Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Quang Vinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Quang Vinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

Và khu rừng tĩnh lặng

Truyện Đỗ Quang Vinh

1.

Thủ lĩnh dẫn chúng tôi đi theo con đường mòn tiến vào sâu bên trong khu rừng, nơi vài tia nắng vàng ươm của buổi sáng đang xuyên thủng các tán lá dày, chiếu rọi những trảng cỏ vàng nâu úa tàn khiến chúng hừng lên chút sắc màu sự sống. Tôi ngắm nhìn các thân cây to lớn và chắc nịch đang vây bủa lấy mình, trên thân thể chúng phủ những mảng địa y màu xanh xám loang lổ. Tôi lắng nghe tiếng vô số chiếc lá khua vào nhau trên đầu, khi những cơn gió lạnh cuối năm bất chợt thổi ngang qua báo hiệu cho mùa đông sắp tới. Dường như từ đâu đó rất xa vọng đến âm thanh của nước chảy qua khe đá, khiến người ta mường tượng đến một con suối nhỏ, luồn lách dưới những tầng đất ẩm mọc đầy nấm và rêu xanh.

Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2021

Thơ Đỗ Quang Vinh

Nguyện



Một buổi sáng khi ta lang thang

chợt nhận ra tình yêu đang đâm chồi trong vườn hoang sau mùa đông dài đằng đẵng...



Ai biết được trái nào là ngọt ngào

và trái nào là cay đắng?



Trong mỗi hạt giống ẩn chứa một lời thì thầm.



Nếu ta có đủ thời gian để lắng nghe,

nếu ta biết ngôn ngữ của lặng im và trò chuyện,

nếu mỗi sát na ta đều ấp vào vô tận những lời cầu nguyện.



Thì mùa xuân vẫn vuột khỏi bàn tay...

 

 

______

 

Ẩm trà



Vào khoảnh khắc tận cùng

tôi sẽ mời em ngồi xuống.



Ta pha trà từ những mầm non đã chết,

đốt đống lửa từ giữa mớ tro tàn,

nước múc lên từ dòng sông khô kiệt.



Chẳng còn lời nào để yêu thương,

chẳng còn tiếng thở than mỏi mệt.



Chẳng có lý do để bắt đầu hay kết thúc.



Bàn ghế được đóng từ gỗ mục,

ấm chén là những mảnh sành sứ vỡ tan,

ray lọc là mẩu lưới nằm chơ vơ trên bờ cát.



Không còn chuyện hôm qua để nói,

chẳng có ngày mai để trông chờ.



Và hiện tại tựa màn sương mù phủ giấc mơ thấp thoáng.



Tôi rót cho em những vệt khói loang,

em tận hưởng mùi hương vô thực.



Ta hớp lấy những ngưỡng vọng đã quên ghi vào trong hồi ức.



Là mây, là hoa, là gió, là mưa, là nắng, là bụi, là vui, là buồn, là đau, là cười, là khóc...



Là tuyết giữa mùa hè,

là hoa rợp trời đông...

 

 

______

 

Nhỏ bé



Khi còn nhỏ

tôi muốn chạy nhanh hơn những hạt mưa rơi,

bắt kịp cầu vồng,

vượt qua Mặt Trời,

bỏ lại cái bóng dài ngoằng quấn chặt lấy đôi chân dưới hoàng hôn đỏ thẫm...



Rồi khi lớn lên.

Tôi nhận ra mình cũng chỉ khát khao thực hiện những điều đó.



Tôi đuổi theo hạt mưa,

tôi với tay về phía cầu vồng,

tôi gào thét giữa ánh sáng ban ngày chói rạng,

tôi cố lãng quên cái bóng phủ trùm bản ngã trong tàn dư dĩ vãng...



Khi tôi viết những dòng đầu tiên,

khi tôi nói với ai đó về bản thân mình,

khi tôi trả lời và đặt câu hỏi.



Khi tôi gặp em,

khi tôi hạnh phúc cùng tình yêu,

khi tôi đau đớn trong nỗi thất vọng.



Khi tôi rùng mình bởi vẻ đẹp của một cánh hoa rơi xuống mặt hồ khua những đợt sóng mỏng manh loang khắp khoảng không tĩnh lặng...



Tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ,

vẫn khóc khi bị bỏ lại một mình,

vẫn chẳng dám nhìn vào bóng tối mênh mông.

 

______

 

Và rồi



Và rồi ta cũng sẽ cạn khô...

những con sông bị ngăn dòng

hoá thành nếp nhăn trên khuôn mặt.



Và rồi vầng Mặt Trời cũng lướt qua khoé mắt...

những vết cắt ngổn ngang

bị lấp kín bởi đêm đen.



Trong bóng tối ta với tay thắp một ngọn đèn,

chợt thấy người tình năm nào,

chỉ là dư ảnh ngồi trong góc phòng im lặng.



Và rồi từ hai hốc mắt vô hồn thăm thẳm

ta ngắm nàng vẫn nguyên vẹn như xưa.



Và rồi lửa tắt

và rồi tàn tro

và rồi khói bụi vây toả linh hồn ta cuối cùng cũng tản mác.



