Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Thị Thấm Vân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Thị Thấm Vân. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 149): Lê Thị Thấm Vân – Thế Uyên

Lê Thị Thấm Vân nhìn từ Thế Uyên
clip_image001
Tương tự Dương Như Nguyện, Lê Thị Thấm Vân thuộc thế hệ thứ 1 rưỡi, nói một cách cụ thể theo ngôn ngữ của một nhà văn nữ khác đồng lứa: “Chúng tôi rời Việt Nam ở tuổi rất nhỏ, đến máu con gái cũng còn chưa có”... Các cô này đều theo học trường Mỹ từ lúc thiếu thời, tốt nghiệp các đại học Mỹ và chịu tác động đồng hóa sâu đậm của các melting pot loại hạng nhất, là chính các đại học đã theo học, điều không hoặc khó thấy ở dân Việt tốt nghiệp đại học Pháp. Cũng như Dương Như Nguyện, nhà văn nữ hai lần tiến sĩ, Thấm Vân khi viết văn cũng để lộ dễ dàng và rõ ràng ảnh hưởng văn hóa Mỹ của mình, trích dẫn thơ văn tiếng Anh thoải mái, dẫn chứng hơi nhiều các tác giả tây phương đủ loại, đủ kiểu.
Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 148): Lê Thị Thấm Vân – Lê Thị Mận

Tiểu sử
Tên thật: Lê Thị Hoàng Mai. Sinh năm 1961. Hiện đang cư trú tại California, Hoa Kỳ.
Tác phẩm
Đôi bờ (tập truyện ngắn 1993) – Mùa trăng (tiểu thuyết 1995)
Việt Nam ngày tôi trở về (tiểu luận 1996) – Xứ nắng (tiểu thuyết 2000)
Âm vọng (tiểu thuyết 2003) – Bóng gẫy của thần tích (tiểu thuyết 2006)

Lê Thị Thấm Vân hiện sinh sống tại Hoa Kỳ.
Tác phẩm đã xuất bản:
Đôi bờ (tập truyện ngắn) 1993.  
Mùa trăng (tiểu thuyết) 1995.  
Việt Nam ngày tôi trở về (tiểu luận) 1996.  
Yellow light (thơ) 1998.  
Xứ nắng (tiểu thuyết) 2000.  
Âm Vọng (tiểu thuyết) 2003.  
Bóng gẫy của thần tích (tiểu thuyết) 2005.

Tác phẩm sẽ xuất bản:
Những người đàn bà đến từ Hỏa Tinh (tiểu thuyết)  
Mùi của riêng em (thơ)

