Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2022

Thơ Đỗ Quang Vinh

 

Ba đoản khúc xàm

1.

Có một con đường nhưng không đi...

có một bến bờ nhưng chẳng đến...

 

Anh muốn gì?

Em muốn gì?

Tôi muốn gì?

Bạn muốn gì?

 

Có lần say ta thoáng quay nhìn lại,

vũ trụ đã nằm dài...

ta còn đứng với ai?

 

2.

Có một lời hẹn nhưng đã quên...

có một ngưỡng vọng nhưng cũng bỏ...

 

Có lần nằm mơ

ta thấy muôn kiếp trước mình đã tới trước ngõ,

mà muôn kiếp sau vẫn chẳng dám bước vào.

 

3.

Có gì cay đắng giữa những chuyện tầm phào,

có gì vui sướng trong muôn tràng gào thét.

 

Con mèo kêu meo meo,

con chó sủa gâu gâu,

con heo thì éc éc.

 

Khi ta nói "Yêu em!"

Hẳn ta như con vẹt.

 

Chỉ lặp lại một lời,

dù chẳng hiểu là gì

mà cứ lải nhải đến vạn năm...

 

Cuối

 

Đến cuối cùng,

chỉ còn một hơi thở

rung rinh những mảnh vỡ thời gian...

 

Đến cuối cùng,

chỉ còn một ánh mắt bẽ bàng

con thuyền bỏ hoang nằm dưới bến sông cạn...

 

Đến cuối cùng

ta bước giữa những điêu tàn còn sót lại;

dù vẫn muốn ôm em,

nhưng vòng tay chẳng phải ngày xưa.

 

Ngọn nến đã tắt,

ai đó vừa bật đèn.

 

Đến cuối cùng,

những chiếc bóng ngả vào đêm tối.

 

Chẳng ai cứu rỗi tiếng thở dài,

chẳng ai đoái hoài đôi mắt lạc lối.

 

Đến cuối cùng

ta vẫn đứng trước em

vẫn nói những điều ta vẫn luôn nói.

 

Nhưng ta chẳng còn là ta,

em cũng chẳng phải em...

 

 

Chúc ngủ ngon

 

Anh đạp cửa xông vào căn phòng linh hồn của em!

 

Không báo trước,

không hỏi xin;

chỉ với một ánh nhìn anh đã đi đến tận cùng mọi ngóc ngách.

 

Anh thấy em là một quyển sách đang mở ra,

anh thấy từng câu chữ đang ca hát ngôn từ của chính nó

và mỗi âm điệu cuộn trào vô vàn viễn cảnh mênh mang thần diệu.

 

Anh đã thấy mạch nguồn,

từ một khe suối nhỏ róc rách,

đến con thác dữ,

đến đại dương,

đến tột đỉnh thiên đường trong vườn địa đàng Adam nhìn Eva bóp nghẹt con rắn độc ác.

 

Em không thể đuổi anh ra,

em không thể làm gì khác...

 

Ngoại trừ những tiếng gầm gừ,

ngoài trừ âm thanh con rắn rít lên trơn tuột khỏi đôi bàn tay và nhanh chóng lẫn vào trảng cỏ.

 

Anh là tên khách không mời,

nhưng cũng là đứa con hoang đàng đến hôm nay mới tìm được về ngôi nhà của bố mẹ.

 

Anh chạy khắp các căn phòng,

anh chơi đùa, lật tung và phá tan tất cả hệt như một đứa trẻ.

 

Anh biến linh hồn em thành bãi chiến trường,

vì đó là điều em luôn thèm khát;

ta nắm tay cùng đi đến tận cùng tàn ác.

 

Để nằm cạnh nhau

chúc vũ trụ ngủ ngon...

 

 

Trống

 

Khi khoảng trống đến tìm...

 

vào một chiều mưa,

vào buổi sáng mùa hè và bầy chim ngừng hót,

vào một đêm tĩnh lặng

lúc giấc mơ vừa đến lưng chừng đã đột ngột kết thúc...

 

Khi khoảng trống đến tìm,

tựa những hồ nước ngầm giấu trong lòng núi đá,

tựa những chiếc ghế không người ngồi,

khoảng sân bỏ hoang, những cành cây không lá.

 

Tôi không có gì để lấp vào,

ngay cả nỗi đau cũng là nhỏ bé

và sự cuồng nộ tựa bão giông bỗng chốc hoá thành cơn gió nhẹ...

 

Khi khoảng trống đến tìm,

giữa những nhịp tim,

giữa bờ môi, nụ hôn, đầu lưỡi, bàn tay, bờ vai...

 

giữa những câu chữ tuôn trào, bất chợt dừng lại trên bàn phím.

 

Tôi nhìn khuôn mặt mình phản chiếu phía bên kia màn hình

góc máy quay vẩn vơ, không nhân vật chính.

 

Không có gì để lấp vào,

chỉ là cái bóng hằn lên mặt kính...

và bên kia

một khoảng trống mênh mông.

 

Vẫn

 

Tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm

những loài chim

chưa kịp bay đã chết...

 

Những bầu trời chưa kịp ngắm nhìn,

đã vội vàng khép lại.

 

Không một tiếng kêu than,

không một giọng thét gào ai oán.

 

Tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm,

những người đàn ông và đàn bà đứt đoạn,

lê lết phần còn lại của mình,

tìm thấy nhau

mà cũng chẳng thấy gì...

 

Không có nước mắt lăn xuống hàng mi,

không có vết thương nào trong lồng ngực.

 

Tôi vẫn ngủ, còn họ thì đã tỉnh thức.

 

Những bóng tối nấp trong đôi mắt khi ta trông thấy nhau,

tựa miệng giếng hoang đã cạn trơ đáy.

 

Có vài lần tôi đủ can đảm nhìn vào

và rất nhiều lần tôi vội vàng bỏ chạy...

 

Tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm

những loài chim quên cách bay,

những bầu trời chưa kịp thành hình hài đã đổ ập xuống.

 

Một buổi chiều,

giữa ngã tư đường tôi trót thấy nụ cười buồn của một đứa trẻ.

 

Đến tận bây giờ

tôi vẫn mơ thấy mỗi đêm...

Đ.Q.V