Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Hưng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Hưng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026

Định chế Hồng Kông trong không gian thị trường nghệ thuật châu Á từ sau 2010

Nguyên Hưng

Sau chuỗi biến động tàn khốc của sự sụp đổ bong bóng bất động sản và sự tan rã của hệ thống Quỹ ủy thác nghệ thuật tại Trung Quốc đại lục giai đoạn 2011 – 2014, cấu trúc quyền lực của thị trường nghệ thuật châu Á đã trải qua một cuộc tái định vị mang tính bước ngoặt. Sự mất niềm tin toàn diện của giới đầu tư quốc tế vào cơ chế định giá ma và nạn tranh giả hoành hành tại Bắc Kinh hay Thượng Hải đã thúc đẩy dòng vốn nghệ thuật sạch tìm kiếm một bệ đỡ an toàn hơn. Trong bối cảnh đó, Hồng Kông đã vươn lên xác lập vị thế là thủ phủ thương mại tối cao và là định chế bảo chứng thẩm mỹ tuyệt đối cho toàn bộ không gian nghệ thuật châu Á.

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

Nhà thờ Chính tòa Kon Tum: Giải cấu trúc khung nhận thức hậu thuộc địa trong diễn ngôn phê bình kiến trúc Công giáo Việt Nam

 Nguyên Hưng

Trong diễn ngôn phê bình kiến trúc tôn giáo tại Việt Nam, một mô hình phân loại nhị nguyên đã trở thành khung nhận thức chi phối: sự đối lập loại trừ giữa “nhà thờ Tây” và “nhà thờ Ta”. Theo mô hình này, nhóm “nhà thờ Tây” bao gồm các công trình tái tạo tương đối trung thành hệ thức kiến trúc Gothic, Romanesque hoặc Baroque du nhập từ châu Âu. Ngược lại, nhóm “nhà thờ Ta” được định nghĩa thông qua các nỗ lực bản địa hóa bằng cách tích hợp hệ thống rường cột, mái đao và ngữ pháp thẩm mỹ của đình, chùa, cung điện truyền thống. Trong cấu trúc lưỡng phân ấy, Nhà thờ Chính tòa Phát Diệm (Ninh Bình) thường được suy tôn như điển hình mẫu mực, đại diện cho sự ưu thắng của kiến trúc bản địa trên bình diện ký hiệu học văn hóa.

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

Tâm cảm hiện sinh trong văn hóa nghệ thuật miền Nam (1954-1975)

 Nguyên Hưng

Tại đô thị miền Nam giai đoạn 1954–1975, trào lưu dịch thuật văn học và triết học hiện sinh phát triển mạnh mẽ, trở thành một hiện tượng tâm lý xã hội sâu sắc hơn là một phong trào lý thuyết thuần túy. Giữa hai tên tuổi lớn của tư tưởng hiện sinh Pháp là Jean-Paul Sartre và Albert Camus, độc giả miền Nam, đặc biệt là giới trí thức và thanh niên đô thị, có xu hướng chọn đọc, đồng cảm và tiếp nhận Camus rộng rãi. Sự đón nhận nồng nhiệt này bắt nguồn từ tính tương đồng căn bản giữa lý thuyết triết học của ông và thực tế đời sống thời chiến. Cuộc chiến khốc liệt và kéo dài tạo ra sự bấp bênh thường trực về số phận con người, nơi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào và khiến mọi dự phóng tương lai trở nên vô nghĩa. Tâm trạng hoang mang này trùng khớp hoàn toàn với khái niệm "Phi lý" (L'Absurde) mà Camus đặt ra trong tiểu luận Huyền thoại Sisyphus.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Chuyện Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh quyết định mua Vườn xuân Trung Nam Bắc – sự kiện chấn động một thời và ý nghĩa lớn cần phải nhắc nhớ

 Nguyên Hưng

Đầu thập niên 1990, đời sống kinh tế xã hội Việt Nam đối mặt với muôn vàn thử thách khi vừa bước ra khỏi thời kỳ khủng hoảng, bắt đầu hành trình Đổi mới với hành trang nghèo nàn và lạm phát rình rập. Giữa bối cảnh ngân sách eo hẹp, hạ tầng đô thị còn nhiều thiếu thốn và đời sống nhân dân gieo neo, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã đưa ra một quyết sách gây chấn động dư luận đương thời. Đó là việc chi 100.000 USD từ nguồn ngân sách dự phòng của nhà nước để mua lại tác phẩm Vườn xuân Trung Nam Bắc của danh họa Nguyễn Gia Trí. Đây không thuần túy là một thương vụ thương mại mỹ thuật thông thường, mà đã trở thành một cuộc sát hạch cân não về tư duy quản lý văn hóa, bản lĩnh chính trị và tầm nhìn di sản ở một giai đoạn chuyển giao lịch sử độc nhất vô nhị.

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2024

Con người ư? Chỉ là thịt...!

 Nguyên Hưng

 

Bằng các tác phẩm nhiếp ảnh - trình diễn của mình, Liu Bolin [Lưu Bột Lân 刘勃麟 – Văn Việt] (sinh năm 1973) diễn tả cái bi kịch của người dân Trung Quốc sống trong chế độ độc tài toàn trị hiện tại. Ở đó, con người cá nhân bị tiêu trừ, bị "đồng nhất hóa" trong màu sắc ý thức hệ và "bản sắc văn hóa", và bị vùi lấp trong sự huyễn hoặc của thời trang, của lối sống tiêu thụ thực dụng, và cả trong sự bần hàn...
Trong tác phẩm này, ông diễn tả, con người, chỉ còn là... nhục thể-phi nhân tính...!
(Trích từ sổ tay nghệ thuật, 2016)

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Giáo dục cái... con khỉ

(Rút từ facebook của Nguyên Hưng)

Nhớ, cách đây hơn 20 năm, thời còn ngồi ghế đại học (trong nước) tôi đã từng nghe những thứ đại loại:

- Luận lý học à? Sao sánh được với biện chứng pháp! Dẹp!

- Phân tâm học à? Con người làm gì cũng bị chi phối bởi tình dục à? Vậy thì còn gì là con người cao quí nữa! Dẹp!

- Kant à? Duy tâm chủ quan à? Chỉ có biện chứng duy vật là đáng nói thôi! Dẹp!