Theo damau.org
clip_image002
Lê Thị Mận, cái tên nồng mùi cây trái, đầy nữ tính và rất Việt Nam, nhưng qua xứ Mỹ này thì hoàn toàn trái ngược. Mận biến thành Man – gã đàn ông. Gặp nhau, tử tế thì chào: “Hi, Man!” kèm với nụ cười cởi mở. Còn không, sẽ là: “Come on, Man!”. Nếu giọng kéo dài, người nghe thoáng chút dịu dàng, chở che. Còn nếu nói nhanh, người nghe nghĩ ngay đến hình ảnh hai đứa Mỹ con đang hùng dũng xăng tay áo lâm vào cuộc chiến.
Lê Thị Mận, tên con bạn tôi quen từ năm cuối trung học. Những lần gặp tôi, tình cờ hay cố ý, thì y như rằng, đời nàng đang vào ngõ bí, và tôi là bờ đê được nàng dựng lên để ngăn dòng thác ào ào tuôn chảy. Bờ đê nhìn từ xa thì rất ư kiên cố, như thành trì chống cộng, nhưng lại gần sờ mó, thì nó chỉ là bờ tường được đắp bằng tảng đất sét.
Mận, hai vai ngang và mỏng đi với cái cổ đầy xương. Nhiều lần nhìn Mận rung vai ngồi khóc, tôi không thể không đếm tới đếm lui. Trên khuôn mặt Mận, từ nước da đến mắt mũi miệng, ba điểm chính đều phẳng lì không để lại dấu ấn cho người đối diện. Ngoại trừ cặp lông mày rất đặc biệt, rậm rạp và đen thui, giao nhau ở giữa bằng một vòng xoáy quăn tít, càng về phía thái dương càng có khuynh hướng đi lên. Nhìn như hai thanh kiếm đẹp nằm gát ngang.
Lần đầu gặp Mận là buổi trưa. Tôi vừa xong giờ toán, còn Mận trong thư viện bước ra. Mận đi trước tôi vài bước, dáng đi nửa lúc thúc nửa lủi thủi, vai đeo cái túi chứa rất nhiều sách. Cái jacket màu đỏ đậm phủ trọn người. Mận bước một bước tôi bước một bước. Mận bước hai bước tôi bước hai bước. Gió cuối đông thổi những sợi tóc đen của nàng bay bay. Nhìn Mận từ phía sau, bỗng dưng không hiểu sao tôi nghĩ cô này là đồng hương. Nghĩ thế, tôi cố vội bước nhanh. Khi qua được mặt nàng, tôi quay phắt nhìn thẳng vào mặt Mận, cái nhìn vừa thỏa tính tò mò lại vừa sỗ sàng vô lý. Mận cũng thoáng nhìn lại tôi, nhưng liền né tránh, có gì ái ngại lơ ngơ trong đôi mắt đó? Tôi bước nhanh qua mặt Mận, còn cố ngoái cổ nhìn lui, bụng nghĩ thầm, “Việt Nam da vàng mũi tẹt chính cống, không chạy đâu được!”.
***
Khoảng vài tuần sau ngày “coi” cho được mặt Mận, một buổi chiều, sau giờ tan học, hai đứa ngồi trên băng ghế trước cổng trường, Mận kể tôi nghe lý do nàng đi Mỹ. Trước khi kể Mận khóc rất lâu và cứ ấp úng không biết bắt đầu “vào đề” như thế nào, mặc dầu Mận tự ý muốn giải bày tâm sự. Bao Kleenex sử dụng thấm nước mắt của Mận gần hết, vậy mà Mận vẫn cứ loay hoay ngồi khóc. Tôi bực mình, hết cả kiên nhẫn, lòng thương xót lúc đầu tan biến. Tôi hỏi một câu rất lạnh:
“Vượt biên, bị rape hả?”.
Thay vì ngưng ngang tiếng khóc, tay phải chùi nước mắt, tay trái chùi nước mũi, đứng bật dậy như lò xo, chửi thẳng vào mặt tôi là thứ ăn nói hồ đồ. Trái lại, Mận nói nhỏ, rất nhỏ:
“Không , không phải như thế Ellen ạ”.
“Thế thì sao?”.
Giọng tôi hơi bực. Tối hôm trước, tôi xem một phóng sự về những người đàn bà, con gái Việt Nam bị hải tặc Thái Lan hãm hiếp trên đường vượt biên giờ vẫn còn bị ám ảnh. Hai chân tôi khoanh tròn trên ghế, tay bứt cọng cỏ khô vò nát. Tôi không nhìn Mận:
“Thôi, không nói thì thôi, việc gì phải khóc”.
Tiếng khóc Mận dịu dần rồi im hẳn. Hai tay nàng nửa vân vê nửa chà xát cái túi đựng sách màu đen kê trên đùi.
“Ellen, để mình nói…”.
Và nàng bắt đầu nói.
“Ellen có thấy anh chàng mỗi chiều tan trường đến đón mình không?”.
“Ừ, có thấy. Phải anh chàng gầy nhom hay đội mũ ngược không?”.
“Ừ, ừ anh Tánh đó, ảnh hơn mình năm tuổi. Ảnh đã đưa mình sang đây, bị ảnh là tài công nên chủ ghe cho được bốn chỗ, ba má ảnh hai chỗ, hai chỗ còn lại là của ảnh và mình. Suốt mấy ngày lênh đênh trên biển mình cứ loay hoay làm sao duỗi thẳng được hai cái chân…
Ở Việt Nam nhà mình nghèo lắm, nghèo đến độ không thể nghèo hơn được nữa. Học xong lớp ba mình phải ở nhà phụ má coi em. Trên mình có một ông anh, dưới mình có bốn đứa em. Ba mình bị liệt, má mình bán rau ngoài chợ. Cả nhà ăn bữa đói bữa no. Một hôm đi ngang nhà bà hàng xóm, thấy người lớn con nít bu quanh, mình tò mò vô coi. Ôi! Thùng quà từ Mỹ gửi về. Những bịch bánh kẹo xanh xanh đỏ đỏ nằm lẫn giữa đống vải vóc, thuốc lá… Mình đứng trố mắt, tưởng đang nằm mơ.
