Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ tình Lê Thị Thấm Vân

đợi chờ

 

tôi giấu thời gian vào trong tóc

tôi ủ mùi hương dưới làn da

tôi vỗ nhẹ tim tôi, hãy khoan đập mạnh

đợi chàng đến

chàng sẽ đến

vào mùa đông năm nay.

---------

 

cỏ và em

 

cỏ

thấm đẫm

những cơn mưa

đổ xuống

từ trời

cỏ

xanh tươi.

 

em đã uống

những giọt nước

từ mắt anh

từ môi anh

từ sự sống anh

thân thể em

thắm tươi.

 

-----------

 

là em

 

này anh,

em không nói rằng

em nhớ anh

em cần anh

em yêu anh

mà, em sẽ

làm cho anh yêu em

từng ngày từng ngày

còn lại

của anh

ở trần gian này.

 

------------

 

thành khẩn

 

em cúi đầu

dần sát xuống

vũng ngực trũng

những sợi lông

những nốt ruồi

đậm nhạt

những đốm tàn nhang

dấu vết thời gian

 

em nhắm nghiền đôi mắt

hít sâu

thân thể anh

thơm thơm mùi sách cũ.

 

------------

 

 sáng mùa đông

 

có những buổi sáng

trời lạnh

anh không muốn ra khỏi giường

chỉ muốn tìm về

nơi chốn

đám cỏ non man dại

ướt mềm

thơm thơm

mùi da thịt của riêng em

để thấy cuộc đời còn đáng sống

và anh hiện hữu.

 

-----------

 

còn lại

 

rồi một ngày nào đó

em và anh sẽ phải rũ lòng giã từ tất cả

ra đi

 

cây sồi trăm năm ngoài khung cửa sổ sẽ già nua, gãy đổ

căn phòng tràn ngập âm thanh sóng sẽ bị phá, người ta

cất lên căn phòng mới khác

quán cà phê nắng đuổi sẽ lần lượt đổi qua bao đời chủ

tiệm sách quen thuộc sẽ chứa thêm tác giả mới, loại bớt tác giả cũ

chiếc xe đen-cao chở em với tiếng đàn mê hoặc mark knopfler rồi cũng bị hỏng, quẳng vào một xó trong thành phố

 

dấu tích

còn lại

là những bài thơ tình em viết

cho anh.