Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chu Vương Miện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chu Vương Miện. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Bốn mươi năm thơ Việt hải ngoại

47. Chu Vương Miện

 

 

clip_image002 

 

 

Tiểu sử

 

Chu Vương Miện sinh ngày 21 tháng 11 năm 1945, tại quê ngoại, làng Phục Lễ, quận Thủy Nguyên, tỉnh Kiến An. Quê nội làng Quỳnh Lâu, quận Yên Hưng, tỉnh Quảng Yên. Hai quê nội ngoại cách nhau khoảng mười cây số đường chim bay. Chu Vương Miện theo gia đình di cư vào Nam năm 1954, khi tròn mười ba tuổi. Giữa năm 1958, Chu Vương Miện lại theo gia đình ra Quảng Trị, học trường Nguyễn Hoàng. Rồi vào Đà Nẵng, học trường bán công. Thân phụ theo nghề lính, tùng sự tại Sư đoàn Không chiến 16, đồn trú tại Quảng Trị, nên sau đó anh lại ra theo. Vì thuyên chuyển liên miên, con đường học vấn của anh gặp nhiều trắc trở. Năm 1962, vừa tròn 21 tuổi, Chu Vương Miện trình diện Khóa 1 Hạ sĩ quan trừ bị. Ra trường về Sư đoàn 23 Bộ binh, Vùng 2 Chiến thuật, địa bàn hoạt động Ban Mê Thuộc. Chu Vương Miện làm việc trong Đại đội truyền tin. Năm 1966, anh rời quân ngũ, làm thư ký hành chánh tại Bộ Cựu Chiến Binh. Tập thơ Đêm Đen 20 Tuổi in năm 1964. Tập Tiếng Hát Việt Nam năm 1965. Giải Đồng hạng Thi ca do đài phát thanh Quốc gia trao tặng năm 1965. Chu Vương Miện in Trường Ca Việt Nam năm 1966, rồi Về Phía Mặt Trời năm 1968. Cùng với việc in sách, anh cho đăng thơ mình trên các tạp chí Bách Khoa, Văn Học, Thời Nay, Chiến Sỹ Cộng Hòa... Chu Vương Miện cũng đã cùng nhà phê bình Cao Thế Dung làm thư ký toà soạn nguyện san Quần Chúng.Anh cộng tác mật thiết với nhóm Thái Độ của nhà văn Thế Uyên.

(theo nguồn: luanhoan.net)

 

Chu Vương Miện viết sớm và viết đều đặn cho tới nay. Thơ của một người đã sống và đã có mặt trên chiến trường ở Quảng Nam, Quảng Trị, Ban Mê Thuột và nhiều vùng đất khác. Thơ là phản ứng tức thời của tâm hồn anh trước hoàn cảnh, trước những đổi thay bi kịch trên quê hương mà anh chứng kiến. Đó là một loại thơ có khuynh hướng thế sự rõ ràng, mạnh mẽ, chua chát. Ẩn bên dưới ngôn ngữ nhiều thách thức, tố cáo, là một tình yêu đối với xứ sở và bạn bè. Những cảm xúc và chủ đề phù hợp với nhau và phù hợp với giọng điệu trong thơ. Chu Vương Miện là một trong những tiếng nói mới, trẻ trung, của lớp người viết sau cùng của miền Nam. Lớp người ấy chưa kịp triển khai hết tài năng và lực lượng của mình, không có nhiều may mắn để kế thừa, phản hồi, truyền đi những giá trị của một quốc gia tự do.

Thơ Chu Vương Miện là cố gắng bảo vệ lòng tin, tình yêu, sự mong đợi ở con người. Chúng triển khai những xúc cảm cá nhân trong bối cảnh cộng đồng, dẫm những vết chân sâu trên mảnh đất bùn lầy của người tham dự. Tuy vậy, bất chấp những chủ đề hiện thực, thơ anh không hoàn toàn hướng tới sự tố cáo hay ca ngợi đơn thuần. Đôi khi, thấp thoáng giữa những câu thơ bi phẫn, vẫn thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên, nỗi sợ hãi, câu hỏi về nhân gian, sự truy tìm nguồn gốc của thù hận. Giữa những trang thơ đã mai một đi nhiều của những người viết trong chiến tranh ở miền Nam, Chu Vương Miện vẫn còn đó, như một tiếng nói, bất chấp cuộc đời là khó khăn và chua chát, bất chấp một hạnh phúc đã bị đánh bại, những giấc mơ tan vỡ. Vẫn còn đó, tiếng nói của anh giữa ngổn ngang gạch đá, sự ngông nghênh bất cần đời của người lính, sự hiểu biết của anh đối với cội nguồn đau thương, chất hào sảng, sự rung cảm bí mật và chân thành của trái tim bị tổn thương.

Thơ Chu Vương Miện không trau chuốt, ngôn ngữ ít khi tinh lọc, nhiều bài gần như được viết một lần là xong, vì vậy chắc chắn chúng sẽ là thách thức đối công việc của nhà phê bình. Mặc dù thế, đối với nhiều thế hệ người đọc sau này, có một điều gì sâu xa trong thơ anh chắc sẽ đứng lại. Như thể trong mỗi chúng ta, có một điều gì sâu xa, một ngày sẽ dừng lại, tìm kiếm, và trong giây phút ấy, những bài thơ của Chu Vương Miện vẫn chờ đâu đó, như một nhân chứng, thì thầm kể câu chuyện của mình, đôi khi khó hiểu như một bài hát cũ, đôi khi ngân vang như lời cầu nguyện.

Văn Việt trân trọng giới thiệu.