Thùng quà của bà hàng xóm nhận được từ đứa con gái lớn ở Mỹ đã làm mình thắc mắc nơi được gọi là nước Mỹ. Mình nghĩ nếu đi được qua bên đó, mình cũng sẽ gửi về cho cả nhà những thùng quà còn to hơn vậy nữa, dù mình không biết nước Mỹ nằm ở đâu. Mười lăm tuổi, mình chưa hề bước chân ra khỏi cái xóm chài nghèo nàn đó.
Anh Tánh xuất hiện như vị cứu tinh.
Tánh xấu trai, mình biết chứ, nhưng ảnh được cái khôn lanh, má mình nói vậy. Ảnh lanh hơn mấy tay công an trong xóm, qua mặt tụi nó vù vù. Gặp má mình lần đầu, ảnh xưng má má con con ngọt xớt. Mà lần nào ảnh đến nhà mình, tay ảnh cũng xách cái bịch hay bưng cái rỗ đựng đầy cá tươi.
Đêm đầu tiên đến được đất Thái, sau khi “đè” mình xong, ảnh nói: “Lần đầu gặp em, anh nghĩ em phải là vợ anh. Nếu đi Mỹ, bằng mọi cách anh phải đưa em theo”. Rồi anh tiếp, giọng nghiêm nghị: “Chỗ ngổi của em trị giá hai cây. Má thằng Lân cạnh nhà sẵn sàng trả nếu anh không đưa em đi”. Mình đi Mỹ là vậy, chỉ vì thùng quà của bà hàng xóm”.
“Thế có thương anh Tánh không?”. Tôi nhanh nhảu.
“Sợ chứ không thương”.
“Sao lại sợ?”. Tôi tò mò.
“Ừ, sợ lắm! sợ lắm!”. Tôi thấy chữ sợ hiện rất to, rõ trong mắt Mận. “Sợ mỗi đêm, người anh đổ ập lên người mình, rồi bàn tay, ngón chân anh… Trời, đau đớn lắm. Ellen không biết chứ…
Giống như ai lấy con dao cùn vừa cứa vừa đâm vô thịt”.
Kinh nghiệm về đàn ông con trai tôi hoàn toàn mù tịt. Mận là đứa đầu tiên “dạy” tôi bài học kinh nghiệm sinh lý không chuẩn bị trước. Tôi nghe, thắc mắc lẫn tò mò, nhưng lại ra giọng người lớn:
“Đau thì đừng cho lại gần. Mình không muốn thì không ai làm gì được mình”.
Rồi tôi tiếp, nhỏ giọng, như nói với mình.
“Mà sao lại đau đớn đến thế nhỉ?”.
Tôi đề nghị với Mận là nên báo cảnh sát. Mận giật nảy người hoảng hốt: “Không, không được. Ảnh dọa nếu kêu cảnh sát, ảnh sẽ giết”. Mận nói lúc hắn “dọa”, mắt hắn lăm lăm nhìn về phía con dao to bản dùng để chặt thịt gà.
Trời, chỉ hai cây vàng, cái giá Mận phải trả. Tôi nghe không thể chấp nhận được. Hai cây vàng, to hay nhỏ, trị giá bao nhiêu, tôi không cần biết. Nhưng đánh đổi hai cây vàng để phải ở bên cạnh người mình khiếp sợ như ác qủy suốt đời. Ác qủy hành hạ mình mỗi đêm để đạt cơn thống khoái. Tôi nghĩ đến sự tàn ác và bất công. Tôi phải tìm cách giúp Mận thoát khỏi cảnh hãi hùng.
Tôi nhanh nhảu kể hết cho bà Betty làm counselor trong trường. Qua ngày hôm sau, bà gọi tôi và Mận vào phòng. Lúc tôi ngồi giữa bà Betty và Mận, đóng vai thông dịch viên, tôi bỗng nghĩ IQ của Mận chắc có vấn đề. Tiếng Việt lẫn tiếng Anh, tiếng nào cũng ấp úng. Mận qua Mỹ ở tuổi mười bảy, tuổi vị thành niên, nghĩa là phải ngồi ghế trung học một năm. Tôi nghĩ, phải chi nàng đến Mỹ chậm đi một năm, biết đâu lại đỡ hơn. Đỡ phải thấy cái dáng đi nửa lúc thúc nửa lủi thủi trong sân trường với đôi mắt thất thần như kẻ đi lạc, cùng với cái túi chứa sách trĩu nặng trên vai. Mỗi lần trông thấy, tôi cứ thắc mắc biết chủ nó có học được chữ nào không? Sao phải tự hành hạ vác trên người đống sách như thế. Lại phải đi giáp vòng sáu lớp học mỗi ngày, kể cả giờ PE. Giờ mà Mận than khổ sở nhất, vì phải thay áo quần trước hàng chục con mắt tụi Mỹ chung quanh. Tôi nói với Mận rằng tụi con gái Mỹ chẳng đứa nào hơi sức đâu nhìn. Mận nói: “Có chứ, tụi nó nhìn kỹ lắm”. Sau này, có dịp bơi chung, lúc Mận thay áo tắm, tôi cũng phải thắc mắc sao nàng nhỏ con, chân tay lỏng khỏng, cổ toàn xương, tóc thưa mỏng nhưng sao vú nàng vĩ đại thế. Hai đầu vú đỏ hồng, bầu vú căng tròn trắng mịn, vài sợi gân xanh li ti. Nhìn, tôi thầm nghĩ chắc ông trời gắn lộn.
Một tuần sau ngày gặp bà Betty, Mận về ở với ba má nuôi người Việt gốc Chợ Lớn, có mấy đời buôn bán nồi niêu soong chảo. Tiền bạc tính kỹ từng xu. Ông bà có bốn người con, tuổi từ tám đến mười tám. Nhà có bốn phòng ngủ, Mận chia chung phòng với đứa con gái thua nàng một tuổi. Hai cây vàng như thế đã trả xong nợ. Giờ đây thùng quà gửi về cho má và mấy đứa em đang ở Việt Nam đành coi như… gửi gió cho mây ngàn bay.
***
Tôi không gặp lại Mận đúng hai năm sau. Bởi xong trung học, tôi lên thẳng đại học ở thành phố khác. Mùa hè tôi về thăm nhà. Một buổi chiều thứ bảy tôi đi biển về, thấy Mận ngồi sẵn ở phòng khách đợi tôi. Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, còn Mận, nàng mừng rỡ khi gặp lại tôi.
“Mình ngồi đợi Ellen từ chặp trưa đến giờ. Má Ellen nói Ellen… sắp về, mình cứ ngồi đợi…”.
