinh thần. Ông đã trải qua phần đời còn lại của mình trong nỗi đau: nỗi đau vì gãy lưng, nỗi đau vì mảnh đạn luôn khiến ông nhớ về những năm tháng khủng khiếp đó, nỗi đau vì mặc cảm tội lỗi mà ông cảm thấy.

Những người lính Nga đã biết nhiều về sự thật này. Các bạn đã thấy nó tận mắt. Tôi không muốn các bạn bị suy sụp như cha tôi. Đây không phải là một cuộc chiến để bảo vệ nước Nga như cha ông các bạn đã chiến đấu. Đây là một cuộc chiến bất hợp pháp. Mạng sống của bạn, tay chân của bạn và tương lai của bạn đang bị hy sinh cho một cuộc chiến vô nghĩa, bị cả thế giới lên án. Hãy nhớ rằng 11 triệu người Nga có mối quan hệ gia đình với Ukraine. Với mỗi viên đạn mà bạn bắn, bạn sẽ bắn một người anh hoặc một em gái. Mọi quả bom và mọi quả đạn pháo rơi xuống không phải rơi vào kẻ thù, mà rơi xuống trường học, bệnh viện hay nhà riêng.

Tôi không nghĩ rằng người dân Nga biết rằng những điều như vậy đang xảy ra. Vì vậy, tôi kêu gọi người dân Nga và binh lính Nga ở Ukraine hiểu những tuyên truyền và thông tin sai lệch mà các bạn đang được nghe. Tôi xin các bạn hãy giúp tôi truyền bá sự thật để đồng bào Nga của các bạn biết được thảm họa nhân loại đang xảy ra ở Ukraine. Với Tổng thống Putin, tôi nói: Ông đã gây ra cuộc chiến này. Ông đang lãnh đạo cuộc chiến này. Ông có thể chấm dứt cuộc chiến này ngay bây giờ.

Và đối với những người Nga đã xuống đường biểu tình chống lại cuộc xâm lược tại Ukraine: Thế giới đã thấy sự dũng cảm của các bạn. Chúng tôi biết rằng các bạn đã phải gánh chịu hậu quả do lòng dũng cảm của mình. Các bạn đã bị bắt. Các bạn đã bị bỏ tù và các bạn đã bị đánh đập. Các bạn là những vị anh hùng mới của tôi. Các bạn có sức mạnh của lực sĩ Yury Petrovich Vlasov. Các bạn có trái tim thực sự của nước Nga.

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2022

Abraham, Martin and John

Abraham, Martin and John là bài hát sự tưởng niệm các nhà lãnh đạo nhân quyền bị ám sát tại Mỹ, từ Abraham Lincoln đến John F. Kennedy, đến Martin Luther King, Jr., đến Robert Kennedy. Richard Holler viết bài này để đáp lại vụ ám sát năm 1968 của Martin Luther King và Robert Kennedy. Bài được ghi đĩa đầu tiên là với giọng hát Dion DiMucci trong đĩa đơn Dion (1968), đạt vị trí thứ 4 trên Bảng xếp hạng đĩa đơn nhạc Pop Hoa Kỳ.

Bản dịch tiếng Việt dưới đây là của Trần Ngọc Cư.

Hôm nay 17/1, Ngày Martin Luther King, Jr., Văn Việt cho đăng bài này để tưởng nhớ nhà hoạt động nhân quyền vĩ đại Hoa Kỳ và để nguyện cầu cho các nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam.

Văn Việt

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2021

Khoa học có thể nói gì về các lợi ích của tôn giáo

Sarah Pulliam Bailey, The Washington Post, 5/10/ 2021

Trần Ngọc Cư dịch

Cô đọng của người dịch: Theo nhà tâm lý học David DeSteno, người ta không nhất thiết phải có một đức tin tôn giáo để có một đời sống tâm linh. Ông nhìn nhận sự khôn ngoan của một số lễ nghi và cách hành đạo của các tôn giáo khác nhau trong việc xây dựng đạo đức và mưu cầu an lạc cho con người. Theo đó, ta có thể lựa chọn từ các tôn giáo một số công cụ nào đó để xây dựng một đời sống tâm linh và lẽ sống cho mình.

