Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Chính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Chính. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 13 tháng 2, 2023

Các chủ làng ở Thừa Thiên Huế (kỳ 3 – hết)

Chủ làng Ka-Tu ở Ư Ràng

Nguyễn Văn Chính

(Trích ghi chép dân tộc học trong chuyến điền dã ở Nam Đông, Huế, mùa hè 1999)

Ngay trên con đường vào làng Ư-ràng (huyện Nam Đông, Thừa Thiên Huế) sừng sững một ngôi nhà gươl của người Ka-tu mới được dựng cách đây một năm. Lăn lóc ở phía dưới gầm sàn là cây cột thiêng (tnol) có trang trí nhiều hình vẽ huyền bí của người Ka-tu mà năm ngoái họ dùng để cột trâu trong lễ hiến sinh nhân dịp khánh thành ngôi nhà này. Người làng nói ngôi nhà gươl hiện nay đã bị cải biên nhiều so với nhà gươl truyền thống. Nó không có hành lang bao quanh dành cho phụ nữ và trẻ con như trước kia và sàn của nó quá cao so với kiểu nhà cũ trong khi mái nhà thì lại thấp hơn. Trên vách tường nhà gươl thấy có treo một cái đầu trâu còn nguyên cặp sừng và nhiều đạo cụ mà đội văn nghệ dùng trong hội làng năm ngoái.

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2023

Các chủ làng ở Thừa Thiên Huế (kỳ 2)

Nguyễn Văn Chính

Chủ làng A Roàng & tục săn đầu người Ta Ôi ở A Lưới

(Trích ghi chép trong chuyến điền dã dân tộc học ở A lưới tháng 6/1999)

Người Ta-ôi đầu tiên mà tôi gặp ở thôn A-roàng (huyện A-lưới) là chủ tịch xã A-viết Nùng. Nước da ngăm đen, dáng người thấp đậm, và giọng nói chân tình, anh thu hút sự chú ý của tôi bởi nụ cười luôn thường trực trên môi, đôi mắt mở to rất sáng và đặc biệt là trên dái tai vẫn còn hai cái lỗ to đã được đục sẵn nhưng không thấy đeo cái gì. Có lẽ đấy là dấu vết duy nhất còn lại của một tập tục đã thuộc về quá vãng: tục cà răng căng tai vốn rất phổ biến ở nhóm Ta Ôi trước kia.

Hình như ban lãnh đạo xã có ý định thu xếp cho nhóm nghiên cứu chúng tôi ăn nghỉ tại ngôi nhà rông của làng mới khánh thành năm ngoái nên A-viết Nùng hơi bị lúng túng khi nghe các thành viên trong nhóm bày tỏ mong muốn được cùng ăn cùng ở trong các nhà dân. Bản lĩnh lãnh đạo của một cán bộ xã có kinh nghiệm đã giúp anh nhanh chóng qua khỏi phút giây lúng túng: “Được, rồi sẽ tính, cứ vào nghỉ ở nhà rông chút đã”. Nói vậy rồi anh bỗng bỏ đi đâu đấy. Mãi khoảng nửa tiếng sau anh mới trở lại, lần này có một người già dáng nhỏ thó đi cùng. Anh giới thiệu đấy là Kôn Nul, chủ làng và là bố vợ của anh. A-viết Nùng xin lỗi đã để chúng tôi chờ lâu vì anh phải đi gặp chủ làng để xin phép ông cho anh em trong nhóm nghiên cứu được ở trong nhà dân, và bây giờ thì đã thu xếp xong. Hóa ra ông Chủ tịch xã đại diện cho quyền uy nhà nước vẫn phải kính cẩn tôn trọng quy định của tập tục.