Lâu rồi nay mới nghe lại giọng nói nửa vời của Mận, tôi thấy thoáng vui trong lòng. Bóp bóp vai Mận, tôi hỏi:
“Chà, coi bộ mập ra”.
Mận bỗng sầm ngay nét mặt. Nét mặt trước đó một phút tôi nhìn có chút nắng trong. Khuôn mặt ủ ê, nhợt nhạt đi kèm với giọng nói ấp úng cố hữu của hai năm trước ngồi ở băng ghế trước cổng trường bỗng hiện nguyên hình.
“Chuyện gì nữa đây?”. Tôi hỏi.
“Ờ, ờ thì…”.
“Thì sao?”. Cái tánh nóng nảy, thiếu kiên nhẫn trong tôi mỗi khi gặp Mận lại chợt ào đến.
“… Thì… mình đang có bầu”.
“Cái gì? Có bầu hả? Mà lấy ai vậy?”. Miệng tôi hỏi nhưng mắt lăm lăm ngó xuống cái bụng của Mận. “Bộ về ở lại với thằng cha Tánh rồi hả?”. Tôi hỏi hồ đồ.
“Không, không phải anh Tánh, mà là… A Khuèn”.
“A Khuèn là ai?”.
“Ảnh là con trai lớn của ba má nuôi… mà hồi trước Ellen chở mình tới đó, nhớ không?”.
“Oh! Your foster parent”. Tôi chợt nhớ ra khuôn mặt ông bà Tàu lai keo kiệt mà Mận thường kể tôi nghe ngày trước.
“Đã biết con trai hay con gái chưa?”. Vừa hỏi tay tôi vừa nắn nắn bụng Mận, tìm kiếm đứa bé.
Mận lắc đầu.
Tôi nhìn đồng hổ trên tường. Năm giờ kém năm. Bỗng Mận níu lấy áo tôi.
“Mình đến định hỏi Ellen cái này”.
Tôi nhìn thẳng, sâu vào mắt Mận. Linh cảm có chuyện không lành gì nữa đây.
Mận đợi tôi tắm xong. Hai đứa đi bộ ra quán ăn Mễ Tây Cơ đầu đường. Lúc ngồi đối diện tôi, tay phải Mận chống cằm, tay trái gõ lóc cóc trên mặt bàn formica màu xanh lá đậm. Những ngón tay với móng cắt cụt gây tiếng động đục, rời rạc. Âm thanh gõ nhịp khác hẳn những điều tôi đang nghĩ trong đầu về Mận. Nàng như đám rơm khô sắp bị gió thổi ngọn lửa táp vào. Và tôi, kẻ có bổn phận phải tạt thùng nước vào đám rơm khô ấy.
“Tìm tui có chuyện gì vậy?”. Tôi hỏi thẳng vô đề.
Mận đưa mắt nhìn tôi rồi nhìn sang chỗ khác. Khuôn mặt Mận đầy đặn hơn khi đang mang thai.
“Mình có cái này hỏi Ellen, tại không biết hỏi ai. Tuần rồi bác sĩ gọi mình đến phòng mạch, nói cái gì gì đó mình nghe không hết. Mình định nhờ Ellen đưa mình đến gặp bác sĩ, hỏi rõ…”.
Thái độ ngập ngừng, giọng nói nhỏ pha chút hụt hơi.
“Ổng nói cái gì có còn nhớ không?”. Tôi hỏi.
“Ổng nói cái gì mà down syndrome, rồi giữ đứa bé hay không là tùy mình và anh A Khuèn”.
Tôi nghe giật nảy người.
“Thế Mận và ông xã đã bàn gì với nhau chưa?”.
Vừa nhắc đến hai chữ “ông xã” là Mận bật khóc. Tôi chỉ biết ngồi lặng thinh. Những cái xương ở cổ càng hằn rõ mỗi khi nàng nấc. Đợi tiếng khóc nguôi ngoai, tôi hỏi nhỏ:
“Bộ ổng có bồ hả?”.
Mận gật đầu.
Tôi nhìn cặp lông mày trên khuôn mặt Mận, thầm nghĩ, hai thanh kiếm nằm gát ngang thế kia thì đúng ra phải có số trị… đàn ông, chứ sao con nhỏ này lại ngố thế không biết.
Qua ngày hôm sau tôi chở Mận đến gặp bác sĩ. Sau khi trình bày rất kỹ về bệnh tình đứa bé, thường không phải làm test ở tuổi Mận, phải trên ba lăm, nhưng vì A Khuèn có người em sanh đôi bị down syndrome. Trên đường về, Mận ngồi yên lặng. Gần tới nhà, còn khoảng một block, bỗng dưng Mận hỏi:
“Nếu là Ellen, Ellen giữ hay phá?”.
“Phá”. Tôi nói nhanh. “Đẻ ra, khổ Mận và tội nó cả đời”.
Mấy ngày sau, Mận đi trục đứa bé ra khỏi người nàng.
Lần gặp đó, tôi quên hỏi Mận là đã gửi được thùng quà nào về cho má và mấy đứa em ở Việt Nam chưa.
***
Một tối chủ nhật, sau khi ngồi ngốn mấy chục trang cho môn thi vật lý ngày mai, lưng và hai con mắt mỏi nhừ, đang sửa soạn đi ngủ thì tôi nhận được cú phone từ Mận. Lần này, nàng vô thẳng đề tài:
“A Khuèn đuổi mình ra khỏi nhà, mình chẳng biết đi đâu, Ellen cho mình đến ở tạm được không?”.
Biết trả lời sao, khi câu hỏi đã trình bày rõ ràng như thế.
“Ừ, được. Nhưng không biết Mận đến bằng gì. Sáng mai tui có midterm”.
“Mận đi Greyhound được, Ellen đừng lo, cho mình xin cái địa chỉ”.
Sau khi cúp điện thoại, tôi nghĩ, xứ Mỹ đã thay đổi được Mận. Nàng lanh hẳn ra. Tự kiếm được số phone của tôi, biết mình muốn gì, dám lấy greyhound một mình xuyên qua mấy thành phố để đến gặp tôi.
Gặp lại Mận lần này, nàng gầy hẳn đi. Tóc đã thưa giờ thưa hơn. Trên khuôn mặt, vẻ mỏi mệt hiện rõ nhất. Mận kể tôi nghe chuyện nàng bị chồng đuổi ra khỏi nhà. Vừa nghe tôi vừa thắc mắc, tại sao đời con nhỏ này có lắm chuyện buồn thế!