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

Copperhead Road

Song by Steve Earle

(Bài nhạc đồng quê vui nhộn có nhắc đến chiến tranh Việt Nam)

Trần Ngọc Cư dịch

“Copperhead Road” đã trở thành “bài thánh ca” của những người sống ngoài vòng pháp luật bằng nghề buôn rượu lậu, trồng cần sa, và đặc biệt có nhắc đến nghệ thuật làm chông bẫy học được từ chiến trường Việt Nam.

Bài hát được phát hành trong một album cùng tên “Copperhead Road” năm 1988.

Copperhead Road là một con đường có thật gần Mountain City, Tennessee. Do có những vụ trộm bảng tên đường [vì bài hát này], con đường đã được đổi tên thành Copperhead Hollow Road.

Bài hát kể về ba thế hệ làm nghề buôn lậu — những người làm và phân phối rượu lậu, một nghề có nguồn gốc sâu xa từ những vùng nông thôn như Mountain City.

Loại rượu này thường bán với giá rẻ hơn và được vận chuyển đến các quận "khô" nơi cấm bán rượu. Vẫn còn gần 90 quận “khô” ở Hoa Kỳ hiện nay.

Với nghề bán rượu lậu ngày một tàn lụi, nhân vật chính của bài hát là John Lee Pettimore III trở về từ Chiến tranh Việt Nam, trồng cần sa, và vườn của anh ta được bảo vệ bằng các loại bẫy và phương pháp mà “VC” từng sử dụng.

Mặc dù bản thân câu chuyện được dàn dựng, nhiều kẻ buôn rượu lậu thực sự đã chuyển sang trồng cần sa khi nhiều quận hạt cho phép bán rượu khiến họ mất kế sinh nhai.

Nổi tiếng nhất, nhóm Cornbread Mafia ở trung tâm Kentucky có nguồn gốc từ việc buôn rượu lậu, đã sử dụng các chiến thuật như Pettimore sau khi trở về từ Chiến tranh Việt Nam. Đến năm 1989, các cơ quan chính phủ đã bắt giữ 70 thành viên của họ mặc dù không ai trong số đó chịu hợp tác với chính quyền.

LỜI BÀI HÁT (DỊCH TỪ LỜI TIẾNG ANH Ở BÊN DƯỚI)

Dạ, tôi tên là John Lee Pettimore

Giống như tên bố tôi và bố của bố tôi trước đây

Không còn lại bao nhiêu người biết đến ông tôi

Ông chỉ lên phố khoảng hai lần một năm

Ông thường mua một trăm cân men và một số ống đồng

Mọi người biết ông đang làm rượu lậu

Vì nhân viên thuế vụ đi tìm ông tôi dữ lắm

Ông mang hết gia tài vào thung lũng ở luôn

Đó là cái thời trước khi có tôi nhưng tôi nghe người ta kể lại

Từ Copperhead Road ông tôi không bao giờ trở về quê cũ.

Rồi đến phiên bố tôi bán lậu whiskey trong chiếc xe Dodge vuông vức

Bố mua nó trong cuộc đấu giá ở hội quán Tam Điểm

Có hình Cảnh sát trưởng Quận Johnson bên hông

Chỉ cần bắn một lớp sơn lót thôi, hình ông cớm biến vào bên trong

Bố và chú tôi đã tháo toang cỗ xe

Tôi còn nhớ âm thanh rầm rầm hôm ấy

Sau đó, cảnh sát trưởng đến vào nửa đêm

Nghe má khóc than, biết có điều gì không ổn

Bố đi xuống Knoxville với trọng tải hàng tuần

Bạn có thể ngửi mùi rượu whisky bốc lên trên đường Copperhead Road

Tôi tình nguyện vào Bộ binh đúng ngày sinh nhật của tôi

Đằng nào thì quanh đây, họ cũng đang bắt bọn rác trắng [dân nghèo da trắng] đi nghĩa vụ quân sự

Tôi đã phục vụ hai lần tại Việt Nam

Và tôi trở về nhà với một kế hoạch hoàn toàn mới mẻ

Tôi kiếm hạt cần sa từ Colombia và Mexico

Tôi chỉ trồng nó lên trong thung lũng dọc đường Copperhead Road

Và bây giờ D.E.A. [Cục Bài Trừ Ma Tuý] có một trực thăng bay lượn trên không

Tôi thức dậy và hét lên như thể tôi còn ở Việt Nam

Tôi đã học được một đôi điều từ lão Charlie (*) bạn biết không

Tốt hơn hết bạn nên tránh xa Đường Copperhead Road

Copperhead Road

Copperhead Road

Copperhead Road

(*) V.C. đọc thành Victor Charlie

Lyrics:

Well my name’s John Lee Pettimore

Same as my daddy and his daddy before

You hardly ever saw Grandaddy down here

He only came to town about twice a year

He’d buy a hundred pounds of yeast and some copper line

Everybody knew that he made moonshine

Now the revenue man wanted Grandaddy bad

He headed up the holler with everything he had

It’s before my time but I’ve been told

He never came back from Copperhead Road

Now Daddy ran the whiskey in a big block Dodge

Bought it at an auction at the Mason’s Lodge

Johnson County Sheriff painted on the side

Just shot a coat of primer then he looked inside

Well him and my uncle tore that engine down

I still remember that rumblin’ sound

Then the sheriff came around in the middle of the night

Heard mama cryin’, knew something wasn’t right

He was headed down to Knoxville with the weekly load

You could smell the whiskey burnin’ down Copperhead Road

I volunteered for the Army on my birthday

They draft the white trash first, ’round here anyway

I done two tours of duty in Vietnam

And I came home with a brand new plan

I take the seed from Colombia and Mexico

I just plant it up the holler down Copperhead Road

And now the D.E.A.’s got a chopper in the air

I wake up screaming like I’m back over there

I learned a thing or two from ol’ Charlie don’t you know

You better stay away from Copperhead Road

Copperhead Road

Copperhead Road

Copperhead Road

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Vong nhập

Trần Ngọc Cư

Tôi sống ở Bãi Dâu, từ khi cùng một bác ấy gọi tôi bằng thằng cho đến khi chính bác ấy gọi tôi bằng thầy. Chất liệu Bãi Dâu có thể giúp một người trải nghiệm cuộc sống ở đó có óc sáng tạo viết được những tác phẩm mà người đọc không thể tiếc rẻ thì giờ đã bỏ ra để đọc. Chắc chắn tôi không phải là người có tài ấy. Tôi biết rõ sức mình mà.

Nhưng lòng tôi đầy ắp những kỷ niệm Bãi Dâu. Nếu phải viết một điều gì để con cháu mình đọc, tôi sẽ ghi lại những điều mắt thấy tai nghe ở Bãi Dâu như câu chuyện tâm linh dưới đây, được dịch từ một phiên bản tiếng Anh, đã đăng mấy hôm trước trên Facebook, chủ yếu cho 4S [Sonya, Sophia, Shelton, Sylvia] cưng quí của tôi.

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2021

Đấu trường

Đông Nam Á trong thời đại cạnh tranh giữa các đại cường

By Bilahari Kausikan, Foreign Affairs, Tháng Ba/Tháng Tư 2021

Trần Ngọc Cư dịch

Khi còn là một nhà ngoại giao Singapore, tôi đã từng hỏi một người đồng cấp Việt Nam rằng sự thay đổi lãnh đạo sắp xảy ra ở Hà Nội có ý nghĩa như thế nào đối với quan hệ của đất nước ông ta với Trung Quốc. “Mọi nhà lãnh đạo Việt Nam,” ông trả lời, “phải hòa hợp với Trung Quốc, mọi nhà lãnh đạo Việt Nam phải đứng lên chống lại Trung Quốc, và nếu bạn không làm được cả hai điều này cùng một lúc thì bạn không xứng đáng là nhà lãnh đạo”.

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021

Nhận xét về một số thủ pháp sử dụng trong bài thơ “The Hill We Climb” của Amanda Gorman

Trần Ngọc Cư

   

Trả lời phỏng vấn của Anderson Cooper trên đài CNN, nhà thơ da đen 22 tuổi Amanda Gorman cho biết thuở nhỏ cô gặp trở ngại phát âm (Speech Sound Disorders) đặc biệt với chữ r. “Đồng bệnh tương lân,” nếu ta nghĩ đến sự kiện Tổng thống Joe Biden có tật nói lắp khá nặng thời nhỏ và ông có xu hướng tự nhiên là đồng cảm và động viên các trẻ em bị khuyết tật phát âm.

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2021

Ngọn đồi chúng ta leo lên – Bài thơ Amanda Gorman đọc tại lễ nhậm chức của Tổng thống Joe Biden

Amanda Gorman

Trần Ngọc Cư dịch

Lời người dịch:

Bài thơ này hay ở luyến láy phụ âm (alliteration), các chữ bắt đầu cùng một phụ âm đứng gần nhau, hay ở cách dùng chữ đồng âm dị nghĩa, và các ẩn dụ lấy từ Thánh Kinh và Lịch sử.

