Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh Bắc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh Bắc. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

“CHỜ CON NƯỚC LỚN”

Truyện ngắn

Kinh Bắc

Đương mùa nước nổi, Tuyên về miệt Tứ giác Long Xuyên thăm mấy tên bạn nghèo rồi tẻ xuốngTrần Văn Thời- Cà Mau kiếm ông bạn già kí giả nghỉ hưu giờ chạy xe ôm ở thị trấn Sông Đốc.

Vừa thấy mặt Tuyên y mừng, la bài hãi như có giặc rồi biểu lên xe chở thẳng về nhà kêu vợ con làm đồ nhậu gấp. Y hỏi sao mày biết tao về đây mà tìm? Tuyên nói ông có chạy lên trời người ta cũng biết chớ chi cái hóc bà tó đây. Sài Gòn giờ có mấy đứa Cà Mau, Bạc Liêu lên viết báo làm văn nghệ tùm lum. Tụi nó thành thổ địa xứ đó, không thứ gì không rành.

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Xóm Ngậm tăm

Truyện ngắn 
Kinh Bắc

Năm ngoái năm kia gì, anh bạn thân rủ đi Bình Thanh ăn đám giỗ. Đến xã rồi còn vô nữa, tới một vùng ngó như chiến khu hồi trước. Nhà có đám là căn chòi lá dựng bên mé con rạch chắc xưa là con kinh hay cái tắc nhỏ, nay bị lấn chiếm teo tóp lại. Hỏi, gia chủ nói nơi này trước đây rộng lắm, giờ giải toả chia lô nền, làm nhà máy này nọ nên chỉ còn một mẩu leo teo rậm rịt như đám lá tối trời đây. Lúc thời bao cấp dải đất này là một cái xóm nghèo quy tụ dân tứ xứ đi kinh tế mới sứt đầu mẻ trán mới lộn trở về, kêu xóm Ngậm tăm. Chủ đất là mấy người địa phương cho mỗi hộ mướn một hai vạt nhỏ che chắn làm chỗ ở tạm. Hoặc kẻ có tiền làm hẳn một dãy nhà rồi ngăn ra từng phòng cho thuê với giá mắc hơn, đôi ba chục ngàn.
Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

PHÁC THẢO MỘT BUỒN XƯA

Truyện ngắn

Kinh Bắc

1. Tôi dẫn xe tới cửa, dòm vô thấy Sáu Bá đang nằm coi sách. Tôi biết liền đó là sách gì. Cả đời ổng chỉ đọc có hai bộ truyện là Thủy Hử và Tam Quốc chí. Cứ đọc hết bộ này lại trở qua bộ kia. Nếu không có cây đờn hai dây mà lâu lâu ổng dạo qua vài tiếng, giữa đêm khuya nghe não ruột, thì tôi nghĩ ông già này khùng !

Cái tiếng đờn rầu đau ghê gớm đó, có lần tôi hỏi chú Sáu đờn bài chi mà nghe buồn tận mạng? Ổng ngó vô gốc cây mai kiểng chớ không dòm tôi, trả lời:

-Nam Ai mày. Mà mày con nít, không biết đờn, thì hỏi chi!

Thiệt tôi không biết đờn, không biết một nốt nhạc. Nhưng con Năm nó biết.

Nó tên Phương, con Sáu Bá; cũng gọi con Út. Nó biết đờn ca.

Sáu Bá là dân “tài tử”, có bạn bè nhiều, ưa tụ tập ăn nhậu hát hò. Những lúc đó, con Năm được cha nó kêu ra “xướng họa” góp vui.

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Hai Tụi

Truyện ngắn Kinh Bắc

I.

Thấy Hai Tụi cầm cái chai mủ có chừng nửa xị rượu đế bước lạng quạng về hướng quán hủ tíu Chệt Ên, thằng Tư Hoàng Hôn cười ré: “Tới giờ rồi đó nghen…”.

Tôi ngó ra đường, dưới cái nắng gay gắt của “mùa hè đỏ lửa” xứ này, một người đàn ông ốm nhách, cao nhòng đang đi liêu xiêu dọc theo mé lộ.

Làm như vô tình, không biết sự thể gì, Tư Hoàng Hôn nhóng lên, hỏi lớn:

-Trưa nắng mà đi đâu đó ông Hai.

Hai Tụi đáp gọn bâng, như CKC bắn pạc cú:

-Nhậu, mày!

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Chử Giang Và Tôi – Truyện ngắn Kinh Bắc

Truyện ngắn của Kinh Bắc

16

Minh họa của Đỗ Trung Quân

Văn Việt
: Tác giả Kinh Bắc họ Nguyễn, sinh năm 1949 tại Bắc Ninh, đã sống ở Sài Gòn trên 60 năm. Trước 1975 ông có tham gia một số sinh hoạt văn nghệ. Từ năm 1976, ông có viết truyện ngắn đăng báo nhưng sau đó đã không tiếp tục. Gần đây ông đã cầm bút trở lại, bởi sự khuyến khích của bạn bè.

Truyện Chử Giang và tôi thuộc tập bản thảo Roi thù đã mất, đang được tác giả viết lại.

Chử Giang là xứ đạo nghèo. Đây nguyên là một họ đạo di cư năm 1954 từ miền Bắc vào.

Từ giữa những năm năm mươi thế kỷ trước, khi tôi còn là một đứa bé lên bảy theo mẹ về làm dân “ngụ cư” ở Chử Giang, thì cái đất này đã có vẻ văn minh lắm rồi, tuy đa phần vẫn nhà gỗ lợp tôn hoặc lá. Cái tính “hiện đại” của nó được biểu thị bằng bốn dãy xưởng dệt, với hàng trăm máy dệt khung sắt chạy điện thay cho loại khung cửi gỗ đạp chân cổ lỗ sĩ, mà người dân xứ đạo này chở bằng tàu há mồm từ ngoài Bắc vào.

Ở Bắc, họ vốn là thợ dệt trong một làng nghề có truyền thống canh cửi lâu đời. Sau này vô miền Nam bà con vẫn làm thợ, nhưng không đứng máy của riêng mình hay gia đình như hồi còn ở quê nhà, mà là thợ dệt ăn công cho những chủ nhân của hơn 400 máy dệt sắt màu xanh, nguyên là hàng hóa được quy từ tiền bồi thường chiến tranh của chính phủ Nhật trả cho chính quyền miền Nam (dưới hình thức viện trợ?).