Mận kể người đàn ông thứ nhì đến trong cuộc đời nàng thô lỗ, tục tằn với nàng biết bao. Một buổi chiều đang ngồi vừa lặt rau cạnh góc bếp vừa coi ké phim bộ với đứa em chồng, A Khuèn đánh bạc về, bị thua, đi ngang chỗ nàng ngồi, khi không đá bay cái rỗ rau, rồi túm cổ áo Mận, nói: “Cái mặt hãm tài. Mặt mày giống con khỉ đột trong sở thú. Cút khỏi mắt tao ngay!”.
Vì câu nói này, tôi lại phải nhảy vào vòng chiến cuộc đời Mận. Nhưng khác với mấy lần trước, đưa nàng đi bác sĩ hay counselor. Lần này, tôi bảo nàng cứ ở tạm với tôi rồi từ từ kiếm việc gì làm, mặc dầu trong thời gian đó tôi là sinh viên nghèo.
Ra đi lần này, hai chân Mận vững vàng thêm được một chút. Trường đời dành cho Mận nhiều bài học hơn trường ốc. Tối hôm đó, lúc Mận đứng thay áo ngủ, tôi nhìn thoáng, hai bầu vú nàng vẫn còn tròn trĩnh, bắt mắt như ngày nào.
Hai tuần sau, Mận có việc làm mới, phụ lặt vặt trong nhà hàng Tàu. Làm hơn một tháng, Mận kiếm được chỗ ở gần nhà hàng hơn. Như thế tạm yên ổn.
Vài tháng sau, tình cờ gặp Mận trong chợ Lucky. Đi cạnh Mận là người đàn ông trên dưới ba mươi. Mận giới thiệu anh tên Sáng, rồi cười cười khoe: “Ảnh là bếp chính, còn mình sắp được làm bếp phụ”. Tôi ngớ ngẩn hỏi: “Được làm bếp phụ thì sao?”. “Thì được tăng lương và…”… Nàng bỏ lửng câu nói. Tôi bỗng hiểu ngay. “Được ở cạnh chàng cả ngày phải không?”. Hai má nàng ửng hồng như hai quả mận khi nghe tôi nói đúng tim đen.
***
Ngày tôi ra trường cũng là ngày tôi nhận được thiệp cưới của Mận cùng anh chàng đồng nghiệp. Lúc cầm trên tay tấm thiệp, họ và tên cô dâu chú rể in chồng chéo lên nhau, tôi nghĩ, lần này có cưới hỏi, có lựa chọn, Mận sẽ không có lý do gì tìm gặp tôi nữa. Đêm hôm đó, nằm cuộn mình trong chăn ấm tẩm hơi hướm thân thuộc của mình, tôi bâng khuâng nghĩ, Mận và tôi cùng tuổi, sao nàng đã nếm đủ tình trường. Còn tôi, loay hoay đời mình thế nào mà giờ đây vẫn còn trinh!
***
Bẵng đi nhiều năm, tôi không gặp lại Mận và cũng chẳng nghe tin tức gì. Phần tôi, sau khi ra trường, kiếm được việc làm ở nhà lọc nước của thành phố. Cuối tuần, cùng vài người bạn tình nguyện làm chương trình Việt ngữ trên đài truyền hình.
Một buổi sáng thứ bảy, Mận đến tìm tôi. Tay nàng dắt đứa bé gái độ hơn ba tuổi. Mận nói tình cờ xem tivi thấy tôi nên ghé lại thăm. Mận bây giờ trông khác hẳn, so với lần cuối tôi gặp. Tóc nàng uốn cao, bận cái váy ngắn bó sát thân hình đẫy đà của người đàn bà xuân thì, mất hẳn dáng dấp thời con gái. Đôi lông mày rậm rạp như hai thanh kiếm đẹp nằm gát ngang, giờ đã thay đôi lông mày xăm màu hạt dẻ hình bán nguyệt. Tôi ngồi xuống, ôm sát con bé vào lòng mình, hỏi nhỏ:
“Cháu tên gì?”.
“Ellen”.
“Ellen”. Tôi lặp lại, thoáng xúc động.
“Tên Mỹ mình chọn tên bồ đặt cho nó, tại thấy bồ học giỏi”. Mận nói. “Còn tên Việt mình đặt là Thanh Nhàn, tại mong lớn lên, đời nó không vất vả như má nó”. Lúc nói, khuôn mặt Mận điềm tĩnh, giọng cũng không còn ấp úng như xưa.
Tôi định nói tên tôi giờ đã đổi lại Ái Lan, tên ghi trong giấy khai sinh. Tên Ellen trả lại cho Mỹ quốc rồi. Nhưng thôi.
“Mận vẫn còn ở với chồng, phải không?”. Tôi hỏi.
“Không, hai đứa đã ly dị hơn một năm. Tại anh ấy về Việt Nam miết, rồi có con bồ nhí bên đó. Làm bao nhiêu tiền cũng đổ vào những chuyến đi đi về về Việt Nam. Mình cản anh hoài, nhưng anh không nghe. Cuối cùng chịu hết nỗi, mình ra tòa làm đơn ly dị”.
“Thế Mận đã về lại Việt Nam lần nào chưa?”.
“Ba lần rồi. Mỗi lần về mình chỉ muốn ở luôn bên đó với bà già nhưng không biết làm nghề gì để sống. Còn phải nuôi con nhỏ này nữa”. Vừa nói Mận vừa xoa đầu con bé.
“Thế Mận đang làm nghề gì?”.
Im lặng vài giây, Mận nói nhỏ: “Mình đang làm cho một quán bia ôm”.
(Hình ảnh những nấm mộ nằm thật đều tôi nhớ ngày còn bé mỗi lần theo mẹ vào nghĩa trang thăm mộ bố. Và rồi, mường tượng đến những quán bia ôm được dựng vội sau gần hai mươi năm kết thúc cuộc chiến).
Người ta thường nói, có khổ rồi mới biết sướng, và hạnh phúc hay khổ đau ai cũng đều/được trải qua. Tôi ngờ lắm, bởi đem điều này áp dụng lên con bạn tôi quen từ thời trung học, chỉ thấy nó nếm toàn mùi vị khổ đau. Ngần ấy năm, gặp lại Mận, vẫn như cánh bèo, biết dạt về nơi đâu?
Khi đứng nhìn hai mẹ con Mận đi ra bãi đậu xe, tôi mím chặt môi, hai tay xoa mớ tóc, mắt ngước nhìn bầu trời xanh cao, cố nhìn thật xa, lòng ước mong không phải nghĩngợi gì.
Thứ Ba, 30 tháng 4, 2019

Lê Thị Mận

Truyện Lê Thị Thấm Vân

18301900_10207082111849789_5076751154937989096_n - Copy - Copy

Lê Thị Mận, đó có thể là tên của hàng vạn cô gái Việt nếu không sinh ra ở vùng nông thôn nghèo ắt cũng thuộc tầng lớp bình dân thành thị. Và với cái tiểu sử cộng tính cách ấy, cuộc đời sẽ mở ra rất nhiều nghịch cảnh đón chờ cô. Vượt biên thành công để nhập vào xã hội Mỹ nhưng cô vẫn phải trả giá cho những gì đã lặm sâu vào đầu từ khi còn sống trên đất Việt. Những truân chuyên của cô không phải do tài hoa nên bạc mệnh, không phải vì nhan sắc mà sa cơ. Không đẹp, không tài sản, kém cả trí thông minh…, họ sẽ là “món hàng” mà bất cứ kẻ cơ hội nào cũng muốn sở hữu, buôn bán…

Đọc để thấm thía cho một phận người. Có đi đâu cũng vẫn phải hứng chịu điều bất hạnh. Bởi vì đã là đàn bà, lại còn sinh ra trên xứ sở như Việt Nam…

Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn truyện ngắn này của Lê Thị Thấm Vân, một mảnh ghép cho ngày 30 tháng Tư…

VĂN VIỆT

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

Truyện cực ngắn Lê Thị Thấm Vân

Nhà văn Lê Thị Thấm Vân vừa gởi cho Văn Việt ba truyện cực ngắn của chị.

Cả ba truyện cộng lại chỉ có hơn một ngàn từ. Nhưng những ngân rung chúng để lại thì dài hơn nhiều.

Xin trân trọng gởi tới quý bạn đọc trong năm mới Mậu Tuất 2018

Văn Việt


lời hẹn thề

tôi trở về thành phố dự đám tang con bạn thân thủơ thiếu thời. hai đứa từng móc ngoéo ngón tay hẹn thề rằng, đứa nào chết trước, thì đứa kia, dù bất cứ lý do gì, cũng phải huỷ bỏ, để đến dự đám tang đứa chết.

hay tin nó chết tôi vội trở về thành phố xưa cũ sau gần nửa thế kỷ sống đời tha hương. thất bại chồng chất thất bại. từ học hành, gia đình, sự nghiệp, đến sức khoẻ… tóm lại, tôi là kẻ không thuộc về giới thiểu số gương mẫu trên đất nước từng dang tay đón nhận dân tứ xứ vì lý do chính trị, kinh tế, hoặc lương tâm. những ai mưu cầu cơ hội hoặc sống đời tự do. vì vậy, “giữ lời hứa” hầu như vuột tuột khỏi người tôi bao lâu nay. vậy mà, khi hay tin nó chết, tôi tìm đủ mọi cách trở về dự đám tang. giữ lời hứa thuở thiếu thời, thuở tôi còn trong trẻo. tôi muốn tìm lại chút trong trẻo muộn mằn. trong trẻo từng hiện hữu trong con người tôi?

trong thành phố lạ, giữa con người lạ, tôi tìm không ra địa chỉ nhà nó. nơi có xác nó đang nằm thẳng cẳng chờ tôi cùng ngón tay giờ cứng đơ nhưng từng cùng tôi móc ngoéo lời hẹn thề.

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Thơ Lê Thị Thấm Vân

Tin Lưu Hiểu Ba mất, tôi gửi đến Văn Việt hai bài thơ Anh thưMalala tôi làm khi Aung San Suu Kyi còn bị kềm chế và Malala Yousafzai chưa được giải Nobel Hoà bình như để tri ân những người sống vì lý tưởng tự do, tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ.

Lê Thị Thấm Vân


anh thư

clip_image002

chẳng phải cánh gà, xương bò, đùi heo, đầu cá để gặm nhắm

mà là viên đạn quân phiệt khó lòng nhai.

thõng tay đi trước hàng loạt họng súng đang chĩa,

khoảng cách khác biệt giữa kẻ cầm súng và kẻ trắng tay.

là lãnh tụ tranh đấu dân chủ

là biểu tượng của hy vọng, quả cảm, can trường

là sự hy sinh to tát

là tấm gương tranh đấu nhân quyền.

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

hương - phương - quỳnh

Lê Thị Thấm Vân

unnamed

tôi ở xa quê hương

biết về những người đàn bà không biết nhau

qua ngã internet

nhưng cùng sinh ra trên đất việt

ba người đàn bà: đoàn thị hương, trương hồ phương nga, nguyễn ngọc như quỳnh đi tù bởi những lý do khác biệt: vì bản thân hay vì tha nhân


hương – quỳnh – phương là những cái tên gần gũi, dễ gọi do cha mẹ chọn đặt chỉ mong con gái sau này nên người và có mái ấm gia đình

nhưng phần số nào ai biết được

mà khổ đau phận người thì chắc chắn

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Những chiếc bóng của đời sống

Lê Thị Thấm Vân

Văn Việt trân trọng giới thiệu tạp bút của nhà văn Lê Thị Thấm Vân, những nghiền ngẫm rã rời về thân phận người đàn bà… Và không phải là đàn bà nói chung, mà là đàn bà Việt Nam, trong xã hội hiện tại.

Đúng là chỉ đàn bà mới cám cảnh và đồng cảm tới tận cùng những gì mà một người đàn bà Việt Nam công-dân-hạng-hai, đang cố mà sống, mà tồn tại, cùng với những thân phận người Việt Nam khác…

Văn Việt

 

 

Một đêm hè ở Hà Nội khó ngủ. Tôi dậy thả bộ loanh quanh vài con đường giữa lòng phố. Những dãy nhà, hàng quán hầu hết đã đóng cửa. Hơn mười một giờ, xe cộ thưa thớt. Khuôn mặt Hà Nội ban đêm im lắng, trầm mặc. Trời vẫn còn hâm hấp nóng. Tôi đi chầm chậm, thú vị với những cơn gió mát bất thần phà tới, lướt trọn trên mặt và hai cánh tay trần. Trên đầu là những nhánh cây giăng ngang. Ngước nhìn, tôi tưởng như trăm ngàn cánh tay nắm, nối liền nhau, rồi chìa ra trong trời đêm.

Đang đi, bỗng dưng điện cúp. Trời đất, nhà cửa, cảnh vật tối om một màu. Những ngọn đèn đường biến mất. Vài chiếc xe băng qua hắt cho chút ánh sáng tạm bợ yếu ớt. Thấp thoáng đó đây là đóm đèn leo lắt, chập chờn trong màn đen. Tôi hình dung ra những cụ bà sống cuộc đời thách thức thời gian, tạo hóa. Ban ngày họ ngồi ở vỉa hè thành phố. Khuôn mặt, thân thể còn lại chỉ là da bọc xương. Ngày tháng sống sót của họ ở trần gian này có thể đoán, đếm được trên đầu ngón tay. Những cụ bà cụ tôi gặp trong ngày, bất cứ chỗ nào và lúc nào cũng làm tôi chạnh lòng, không thể không ngồi xuống hỏi han trò chuyện, để rồi băn khoăn xót xa trong những ngày lê la ở đất Hà Nội ngàn năm văn hiến.

