Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Thu Phố. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Thu Phố. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2022

Đường dài trên quê hương

Truyện Hoàng Thu Phố

1.

Quỳ ngồi dưới giàn hoa giấy xanh thẫm vào ngày mưa, giữa con phố dài chừng trăm mét, phố nhỏ lác đác còn lại vài nóc nhà gỗ mái ngói xộc xệch bám đầy rêu thi thoảng lộ ra chút gì sứt sẹo của thời gian, buồn thiu, lay lắt. Như đôi mắt những người già buổi trưa nằm thiu thiu mà không sao ngủ được. Nếu không dừng chân lại, tìm cho mình một chỗ ngồi, giữa những tủn mủn nhỏ bé (mà không chắc cái gợi lên trong mình là bình yên hay chỉ một hơi thở giữa những bước chân của một ngày đang lặp đi lặp lại và dần trôi vào thứ gì đã cũ) mấy ai để ý thấy sự mỏi mệt già nua của nó. Quỳ hay ngồi ở quán này vào ngày mưa (cũng có thể mỗi khi Quỳ đến đây trời sẽ mưa? Làm sao biết được) quán có chỗ gửi xe, Quỳ gọi hai cốc trà, mưa bay nhẹ. Hôm nay mây nặng, tiếng kèn đồng thổi từ đầu phố, thế là đã có người chết vào đầu mùa đông. Một cô gái Quỳ nhìn không rõ mặt, váy trắng, đi dưới mưa, không ô và mũ nón. Bất chợt Quỳ muốn mời cô ngồi cùng, quán bên đường còn nhiều ghế trống - những chiếc ghế nhựa thâm thấp sắc mầu xếp không theo một trật tự nào, nhưng Quỳ nhìn không rõ mặt, khi ngước lên chỉ còn mưa, tiếng kèn đồng đã ngưng từ đầu phố, người đã chết vào đầu mùa đông.

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2022

Mưa, của màu xanh tối

Truyện Hoàng Thu Phố

1.

“Sinh bất phùng thời” – thế nào là sinh bất phùng thời? Kha hay nghe lảng vảng câu nói đó, đâu đó trong những không gian chật chội mình đi qua, nhưng không chú tâm cũng không hẳn hiểu rõ. Kha nghĩ chẳng nên đặt nặng quá điều gì, nhất là số phận, thứ mong manh có vẻ không mấy thuộc phận sự hiểu biết của con người. Có thể, nó chẳng trêu ngươi cũng chẳng ưu ái ai điều gì, đơn giản là một hành trình vãng lai bất tận nào đó, một vài linh hồn chợt có phút giây sa sút tinh thần, hay tỉnh giấc trong cuộc viễn du mơ màng và thế là như hạt bụi li ti li ti bị tụt rơi giữa cơn áp thấp, sà xuống và hiện diện bởi hình hài con người. Có thể chỉ là thế, một tình cờ, chẳng vui chẳng buồn, không có đặc ân hay đọa đày nào cả. Một ngẫu hứng, tụt lại, rơi rụng, chỉ có thế.

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2022

Mặt trời lụi tàn

Truyện Hoàng Thu Phố

1.

“Khi ánh sáng một lần nữa soi chiếu, ta bỏ lại tàn lụi thế giới này” (*)

