Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ tình Lê Thị Thấm Vân

đợi chờ

 

tôi giấu thời gian vào trong tóc

tôi ủ mùi hương dưới làn da

tôi vỗ nhẹ tim tôi, hãy khoan đập mạnh

đợi chàng đến

chàng sẽ đến

vào mùa đông năm nay.

---------

 

cỏ và em

 

cỏ

thấm đẫm

những cơn mưa

đổ xuống

từ trời

cỏ

xanh tươi.

 

em đã uống

những giọt nước

từ mắt anh

từ môi anh

từ sự sống anh

thân thể em

thắm tươi.

 

-----------

 

là em

 

này anh,

em không nói rằng

em nhớ anh

em cần anh

em yêu anh

mà, em sẽ

làm cho anh yêu em

từng ngày từng ngày

còn lại

của anh

ở trần gian này.

 

------------

 

thành khẩn

 

em cúi đầu

dần sát xuống

vũng ngực trũng

những sợi lông

những nốt ruồi

đậm nhạt

những đốm tàn nhang

dấu vết thời gian

 

em nhắm nghiền đôi mắt

hít sâu

thân thể anh

thơm thơm mùi sách cũ.

 

------------

 

 sáng mùa đông

 

có những buổi sáng

trời lạnh

anh không muốn ra khỏi giường

chỉ muốn tìm về

nơi chốn

đám cỏ non man dại

ướt mềm

thơm thơm

mùi da thịt của riêng em

để thấy cuộc đời còn đáng sống

và anh hiện hữu.

 

-----------

 

còn lại

 

rồi một ngày nào đó

em và anh sẽ phải rũ lòng giã từ tất cả

ra đi

 

cây sồi trăm năm ngoài khung cửa sổ sẽ già nua, gãy đổ

căn phòng tràn ngập âm thanh sóng sẽ bị phá, người ta

cất lên căn phòng mới khác

quán cà phê nắng đuổi sẽ lần lượt đổi qua bao đời chủ

tiệm sách quen thuộc sẽ chứa thêm tác giả mới, loại bớt tác giả cũ

chiếc xe đen-cao chở em với tiếng đàn mê hoặc mark knopfler rồi cũng bị hỏng, quẳng vào một xó trong thành phố

 

dấu tích

còn lại

là những bài thơ tình em viết

cho anh.