Một bài thơ như thế này khó dịch ra tiếng Việt mà có thể chuyển đạt toàn bộ ý nghĩa và âm điệu từ ngôn ngữ sang ngôn ngữ khác.

Gorman, 23 tuổi, đã trình diễn một bài thơ gốc có tựa đề "The Hill We Climb" (Ngọn đồi chúng ta leo lên) tại lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden, tiếp nối truyền thống bao gồm các nhà thơ nổi tiếng như Robert Frost tại lễ nhậm chức của JFK 1961 và Maya Angelou với Barack Obama 2009.

Trong khoảng năm phút đọc bài thơ của mình, Gorman kêu gọi hàn gắn vết thương và đoàn kết, ám chỉ đến cuộc biểu tình ủng hộ Trump hai tuần trước đã trở thành một cơn bão dữ dội ở Điện Capitol Hoa Kỳ. Cô cũng tôn vinh vẻ đẹp của sự đa dạng của đất nước và kêu gọi người Mỹ hãy tận dụng cơ hội này và làm cho đất nước họ tốt hơn những gì họ đã tìm thấy.

   Khi một ngày đến, chúng ta tự hỏi mình,

“chúng ta có thể tìm thấy ánh sáng nơi đâu trong bóng râm không bao giờ tàn này?

Mất mát mà chúng ta mang theo,

một vùng biển chúng ta phải lội?”

Chúng ta đã dũng cảm trong bụng con quái vật (*), chúng ta đã học được rằng lặng thinh không phải lúc nào cũng là hòa bình. Và những chuẩn mực và những khái niệm về những gì hiện hữu  không phải lúc nào cũng là công lý. Và bình minh là của chúng ta trước khi chúng ta biết đến nó, bằng cách nào đó chúng ta đang biết đến nó. Bằng cách nào đó chúng ta đã vượt qua sóng gió và chứng kiến một quốc gia không tan rã, mà chỉ đơn thuần là còn bị dở dang.

Chúng ta, những người thừa kế một đất nước và một thời kỳ mà một cô gái da đen gầy gò có tổ tiên là nô lệ và được một bà mẹ đơn thân nuôi nấng có thể mơ có ngày trở thành tổng thống chỉ để thấy mình đọc thơ cho một tổng thống nghe.

Và vâng, chúng ta chưa được trau chuốt, chưa được trong ngọc trắng ngà, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta đang phấn đấu làm nên một khối đoàn kết hoàn hảo. Chúng ta đang phấn đấu hình thành một khối đoàn kết có chủ đích. Để tạo ra một đất nước cam kết bảo vệ mọi văn hóa, mọi màu da, mọi cá tính và mọi thân phận con người.

Và vì vậy, chúng ta phải nâng tầm nhìn không phải đến những gì ngăn cách chúng ta, mà đến những gì đứng trước mặt chúng ta. Chúng ta khép lại khoảng cách, bởi vì chúng ta biết, muốn đặt tương lai của mình lên trên hết, thì trước tiên chúng ta phải gạt các dị biệt của mình sang một bên. Chúng ta hạ vũ khí xuống để có thể dang rộng vòng tay của chúng ta với nhau. Chúng ta không tìm cách hãm hại bất cứ một ai mà phải tìm kiếm sự hài hòa với tất cả mọi người.

Không gì hơn, cả thế giới phải nhận điều này là đúng: rằng ngay cả khi chúng ta đau buồn, chúng ta đã lớn lên; rằng ngay cả khi chúng ta bị tổn thương, chúng ta hy vọng; rằng ngay cả khi chúng ta mệt mỏi, chúng ta đã cố gắng; rằng chúng ta sẽ mãi mãi gắn bó nhau đi đến thắng lợi, không phải vì chúng ta sẽ không bao giờ nếm mùi thất bại mà vì chúng ta sẽ không bao giờ gieo rắc chia rẽ thêm một lần nữa.

Kinh Thánh khuyên chúng ta hình dung rằng “nếu mọi người sẽ ngồi dưới gốc nho và cây vả của mình thì không ai làm cho họ sợ hãi." Nếu chúng ta muốn sống ngang tầm thời đại, thì chiến thắng sẽ không nằm ở lưỡi gươm mà nằm ở tất cả những cây cầu chúng ta xây  dựng.