Ta sẽ lại nằm ngủ trên chiếc giường năm xưa,

ta sẽ mơ về một ngày rất xa xôi mà trước kia mình chẳng bao giờ nhớ đến,

ta sẽ vật lộn, ngả giá với định mệnh.



Và rồi ta cũng sẽ lãng quên...

 

_____

Tìm thấy



Ta tìm thấy con đường cổ xưa,

ẩn dưới lớp cỏ dại đồng hoang.



Ta tìm thấy nhịp đập cổ xưa,

nấp sau trái tim quen thuộc.



Ta tìm thấy hơi thở cổ xưa,

trong kẽ nứt của phiến đá – phập phồng sự sống.



Ta tìm thấy trong mỗi phút giây

những hồi quang của muôn vì sao tưởng chừng đã tắt...



Và nếu ta chờ đợi đủ lâu,

có lẽ cơn gió sẽ đem về mùi hương đã thoảng qua trong khoảnh khắc,

có lẽ chớp sáng xa xăm sẽ lại loé lên trong khoé mắt.



Có lẽ

...

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2021

Sương trắng - nai vàng

Truyện Đỗ Quang Vinh

Lần đầu tiên hắn đến thị trấn là khi mới lập gia đình được ba tháng…

Thị trấn nằm ở lưng chừng những con đường đèo uốn lượn. Chúng đu đưa giữa một bên là sương mù cùng vực thẳm, còn bên kia là bờ đá lởm chởm, nham nhở những mảng dây leo siết chặt lấy từng kẽ nứt. Vào những buổi sớm hoặc chiều muộn, khi sương đã chờn vờn nhưng nắng vẫn còn yếu ớt; những hàng thông hiện lên, mờ ảo và lấp lánh vô số sắc màu kỳ dị. Chúng toả ra từ những thân cây đan kín lấy nhau, ảo não rùng mình theo từng cơn gió thoảng hoặc. Cả triền núi như sắp sửa tan ra, thành một làn khói đủ màu, bay lên và biến mất giữa nền trời rộng lớn vô tận.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021

Resort

Truyện Đỗ Quang Vinh

I.

Sau khi mở cửa phòng của căn resort, tôi đỡ Miên nằm lên giường, rồi kéo cái ghế ở bàn trang điểm cạnh ti vi và ngồi xuống. Miên duỗi thẳng người, mắt nhắm hờ, tóc mái rũ xuống trượt qua một bên trán và trên khuôn mặt hơi tai tái, một nếp nhăn vô hình (ta chỉ cảm thấy nó ở đó, chứ không thể quan sát được) thấp thoáng ở khoảng trống giữa hai đường chân mày, chỉ dấu của một nỗi khó chịu được kín đáo kiềm nén lại. Tôi nhìn cô rồi hỏi nhỏ.

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2021

Thơ Đỗ Quang Vinh

 

Vì ta

Đêm qua vũ trụ thì thầm,

nói hạt mầm ta gieo không nảy chồi,

bảo giọt nước ta thả không hoá thành sông suối.

Thế là bầy nai chẳng có gì ăn,

con hổ chẳng còn gì uống.

Mảnh ruộng không đủ nước, trâu chẳng muốn cày;

ly rượu không thể say, thi nhân ném xuống đất.

Giữa thinh không, một điều gì bí mất đã bị đánh mất.

Bởi vì ta!

Thêm một rung động từ vô biên đến thế gian quá muộn,

thêm một nỗi buồn

lưu lại quá lâu...

Loài chim thiên di không tìm được nhành cây để đậu,

bầy cá hồi không có một con suối để trở về.

Và khi giọt lệ nàng rơi,

chẳng có bàn tay nào lau được nỗi đau chất chồng từ miên viễn.

Bởi vì ta!

Đêm qua vũ trụ thì thầm...

bảo ta ôm lấy kẻ điên,

bảo ta cứu một con kiến,

bảo ta hoàn thành bao điều giản đơn, bình dị.

Nhưng ta chẳng thiết làm gì,

ta chỉ là kẻ hèn mọn, ngu dốt, mù quáng, ích kỷ.

Ta chẳng thiết làm gì...

ta chỉ muốn làm thơ!

 

Ba đoản khúc xàm

1.

Có một con đường nhưng không đi...

có một bến bờ nhưng chẳng đến...

Anh muốn gì?

Em muốn gì?

Tôi muốn gì?

Bạn muốn gì?

Có lần say ta thoáng quay nhìn lại,

vũ trụ đã nằm dài...

ta còn đứng với ai?

2.

Có một lời hẹn nhưng đã quên...

có một ngưỡng vọng nhưng cũng bỏ...

Có lần nằm mơ

ta thấy muôn kiếp trước mình đã tới trước ngõ,

mà muôn kiếp sau vẫn chẳng dám bước vào.

3.

Có gì cay đắng giữa những chuyện tầm phào,

có gì vui sướng trong muôn tràng gào thét.

Con mèo kêu meo meo,

con chó sủa gâu gâu,

con heo thì éc éc.