Hiên nghỉ việc hai năm, dùng số tiền tiết kiệm để sống, chẳng làm gì, đơn giản chỉ là sống, lang thang và sống.
Điện thoại nhấp nháy sáng, Hiên để chế độ như vậy để bớt bị làm phiền, bớt những thứ quấy nhiễu mình từ đời sống xập xình chạy nhảy ngoài kia. Hiên thích khi nghĩ đến việc, một lúc nào đó từ bỏ những tiện nghi của thế giới này, không iPhone, không facebook, không gmail, không báo mạng, không ti vi, nói không với những giá trị mà ai ai ồn ã theo đuổi (trong số đó có mặt cả Hiên lúc này). Hiên sẽ tự do theo đúng nghĩa – trong suy nghĩ, có thể đi bất cứ đâu mà không cần đoái hoài điều gì cả (và không bận tâm xem có ai đó nhắc nhở, có ai đó có thể đang kiếm tìm, hay dõi theo mình ở bất kỳ nơi đâu trên những không gian ảo vô nghĩa hoàn toàn đó). Như có lần Hiên xem một bộ phim, kẻ đao khách lang bạt nửa đời chọn cách dừng lại ở lưng chừng thanh xuân, trú chân trên một ốc đảo mở một tửu điếm giữa bạt ngàn mênh mông mặt trời với cát bỏng, sống lẳng lặng giữa lay lắt muộn phiền, vài thứ chờ đợi trong vô vọng, ngày tháng như đang dần vứt đi. Và mỗi năm khi cơn gió Đông đầu tiên táp vào cái chuông gió cũ kỹ xỉn màu như thể tất cả đã lãng quên kẻ giang hồ tự quên mình đó, một người bạn không tên, không rõ tung tích, không biết quê hương, lại xuất hiện. Hiên không nhớ họ đã đối đáp trong câu chuyện bằng những gì, chỉ biết sau ba ngày ngồi với nhau và rượu, kẻ không quê hương đó lại bỏ đi, để lại những lửng lơ không giải thích nổi, và lời hẹn tái ngộ khi gió Đông thổi một lần nữa vào năm sau, không có tiệc chia tay, không những câu nói hay cái bắt tay của cuộc đưa tiễn vẫn thường thấy, kẻ ra đi thì biết ra đi, kẻ ở lại biết mình ở lại. Hiên có bao giờ đến đoạn phiêu du như vậy, có một nơi bơ vơ như một địa chỉ để đi và đến, một thứ biết sẽ không phải kiếm tìm, – và cứ như lịch đã hẹn, Hiên sẽ giã biệt những bùng nhùng đang vây lấy mình trong mỏi mệt rời rã này, lang thang bất chợt như bất cứ kẻ si tình ăn phải bùa mê nào, như cọng cỏ nảy những màu chồi xanh trên năm tháng đìu hiu mà không cần trông ngóng hay hy vọng quá nhiều vào điều gì, vào thứ gì mà thực ra chỉ là ảo vọng bên rìa đời sống.
Cuộc gọi nhỡ lần thứ ba, màn hình lưu lại thứ ánh sáng trong nhờ nhờ xanh hắt lên trước khi vụt tắt. Ngày đang tắt.
Tháng bảy, vàng óng. Mùa hè, buổi chiều đang gió. Hiên cởi trần nằm như con cá ươn bị quăng lên bờ cỏ, chung quanh nào cơ man là nắng, mắt lim dim.

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2022

Thơ Hoàng Thu Phố

 

Bài thơ của Kha

muốn viết xong bài thơ vào buổi sáng
trong quán rửa xe
bên đường: một đám ma dựng rạp
người chết thì chả biết gì!
vẫn chỗ ấy bữa trước là đám cưới
người sống cũng chả biết gì!
mây mùa hạ hay mưa mùa thu
nàng ca sĩ xăm môi đỏ đi giầy đỏ đứng trong căn phòng lập lòe rợp đỏ, hát: “chảy đi sông ơi!”

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

Thơ Hoàng Thu Phố

Để quên

nằm ngồi đã đủ
đi đứng ngó nghiêng đã đủ
.
muốn đời sống quên mình đi
bạn bè quên mình đi
cả mình nữa quên mình đi
trú ẩn vào đâu đó
trong cõi của mình
bàn tay của mình
trí nhớ rệu rã của mình
có khi là tia mắt đăm đắm bạc phếch rơi xuống lách cách thành tiếng buổi chiều, của mình (sẽ trốn đi vào đó với vài khoảnh khắc)
sẽ nho nhỏ vui biết bao khi biết mình đang sống và tự lãng quên
(như đêm nhỏ nhắn hình hài khoác áo choàng màu đen nằm ngủ, ru những giấc giống loài)