Đó là lời hứa về một chốn bình yên, ngọn đồi chúng ta đang leo lên, chỉ cần chúng ta dám, vì làm người Mỹ không chỉ là niềm tự hào mà chúng ta thừa hưởng – mà đó là quá khứ chúng ta bước vào và cung cách chúng ta sửa chữa nó.

Chúng ta đã thấy một thế lực có thể làm tan rã quốc gia của chúng ta thay vì chia sẻ nó, có thể phá hủy đất nước của chúng ta nếu điều đó đồng nghĩa với việc trì hoãn dân chủ. Và nỗ lực này suýt đã thành công. Tuy nhiên, mặc dù dân chủ có thể bị trì hoãn theo định kỳ, nhưng nó không bao giờ có thể bị đánh bại vĩnh viễn.

Chính chân lý này, chính sự tin tưởng này, chúng ta đặt hết lòng mình trong đó, vì trong khi chúng ta hướng về tương lai, lịch sử đã để mắt đến chúng ta. Đây là kỷ nguyên chuộc tội rất công bằng mà chúng ta đã sợ hãi trong giai đoạn đầu lịch sử.

Trước đây chúng ta không cảm thấy sẵn sàng trở thành người kế thừa của một giờ phút kinh hoàng như vậy, nhưng một khi ở trong đó rồi, chúng ta đã tìm thấy sức mạnh để viết ra một trang sử mới, mang lại hy vọng và tiếng cười cho chính chúng ta. Vì thế mặc dù trước đây chúng ta hỏi “làm thế nào chúng ta khắc phục được thảm hoạ”, bây giờ chúng ta quyết đoán: “sức mấy mà thảm họa có thể khống chế được chúng ta?”

Chúng ta sẽ không quay về với sự việc đã diễn ra, mà tiến tới thực tế trước mắt: một đất nước bị thương tích nhưng vẹn toàn, nhân từ nhưng táo bạo, quyết liệt và tự do. Chúng ta sẽ không sợ bị đẩy lùi hoặc làm gián đoạn bởi một sự hù doạ nào đó, vì chúng ta biết rằng sự bất động và ù lì của chúng ta sẽ là di sản của thế hệ mai sau.

Những sai lầm của chúng ta trở thành gánh nặng cho chúng nhưng có một điều chắc chắn: Nếu chúng ta kết hợp lòng thương xót với sức mạnh và sức mạnh với lẽ phải, thì tình yêu sẽ trở thành di sản của chúng ta, và sự đổi thay trở thành quyền bẩm sinh của con cháu chúng ta.

Vì vậy, chúng ta hãy để lại cho đời sau một đất nước tốt đẹp hơn đất nước mà chúng ta được tiền nhân để lại. Với mỗi hơi thở từ lồng ngực bọc đồng của tôi, chúng ta sẽ nâng thế giới bị tổn thương này thành một thế giới diệu kỳ. Chúng ta sẽ vươn lên từ những ngọn đồi óng vàng của miền Tây, chúng ta sẽ trỗi dậy từ những cơn gió thổi qua miền Đông Bắc nơi tổ tiên chúng ta lần đầu tiên làm nên cách mạng. Chúng ta sẽ vươn lên từ những thành phố nằm trên Ngũ đại hồ của các bang miền Trung Tây. Chúng ta sẽ vươn lên từ miền Nam nắng cháy. Chúng ta sẽ xây dựng lại, hòa giải, và phục hồi, và mọi ngóc ngách đã biết đến của quốc gia chúng ta, mọi góc gọi là đất nước chúng ta, nhân dân chúng ta đa dạng và xinh đẹp sẽ trỗi dậy dạn dày và tươi đẹp.

Khi ngày đến, chúng ta bước ra khỏi bóng râm, rực cháy và can trường. Bình minh mới trổ hoa khi chúng ta giải phóng nó. Vì luôn có ánh sáng, chỉ cần chúng ta đủ dũng cảm để nhìn thấy nó, chỉ cần chúng ta đủ can đảm để làm ánh sáng.