Khi ta nói "Yêu em!"

Hẳn ta như con vẹt.

Chỉ lặp lại một lời,

dù chẳng hiểu là gì

mà cứ lải nhải đến vạn năm...

   

Cuối

Đến cuối cùng,

chỉ còn một hơi thở

rung rinh những mảnh vỡ thời gian...

Đến cuối cùng,

chỉ còn một ánh mắt bẽ bàng

con thuyền bỏ hoang nằm dưới bến sông cạn...

Đến cuối cùng

ta bước giữa nhưng điêu tàn còn sót lại;

dù vẫn muốn ôm em,

nhưng vòng tay chẳng phải ngày xưa.

Ngọn nến đã tắt,

ai đó vừa bật đèn.

Đến cuối cùng,

những chiếc bóng ngả vào đêm tối.

Chẳng ai cứu rỗi tiếng thở dài,

chẳng ai đoái hoài đôi mắt lạc lối.

Đến cuối cùng

ta vẫn đứng trước em

vẫn nói những điều ta vẫn luôn nói.

Nhưng ta chẳng còn là ta,

em cũng chẳng phải em...

 

 

 

Chúc ngủ ngon


Anh đạp cửa xông vào căn phòng linh hồn của em!

Không báo trước,

không hỏi xin;

chỉ với một ánh nhìn anh đã đi đến tận cùng mọi ngóc ngách.

Anh thấy em là một quyển sách đang mở ra,

anh thấy từng câu chữ đang ca hát ngôn từ của chính nó

và mỗi âm điệu cuộn trào vô vàn viễn cảnh mênh mang thần diệu.

Anh đã thấy mạch nguồn,

từ một khe suối nhỏ róc rách,

đến con thác dữ,

đến đại dương,

đến tột đỉnh thiên đường trong vườn địa đàng Adam nhìn Eva bóp nghẹt con rắn độc ác.

Em không thể đuổi anh ra,

em không thể làm gì khác...

Ngoại trừ những tiếng gầm gừ,

ngoài trừ âm thanh con rắn rít lên trơn tuột khỏi đôi bàn tay và nhanh chóng lẫn vào trảng cỏ.

Anh là tên khách không mời,

nhưng cũng là đứa con hoang đàn đến hôm nay mới tìm được về ngôi nhà của bố mẹ.

Anh chạy khắp các căn phòng,

anh chơi đùa, lật tung và phá tan tất cả hệt như một đứa trẻ.

Anh biến linh hồn em thành bãi chiến trường,

vì đó là điều em luôn thèm khát;

ta nắm tay cùng đi đến tận cùng tàn ác.

Để nằm cạnh nhau

chúc vũ trụ ngủ ngon...

 

 

 

Trống


Khi khoảng trống đến tìm...

vào một chiều mưa,

vào buổi sáng mùa hè và bầy chim ngừng hót,

vào một đêm tĩnh lặng

lúc giấc mơ vừa đến lưng chừng đã đột ngột kết thúc...

Khi khoảng trống đến tìm,

tựa những hồ nước ngầm giấu trong lòng núi đá,

tựa những chiếc ghế không người ngồi,

khoảng sân bỏ hoang, những cành cây không lá.

Tôi không có gì để lấp vào,

ngay cả nỗi đau cũng là nhỏ bé

và sự cuồng nộ tựa bão giông bỗng chốc hoá thành cơn gió nhẹ...

Khi khoảng trống đến tìm,

giữa những nhịp tim,

giữa bờ môi, nụ hôn, đầu lưỡi, bàn tay, bờ vai...

giữa những câu chữ tuôn trào, bất chợt dừng lại trên bàn phím.

Tôi nhìn khuôn mặt mình phản chiếu phía bên kia màn hình

góc máy quay vẩn vơ, không nhân vật chính.

Không có gì để lấp vào,

chỉ là cái bóng hằn lên mặt kính...

và bên kia

một khoảng trống mênh mông.

 

 

Vẫn



Tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm

những loài chim

chưa kịp bay đã chết...



Những bầu trời chưa kịp ngắm nhìn,

đã vội vàng khép lại.


Không một tiếng kêu than,

không một giọng thét gào ai oán.


Tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm,

những người đàn ông và đàn bà đứt đoạn,

lê lết phần còn lại của mình,

tìm thấy nhau

mà cũng chẳng thấy gì...


Không có nước mắt lăn xuống hàng mi,

không có vết thương nào trong lồng ngực.


Tôi vẫn ngủ, còn họ thì đã tỉnh thức.


Những bóng tối nấp trong đôi mắt khi ta trông thấy nhau,

tựa miệng giếng hoang đã cạn trơ đáy.


Có vài lần tôi đủ can đảm nhìn vào

và rất nhiều lần tôi vội vàng bỏ chạy...


Tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm

những loài chim quên cách bay,

những bầu trời chưa kịp thành hình hài đã đổ ập xuống.


Một buổi chiều,

giữa ngã tư đường tôi trót thấy nụ cười buồn của một đứa trẻ.


Đến tận bây giờ

tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm...