Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hạ Tháp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hạ Tháp. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

Chuyện một gã tâm thần

Truyện

Trần Hạ Tháp

1.

Những câu hỏi cũ mèm và nhàm chán. Người ta lặp lại y chang trong mỗi định kỳ kiểm tra bệnh lý. "Ông vào đây bao lâu rồi? Nhớ không?" . Và cứ thế, như máy hát vừa nhấn nút play, hắn trả lời kiểu đầu từ mòn nhẵn:

-Nhớ quá chứ. Ngày cái cổng kia kìa... Đấy, đóng lại sau lưng. Khi đã ngộ ra thì quá trễ.

-Ngộ ra à, còn ngộ thêm gì nữa?

-Nhiều lắm. Chẳng hạn qua một thời thanh xuân oan uổng do đã uống quá nhiều chất kích thích độc hại... Nói chung dần trở thành thiểu năng trí tuệ hay tình trạng không ngoài giải thích ấy. Khốn nạn, lại cứ đinh ninh thuốc bổ khoẻ tinh thần hiếm có.

-Ông muốn sớm ra khỏi nơi nầy chăng?

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Kẻ hát rong không cần quen biết

Truyện

Trần Hạ Tháp

1.

Đàn bò nhẩn nha bên từng nấm mộ. Riêng gã ngồi dựa lưng vào một tấm bia đá hướng mặt lề đường. Mắt nhắm, mồm gã chăn bò vẫn ê a hát mãi. Trần dừng xe gần đó, bảo thằng bạn ngồi sau lưng:

-Mi đi vô nhanh ra, tau đợi.

Hắn chưa chịu đi, ngơ ngác:

-Mày chờ chỗ nào? Đoạn quốc lộ đâu quán xá gì, trống không hà.

-Không cần biết, cứ ra là có tau... Mi rườm rà hoa lá cành khi mô rứa? Bỏ Huế đi mấy chục năm học đâu cái tật, hở chút ngồi quán ni quán nọ. Người Huế thân là về nhà. Không chơi quán xá nghe mi. Nhớ lại chưa? Tau đứng đây hút thuốc, không đi mô hết.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Cầm thú truyền kỳ

Truyện

Trần Hạ Tháp

1.

Trở thành hai con vật kiểng trong cơ ngơi đồ sộ của ngài Đại gia, chúng nghiễm nhiên xếp ở "số đỏ" trong danh mục số phận. Từ đấy, lắm giai thoại được khoác lên mình Khỉ và Vẹt để phù hợp "khí độ" của Đại gia chủ nhân lịch lãm. Câu chuyện kể dẫu mang sắc thái "truyền kỳ", cũng là cách đồng bộ với nghệ thuật giai-thoại-hoá của những ai từng quan tâm đến chúng.

Chuồng Khỉ, lồng Vẹt đâu cách nhau là bao. Tất cả đều tồn tại trong không gian mênh mông của khuôn viên toà biệt thự. Một hôm, chủ nhân triệu tập các tay chân thân tín bàn kế hoạch làm ăn. Có một kẻ ngó qua cửa sổ, vung tay chỉ cái chuồng Khỉ bên ngoài, nói lớn:

-Tại sao không là Hầu vương nhỉ?

Mọi người ngơ ngác. Chủ nhân gật gù đắc ý. Trợ lý đứng dậy, tiếp tục hiến kế sau cái đề tài vừa được gợi ý:

-Tây du ký ca ngợi Tôn Ngộ Không 72 phép thần thông quảng đại, Trời cho phong tước Tề thiên Đại thánh. Tôn Ngộ Không đã là mệnh Hầu vương, Hoa Quả sơn nơi triều đình chầu ngự đâu thể trống rỗng thế này? Em đề nghị thiết kế chuồng Khỉ cho hoành tráng hơn. Nhất là, cần có ngay Hoa quả sơn để ứng với "triệu cát tường", để linh khí càng thêm vượng phát... Thưa anh…

-Tốt. Giao chú mày tùy nghi chỉ đạo, thực thi ngay nhé…