   

(*) Gorman lấy ẩn dụ từ cuốn In the Belly of the Beast của Jack Henry Abbott. Cuốn sách xuất bản năm 1981, gồm những bức thư của tác giả, một tù nhân, gửi Norman Mailer kể những trải nghiệm của mình về sự tàn ác của hệ thống nhà tù Mỹ. (Trần Ngọc Cư)

The Hill We Climb

 

Amanda Gorman

    

When day comes we ask ourselves,

where can we find light in this never-ending shade?

The loss we carry,

    a sea we must wade

    We've braved the belly of the beast

    We've learned that quiet isn't always peace

    And the norms and notions

    of what just is

    Isn't always just-ice

    And yet the dawn is ours

    before we knew it

    Somehow we do it

    Somehow we've weathered and witnessed

    a nation that isn't broken

    but simply unfinished

    We the successors of a country and a time

    Where a skinny Black girl

    descended from slaves and raised by a single mother

    can dream of becoming president

    only to find herself reciting for one

    And yes we are far from polished

    far from pristine

    but that doesn't mean we are

    striving to form a union that is perfect

    We are striving to forge a union with purpose

    To compose a country committed to all cultures, colors, characters and

    conditions of man

    And so we lift our gazes not to what stands between us

    but what stands before us

    We close the divide because we know, to put our future first,

    we must first put our differences aside

    We lay down our arms

    so we can reach out our arms

    to one another

    We seek harm to none and harmony for all

    Let the globe, if nothing else, say this is true:

    That even as we grieved, we grew

    That even as we hurt, we hoped

    That even as we tired, we tried

    That we'll forever be tied together, victorious

    Not because we will never again know defeat

    but because we will never again sow division

    Scripture tells us to envision

    that everyone shall sit under their own vine and fig tree

    And no one shall make them afraid

    If we're to live up to our own time

    Then victory won't lie in the blade

    But in all the bridges we've made

    That is the promise to glade

    The hill we climb

    If only we dare

    It's because being American is more than a pride we inherit,

    it's the past we step into

    and how we repair it

    We've seen a force that would shatter our nation

    rather than share it

    Would destroy our country if it meant delaying democracy

    And this effort very nearly succeeded

    But while democracy can be periodically delayed

    it can never be permanently defeated

    In this truth

    in this faith we trust

    For while we have our eyes on the future

    history has its eyes on us

    This is the era of just redemption

    We feared at its inception

    We did not feel prepared to be the heirs

    of such a terrifying hour

    but within it we found the power

    to author a new chapter

    To offer hope and laughter to ourselves

    So while once we asked,

    how could we possibly prevail over catastrophe?

    Now we assert

    How could catastrophe possibly prevail over us?

    We will not march back to what was

    but move to what shall be

    A country that is bruised but whole,

    benevolent but bold,

    fierce and free

    We will not be turned around

    or interrupted by intimidation

    because we know our inaction and inertia

    will be the inheritance of the next generation

    Our blunders become their burdens

    But one thing is certain:

    If we merge mercy with might,

    and might with right,

    then love becomes our legacy

    and change our children's birthright

    So let us leave behind a country

    better than the one we were left with

    Every breath from my bronze-pounded chest,

    we will raise this wounded world into a wondrous one

    We will rise from the gold-limbed hills of the west,

    we will rise from the windswept northeast

    where our forefathers first realized revolution

    We will rise from the lake-rimmed cities of the midwestern states,

    we will rise from the sunbaked south

    We will rebuild, reconcile and recover

    and every known nook of our nation and

    every corner called our country,

    our people diverse and beautiful will emerge,

    battered and beautiful

    When day comes we step out of the shade,

    aflame and unafraid

    The new dawn blooms as we free it

    For there is always light,

      if only we're brave enough to see it

      If only we're brave enough to be it

      Thứ Năm, 7 tháng 1, 2021

      Phơi bày những sự thật hãi hùng của cuộc Cách mạng Văn hoá (Các nhà sử học nổi dậy đã ghi lại một quá khứ mà Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày càng muốn xóa bỏ.)

      Bài điểm sách về cuốn “Thiên hạ đại loạn: Lịch sử Cách mạng Văn hóa Trung Quốc” [The World Turned Upside Down: A History of the Chinese Cultural Revolution] do Dương Kế Thịnh [Yang Jisheng] viết bằng tiếng Trung, Stacy Mosher và Quách Kiến [Guo Jian] dịch ra tiếng Anh

      Barbara Demick, The Atlantic, số Tháng Giêng/Tháng Hai 2021

      Trần Ngọc Cư dịch

      image

      Trong cuộc Cách mạng Văn hóa, một nhóm nổi dậy buộc một thủ lĩnh đối thủ phải tham gia một buổi chỉ trích. (Li Zhensheng)

      Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021

      Tương lai hậu-Trump của văn học Mỹ

      Các nhà văn sẽ làm gì khi hết phẫn nộ? Liệu họ có quay lại viết về bông hoa và trăng sao hay không?

