Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 11 tháng 7, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ cuối)

Tiểu thuyết Thái Sinh

TS (1)

Nhà văn Thái Sinh

13.

Về sáng, hành khách ngủ say mê mệt. Qua gần một đêm thức trắng, nhiều người không còn đủ sức để chống chọi với cơn buồn ngủ đang ập đến, vả lại sắp sáng rồi, bọn móc túi chẳng thể lợi dụng bóng đêm để hành nghề nữa. Nghĩ vậy nên mọi người đều tranh thủ ngủ trước khi trời sáng.

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ 7)

  Tiểu thuyết Thái Sinh

TS (3)

Chân dung nhà văn Thái Sinh

Cô chợt sững lại, trong ánh lửa chập chờn hiện lên trước mặt cô là một con vật có hình dạng người. Không, đó là một con người thì đúng hơn. Tóc trùm kín hai vai, râu xoắn bết lại, hắn ngồi cúi rũ bên đống lửa. Thấy Sao hắn ngẩng lên, gương mặt cáu bẩn nom vô cùng hoang dã nhìn Sao ngơ ngác. Sao rùng mình, rú lên kinh hãi.

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ 5)

Tiểu thuyết Thái Sinh

TS (1)

Nhà văn Thái Sinh

Nàng Ban vùng đứng dậy lao vụt ra ngoài, đuổi theo nàng là đất đá, dao, cuốc…, tất cả những gì có thể ném được.

Nàng Ban trốn ra rừng ngay đêm ấy, nàng đến ở trong cái lều nương của mình. Mẹ nàng mất lâu rồi, nếu mẹ nàng còn sống bà cũng chẳng giúp được cho nàng.

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ 4)

Tiểu thuyết Thái Sinh

TS (1)

Nhà văn Thái Sinh

 

6.

Ngôi sao đêm lần lượt bị các đám mây che khuất, bầu trời xám đục, từ phía cuối chân trời vài ánh chớp nhì nhằng chốc chốc lại loé lên, cây cối và các gò đống nhuốm một màu xám đục hiện lên trong chốc lát lập tức bị bóng tối xoá nhoà, rồi lại hiện lên, lại bị xoá nhoà trông vừa kỳ quái vừa bí ẩn.

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ 3)

Tiểu thuyết Thái Sinh

TS (1)

Chân dung nhà văn Thái Sinh

5.

“ Ngày…

Vậy là tôi đã xa gia đình được nửa tháng rồi, đêm nay là đêm thứ ba tôi ngủ ở lâm trường, nhớ lại những ngày tháng qua đối với tôi quả là ghê gớm. Thật khó mà tưởng tượng nổi chúng tôi đã vượt một chặng đường hơn nửa ngàn cây số để hôm nay nhớ lại cứ tưởng đó là chuyện hoang đường.

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ 2)

Tiểu thuyết Thái Sinh

TS

Nhà văn Thái Sinh

Sao nhớ rất rõ ngày ấy lâm trường Ta Khao có bảy đội, Sao ở đội ươm cây, những ngày đầu cô làm công việc bứng cây con gói bầu đất vào lá dong đặt trong các luống có mái che. Tháng tư, khi mưa xuống người ta gánh những bầu thông đã bén rễ đó lên núi.

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2023

Đêm chạy trốn (kỳ 1)

Tiểu thuyết Thái Sinh

TS

Chân dung nhà văn Thái Sinh

Nhà văn Thái Sinh (Nguyễn Đình Sinh), sinh năm 1954 tại xã Ngọc Tảo, huyện Phúc Thọ - Hà Nội, qua đời chiều 6.11.2022, sau thời gian dài bị bịnh hiểm nghèo.

Anh từng là thầy giáo tại Than Uyên - Hoàng Liên Sơn, biên tập viên tạp chí Văn Nghệ Hoàng Liên Sơn, biên tập viên tạp chí Văn Nghệ Yên Bái rồi phóng viên báo Lào Cai trước khi trở thành phóng viên báo Nông Nghiệp Việt Nam thường trú tại Yên Bái và các tỉnh phía bắc.

Anh là cộng tác viên lâu năm, đã dăng nhiều bút ký, truyện ngắn và thơ trên Văn Việt. Tác phẩm của anh phong phú chất liệu đời sống với cái nhìn châm biếm sâu sắc về bộ máy và những cán bộ đầy thói hư tật xấu của nông thôn miền bắc.

Chúng tôi khởi đăng tiểu thuyết này, với tất cả sự thương tiếc và lòng yêu quý dành cho một người cầm bút trung thực đầy tâm huyết với cuộc sống, không chấp nhận thỏa hiệp với cái ác và sự dối trá.

                                                                                                                         VĂN VIỆT

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2022

Người ngồi trước tôi hai hàng ghế

Truyện Thái Sinh

Có lẽ đã gần hai chục năm rồi nay tôi mới gặp lại Hoàng Ba, anh ngồi trước tôi hai hàng ghế, nom anh thật đường bệ trong bộ com-lê màu cỏ úa. Nếu gặp anh ở ngoài đường chắc tôi không thể nhận ra một người gần hai mươi năm trước với cái dáng cao lênh khênh, hầu như cả bốn mùa anh vận chiếc áo bông nhàu nát và cáu bẩn.

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

Chủ tịch làng Tào

Truyện Thái Sinh
Lão Tư Lâm đi học bổ túc văn hóa trên huyện được hơn một tháng thì chủ tịch Hoàng Nhất Nam đến thăm lớp học. Ông căn dặn mọi người: Cuộc chống Mỹ cứu nước còn dài, Bác Hồ đã từng nói: Dù phải đốt cả dãy Trường Sơn để giải phóng miền Nam, thống nhất hai miền Nam-Bắc cũng phải đốt. Các đồng chí đi học cũng là nhiệm vụ chống Mỹ. Xin nhắc lại đây là lớp cán bộ nguồn, rất mong các đồng chí cố gắng học tập cho tốt…
Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2020

Đảng viên Tư Lâm

Truyện Thái Sinh

Có người vặn vẹo tôi: Ông bịa chuyện vừa thôi, lão Tư Lâm vốn là thợ kéo mật, sau ba năm học bố túc văn hóa về làng Tào, nếu không phải đảng viên thì lão ta dù là con ông giời cũng chả ai cho làm chủ nhiệm hợp tác xã, chứ đừng nói được bầu làm chủ tịch…

Bạn đọc trách tôi cũng có lý, lẽ ra tôi phải kể chuyện lão Tư Lâm được kết nạp đảng như thế nào trước khi kể chuyện lão được làm chủ nhiệm hợp tác xã, cũng như chuyện đảng viên của mụ Tuyền Bếp.

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

Vùng rừng xa xăm

Truyện Thái Sinh

Trận mưa cuối thu còn vương lại chút bụi mờ rồi chấm dứt, để lại những vạt mây trắng nõn nà vấn vít trên các sườn núi, đỉnh rừng. Đã hơn hai năm đứng chân ở trạm gác rừng này, Nam chẳng còn lạ gì thời tiết nơi đây. Tiễn biệt mùa thu là những ngày mưa kéo dài ba bốn ngày trời, núi rừng ẩm xì, giăng mắc trong màn mưa bụi trắng đục như sữa, con đường ngoằn nghèo về Bản Tác lầy lội những bước chân trâu, đám trẻ con đi học phải đeo ủng tới đầu gối, còn các cụ già phải chống gậy bước đi cho vững.

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Cán bộ nguồn

Truyện Thái Sinh

Đội kéo mật mía của làng Tào năm ấy hoàn thành kế hoạch trước thời gian gần một tháng, lão Tư Lâm thay mặt đội kéo mật mang ba sản phẩm lên huyện dự triển lãm những mặt hàng chế biến thủ công nghiệp, gồm: mật nước, mật cô đặc đóng thành bánh, mật đường cát. Không ai có thể ngờ ba sản phẩm của làng Tào đều được chủ tịch huyện tặng bằng khen.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2019

Chị tôi

Truyện ngắn Thái Sinh

Chị Thành là con gái bác Huệ tôi ở xóm Chùa, hơn tôi đến bảy tám tuổi, ngày bé tôi vẫn thường qua nhà chị trèo na, trèo ổi. Bác Huệ sinh dăm sáu bận nhưng chỉ nuôi được có hai, đó là anh Lâm và chị Thành. Anh Lâm thì công tác trên huyện ở nhà còn lại một mình chị Thành. Chị Thành quý tôi lắm, mỗi lần tôi đến chị đều dẫn tôi ra vườn hái cho tôi những quả ổi chín vàng, hoặc khi ra đầm Vạc vớt rong chị đều rủ tôi đi cùng. Những sợi rong xanh mướt dài gần một sải tay được chị vớt đổ thành đống trên bờ. Tôi giúp chị chất vào đôi quang. Lẫn trong đám rong tôi thường nhặt được khi là chú lạc liễng đen nhánh, khi là chú thồm lồm lúc bơi phụt nước ra phía sau nom như một chiếc tàu thuỷ. Mỗi bận ra đầm chị đều ngắt cho tôi những bông sen thơm ngát, hay mò cho tôi một vốc củ súng để khi thổi cơm xong tôi và chị vùi những củ súng ấy vào bếp.

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

Chuyện làng Tào

Truyện Thái Sinh

Thằng Thụ

Dòng họ Trần Đình ở làng Tào có bốn chi, tôi ở chi thứ hai. Bố tôi là con trưởng nên gọi là trưởng chi. Chi của chúng tôi ban đầu chỉ có bốn anh em, đến đời chúng tôi thì có tám anh em, hiện giờ thì có ngót hai chục gia đình. Năm nào cũng vậy, từ ngày 15 đến 23 tháng Chạp, các chú ở nhà chọn một ngày họp mặt toàn thể các gia đình trong chi, tổ chức rẫy nội ngoài đồng rồi làm cơm cúng tổ tiên, sau đó thì ăn uống. Tôi đi làm ăn xa, khi kể lại những chuyện của làng, bạn bè tôi thường bảo: Đúng là chuyện của làng Tào… lao.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

Đội Nhung

Truyện Thái Sinh

Người dân làng Tào gọi Lại Văn Nhung là đội Khùng, bởi trước đây ông làm trong đội cải cách ruộng đất. Đội Nhung là con bà Nhuận, nhà nghèo rớt mùng tơi nên phải đi làm đầy tớ chuyên chăn trâu cắt cỏ cho nhà địa chủ Dương Huy Quảng ở xóm Dom – nay là thôn Thành Vương – để kiếm miếng ăn. Nhung có tính tắt mắt, nhiều lần ăn cắp củ khoai, đấu gạo, chai tương… mang về nhà. Một lần địa chủ Quảng bắt được đã đuổi Nhung không cho làm đầy tớ nữa. Nhung mang lòng thù hận địa chủ Quảng, năm mười sáu tuổi hắn theo đám buôn trâu làng Phùng Thương lên mạn ngược, từ đó nhiễm luôn cái bệnh dối trá, xảo quyệt của những kẻ buôn bán giang hồ. Khi về làng mang theo cô vợ là người dân tộc Thái khá xinh tên là Én, do nghiện thuốc phiện nên mặt cô ta trắng bệch như người lâu ngày không ra nắng.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019

Chú Dưỡng và đội nhạc hiếu

Truyện Thái Sinh

Chuyện tưởng đã xưa như trái đất mà té ra vẫn giàu tính thời sự, đẳng cấp bốn chấm không (4.0). Ở làng quê Việt Nam, cái tốt khi đã biến mất thì đúng là biến ngay tắp lự, biệt vô tăm tích, không cách gì kêu gào đánh thức nổi. Trong khi đó cái xấu, thứ mà người ta vừa ghét vừa căm vừa sợ, thì như con đỉa trâu thù lù kinh dị, chỉ biến tướng theo đủ các cách thức, để tiếp tục bám trụ một cách dai dẳng lì lợm trong cuộc sống, kiên trì lập trường dị dạng của giai-cấp-xấu-xí… 

Truyện khiến người ta phải cau mặt nhếch mép, để chua chát chửi thầm: Sao lại có thứ người dơ dáng mặt dạn mày dày đến thế!

Xin gởi tới các bạn truyện mới “ráo chuột” của nhà văn Thái Sinh.

VĂN VIỆT

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

Hồn không nhập mộ

Chuyện phiếm của Thái Sinh

Ngày mẹ tôi còn sống đã kể lại câu chuyện mà mẹ tôi được nghe từ ngày còn nhỏ.
Chuyện rằng: Ngày xưa ở làng mẹ tôi có một ông quan lớn, khi ở nhà có tên là Hai Đụn, học hành thi mãi chả đậu. Thấy vậy cha mẹ Hai Đụn mới xem bói, thầy bói phán rằng: Tên thằng bé xấu quá, lại sinh vào ban tối, nên dù có đỗ đạt cũng không được bổ làm quan. Muốn cho con thành đạt thì phải đổi tên...

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2019

Người nhà quê

Tạp bút Thái Sinh

Đầu năm, mời bạn đọc chút ký ức làng quê để nhớ tới vài kỷ niệm tỏ mờ nào đó mà chắc ai ai cũng có, về một miền quê có thật của tuổi ấu thơ, cũng có thể chỉ là một miền quê mơ màng trong sách vở…

Đã là Quê thì luôn chứa chan tình làng nghĩa xóm cùng những mối dây vô hình mà bền chặt của người cùng huyết thống, cùng niềm vui nỗi buồn nhỏ bé, dung dị...

VĂN VIỆT