***

Lịch sử văn minh nhân loại diễn ra bất cứ nơi nào, ở đâu cũng có những điểm tương đồng. Nghĩa là phải trải qua từng ấy chặng đường, từng ấy giai đoạn, từng ấy khổ đau mới thấu hiểu được người đàn bà cần gì, muốn gì, nghĩ gì, làm gì. Lịch sử văn minh nhân loại có cái hay cái dở. Một trong những cái dở là loài người chỉ được tạo thành bởi sự suy nghĩ của đàn ông. Nhân loại chỉ mới nghe "male voice" chứ chưa được nghe "fermale voice". Có history phủ nhận herstory. Đàn bà bị đối xử như vật sở hữu, tài nguyên, công cụ đẻ con, sản xuất của cải. Thử nghĩ, nếu đàn bà cùng đàn ông "lãnh đạo" lịch sử loài người thì thế giới ngày nay ra sao? Có cần phải trải qua những cuộc thánh chiến, thế chiến, nội chiến? Một thời bên Âu châu tin rằng người đàn bà được tạo dựng bởi cái xương sườn của người đàn ông. Bên Phi châu và Trung Đông, bé gái phải cắt hoặc khâu một phần bộ phận sinh dục để gìn giữ trinh tiết cho đàn ông, và cũng để đàn ông dễ dàng kiểm soát sự khoái lạc. Ở Ấn Đô, chồng chết vợ phải hỏa táng theo chồng. Ở Trung Hoa, quan niệm: Mười đứa con gái không bằng một đứa con trai. Qua tới Việt Nam trở thành bi hài gấp bội: Một trăm đứa con gái không bằng hòn dái đứa con trai. Người đàn bà Việt Nam vừa thoát khỏi đạo đức Khổng Mạnh ngự trị hàng ngàn năm. "Trọng nam khinh nữ". "Nữ tử vô tài tiên thị đức". Con gái không có tài, nghĩa là có đức. Đàn bà càng ngu dốt càng dễ bị đàn ông sai khiến. Đàn bà dưới thời phong kiến Nho gia, được chỉ dạy lề lối sống“tam tòng tứ đức" không ngoài mục đích phục vụ đàn ông. Thân phận người đàn bà Việt Nam nổi trôi theo vận nước điêu linh. Hy vọng rồi thất vọng. Nỗ lực rồi tuyệt vọng. Bao nhiêu oan nghiệt, trớ trêu, đau đớn cứ đổ đè, chồng chất lên vai các bà. Các bà chỉ biết nén tiếng thở dài, cắn răng nuốt ngược dòng nước mắt. Tuyệt đối không được kêu ca, oán trách, một mình âm thầm chịu đựng, dốc hết sức bình sinh để vượt qua, tồn tại với cuộc đời.

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Sống với lòng nhân

Ký ức - Lê Thị Thấm Vân

Tháng Tư, người Việt từ Nam chí Bắc, từ trong nước đến ngoài nước đều nhớ lại điều gì đó trong cuộc đời mình… Nhà văn Lê Thị Thấm Vân gởi cho Văn Việt bài viết này, có lẽ là một lời nhắc, không phải cho quá khứ, mà là cho tương lai.

Có cảm giác cả một dòng sông, một biển nước mắt có tên Việt Nam vẫn đang tiếp tục chảy hoài không dứt…

Lê Thị Thấm Vân đã từ bên trong nỗi đau mà viết, nỗi đau của một người Việt, của một người đàn bà tan hòa vào trong nỗi đau của người đàn ông, nhân nỗi đau của mình lên gấp nhiều lần…

Văn Việt trân trọng chia sẻ cùng chị…


tôi viết “Sống với lòng nhân” vào mùa hè 1996, đã hơn 20 năm. Vài người tôi nhắc đến, giờ đã lìa đời.

những câu chuyện vụn vặt tôi được nghe, sờ, ngửi, thấy… bằng nấc nghẹn, tiếng thở dài, giọng thầm thì trong bóng tối. Không rực rỡ sắc màu, không kèn nhạc hoan ca, không tiếng vỗ tay.

 

“Hai mươi năm sau, trở về, để thấy miền Bắc đã thắng trên mặt trận quân sự, nhưng rõ ràng, miền Nam đang thắng trong hòa bình”. Một người bạn quen biết lâu năm, từng về lại Việt Nam nhiều lần, đã nói với tôi, giọng chắc nịch.

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

đôi tay đoàn thị hương

(Rút từ facebook của Lê Thị Thấm Vân)

 

giữa muôn trùng con chữ cùng hình ảnh chạy ngang, dọc như mắc cửi trên mạng. cái tên đoàn thị hương ngưng

dừng

rồi ám

 

người con gái việt nam tóc nhuộm vàng cùng đôi mắt trúng đạn. hai tay trong chiếc còng sắt.

 

đôi bàn tay từng vọc đất cát, từng múc nước rửa chén, rửa rau cho mẹ, từng bưng trà cho cha, từng giặt áo cho anh, từng lật trang vở, từng ướm thử chiếc váy, từng lau cửa mình khi có kinh, từng cầm hộ chiếu bước qua biên giới, từng thoa son môi, từng vén vạt tóc ép sau vành tai…

 

có từng cào cấu vai người yêu khi làm tình?

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

ngày xuân, gõ cửa thiên đường

Truyện

Lê Thị Thấm Vân

Cách đây không lâu, một sáng đẹp trời. Vicki, cô bạn làm cùng sở mang vào xấp hình chụp đám cưới của Ron, (Ron là đồng nghiệp). Cả phòng nháo nhào, chuyền tay coi, kèm theo lời khen nhiều hơn chê cùng tiếng cười to, nhỏ. Lẫn trong xấp hình, có tấm chụp riêng tôi (Vicki bảo chồng nó chụp lúc tôi không biết). Tấm hình chụp nửa người trên, đứng tựa bờ tường, một tay khoanh và một tay cầm ly rượu. Người hơi nghiêng, mắt đang ngước nhìn... (tôi chẳng nhớ mình đang nhìn gì?). Tấm hình trông lạc điệu giữa 36 tấm hình khác vì ai cũng tươi cười.

Lúc Vicki trao tôi tấm hình, nó nói:

“Của mày, mày giữ lấy. Chồng tao bảo mày đẹp nhưng…”.

“hơi buồn”. Tôi điền vào chỗ trống hộ nó.

“Ừ, hơi buồn. Phải chi mày chịu khó nhe răng một tí chắc đỡ hơn.”. Vicki thành thật.

“Ừ, tao cũng nghĩ thế”. Tôi nhỏ giọng.