      Nguyễn Thanh Việt, The New York Times ngày 22/12, 2020

      Trần Ngọc Cư dịch

      Nguyễn Thanh Việt là Chủ nhiệm khoa Anh văn, ngạch Aerol Arnold, và là Giáo sư Anh văn, Hoa Kỳ học, và Dân tộc học tại Đại học Nam California. Ông từng đoạt giải Pulitzer và là thành viên của Hội đồng giải thưởng Pulitzer.

      Donald Trump là một tổng thống phản văn học. Rõ ràng là người này không đọc sách, ngoài các tờ báo cáo và các dòng tweet được pha rất loãng. Ông thiếu một yếu tố cốt lõi cần thiết cho văn học: đó là sự đồng cảm với người khác.

      Thứ Tư, 9 tháng 9, 2020

      “Tôi yêu tiếng nước tôi,” phiên bản Mỹ

      Robert McCrump, nhà văn Anh, “A ‘tyrant-clown’ has destroyed my love affair with America”, The Guardian, ngày Chủ Nhật 6 tháng Chín 2020

      Trần Ngọc Cư trích dịch (đầu đề là của dịch giả)

       

      Tôi luôn yêu nước Mỹ vì ngôn ngữ của nó, tính gãy gọn của Mark Twain hay Abraham Lincoln và nét hùng hồn trong văn phong của Frederick Douglass và Herman Melville. Từ đầu chí cuối, đấy là một xã hội được xây dựng bằng ngôn từ và ý tưởng, biểu hiện thăng hoa của lý trí và nỗ lực mưu cầu hạnh phúc, tìm kiếm “một khối đoàn kết hoàn hảo hơn”, vốn là giấc mơ của Thế giới mới. Tư tưởng của những vị cha già khai quốc, được những danh nhân Mỹ từ Franklin D. Roosevelt, Lyndon B. Johnson, đến Martin Luther King và ngay cả Ronald Reagan nhắc lại, rất quyết liệt và đầy lý tưởng nhưng luôn luôn nhân đạo.

      Thứ Ba, 1 tháng 9, 2020

      Chuẩn bị tâm tư cho thời buổi bấp bênh

      Eric Weiner, The Atlantic, August 20, 2020

      Trần Ngọc Cư dịch

      An image of a flower and a coronavirus particle on top of a painting of the Stoics

      GETTY / ARSH RAZIUDDIN / THE ATLANTIC

      Các triết gia cổ đại có thể dạy chúng ta những gì về việc chấp nhận các điều chưa biết tới trong đời?

      Đây là thời điểm của những câu hỏi không có câu trả lời. Liệu tôi có bị nhiễm coronavirus hay không? Khi nào có vắc xin? Tôi sẽ bị mất việc hay không? Bao giờ thì cuộc sống bình thường trở lại? Các chuyên gia có thể đưa ra những phỏng đoán hoặc ước tính cho một số câu đố này nhưng không có gì chắc chắn, và điều này có thể làm chúng ta phát điên lên được.

      Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

      Trao đổi về sử dụng các từ “vi rút Tàu”, “vi rút Vũ Hán” giữa hai công dân Mỹ gốc Việt qua comments trên Facebook

      Status của Trần Ngọc Cư như sau:
      “Chuyện có thật mà tưởng là thần thoại
      Mà tưởng rằng ác mộng bi ai.” — Thơ Nguyễn Chí Thiện
      Những người bị chém vì dịch kỳ thị trong đại dịch covid-19 tại Midland, Texas, là người Việt hay người Tàu?
      Con gái tôi có bạn ở địa phương này cho biết họ là Mỹ gốc Việt, nhưng báo chí chỉ đưa tin là “người châu Á”. báo không nêu tên tuổi, nguồn gốc dân tộc. nạn nhân chỉ là một “con số thống kê.” Xin quý bạn mở đường dẫn dưới đây để xem một số hình. Xin đừng gọi đây là “fake news.”