Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặng Thơ Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặng Thơ Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Tuỳ bút của Bùi Vĩnh Phúc – Trường nghĩa và tính liên văn bản

 Đặng Thơ Thơ

Tác phẩm của Bruce Nauman tại MoMA - Nữu Ước 

Nghệ sĩ đa phương tiện Bruce Nauman sáng tác theo nhiều thể loại như sắp đặt, video, trình diễn, điêu khắc và nhiếp ảnh. Những tác phẩm mang tính văn bản của ông là những điêu khắc bằng ánh sáng neon, chú trọng vào ngữ nghĩa học (semantics), về những thay đổi nhỏ nhặt trong từ ngữ có thể tạo ra hiệu ứng ý nghĩa như thế nào.

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2024

Bùi Vĩnh Phúc và Phê Bình Văn Học

 Đặng Thơ Thơ

 

clip_image002

 

Đọc 9 Khuôn Mặt 9 Phong Khí Văn Chương một lần, nhiều lần, vẫn thấy tràn lấp trong mọi suy tưởng, phê bình, phân tích, là niềm hứng khởi hân hoan của một người viết, vừa là nhà thơ, vừa phê bình văn học, và trên hết là một người đọc tha thiết, mê say, bằng tất cả trái tim và khối óc.

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 153): Phỏng vấn Lưu Thủy Hương (Đặng Thơ Thơ)

Nhà văn Lưu Thủy Hương, sanh năm 1968 tại Sài Gòn. Tốt nghiệp đại học Nông Lâm, Thủ Đức. Tốt nghiệp ngành Kỹ thuật nha khoa, Tây Bá Linh. Hiện định cư tại Đức.

Quan niệm viết của Lưu Thủy Hương? Viết cho điều gì? Người viết có trách nhiệm như thế nào với đời sống, xã hội, nhân sinh, nghệ thuật?

Thưa chị. Tôi viết để đặt ra vấn đề với xã hội, để tự nhận lấy trách nhiệm làm người. Tôi viết vì ý nghĩa cuộc nhân sinh. Nghệ thuật được xem là sản phẩm của kỹ năng sáng tạo, được sử dụng như một phương tiện phục vụ cho sự tự thể hiện và diễn giải.

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 142): Đặng Thơ Thơ - Đi Tìm Bản Kinh Thánh Cuối



Tôi

Tôi là thầy tu dòng Tín Giáo xuất thân từ chủng viện lâu đời nhất thế giới. Tôi là người chép kinh thánh, viết bằng tay, cuốn kinh dầy cộm đi từ Cựu ước đến Tân ước. Cửa sổ chỗ tôi ngồi viết nhìn xuống quảng trường thành phố nơi có những tượng thánh đang tắm nắng. Phòng tôi ngồi viết ngay sát tháp chuông nhà thờ, ngọn tháp cao vút như một thanh gươm xuyên thủng màn trời. Đây là giáo đường trung cổ lâu đời nhất châu Âu. Cuốn kinh thánh tôi chép nguyên thủy là bản xưa nhất mà loài người còn nhớ.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

Chỉ là gió trên cánh đồng – Tựa

Đặng Thơ Thơ

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

“Mặt trời đã xế dần về phía chỗ cô. Cô đoán nó sẽ không dừng lại mà có ý định đi thẳng vào đêm. Bây giờ cô muốn nhảy múa, hoặc khóc, hoặc dọn dẹp tất cả những nỗi nhớ của mình.” (trích Bản giao hưởng gió của Nguyễn Hoàng Anh Thư)

Chỉ là gió trên cánh đồng – một tuyển tập gồm 32 truyện ngắn và truyện cực ngắn xen kẽ, là tập hợp của những diễn ngôn thơ như vậy. Tác giả vận dụng phong cách huyền ảo và ấn tượng, thiên về cảm giác, tâm trạng, với một ngôn ngữ riêng biệt mang đậm nét thi ca, vì cô cũng là một nhà thơ nữa. Những gì Nguyễn Hoàng Anh Thư viết mang một dấu ấn riêng biệt, không đụng chạm với bất kỳ ai. Cái mới của Nguyễn Hoàng Anh Thư nằm ở cách nhìn và đặt vấn đề, thủ pháp dựng truyện, những suy nghiệm và liên tưởng gây bất ngờ, cách vận dụng ngôn ngữ đậm chất thơ, và trong nhiều truyện, nhất là truyện cực ngắn, một sự tự động phối hợp các thành tố để tạo ra một cấu trúc nghệ thuật tân kỳ. Từ đó truyện đã mở ra những biên độ sâu rộng hơn thế giới chúng ta đang sống.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Đối thoại với nhà văn Nguyễn Viện

(Đặng Thơ Thơ thực hiện trên damau.org)

1. Chào nhà văn Nguyễn Viện. Tiểu thuyết Sinh Ra Từ Trứng đang được độc giả Da Màu tích cực theo dõi và nhiều người đã gửi những thắc mắc của họ về toà soạn. Mong anh cho biết ý tưởng xây dựng Sinh Ra Từ Trứng bắt đầu từ đâu và khi nào?

NGUYỄN VIỆN:

Từ lâu, tôi vẫn nuôi ý định viết một tiểu thuyết nhằm lý giải phần nào cái hôn ám trong định mệnh lịch sử dân tộc Việt.

Dân tộc nào cũng có những huyền thoại hoang đường và hoang đàng. Khi người Việt chọn cho mình huyền thoại khai sinh và lập quốc bằng cuộc tình duyên tiên – rồng và sinh ra trứng, có vẻ như người Việt không thiếu lãng mạn, tự hào và huyền ảo. Nhưng với tôi, việc người Việt không có khả năng thiết lập văn tự cho mình là một kém cỏi đáng hổ thẹn nhất, bên cạnh các sáng tạo nghệ thuật. Chữ Nôm ra đời rất muộn và cũng chỉ là một vay mượn thất bại. Có lẽ vì thế, người Việt đã luôn sống bằng văn hóa của người khác, cho đến tận bây giờ. Huyền thoại một mẹ trăm con của cuộc phối ngẫu tiên – rồng trở thành một mặc cảm tự tôn an ủi tinh thần một dân tộc nghèo túng về văn hóa và luôn bị ngoại bang thống trị.